Chương 214.2: Mùi Của Mưa
‘Không biết cái đó rốt cuộc là gì nữa.’
Nhân viên kinh doanh của Daydream, người không có hiểu biết gì về loại thuốc kia, chỉ dám liếc trộm.
Uống nó vào thì sẽ giúp người ta trẻ lại hay sao?
Dù sao thì tiền thanh toán cho loại dược phẩm đặc biệt này cũng không cần phải trả ngay, và nghe đồn là Daydream cho luôn.
‘Hình như để đổi lấy nó, họ đã giúp công ty làm một việc thay thế…’
Có thể là che giấu hoạt động phi pháp, hay tham gia mấy vụ đấu thầu gian lận gì đó… Ít ra thì nhân viên giao hàng chỉ đoán được tới đó thôi.
Đương nhiên, cậu chẳng dại mà nói ra.
Tóm lại, mọi việc vẫn diễn ra đúng quy trình giao hàng định kỳ.
Trước khi rời đi, nhân viên bán hàng lúc nào cũng phải khéo miệng khen ngợi khách, tạo bầu không khí thoải mái để duy trì hợp đồng.
Và như thường lệ, giám sát viên bèn bắt chuyện cho vui.
“À, con của hai vị có thích vẽ không?”
“…Xin lỗi?”
“Tôi thấy bé có để lại cái này.”
Nhớ đến bức vẽ thấy hồi nãy, cậu đưa tay mò quanh ghế sofa. Cậu chắc chắn nó ở ngay đây mà…
“Có một bức vẽ màu sáp dễ thương, viết chữ ‘đói’. Nó…”
…Hả?
Cậu chớp mắt.
Dưới tay cậu chỉ còn lại lớp da trơn của sofa.
Quay đầu nhìn quanh, cậu thì chẳng thấy bức vẽ ở đâu.
Kỳ lạ thật. Cậu nhớ rõ ràng mình để nó trên sofa mà…
“Giấy gì cơ?”
“Ờ…”
Cậu quay lại giải thích, thì thấy đôi vợ chồng đang nhìn mình khó hiểu.
“Đứa con lớn của chúng tôi chuyển ra ngoài rồi. Nó lên học đại học rồi.”
“V…ậy à.”
Thái độ của họ khác gì đang nói: “Cậu đang nói gì thế? Ở đây nào có đứa nhỏ nào đâu.”
Chết tiệt.
Đôi vợ chồng nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, rồi nhanh chóng đứng lên và bảo rằng họ sẽ đi cất thuốc. Ngay khi họ khuất bóng, cấp trên liếc cậu một cái đầy phẫn nộ.
“Cậu bị điên à?”
“Em xin lỗi.”
Nhưng cậu thấy thật oan ức.
‘Cái quái gì đang xảy ra thế này?’
“Không, nó có thật mà. Anh cũng thấy chứ, quản lý?”
“Cậu đang nói cái gì vậy.”
“Thì… cái bản vẽ đó, như tờ giấy xé từ sổ phác thảo. Nhìn kiểu trẻ con nguệch ngoạc ấy…”
Hoặc đại loại–
“Ồ!”
Cậu bật dậy, chạy đến chỗ mình vừa nhìn thấy.
Dưới gầm bàn ăn có một mảnh giấy bị che một nửa bởi tấm thảm.
“Này! Cậu làm gì vậy?”
“Anh thấy rồi chứ? Nó y như cái này.”
Cậu lật tờ giấy. Có lẽ mặt sau cũng sẽ là nét vẽ hoặc chữ trẻ con…
〔 nÓ đAU〕
〔 đóI〕
〔 ĐaU qUá〕
〔cON mUỐn ra NGoài〕
Mặt giấy đầy rẫy những dòng chữ xiêu vẹo.
Xung quanh là những hình vẽ nguệch ngoạc về các thành viên gia đình.
Người lớn cầm gậy đen, thòng lọng, còn gương mặt thì bị bôi đỏ đen méo mó rùng rợn.
Như thể đang trừng trừng nhìn ra từ trang giấy.
“...”
Một luồng khí lạnh buốt bò dọc sống lưng cậu.
Có một thứ gì đó rất sai ở đây.
Đây là kiểu tranh mà người ta mong chờ từ một đứa trẻ bị bạo hành, cái dạng được dùng để nhà tâm lý phân tích ấy…
“Ờm… Quản lý. Em nghĩ chúng ta nên ít nhất kiểm tra xem sao…”
“Này.”
Cấp trên khẽ vỗ vai cậu.
“Câu đầu tiên họ dạy trong buổi huấn luyện là gì?”
“...”
“Cậu không nhớ sao?”
“…Sự hiếu kỳ giết chết con mèo.”
— “Không được tìm hiểu về khách hàng, cũng không được tìm hiểu về hiệu quả sản phẩm mà mình bán.”
Lợi ích của sự thiếu hiểu biết…
Đó là điều huấn luyện nhấn mạnh đầu tiên, hoàn toàn ngược với tiêu chuẩn nghề sales bình thường.
“Đúng rồi. Cậu còn chẳng biết loại thuốc chúng ta đang giao là thuốc gì, đúng không?”
“...”
“Sẽ tốt hơn cho cậu nếu cậu biết ít.”
Khách hàng cũng vậy.
Tốt nhất là đừng biết.
“...”
〔 cON mUốN Rời đI 〕
Người nhân viên cúi nhìn những dòng chữ trên tờ giấy, cậu cuối cùng chỉ thở dài rồi gật đầu.
“Vâng.”
Cấp trên vỗ lưng cậu, còn cậu thì khom người gấp tờ giấy lại và để nó xuống chỗ cũ.
“Được rồi. Ra về cẩn thận thôi…”
〔 rA NgOài 〕
Cạch.
“...!”
Đột nhiên, toàn bộ đèn trong nhà tắt phụt.
Trong bóng tối đặc quánh, hai nhân viên lúng túng bám lấy nhau.
Cả căn phòng tối om.
“Hình như nhà… bị mất điện hả?”
“Vâng, chắc thế…”
Nhưng điều kỳ lạ là nơi này im ắng quá mức.
Bình thường, người ta ít nhất cũng sẽ xì xào, kiểm tra khi mất điện đột ngột, đúng không?
Vậy mà trong bóng tối ngột ngạt này, chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ rả rích lấp đầy khoảng không.
Lộp bộp, lộp bộp, lộp bộp…
“…Xin lỗi! Có ai không?”
Không ai đáp lại.
Hình dáng ngôi nhà chỉ vài đường nét còn lờ mờ trong bóng tối, mọi vật yên tĩnh như thể căn nhà đang nín thở.
Vào thời điểm này, một luồng hơi lạnh len vào căn phòng.
“...”
“…Hai đi ra ngoài xem đi. Kiểm tra xem cả khu có mất điện không.”
Cả hai hướng về phía cửa chính.
Trời đang mưa to, khiến cảnh vật tối đi, nhưng cũng không đến nỗi không nhìn thấy đường.
Thế nhưng… có gì đó sai sai.
‘…Mùi mưa?’
Mùi đất ẩm ướt.
Đây vốn không phải mùi có trong căn nhà được chăm sóc kỹ lưỡng như thế này. Giám sát viên hít một hơi ngắn, đè ép cảm giác bất an rồi bước tới.
Phía trước, cấp trên của cậu hình như đang lục lọi túi áo.
Có phải anh ấy đang kiếm lá bùa kia không?
“Cái khóa này… khoan.”
Anh ta loay hoay với ổ khóa cửa. Có lẽ vì lạ nhà, cộng thêm thêm bóng tối nên anh ấy không mở khóa được.
“Để em mở ha?”
“Ừ, mở cửa đi. Nhưng mà…”
“Tại sao cậu còn giữ tờ giấy đó?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
