Chương 181.1: Không Thoát Ra Được?
...
— Anh nghe rõ không? —
Tôi nghe thấy.
Giọng của Braun.
Vẫn cái chất giọng tươi tắn, cổ điển, kèm theo thứ âm điệu đặc trưng.
— Lời khuyên chân thành của tôi đã chuẩn bị sẵn rồi. Nhưng dẫu lời khuyên có hay đến đâu thì cũng vô nghĩa nếu anh chưa sẵn sàng lắng nghe. —
— Thế nên trước hết, tôi cần phải giới thiệu đúng đắn cho anh về tình cảnh hiện tại, anh Hoẵng. —
…Giới thiệu tình cảnh của tôi cho chính tôi sao?
Tôi cầm ống nghe, dần chìm vào một thứ cảm giác kỳ quái như thể cuộc trò chuyện không chỉ vang trong tai mà lan ra khắp năm giác quan…
…
— Anh có thấy không? —
À.
Tôi thấy rồi.
— Tốt lắm! Vậy thì, xin trân trọng giới thiệu! Cuộc Phiêu Lưu Của Anh Hoẵng Tại Khu Nghỉ Dưỡng! —
Tiếng nhạc ban nhạc cổ điển nổi lên cùng tiếng vỗ tay khi màn sân khấu mở ra.
Đó là…
‘Tôi.’
Như thể đang tua lại một bộ phim sitcom, những ngày tháng kể từ buổi đầu tiên tôi bước chân vào linh vật Công Viên Giải Trí Vui Vẻ bắt đầu chiếu ngay trước mắt.
Tôi, tỉnh dậy trong văn phòng cơ sở của khu nghỉ dưỡng trong khi mặc bộ đồng phục Đội An Ninh.
— Ôi, bộ trang phục vui nhộn làm sao! Không phải rất hợp sao? Một con thú bị dây đai trói buộc, quá điển hình cho sự kinh dị và cám dỗ. Nhưng không tệ. Không tệ chút nào… —
Đing-đong! Đing-đong! Đing-đong! Đing-đong!
Kèm theo hiệu ứng âm thanh vui nhộn, những gì tôi đã làm lần lượt lướt qua, tua nhanh như một đoạn montage.
— Đó chính là khoảnh khắc anh trở thành chủ nhân của khu nghỉ dưỡng này. Hừm, phong cách méo mó của linh vật trông hơi trẻ con… nhưng cũng được thôi. Dù sao đây cũng là công viên giải trí mà! —
— Nơ vàng cho toàn bộ nhân viên sao? Ôi trời! Sao không cho họ mặc hết linh vật côm-lê đi cho rồi! Thật là! —
Tiếng cười rộ lên.
— Trời đất, còn phát quà với spa miễn phí nữa? Khuyến mãi kiểu đó thì cả thế giới chuyện ma cũng sẽ kéo đến! À trừ phi khu nghỉ dưỡng phá sản trước, tất nhiên! —
Những cảnh quay lướt thật nhanh, tua tốc độ.
Lời bình dí dỏm của Braun biến câu chuyện sinh tồn tuyệt vọng của tôi thành một màn quản lý khu nghỉ dưỡng thành công, vui nhộn.
— Đám nhân viên chết đứng dậy làm việc trở lại! Thế là anh Hoẵng học thêm được một bài học quý giá từ linh vật. —
— ‘Anh không thể sửa một con người, nhưng anh có thể sửa một nhân viên’! —
Tôi thấy kỳ lạ.
‘…Thật sự tôi đã làm tất cả những thứ đó sao?’
Cảm giác kỳ cục.
Bởi vì sự nhập tâm thật sự là khi anh bị cuốn vào một thứ không hẳn là trải nghiệm của chính mình.
Nói cách khác… nó dựa trên khoảng cách.
Thế nên, những hành động của con Linh Vật Vàng trong đoạn hồi tưởng kia trông giống như cái gì đó để đánh giá hơn là để tái hiện.
— Thêm nữa! Một kẻ không xứng với phẩm giá khu nghỉ dưỡng lại bị ném khỏi cửa sảnh lần nữa! —
Trong suốt những ngày qua, tôi đã liên tục viết thêm quy tắc cho khách và nhân viên, dần dần trở thành kẻ quản lý mạnh mẽ, đáng sợ của khu nghỉ dưỡng.
Một linh vật điển hình của linh vật của Công Viên Giải Trí Vui Tươi.
Đó… đó là…
— Hãy nhìn vào quy trình tuyển chọn khách khắt khe của anh kìa! —
Khu nghỉ dưỡng càng thành công, tôi càng mạnh mẽ.
Khi nó mở rộng, đón nhiều khách hơn, nhận đánh giá tốt hơn, thu lợi nhuận cao hơn, tôi bắt đầu đánh giá chính sách quản lý không còn theo tiêu chí an toàn, mà chỉ dựa trên việc có ‘thoải mái’ hay không.
‘Khoan đã.’
Một cảm giác khó chịu dần len lỏi trong tôi.
Rồi… cảnh phim cuối cùng cũng chiếu tới khoảnh khắc tôi đổi ‘cơ thể’.
Trong hồi tưởng, tôi tự nhiên chuyển ý thức sang một linh vật chuẩn để xử lý hỗn loạn trong khu nghỉ, khi Giám sát viên Lee Seonghae giết Bọ Rùa.
…Nhìn từ góc độ này, cảnh này đúng là đã vượt khỏi cái nhìn và năng lực của loài người.
— Đây chính là cảnh đó. Và đây là lời khuyên đầu tiên dành cho anh Hoẵng. —
— Hãy tập trung vào khoảnh khắc này, nhưng mà… —
Tiếng tua băng ngược.
— Sẽ thú vị hơn nếu xem lại từ một góc khác. —
Ý thức của tôi nhập vào linh vật tiêu chuẩn và cái còn lại thì nhập vào thân xác của tôi.
Con Linh vật vàng đứng ở cổng khu xanh dừng lại chốc lát, rồi sớm bắt đầu phát bóng bay và chào đón khách y hệt một linh vật thường.
‘…!’
Tạ ơn trời. Nó vẫn ở đó từ đầu đến cuối.
Vì nó đứng cạnh cổng khu xanh, chắc chắn không bị hại cũng chẳng biến mất.
…Dù ngay lập tức tôi rùng mình khi nghĩ đến cảnh cơ thể mình bị đối xử như một linh vật cơ bản.
Dù sao, tôi cũng thấy nhẹ nhõm tràn ngập trong khoảnh khắc đó.
Giờ tôi chỉ cần lấy lại cơ thể, nhanh chóng làm nghi thức!
⦃ C ả m Ơ n– ⦄
— Suỵt! Chờ đã, cùng thưởng thức thêm chút nữa nào. —
Nhưng ‘lời khuyên’ vẫn chưa hết.
— Giờ thì… đây rồi. Ôi, một kẻ xâm nhập hạ tiện và thô lỗ! —
Hoa mắt.
Đoạn hồi tưởng lại tua nhanh, sớm dẫn đến cảnh đại náo cổng gần đây của Thỏ Màu Nhiệm điên loạn.
Đám người mất tích, bị tra tấn đến phát điên bởi Linh Vật Đỏ, gào khóc, van xin, chết trong điên dại.
Một khung cảnh địa ngục.
— Tập kích bất ngờ! Quả là một biến cố kích điện, nâng cao kịch tính. Ô! Phản ứng của anh cũng tuyệt đấy chứ! —
— Hết người này đến người khác, vô số kẻ mất tích vốn bình thường giờ thành quái vật đáng sợ, gào thét gọi Linh Vật Đỏ, chết như trò đùa, rồi lại đứng dậy thành Linh Vật Đỏ. —
Và trong cảnh phim ấy, con Linh Vật Vàng, tràn đầy giận dữ, ném xác Linh Vật Đỏ ngược lại qua cổng.
Từ bóng đen của con linh vật mất lãnh địa, những nhánh vàng kỳ dị phình ra rồi biến mất…
...
Khoan.
Giận dữ?
Thay vì tuyệt vọng hay kinh hãi trước cảnh tượng đó, cảm xúc đầu tiên của tôi lại là cơn giận vì lãnh địa bị xâm phạm?
Tôi định trừng phạt kẻ xâm nhập sao?
⦃ K ỳ L ạ ⦄
Đúng là vậy.
Một cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng tôi.
Cuối cùng, tôi phải đi đến một kết luận khi nhìn vào chính hành động của mình…
…Bị ô nhiễm hoàn toàn.
Với tư cách Linh Vật Vàng, tôi đã đồng hóa hoàn toàn với khu nghỉ này.
Lấy cớ tìm đường trốn thoát, tôi đã làm mọi cách để khu nghỉ dưỡng hoạt động thành công hơn, mở rộng hơn.
Và những nguyên tắc tôi từng đặt ra vì an toàn lại hoạt động ngược: điều khiển và bắt buộc tôi đề cao lễ nghi và phẩm giá lên trên hết.
…Mục đích và phương tiện đã bị đảo ngược.
⦃ K ỳ L ạ ⦄
Tôi vùng vẫy hai tay, rồi chợt nhận ra…
…Tại sao tôi vẫn còn cánh tay phải?
Đây đã là ngày thứ năm tôi ở đây.
Tại sao cánh tay phải tôi vẫn cử động bình thường?
Ngọn lửa Yêu tinh mô phỏng cánh tay phải lẽ ra phải được nạp lại sau ba ngày, nhưng suốt thời gian này, nó không có phản ứng gì.
Cánh tay phải của cơ thể thật vẫn nguyên vẹn. Tôi, tôi…
Tôi đã đồng hóa đến mức chỉ cần mang hình dạng linh vật là có thể cử động tay phải.
Cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống tôi.
‘Rốt cuộc, tôi đã bị Linh Vật Vàng nuốt chửng đến mức nào rồi?’
Không đơn giản chỉ là bao lâu tôi ở trong bộ đồ linh vật. Mà khu nghỉ dưỡng càng vận hành thành công, tôi càng bị …
— Đúng thế. Anh đã quá tận tâm với vai trò linh vật của khu nghỉ này. Và… —
— Đã muộn rồi. —
— Anh không thể tự bỏ được nữa. Giờ anh đã là Linh Vật Vàng của Công Viên Giải Trí Vui Vẻ. —
Tay tôi run lên.
— Anh thậm chí còn tự tay đuổi kẻ tiền nhiệm lắm chuyện của mình. Giờ khu nghỉ này hoàn toàn thuộc về anh! —
Vậy thì…
⦃ K h ô n g ⦄
⦃ T h o á t R a Đ ư ợ c ? ⦄
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
