Chương 179.3: Như Một Món Quà Lưu Niệm
Nếu lời giải thích của Đội trưởng Lee Jaheon là đúng…
Lý do nó có thể rượt theo Lee Seonghae xuyên qua khu rừng không chỉ vì nơi đó nằm ngoài lãnh địa của linh vật khác…
Mà còn bởi vì nó không mặc bộ đồ linh vật vào lúc đó?
Nếu nó được tính là ‘không phải linh vật’, thì có lẽ nó có thể di chuyển sang các vùng khác?
Nhưng chỉ trong một đêm thôi, thì đâu đủ thời gian để băng rừng mà tới được đây. Trừ khi nó cố ý mở rộng lãnh địa của mình đến tận chỗ này.
‘...’
Không.
Tôi hiểu rồi.
Cách mà Thỏ Màu Nhiệm giết những linh vật khác.
Sau khi công viên đóng cửa, nó sẽ đến khu vực của đối phương và giết họ.
Vậy thì, hôm nay, với cánh cổng nối thẳng đến vùng đỏ được dựng ngay trước khu nghỉ dưỡng…
‘…!!’
“Ngài Linh Vật?”
Tôi cuống cuồng bắt đầu dọn dẹp khu vườn.
‘Phải bắt đầu nghi lễ ngay lập tức.’
Tôi cần mở ra vùng thứ ba và thoát khỏi đây trước khi công viên đóng cửa.
⦃ H ô m N a y ⦄
“Vâng?”
⦃ N ó S ẽ Đ ế n V à o H ô m N a y ⦄
Tôi chỉ tay về phía bên kia cổng.
⦃ K h i Đ ế n G i ờ ⦄
⦃ N ó S ẽ Đ ế n ⦄
“…!!”
Ngay khoảnh khắc công viên đóng cửa, nó sẽ tấn công.
Nhân viên không còn dám hỏi làm sao có thể thế được, mặt họ cắt không còn giọt máu.
Họ đã tận mắt chứng kiến sự điên loạn của Thỏ Màu Nhiệm.
“V-Vậy thì…”
“Đợi đã, tức là chỉ cần làm nghi lễ nhanh, chúng ta có thể trốn thoát, đúng không?”
Tôi gật đầu.
Đặc vụ Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên vội chạy tới phụ dọn dẹp khu vườn.
Tôi cũng phân công việc cho những nhân viên khác.
Đầu óc tôi sắp nổ tung vì lo lắng.
Tôi cảm giác như đang nghe đếm ngược trước một vụ nổ hạt nhân vậy.
‘Không.’
Tôi cần thêm thông tin… đúng rồi. Có lẽ tôi sẽ nghe được điều gì đó hữu ích.
Để phòng ngừa, tôi sai một trong những linh vật thường tiến về phía cổng nơi Rồng Xanh đang đứng.
Linh Vật Xanh từng khoe khoang rằng nó sẽ giúp.
Tuy nhiên…
‘… vụ『Người Bạn Tốt』coi như bỏ rồi.’
Tôi không còn thời gian để lấy nó nữa.
Nếu tôi thoát được hôm nay, tôi coi như đã thất bại với mục đích ban đầu khi tới đây.
Và… cũng chẳng còn thời gian để nghĩ cách giải thoát một nhân viên đã được hồi sinh từ cậu cuyện ma, khi họ vẫn còn sống.
...
⦃ C ầ n . . . ⦄
“Ngài cần gì sao?”
…!
Tôi quay đầu lại. Giám sát viên Lee Seonghae vẫn đang cặm cụi dọn dẹp, đồng thời, cô cũng quan sát chiếc cổng của Thỏ Màu Nhiệm như tôi.
Cô vừa xoa cằm vừa lên tiếng, “Ngài cần thứ gì đó từ bên vùng đỏ à? Nãy giờ cứ ngó sang đó hoài!”
!
“Ồ, em đoán trúng rồi. Vậy thì…”
Giám sát viên Lee Seonghae ghé sát bên tôi và thì thầm:
“Để em đi lấy cho ngài nhé?”
Cái gì?
“Em sẽ tranh thủ làm nhanh trong lúc ngài đang tiến hành buổi lễ! Chắc em là người nhanh nhất ở đây đấy, em còn đủ hai chân nguyên vẹn mà. Tuy em không khoẻ bằng Đội trưởng Thằn Lằn, em vẫn thông minh hơn nhe!”
Nói rồi, cô ấy liếc nhìn cánh cổng.
“Em nghĩ chính vì em mà cái linh vật điên kia mới mò được đến đây…”
...
Tôi hé miệng.
⦃ K h ô n g S a o ⦄
Tôi không thể để cô ấy bước vào chỗ chết chỉ với hy vọng mong manh rằng sẽ thành công.
⦃ C ứ L a o D ọ n Đ i ⦄
Thôi, cứ làm buổi lễ theo kế hoạch và kết thúc nhanh hết sức có thể.
“…Được, được.”
Tôi lại tiếp tục dọn dẹp khu vườn nát bét.
‘Không còn thời gian.’
Nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa.
Nghi lễ vốn là sự kiện diễn ra ngay trước giờ đóng cửa, tất nhiên, tôi cũng chuẩn bị theo thời điểm đó, vậy nên giờ chẳng còn bao nhiêu thời gian.
Bất cứ lúc nào, thông báo cũng có thể vang lên.
【♩♪♬♬~♩♬♬~♩♪♪】
“““Hahahahaha!”””
Tôi và đám nhân viên điên cuồng dọn dẹp khu vực.
Hàng chục Thỏ Màu Nhiệm đứng lấp ló ngay bên kia cổng, chỉ lặng lẽ nhìn, không làm mấy trò khùng điên như trước.
Nhưng bầu không khí căng thẳng vẫn nặng trĩu.
Tôi sai nhân viên đem quà phát cho khách, còn bản thân thì dùng linh vật thường để dọn chỗ lộn xộn gần cổng.
. . . . . .
Bên kia cổng, Thỏ Màu Nhiệm dán mắt nhìn tôi đang dọn.
‘Đừng tỏ ra gì hết.’
Chúng đúng kiểu sẽ càng khoái chí hơn nếu thấy tôi bối rối. Tôi nhanh chóng lau sạch đống máu thịt tanh tưởi, rồi lùi lại.
‘Còn kịp không nhỉ?’
【♩♪♬♬~♩♬♬~♩♪♪】
“““Hahahahaha!”””
Bên này ổn, bên kia cũng ổn.
Mọi thứ đã sẵn sàng cho màn chiếu sáng.
Tôi lo lắng đảo mắt khắp vườn. Thứ duy nhất còn sót lại là mấy bộ đồ linh vật Thỏ Màu Nhiệm đã mất tác dụng, nhìn như diều đứt dây.
Nhanh dọn chúng đi thôi.
Đám linh vật thường xách những bộ đồ thỏ ấy đi.
‘Giá mà có thể biến chúng thành linh vật của mình thì hay biết mấy.’
Nhưng xem ra là tôi không thể.
Chúng dường như được công nhận như một vật đặc biệt từ vùng đỏ, xuất phát từ chính Thỏ Màu Nhiệm.
‘Giống như một món quà lưu niệm vậy.’
Tuy thật đáng kinh tởm đó là sự thật.
‘...’
Không, khoan.
Khoan đã!
Tôi khựng lại.
Nhìn xuống bộ đồ Thỏ Màu Nhiệm đang cầm.
‘Lưu niệm.’
Một vật được tạo từ xác khách, mang hình dạng linh vật. Một con thú bông nhồi lông mềm mại, vẻ ngoài đáng yêu, thứ chỉ có thể lấy được trong công viên.
Có một món khác khớp y chang mô tả này.
‘…『Người Bạn Tốt』!’
【♩-♪♬♬~♩♬♬~♩♪♪】
Vậy thì, một bộ đồ linh vật vô hiệu hoá liệu có thể được xem tương tự như 『Người Bạn Tốt』…?
【Xin chú ý! Công viên của chúng ta sẽ sớm đóng cửa vào ngày hôm nay~】
…!!
“Ngài Linh Vật!”
Tôi phải quyết định ngay.
Nếu nghi lễ thất bại mà đến giờ đóng cửa, tất cả coi như xong.
Và phòng hờ, ngay lúc này… chúng tôi cần một con bài tẩy.
Nếu là một kẻ hiểu rõ bản chất câu chuyện ma, có nhiều năng lực, lại đứng về phía tôi…
‘...’
【Chúng tôi hy vọng toàn thể quý khách trong công viên sẽ tận hưởng Công viên Giải Trí Vui Vẻ cho đến giây phút cuối cùng!】
Tôi nghiến răng, hạ quyết tâm.
“Ngài Linh Vật…?”
Tôi lập tức tóm lấy một bộ đồ Thỏ Màu Nhiệm, lôi theo, rồi chạy thục mạng vào khu nghỉ dưỡng. Và ngay sau đó–
Còn một tiếng nữa là đến giờ đóng cửa!
–Tôi bắt đầu vẽ vòng tròn triệu hồi『Người Bạn Tốt』.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
