Chương 192.3: K.LEE
‘Haa.’
Vì một lý do nào đó, tôi thấy nhẹ cả người.
“Tôi chỉ cần bỏ hắn ở ngoài… đúng không?”
Tôi lập tức gật đầu.
Nhìn trung sĩ lôi Kwak Jaekang đi, tôi vội vàng cởi bộ đồng phục An Ninh.
‘…Xong rồi.’
Vậy thì mọi việc từ giờ trở đi sẽ thế nào?
Trung sĩ sẽ quẳng Kwak Jaekang gần trụ sở công ty để hắn được ‘phát hiện’, và đưa về bởi Giám sát viên Park Minseong.
Như vậy, Giám sát viên Park Minseong có thể báo cáo rằng anh ấy đã ‘tìm thấy Đội trưởng Kwak Jaekang bất tỉnh gần công ty và đưa về chỗ làm’.
Đó sẽ là lời chứng cuối cùng!
‘Dù ai có trông thấy tôi hay trung sĩ thì cũng không liên quan gì đến nhiệm vụ chính thức.’
Bằng cách này, Giám sát viên Park Minseong không cần phải nói dối, mà chỉ cần lược bỏ sự xuất hiện của tôi khỏi bản báo cáo.
☾ Anh Hoẵng! Ôi, một màn biểu diễn thật tuyệt. Mưu mẹo, che giấu, bí mật. Anh đã vận dụng cả ba yếu tố rất nhuần nhuyễn. ☽
Sau khi thay đồ xong, tôi nhặt Braun, kẻ ngồi một góc trong văn phòng nãy giờ, nhét vào túi áo trước. Hắn vỗ tay rào rào.
‘Thật hả? Không bị gượng gạo gì à?’
☾ A, hoàn hảo. Phong thái bình tĩnh, thậm chí chẳng hề chớp mắt khi cái tên của chính mình bị nhắc tới! Một màn diễn xuất tuyệt vời. ☽
☾ Nhưng anh không lo tên kia sẽ về tố cáo hết mọi chuyện sao, bạn hiền? ☽
À, cái đó.
Tôi mỉm cười tự tin.
‘Chuyện đó sẽ không xảy ra.’
☾ Ồ? ☽
Vì Kwak Jaekang là kiểu người đầu óc lúc nào cũng quay cuồng.
Buổi thẩm vấn của Đội An Ninh vốn dĩ là chuyện tuyệt đối bí mật.
Thông thường, trừ khi người liên quan trực tiếp hỏi tới, còn lại chẳng ai dám mở miệng.
Đặc biệt là trong trường hợp của Kwak Jaekang.
Càng đúng hơn nếu cuộc thẩm vấn xoay quanh những màn lạm quyền lố bịch của hắn!
‘Ai mà lại đi rêu rao mình từng quậy phá để bị kỷ luật chứ?’
Nhất là khi hắn còn chưa được tận hưởng cái khoái cảm của việc ‘quan sát’ xem kết quả sẽ ra sao.
☾ Ra vậy! ☽
Cách này còn hơn cả một loại trói buộc.
Tôi nhớ lại giọng nói lo âu của Giám sát viên Park Minseong.
—- “Giá mà có thuốc xoá ký ức hay thuốc câm lặng thì tốt biết mấy.”
Chúng tôi hoàn toàn có thể mua, nhưng tôi đã cố ý không dùng.
Đó đều là dược phẩm của Daydream.
Một người như Kwak Jaekang chỉ cần lên trung tâm tích điểm của công ty, mua thuốc giải là xong, và hắn hẳn cũng sẽ nghi ngờ một kiểu trói buộc dễ dàng bị phá như thế.
Quan trọng là phải xử lý theo cách tự nhiên nhất.
Khiến hắn cảm thấy có nói ra cũng chẳng ích gì.
Mà kể cả trong trường hợp ít ỏi hắn có lỡ miệng, thì cấp trên nghe thấy cũng chỉ nghĩ đó là một dự án ngầm của phe phái nào đó quyền lực hơn, chẳng thấy lạ gì.
☾ Thế tức là anh Hoẵng đã dàn dựng lại y nguyên một buổi ‘thẩm vấn của Bộ phận An Ninh’. ☽
☾ Để lỡ có lọt ra ngoài, thì cả người trong cuộc cũng hiểu sai theo hướng khác. ☽
‘Đúng thế.’
Chỉ có một điều khiến tôi còn thấy vướng: cách Kwak Jaekang gắn cái tên Giám sát viên Kim Soleum với màn cải trang Bộ phận An Ninh của tôi.
Nhưng kể cả sau này hắn có đi rêu rao chi tiết đến mấy, thì đến lúc tin đó lọt tới tai Giám đốc Ho, tôi cũng chẳng còn ở đây nữa.
“Ổn rồi.”
Bằng cách này, tôi đã moi được toàn bộ thông tin từ Kwak Jaekang đồng thời dọn dẹp sạch sẽ tình huống.
Cả người đau nhức…
‘Có lẽ mình nên nghỉ chút trước khi trung sĩ quay lại.’
Xử lý cái gã nghiên cứu điên rồ đó xong, bụng tôi bắt đầu quặn lên.
Tôi cất bộ đồng phục An Ninh vào hình xăm kho chứa và ngồi xuống trước『Máy Ấp Giấc Mơ』.
Tôi lặng lẽ nhìn nó một lúc.
☾ Bạn hiền, thứ lỗi làm phiền lúc nghỉ ngơi… nhưng giờ tôi muốn tặng anh một manh mối nhỏ, một màn xem trước. ☽
‘…Xem trước?’
☾ Đúng vậy! Nào, hãy nâng sự căng thẳng lên một chút. ☽
☾ Sắp có một sự kiện cực kỳ thú vị xảy ra.☽
“…Braun?”
Ngay lúc đó.
Bzzz.
Chiếc điện thoại nằm trong túi tôi rung lên.
“…!”
Một cuộc gọi vào giờ này.
Không lẽ có chuyện ở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên? Có thể các yêu cầu cứu hộ bị chồng chéo, vượt ngoài khả năng xử lý.
Tôi lập tức mở điện thoại. Nhưng…
K.LEE: [Lâu rồi mới liên lạc với anh nhé, người bạn nhân viên của tôi kkk]
K.LEE: [Anh dạo này ổn chứ?]
“Hả?”
Người có ảnh đại diện là bãi biển Hawaii.
Kẻ từng tự giới thiệu là Đội trưởng Lee Kangheon của đội C, người đã kết nối tôi với Salmon Market.
Nhưng...
Một tin nhắn từ hắn ư?
‘Không thể nào.’
Vì, vì…
Tôi với Daydream từ lâu đã là kẻ đã chết.
Tôi còn đổi số từ rất lâu rồi.
‘...’
Có gì đó sai.
Ấy vậy mà điện thoại tôi vẫn rung.
K.LEE: [Ờ ha. Khà khà. Giờ anh làm giám sát viên rồi đúng không]
K.LEE: [Hay là…]
K.LEE: [Gián điệp, phải chứ?]
“Thì ra là thế.”
Tôi xoay đầu lại.
“Nếu thật sự muốn làm gián điệp…”
Sau ghế văn phòng trong Phòng Ấp Giấc Mơ, một người tháo chiếc mũ yêu tinh đang đội trên đầu ra.
Đặc vụ Choi.
Trong tay anh ta là mảnh giấy vò nát mà tôi đã đưa cho.
“Đáng lẽ cậu nên tìm cách nhét một ám hiệu kiểu này vào giữa chứ… Hươu.”
Và rồi những lưỡi dao hạ xuống.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Lưỡi dao ở đây là jakdu, một loại dao thường được dùng để làm làm lễ bên Shaman