Chương 182.2: Sự Phán Xét Của Trời
Trong khu vườn ban đêm của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Hoàng Kim, đoàn diễu hành của Thỏ Màu Nhiệm ập qua cổng.
Rộp, rộp—
Âm thanh khủng khiếp vang lên, những cái xác của các vị khách và sinh vật sống bị trải xuống làm thảm và nhuộm đỏ cả lối vào. Tất cả là để chiếc xe ngựa thuận tiện đi qua cổng hơn.
Chiếc xe ngựa lăn bánh về phía trước. Từ hộp nhạc gắn dưới bánh xe, một giai điệu ngây ngô vang lên. Theo nhạc, những kẻ khoác lên mình bộ đồ linh vật Thỏ Màu Nhiệm lảo đảo bước vào khu nghỉ dưỡng.
Bộ lông đỏ của chúng tan chảy thành chất lỏng nhầy nhụa.
Giờ đây, sau khi giờ hoạt động đã kết thúc, Linh vật đỏ chẳng còn bị ràng buộc bởi quy tắc linh vật nữa, chúng ném bỏ lớp vỏ của mình để xâm chiếm một khu khác.
Vượt khỏi mọi quy định và luật lệ vốn chỉ cần giữ trong giờ mở cửa—
Aaaaaah!
Những khối đỏ đang đi trên hai chân liên kết lại như mạch máu, biến dạng thành thứ quái đản đến mức ảo ảnh công viên chẳng thể che giấu nổi.
Dẫu vậy, đoàn diễu hành vẫn tiến bước.
Theo tiếng nhạc, chúng giẫm lên khu vườn của khu vàng, thỏ đỏ thành hàng theo đội hình đi diễu hành và vây quanh tòa nhà nghỉ dưỡng.
Chậm rãi, chúng khép chặt vòng vây.
Càng lúc càng gần.
Ép sát.
Bên trong sảnh, các Linh Vật Vàng nhìn qua cửa sổ và vào thế thủ thành.
Khoảng cách giữa chúng đang rút ngắn.
3…
2…
1…
Aaaaaaah!
Kính cửa sảnh vỡ vụn, đoàn diễu hành ập vào tòa nhà.
Cơn hỗn loạn bùng nổ.
Thỏ Đỏ không hề che giấu sát khí, cơn thôi thúc phá hoại đang gầm rú trong chúng.
Chúng bắt hàng chục Linh vật vàng và tàn sát.
Vài Linh vật vàng liều mình kháng cự, thoáng áp đảo được kẻ tấn công, nhưng chẳng kéo dài lâu.
Chúng nhanh chóng bị xé toạc như món đồ chơi, bông nhồi văng tung tóe và ngã xuống một cách bất động.
Có kẻ thì rơi từ mái nhà với cái đầu nổ tung, còn có kẻ khác thì bị đóng đinh vào cửa tủ đông.
Một cảnh tượng man rợ và tàn khốc đến rợn người đang diễn ra.
Sự chiếm lĩnh của Thỏ Màu Nhiệm!
Sức mạnh kinh hoàng của Thỏ Màu Nhiệm!
Rắc! Bộp! Roẹt!
Giữa cơn tàn sát, một Linh Vật Vàng cắm đầu bỏ chạy.
Linh vật có cặp sừng trang hoàng.
Chính kẻ vừa trình diễn màn chiếu sáng.
Cơ thể chính.
Kyaahahahaha!
Pháo hoa trang trí của Thỏ Màu Nhiệm nổ vang cùng tiếng cười rợn rã, tàn lửa bắn trúng chân linh vật đang bỏ chạy.
Cuối cùng, Linh Vật Vàng ngã quỵ, lê lết tuyệt vọng khi chiếc xe ngựa dẫn đầu đoàn diễu hành lao cuồng loạn đuổi theo, ép sát hành lang hướng về văn phòng khu nghỉ dưỡng.
Cạch!
Linh Vật Vàng kịp chui vào khu dành riêng cho nhân viên khu vực vàng, khóa trái cửa trước khi xe ngựa ập đến.
BANG!!
Chiếc xe ngựa được trang trí lộng lẫy, rực rỡ ánh đèn xé toạc cánh cửa và lao vào trong.
Đó là xe rước dẫn đầu đoàn diễu hành với biểu tượng của Thỏ Màu Nhiệm in trên xe.
Khuôn mặt đỏ rực với cười toe toét ở phía trước của Thỏ Đỏ từ từ tách đôi.
Rộp, Rộp, Rộp!
Đôi mắt trang trí trên bộ đồ của Linh Vật Đỏ nổ tung, cái miệng nó rách toạc và bụi bột phun ra. Từ bên trong, một thứ tràn ra ngoài–
Aaaaah!
—Hình dạng thật của Thỏ Màu Nhiệm.
Thứ đã bị Linh Vật Đỏ tiêu hóa.
Một khối thịt méo mó, mất hẳn hình dáng trước khi thành linh vật, trào ra khỏi xe ngựa.
Các tứ chi của nó được thay thế thô bạo bằng những bộ phận nhặt nhạnh.
Vô số mắt, tai, tay, chân chắp vá.
Aaaaa!
Nó run lên vì khoái lạc và tiến đến gần Linh Vật Vàng.
Chậm rãi, chậm rãi.
Phấn khích!
Cuộc săn thô bạo. Niềm vui trần trụi!
Hận thù và giải thoát!
Khoái cảm chiếm đoạt!
Với cái chân thương tật và bông gòn tuôn ra, Linh Vật Vàng không thể chạy.
Nó chỉ ngẩng đầu nhìn cái hình thù khủng khiếp kia, rồi mở miệng.
⦃ Đ ồ N g u ⦄
Ngay khoảnh khắc đó.
BÙMM!!
Trần văn phòng sụp đổ trong tiếng ầm rung trời.
Thứ vừa trồi ra khỏi lớp vỏ Linh Vật Đỏ lao tới để ngoạm đầu Linh Vật Vàng, nhưng không chỉ có trần sập xuống.
Đùng! Bang-bang-bang!
Cả khu nghỉ dưỡng nổ tung và sụp đổ giữa cơn chấn động đến điếc tai.
Vật liệu xây dựng nặng nề rơi xuống đám quái đang săn Linh Vật Vàng.
AAHHH!
Các linh vật đang giết chóc lẫn nhau.
Và chưa dừng lại ở đó.
Dưới sức nặng, tầng một khu nghỉ dưỡng vỡ sập xuống.
Vô số thực thể Thỏ Màu Nhiệm bị nghiền nát, tan xác cùng đống Linh Vật Vàng.
Thụp! Bùm-bùm-bùm!
Ngay cả trong văn phòng, nơi thực thể Thỏ Màu Nhiệm to lớn nhất vừa lộ diện, những khối bê tông và sắt thép ầm ầm giáng xuống đống hồ sơ rải khắp bàn.
Bản tài liệu gốc đang nằm đó là…
〔Tôi đã quyết định phá hủy khu nghỉ dưỡng hôm nay.〕
〔Vì sao ư?〕
〔Vì tôi thích. Có kẻ góp ý khu nghỉ này quá kém cỏi. Rõ ràng gu của chủ cũ chẳng có gì ấn tượng.〕
〔Phá đi, dựng lại cái mới hoành tráng hơn.〕
〔Tiếc là tôi đã báo về việc hoàn tiền cho khách đặt phòng tối nay và tự tay tiễn họ ra cổng.〕
〔Trong buổi Lễ Linh Vật, tôi đã gài thuốc nổ.〕
〔Đợi sáng mai rồi nổ cho vui miệng cũng được, nhưng… ai biết được. Có khi tôi cho nổ ngay tối nay cũng nên.〕

〔Thế nào cũng được.〕
〔Vì tôi là chủ vùng đất Hoàng Kim này.〕
Và.
〔Tất cả những gì còn trong khu nghỉ… phải nổ tung cùng nhau.〕
Theo ý chí ấy.
Khu nghỉ dưỡng tan tành và cháy rực trong ngọn lửa.
Cùng mọi thứ bên trong.
***
“Ô-Ôi trời ơi.”
Từ xa, đám nhân viên rên rỉ nhìn tòa nhà đổ sập, nửa thân tan hoang.
Trước mắt, ít ra họ vẫn an toàn khỏi giờ đóng cửa.
Ngay khi Buổi Lễ Nhậm Chức Linh Vật kết thúc, Linh Vật Vàng đã vội vã dựng cơ sở thứ ba này dưới lòng đất và đặt vị trí gần cổng Vùng Xanh.
Dĩ nhiên, chẳng phải cơ sở dịch vụ hẳn hoi, mà giống hầm trú khẩn cấp hơn. Bên trong trống rỗng, nhưng sự trống rỗng lại là ưu điểm của cơ sở này.
Nhân viên có thể tự do ra vào, chẳng tốn phí hay chịu hệ quả gì.
Không có hiệu ứng phụ, nên trớ trêu thay là nó an toàn cho con người.
Vậy là giữa Công Viên Giải Trí Vui Tươi sau giờ đóng cửa, họ có thể yên ổn mà không cần ở trong khách sạn…
Ở đó, họ dõi theo nơi làm việc của mình bị nghiền nát, ông chủ thì bị chém giết đi giết lại qua khung cửa sổ nhỏ gần trần.
“Khoan đã! Có phải linh vật ấy định chết chung với chúng không…?”
“Ê! Nó vẫn còn kia kìa!”
“Đệt.”
Từ đống đổ nát, một khối đỏ trồi lên.
Aaaaaah!
Thứ màu đỏ kia nhổ ra thứ nó đang nhai.
Một mảng lông vàng.
Cái đầu Linh Vật Vàng lăn xuống đất, lờ mờ soi sáng bởi ngọn lửa nuốt chửng khu nghỉ…
“Á…”
Dù động tác chậm chạp chứng tỏ Linh Vật Đỏ chịu tổn hại nặng nề, nhưng nó vẫn chưa dừng lại.
Chỉ thế thôi cũng đủ gieo dự cảm đen tối cho nhân viên Khu vực vàng.
Họ đã thua.
Họ sẽ bị Khu vực đỏ nuốt chửng.
Nhưng rồi.
“Đ-đội trưởng!”
“Chờ chị một chút.”
Đội trưởng Đội Huyền Vũ số 3 thuộc Cục Quản Lý Thảm Họa bước ra khỏi cửa hầm.
Bởi lẽ đám Thỏ Màu Nhiệm đều ùa vào khu nghỉ để giết sạch Linh Vật Vàng, chúng chưa mò đến nơi này, chỗ vốn chẳng có hình dạng linh vật nào.
Nhờ vậy, đội trưởng có thể bước ra và thực hiện ‘lệnh đặc biệt’ của ông chủ.
Yêu cầu của Linh Vật Vàng là:
— ⦃ D ù n g ⦄
— ⦃ N ó ⦄
Làm sao Linh Vật Vàng biết rằng bà có nó, hay cách nó tính toán ra kết cục này đều không rõ, nhưng vì đó là một yêu cầu hợp lý…
“Haaa.”
Đặc vụ Haegeum rút thanh kiếm từ trong áo khoác.
Vũ khí được cho là chứa thuần dương khí, xua tà ma và trảm họa. Thanh kiếm chém nát tai ương.
『Tứ Hổ Kiếm』.
Vật phẩm chỉ đội trưởng các Đội Huyền Vũ mới được cấp.
Trượt khỏi bao kiếm, lưỡi kiếm như vươn dài bất tận.
Một bên vẽ 28 chòm tinh tú, bên kia khắc kiếm khí.

Tất cả chúng…
…Được giương cao.
Trời đất ban tinh hoa,
Đất hỗ thủ linh lực.
Nhật và Nguyệt hóa hình,
Sơn và Xuyên thành dạng.
Và.
Sấm và Sét gầm vang.
Bà vung kiếm vào khu nghỉ dưỡng.
Giáng sự phán xét của trời xuống đầu của ác vật bị trói buộc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
