Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Chương 201 - 207 (Kết Phần 1), 208 - 300 - Chương 203.1: Câu Chuyện Của Ryu Jaegwan

Chương 203.1: Câu Chuyện Của Ryu Jaegwan

Nhà.

Điểm đến.

Lý do tôi cố giành cho bằng được『Tấm Vé Ước Nguyện』.

Tôi đã gói gọn khao khát mãnh liệt muốn thoát khỏi thế giới này và quay về nơi vốn thuộc về mình trong một cụm từ ngắn gọn:

‘Tôi muốn về nhà.’

…Nhưng đó chỉ là lời thì thầm trong lòng!

Vậy mà bây giờ, chuyện riêng tư chưa từng hé miệng với ai lại bất ngờ bị lôi ra giữa buổi thẩm vấn.

‘Nhà của tôi ở đâu ư?’

Tôi cố tình buông lỏng tay, không để chúng bấu chặt vào ghế.

Tôi không được nói dối.

“Vì sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện đó?”

“…Tôi nghe rằng, với cậu, ‘nhà’ có ý nghĩa vô cùng quan trọng.”

Ai nói với anh ta? Khoan đã…

...

Tôi nhớ ra rồi.

—- “Vậy ước nguyện mà cậu muốn thực hiện là gì?”

—- “Tôi chỉ muốn về nhà thôi.”

Hẳn là Đặc vụ Choi đã kể lại với anh ấy.

Tôi nhớ tới cái đêm khốn khổ ngồi trên taxi đối mặt Giám đốc Ho.

Và đoạn trò chuyện sau đó với Đặc vụ Choi.

“...”

Nhà.

Chẳng lẽ điều đó đã bị phán xét là không liên quan tới chuyện tôi có phải gián điệp hay không, chỉ đơn giản là lời tâm sự cá nhân thôi ư?

‘Nhưng kể cả vậy, sao anh ấy lại đem nó ra hỏi ngay lúc này?’

Có quá nguy hiểm không?

Mà biết được chuyện đó thì với Đặc vụ Đồng cũng đâu thay đổi được gì.

Tôi lái chủ đề sang hướng khác.

“Hay tôi cứ nói địa chỉ tôi đi làm mỗi ngày cho xong?”

“Không. Đó đâu phải là ‘nhà’ của cậu.”

…!

Đặc vụ Đồng lặng lẽ dõi mắt nhìn tôi.

“Tôi biết cậu đang ở trong một nhà nghỉ.”

“...”

“Tôi cũng đã xác nhận trong phòng cậu hầu như chẳng có đồ đạc cá nhân nào, thậm chí chẳng có nổi thứ gì giống như nội thất cả… Ngoài vài bộ quần áo lẻ tẻ.”

Những điều tôi chôn sâu tận đáy lòng dường như bị moi ra hết.

“Một nơi như vậy thì làm sao gọi là nhà được. Hay đúng hơn, cậu cố ý giữ nó như vậy. Ngay cả ký túc xá mà Cục cấp riêng cho đặc vụ, cậu cũng không hề đăng ký… Tại sao?”

Một câu hỏi tôi không cách nào trả lời.

“Đặc vụ Nho.”

“...”

“Điều tiếp theo tôi hỏi, cậu không cần phải đáp, nhưng xin hãy hiểu cho rõ điều này.”

Đặc vụ Đồng nói không chút do dự, qua lớp tường thủy tinh.

“Cuộc trò chuyện này chỉ có tôi và cậu.”

“...”

“Nó không được ghi âm, cũng chẳng lưu hồ sơ. Chỉ có tôi nghe thấy thôi.”

Tôi ngẩng đầu.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Đặc vụ Đồng khẽ gật, hạ tập hồ sơ trong tay xuống, rồi cất tiếng.

“Từ đầu đến giờ, tôi vốn không hề có một mái nhà.”

“...!”

“Hồi nhỏ cha mẹ tôi ly hôn, rồi mẹ tôi qua đời, tôi lớn lên trong trại trẻ mồ côi.”

Khoan đã.

“Dù ăn ở, ngủ nghỉ ở đó, tôi chưa bao giờ nghĩ đó là nhà. Thay vào đó, mỗi lần nghĩ về nhà, trong đầu tôi luôn hiện về căn hộ từng sống cùng mẹ. Dù đó chỉ còn là một cảm giác mơ hồ hơn là ký ức rõ ràng.”

Quá khứ riêng tư của một người, không hề ghi trên wiki, đang tuôn thẳng vào tai tôi.

Không, đúng hơn là…

‘Đặc vụ Đồng.’

…là câu chuyện thuộc về một con người mà tôi quen biết.

“Rồi một ngày đi học, tôi gặp thảm họa siêu nhiên đầu tiên và biết đến Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên. Khi hỏi cách để làm việc ở đó, họ chỉ cười.”

Sau khi nghe hoàn cảnh, Cục đã sắp xếp cho anh ấy một công việc an toàn, phù hợp với học sinh.

Một hiệu sách kỳ lạ liên kết với Cục.

“Tôi vừa làm ở đó vừa đi học ban đêm. Ra trường đại học, thi ngay… và đậu.”

Đặc vụ Đồng nhìn thẳng vào tôi.

“Và bây giờ, tôi có mặt ở đây.”

“...”

“Giờ, khi nghe chữ ‘nhà’, tôi nghĩ tới phòng chờ của Đội Huyền Vũ số 1. Tôi nghĩ tới phòng ký túc trong Cục, và tôi thấy những gương mặt thân quen.”

À.

“Vì vậy, tôi muốn hỏi cậu thế này.”

Đặc vụ Đồng hạ giọng.

“…Đặc vụ Nho. Có phải ‘nhà’ của cậu… đã chẳng còn tồn tại trong thế giới này nữa?”

“…!”

“Cậu từng có nó, nhưng đã đánh mất đúng không?”

Tôi gần như nghe rõ câu chưa thốt ra sau đó.

‘Giống như tôi.’

“...”

Khác với những lần thẩm vấn trước, tôi không bị trói buộc.

Tôi hoàn toàn có thể lẩn tránh câu hỏi này.

Thế nhưng…

“Phải.”

“...!”

“Nó mất rồi.”

Trong mắt Đặc vụ Đồng lóe lên một tia sáng.

“Lý do cậu từng làm ở Daydream. Là vì cậu muốn lấy lại mái nhà ấy phải không?”

“Không hẳn vậy.”

Tôi chậm rãi sắp chữ.

“Tôi muốn quay trở về nhà mình.”

“...”

Đặc vụ Đồng im lặng như đang nghiền ngẫm từng chữ tôi vừa nói.

Nhưng chẳng bao lâu sau.

“Đặc vụ Nho.”

Một lời khẳng định mạnh mẽ vang lên.

“Cậu không thể trở lại một nơi đã biến mất.”

“...”

“Chỉ có những kẻ muốn lợi dụng cậu mới tìm cách lừa rằng cậu có thể trở về… Đừng để chúng dùng cậu như thế. Cậu mạnh mẽ hơn vậy.”

Không.

Tôi biết điều đó không đúng.

『Tấm Vé Ước Nguyện』là thật.

Tôi hiểu ý mà anh ta muốn khuyên, nhưng nó không áp dụng cho tôi…

“Cậu hoàn toàn có thể tạo cho mình một mái nhà mới, đúng không?”

“...!”

“Như tôi đã làm.”

Tôi nhìn anh ta một cách sững sờ như vừa bị ai tát vào mặt.

“Nếu sau này, cậu thoát khỏi đây, hãy gặp gỡ những người tốt, tìm một nơi khiến cậu thấy gắn bó… rồi dựng nên chỗ mà cậu có thể yên tâm nghỉ ngơi, an nhiên ngủ giấc.”

Đặc vụ Đồng dõng dạc nói,

“Đó sẽ trở thành nhà của cậu.”

Cũng giống như anh ta coi tòa nhà chính của Cục, phòng chờ ấm áp chẳng khác gì phòng sinh hoạt chung, là mái nhà thật sự.

Lời khuyên từ một người từng trải nghe thật rõ ràng một cách mới lạ.

Và rồi.

“Tôi không bảo cậu phải tin tuyệt đối đâu, Đặc vụ Nho. Nhưng… tôi mong cậu hãy thử nghĩ tới điều đó.”

“...”

“Cậu có thể làm được chứ?”

Tôi chậm rãi gật đầu.

Và bức tường thủy tinh chẳng phản chiếu điều gì cả.

Sự thật.

Một nụ cười nhẹ nhõm thoáng hiện trên gương mặt Đặc vụ Đồng.

“Tốt lắm. Vậy hôm nay kết thúc thẩm vấn tại đây.”

“...”

“Tôi mong cậu có thể nghỉ ngơi thật sự đêm nay.”

Tôi còn chẳng tin nổi bản thân mình.

Vừa rồi tôi đã gật đầu đồng ý suy nghĩ điều gì vậy?

Nhưng bầu không khí lại quá đỗi dịu dàng, khiến lòng tôi lắng xuống hơn hẳn.

Như thể mình vừa không chọn sai.

Và Đặc vụ Đồng cũng không hề gặng hỏi chi tiết về tình cảnh của tôi nữa.

“Với lại, nhớ ăn uống ngủ nghỉ đầy đủ nhé. Trong tuần tới tôi sẽ là người thẩm vấn cậu, sẽ không có tra khảo khắc nghiệt gì đâu. Xin đừng lo, hãy coi đây như khoảng thời gian nghỉ dưỡng.”

Anh ta còn thêm rằng, chỉ cần không phải món cấm hoặc nguy hiểm, thứ gì tôi cần anh đều có thể mang đến.

Trong lời nói đó, tuyệt đối không có bóng dáng của sự giả dối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!