Chương 200.3: Ngài Đã Đến
“Suỵt.”
Đặc vụ Choi đưa ngón tay lên môi và nheo mắt quan sát.
“Cô ta đang đi về phía mấy căn nhà bỏ hoang. Hừm.”
Anh ta cất thanh đao và chỉnh lại quần áo ngay ngắn.
“Đi theo thôi. Dù đích đến hơi lạ… Cậu nói cô ta là phóng viên à?”
“Đúng vậy.”
“Quá hợp để đi nằm vùng luôn…”
Một suy luận lạnh sống lưng.
‘Mình không được để Đội phó Eun Haje bị lộ.’
Tôi không muốn làm khó thêm cho cô ấy, càng không muốn kéo Đặc vụ Choi lún sâu hơn vào vòng tay của Giám đốc Ho.
Đó sẽ là thảm họa thật sự.
“Ừm.”
Trao đổi với Đặc vụ Đồng vài câu, Đặc vụ Choi quay lại nhìn tôi.
Anh ấy nhìn tôi một thoáng, rồi nói:
“Nho… nếu mệt thì ra ngoài nghỉ đi cũng được.”
Không thể.
“Nếu anh không phiền… tôi muốn đi cùng.”
“Ừ. Đi chung đi.”
“...”
Anh ta có để ý không nhỉ?
Dù không, sự tử tế của anh ta khiến bụng tôi xoắn lại.
Dù sao thì tôi cũng vội theo chân các đặc vụ.
Rồi chẳng mấy chốc.
Chúng tôi thấy Đội phó Eun Haje đã gỡ được nửa mấy tấm ván gỗ che miệng giếng. Cô ấy đang cúi xuống nhìn.
“…Không có ở đây.”
Cô ấy lẩm bẩm.
“Cô dân thường? Cô đang tìm gì vậy?”
Đội phó Eun Haje ngẩng lên với vẻ mặt hơi khó chịu.
“Giờ thì các anh mới giống mấy công chức bình thường đó… Thật tình. Chẳng phải các anh… giống trong truyện tranh sao?”
“Truyện tranh…”
“Thì nếu đã đóng vai, sao không chọn tên Đặc vụ 007 luôn đi? Haha, đặc vụ nhà ta đây khoái so sánh đó lắm!”
“…Ha.”
Đặc vụ Choi cười, vỗ vai Đặc vụ Đồng, rồi lại đưa ngón tay đặt lên môi.
Đặc vụ Đồng nhắm tịt mắt lại. Đặc vụ…
Thấy vậy, Đội phó Eun Haje chỉ nhún vai.
“Dù sao thì các anh cứ yên tâm. Tôi không định kể chuyện này cho ai đâu.”
“Cảm ơn cô!”
Nhưng tôi đã thấy các đặc vụ lén trao đổi ánh mắt.
Nhiều khả năng là chẳng bao lâu nữa, đơn vị Chu Tước của Cục sẽ tràn vào làng này để ‘thu dọn’. Trong quá trình đó, họ chắc sẽ xóa ký ức hàng loạt, vô hại nhưng toàn diện…
Tôi chỉ mong Đội phó Eun Haje kịp rời đi trước khi việc đó xảy ra.
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng tôi.
Trong khi ấy, các đặc vụ bắt đầu vào chuyện chính.
“Thế cô nhìn giếng làm gì vậy?”
“À, tôi nghe đồn chỗ này có truyền thuyết kỳ lạ. Nói nó thông đến một nơi bí hiểm nào đó.”
Cô ấy rút điếu thuốc trong túi ra, rồi lại nhét vào.
“Tôi nghe lời đồn lễ hội làng này có chuyện quái dị, nên đến xem thử thôi…”
Nói rồi, cô ấy gõ nhẹ vào miệng giếng.
“Nhưng chắc chẳng có gì bất thường.”
“Aha.”
Đặc vụ Choi gật đầu, như thể muốn góp phần vào cuộc điều tra, rồi lấy một vật phát sáng từ áo ra.
Một chiếc đèn lồng có lửa yêu tinh trú ngụ.
Ánh sáng đỏ chập chờn soi rõ khoảng tối dưới giếng.
“Để tôi rọi cho nhé!”
“…Anh nhất định phải dùng cái đó sao?”
“Ừ, nhất định rồi.”
Đặc vụ Choi cười đáp.
“Đèn này còn phát hiện nguy hiểm nữa cơ!”
“Aha.”
“Thấy không? Màu đổi đấy. Khi chập chờn màu đỏ thế này ”
“Khi chập chờn là sao?”
“Là gần đó có thứ không-phải-con-người.”
“...”
“...”
“Ngươi là ai?”
Bầu không khí đông cứng.
“Người dẫn đường lúc trước đúng là con người, nhưng ngươi… ngươi không phải con người, đúng chứ?”
“...”
Sinh thể mang hình Eun Haje ngẩng đầu.
Nụ cười của ‘cô ấy’ dịu dàng phớt qua.
“Anh tinh mắt lắm.”
“...!”
“Xin chào, đặc vụ! Chúng ta từng gặp rồi, phải không?”

“Đặc vụ Choi!”
Đặc vụ Đồng lập tức định lao ra để che chắn, nhưng Đặc vụ Choi ngăn lại bằng cử chỉ.
Dù vậy, kẻ mang hình Eun Haje vẫn mỉm cười hiền lành, thứ biểu cảm mà ‘cô ấy’ chưa từng có.
“À. Việc tôi nhờ người này làm vốn khác cơ, nhưng xem ra cô ấy đang đi hướng lạ, nên tôi tự mình hỗ trợ.”
Giám đốc Ho.
Dù là giả dạng hay điều khiển, thì đó vẫn là ông ta.
Giám đốc Ho trong hình dáng Eun Haje đang đứng trước mặt chúng tôi.
“Anh có chuyện gì muốn nói với tôi không?”
Không.
‘Hắn đang khiêu khích!’
Tuyệt đối không được nói chuyện thêm ở đây. Nhất là khi Đặc vụ Đồng cũng có mặt ở đây.
‘Đặc vụ Choi có thể sẽ cấm chú ngay tại chỗ này…!’
Cho dù Đặc vụ Choi không phá cấm chú, thì Đặc vụ Đồng hoặc Eun Haje cũng sẽ bị kéo vào vòng xoáy.
Lại nữa rồi. Tất cả lại đang lặp lại.
‘Không.’
Tôi cắn chặt răng, tìm cơ hội chen ngang. Tôi vừa định mở miệng thì–
“Vậy thì tốt. Lần này càng dễ hơn... Chỉ cần ta biết đó là ai.”
Đặc vụ Choi giơ thanh đao và chỉ thẳng…
…Vào tôi.
“…?!”
“Nho.”
“Đặc vụ Choi, cậu- ”
Choang, choang.
“-Cực khổ lắm phải không?”
“...”
“Giờ sẽ ổn thôi.”
Choang, choang.
“Cái trói buộc của cậu.”
“...?!”
Anh ta đang nói gì vậy, lại vào lúc này...
...
‘…Khoan.’
Tôi nhận ra.
Đúng. Vì cấm chú, Đặc vụ Choi thực sự không thể kể với ai về chuyện đêm qua.
Rằng tôi là gián điệp.
Rằng tôi dự định tuồn tin từ Cục.
Rằng bản thân anh ta cũng đang bị trói buộc bởi một siêu nhiên.
‘Tất cả đều cấm.’
Tuy nhiên.
“Tôi đã nghĩ kỹ… và nhận ra vẫn có thứ mình có thể làm.”
Điều khoản cấm kể về tôi có ngoại lệ.
Cái sự thật rằng ‘một đặc vụ của chúng tôi đang bị trói buộc bởi thực thể siêu nhiên’ không nằm trong danh sách bị cấm.
Vì thế, anh ta có thể thử phá cấm chú cho tôi bao nhiêu lần cũng được.
“…!”
“Tôi đã vất vả lắm mới tìm được đúng người ở Núi Seorak.”
Đặc vụ Choi ngẩng nhìn trời.
“Ngài đã đến.”


⟬ Thì ra là ngươi ⟭
⟬ Yêu Hồ ⟭
⟬ Thứ tai ương ⟭
Mu bàn tay tôi bắt đầu cảm thấy bỏng rát.
--------------------------------------------------------
Trans Eng có chút ghi chú về Yêu Hồ (호귀), Cách Tướng Quân Hổ:
Trong văn hóa dân gian Đông Á có nhiều loài yêu linh thú vật, và yêu hồ (cáo thành tinh) là hình tượng thường gặp. Nó vừa được coi là sinh vật trí tuệ cao, gian xảo, đối nghịch với thợ săn và nông dân, nhưng cũng từng được tôn là thần lành (thần sung túc) vì diệt chuột phá mùa màng.
Ngoài ra, cáo tinh thường xuất hiện như loài biết biến hóa, đổi nhiều hình thái, mang ý nghĩa và năng lực khác nhau.
Một biến thể nổi tiếng là cửu vĩ hồ (구미호/ gumiho), cáo chín đuôi. (P/s: từ 호귀 cũng có thể hiểu là Thần Đậu Mùa thời Joseon. Tác giả không đưa chữ Hán, nên tùy người đọc mà suy.)
Cả “hồ ly tinh” (狐鬼) lẫn “hổ thành tinh” (虎鬼) đều bắt đầu bằng âm “Ho”…
Theo Hành, Giám đốc Ho chắc chắn có liên quan đến Thần Đậu Mùa (胡鬼), hay còn được người Hàn gọi là Hogu Byeolsang (호구별상/Quỷ Phương Bắc).
Điều thú vị khác là ca bệnh mang triệu chứng giống bệnh đầu mùa nhất được ghi nhận ở TQ vào thế kỷ 4. Tôi k phân biệt j đâu, nma hình như lịch sử đã lặp lại vào năm 2020 nhỉ :))?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
