Chương 201.1: Kẻ Ngoa Ngôn
“…!!”
Đầu Baek Saheon giật bắn lên.
Ngay lúc đó, một tiếng ầm trời giáng vang lên phía sau. Có lẽ còn chuyện kinh khủng hơn nữa đang xảy ra trong làng…
‘Đm, giờ mà còn lo mấy thứ đó à?’
Cắn chặt răng, hắn buộc mình phải tiếp tục chạy.
Hắn phải trốn đi càng xa càng nhanh càng tốt.
“Hự.”
Trên lưng Baek Saheon trong lúc lao xuống con đường núi là một chiếc ba lô khổng lồ, nhét đầy nước, đồ ăn, cùng dụng cụ sinh tồn mà hắn đã cân nhắc kỹ khi chọn.
Đó đều là đồ hắn bí mật thu góp và giấu ở một chỗ an toàn, chuẩn bị sẵn cho cái ngày hắn buộc phải bỏ trốn khỏi làng. Hắn vẫn khó tin nổi là mình thực sự đã phải dùng chúng.
Nhưng giờ, trong khoảng trống được chừa ra từ trước trong chiếc ba lô ấy… lại có một bộ hài cốt.
Những mảnh xương còn sót lại sau khi đoàn nhạc lễ truyền thống sụp đổ và tan biến.
Trong đó có cả chỗ xương cốt từng là chị gái hắn.
“...”
Lẽ ra hắn nên bỏ chúng lại. Chúng quá nặng để mang theo.
Hắn biết đó là một hành động ngu ngốc, nhưng chẳng hiểu sao, hắn không thể để chúng nằm lại trên đất như vậy.

Đó là điều duy nhất chiếm lấy tâm trí hắn.
‘Ước gì tất cả bọn chúng chết hết đi.’
Có lẽ như vậy còn tốt hơn.
Bọn dân làng, cả những kẻ ngoài làng đã mò đến, lẫn những đặc vụ đã thất bại trong việc cứu hắn.
Hắn ước tất cả đều chết hết và cái làng khốn kiếp này biến mất không dấu vết.
Chỉ nghĩ đến thôi mà sống lưng hắn đã khoái trá rần rần.
Tuy nhiên.
‘Dù vậy… cái gã đặc vụ đó…’
Tên đặc vụ trẻ đeo kính, người hắn từng dụ dỗ để rút được ‘giải đặc biệt’.
Kẻ lúc nào cũng bình tĩnh một cách kỳ lạ, chưa từng một lần chế giễu hay nổi giận với hắn. Một người, dù đã giúp hắn, vẫn chẳng đòi hỏi gì đáp lại.
Và cuối cùng, anh ta đã giữ lời hứa.
Lời hứa rằng cả hai sẽ cùng sống sót.
Rằng anh ta sẽ không phản bội.
‘...’
Một cảm giác lạ lẫm nổi lên trong lòng hắn.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được.
Cái cảm giác kỳ quặc khi mình tình cờ làm được một việc tử tế, một việc mà bình thường chẳng đời nào mình làm, rồi lại thành công.
Người ta gọi đó là… cảm giác mãn nguyện.
‘...’
Có lẽ vì thế mà lúc đó, theo bản năng, hắn đã bỏ lại『Con Thuyền Giấy』.
Dĩ nhiên, nó chỉ có ý nghĩa nếu gã đặc vụ đó còn sống đến cuối cùng và nhặt được nó.
‘…Mình sẽ tính sau, dưới điều kiện anh ta thực sự nhặt được nó.’
Xét cái cảnh hỗn loạn với con rết, với nghi lễ, với đủ trò điên loạn ban nãy, khả năng gã kia chết toi cũng cao lắm…
Ngay khoảnh khắc đó.
“...!”
Một luồng áp lực rợn tóc gáy bỗng siết chặt gáy hắn, làm hắn lạnh buốt sống lưng.
Có gì đó ở sau lưng hắn.
Chắc chắn, trong làng lại đang xảy ra chuyện kinh dị hơn cả lễ hội.
‘…Chết mẹ rồi.’
Rốt cuộc, Baek Saheon không kìm được bản thân và ngoái đầu nhìn lại.
Và.
“...!!”
Mặt hắn trắng bệch, rồi hắn cắm đầu cắm cổ lao xuống đường núi.
Lần này, hắn không dám quay lại nữa.
‘Đm đm đm…’
Cảnh tượng hắn vừa thoáng thấy.
Máu đỏ tươi đang trút xuống từ bầu trời.
***
Tôi gục xuống đất.
Nó xảy ra một cách vô thức. Tôi sụp người về phía trước, hai bàn tay ép chặt xuống đất.
Như đang quỳ lạy.
⟬ Để ta xem Để ta xem Để ta xem ⟭
⟬ Cho ta thấy ⟭
Bịch, bịch.
Máu đỏ dội xuống đầu và mu bàn tay tôi.
⟬ Quái thú ô uế, dịch bệnh, hồ ly cổ xưa ⟭
Một cơn đau bỏng rát đến mức tôi muốn thét lên bất ngờ bùng nổ ở bàn tay trái, bàn tay chưa bị cụt của tôi.
Tôi sắp chết mất thôi!
⟬ Mùi hôi thối của sự mục rữa ⟭
Tôi cào đất bằng tay.
“Đặc vụ Nho!”
Tôi nghe tiếng Đặc vụ Đồng và Đặc vụ Choi cãi nhau.
“Đó chẳng phải Đại Tướng Hổ ở Daecheongbong sao? Anh điên à?! Sao lại gọi ra một thực thể không có thiện cảm gì với loài người…!”
“Để sau! Giờ im miệng đã!”
Tôi nén rên rỉ và vội quay đầu sang.
Giám đốc Ho, người đang trong hình dạng Đội phó Eun Haje…
⟬ Loài hèn hạ, bẩn thỉu ⟭
⟬ Cho ta thấy chân thân ngươi ⟭
…đang mỉm cười dưới cơn mưa máu.
“Những người này là bằng hữu của ta. Trưởng lão à, ngài không cần bận tâm đâu. Xin cứ đi tiếp đường của ngài.”
Những mụn phồng rộp nổi lên trên mu bàn tay tôi.
⟬ Đuôi ngươi, ta đã thấy ⟭
“Những người này là bằng hữu của ta. Trưởng lão, xin hãy đứng ngoài hiên mà chào hỏi.”
Mụn phồng vỡ và rỉ mủ ra như dấu hiệu của bệnh dịch.
⟬ Đuôi ngươi đã bị cắt ⟭
“Những người này là bằng hữu của ta. Trưởng lão, sao ngài không ngồi xuống hiên mà dùng bữa?”
Mủ tràn ra.
⟬ Kẻ ngoa ngôn ⟭
Thân thể Đội phó Eun Haje nổi lơ lửng.
“...!”
Tứ chi ‘cô’ vặn xoắn như bị bạo lực cưỡng ép, nhưng nụ cười dịu dàng trên mặt ‘cô’ vẫn không đổi.
“N—”
“Suỵt.”
Đặc vụ Choi ấn vai tôi xuống.
⟬ Chết đi ⟭
Tiếng sấm nổ ra.
⟬ Thiêu thành tro ⟭
⟬ Chỉ để lại da mà thôi ⟭
“Ơ, ta lại không muốn thế thì sao?”
Trong ánh chớp, gương mặt Giám đốc Ho hiện ra.
“Chỉ để lại da sau khi chết à. Nghe như chuyện hổ làm. Ta thật chẳng hiểu ông nói gì cả.”
Ông ta vẫn mỉm cười.
“Người ta bảo biết lỏm một chút thì mới đáng sợ. Nhưng tôi chẳng phải hồ ly. Có bằng chứng nào tôi là hồ ly không? Hay là ma quỷ? Thôi thì tôi niệm luôn nhé: ‘Lánh xa tà ma! Nam mô A Di Đà Phật Quán Thế Âm Bồ Tát, Cấp Cấp Như Luân Lệnh, Amen Chúa Cha.’ Tôi còn rắc muối với đậu đỏ cho coi.”
Sét đánh rạch trời.
“Nhưng chẳng ăn thua.”
Âm thanh xé toạc vang lên.
“Tiếc ghê. Có vẻ ông lầm rồi… Đáng thương thật…”
Một giọng bình thản cất ra từ thân thể treo lơ lửng kia.
“Ngươi không thiêu nổi ta.”
Một con mắt khổng lồ xuất hiện giữa cơn mưa máu.
⟬ Ồn ào thật ⟭
Tứ chi Giám đốc Ho bị vặn xoắn.
⟬ Ươm mầm bao lâu nay ⟭
⟬ Ôi, thối tha biết mấy ⟭
⟬ Biến khỏi đây đi ⟭
“Chà chà.”
⟬ Tóm lấy đuôi ⟭
⟬ Mà chạy ⟭
“Sao lại tàn nhẫn thế. Cưỡng ép xé ta và bằng hữu rời nhau như vậy.”
Khuôn mặt đang mỉm cười đó quay sang nhìn tôi.
“Đáng tiếc thay, Soleum - nim.”
“…!”
Và khoảnh khắc sau đó.
Ông ta biến mất.
Thân thể Đội phó Eun Haje đang bị treo ngược một cách kinh dị liền biến mất như chưa từng tồn tại.
Và cùng với nó là Giám đốc Ho, kẻ đã nhập vào cô.
“...”
“...”
Ông ta… chạy trốn ư?
Tôi ngẩn ngơ suy đoán, rốt cuộc ông ta đã điều khiển Eun Haje thế nào, cô ấy bị trói buộc ra sao, giờ còn ổn không…
Đồng thời, tôi ngẩng nhìn bầu trời.
Mưa máu đã ngừng.
Tôi hạ mắt nhìn lại mu bàn tay.
Những mụn phồng và mủ đều biến sạch, như thể đã được rửa trôi bằng máu.
⟬ Ta đã xé bỏ ⟭
⟬ Nhơ nhuốc ⟭
⟬ Như đã hứa ⟭
“...”
“Không, tướng quân ơi! Chẳng phải ngài nói sẽ bắt hắn quỳ mọp mà tạ tội sao? Nhưng hắn lại chuồn mất dễ dàng thế!”
⟬ Ồn ào quá đấy, nhãi con ⟭
Cổ Đặc vụ Choi bị siết chặt rồi anh ta bị nhấc bổng lên.
“Đặc vụ!”
“Khặc, khặc…”
Tôi hốt hoảng ngước nhìn trời, hét lên,
“Tôi xin lỗi! Và cảm ơn ngài!”
...
⟬ Một đứa trẻ biết lễ nghĩa ⟭
Từ trên cao.
Có gì đó nhìn xuống tôi.
⟬ Tốt lắm ⟭
Nó quan sát tôi.
Và phán một lời.
⟬ Hãy hầu hạ ta ⟭
Khoan.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Link ảnh: