Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 180.2: Điện Thoại Reo

Chương 180.2: Điện Thoại Reo

Tôi loạng choạng lùi lại.

Bộ đồ linh vật tiến đến sát mép của hình lục giác và rướn mắt nhìn tôi.

☾ Chấp nhận ta. ☽

Nghi thức đã thất bại. Tôi phải chạy.

Nhưng chạy đi đâu cho được?

Vả lại, suốt mấy bữa nay, tôi vẫn đi theo những chỉ dẫn tuyệt hảo của đống tài liệu kia.

Giờ thì sự thật lộ ra: đống tài liệu đó thực chất là ý chí của Hoa Vàng. Nếu vậy, chẳng phải điều đúng đắn mà tôi nên làm là phục tùng Linh Vật Đỏ sao!

Đúng, chắc chắn phải thế–

...

‘Không!’

Tôi nhìn sang những tài liệu khác trên bàn.

Nội quy lao động, hợp đồng tuyển dụng, chính sách cho khách, tất cả đều là những thứ tôi đã viết ra, trong lúc gồng mình chống lại ý chí con linh vật chỉ muốn vận hành khu nghỉ dưỡng theo cách quái đản của nó.

Tôi…

...

⦃ K h ô n g. ⦄

Tôi nhìn chằm chằm sinh thể trong lục giác.

⦃ Đ â y L à ⦄

⦃ K h u N g h ỉ D ư ỡ n g C ủ a T ô i ⦄

Tôi nắm lấy xấp văn kiện, đứng đối diện nó.

Đầu tôi nhức nhối, nhưng tôi chịu được.

Bởi vì tôi đã nhận ra một điều.

⦃ Ng ư ơ i ⦄

⦃ K h ô n g Đ ủ T ư C á c h ⦄

☾ Ôôôôôôôôô? ☽

〔Sao ngươi dám nói như thế—〕

Tôi vò nát văn kiện trong tay.

⦃ Ng ư ơ i Đ ã T h u a ⦄

☾ !!!!!! ☽

Đúng.

Hoa Vàng chỉ là một hồn ma, nó đã mất lãnh địa khi chết dưới tay linh vật khác.

Và bây giờ.

⦃ N ó ⦄

⦃ S ắ p Đ ế n ⦄

Kẻ đã giết ngươi, đã biến khu nghỉ dưỡng này thành đống hoang tàn, hiện đang ở ngoài vườn, chuẩn bị bước vào vùng này và bắt đầu săn mồi lần nữa.

Để ta cho ngươi xem bằng chứng.

⦃ Đ â y ⦄

Tôi giật tung cánh cửa sổ của văn phòng.

Ngay phía đối diện hành lang là một khung cửa sổ lớn.

Bên ngoài tối đến mức khó có thể thấy rõ bất cứ thứ gì, nhưng cửa kính lại phản chiếu ánh sáng trong văn phòng.

Và ở đó, hiện lên rõ ràng… một hình bóng được phản chiếu lại, hình bóng của bộ đồ linh vật dùng để triệu hồi Hoa Vàng.

Thỏ đỏ.

⦃ T h ỏ M à u N h i ệ m ⦄

⦃ Đ a n g Ở Đ â y ⦄

Ngươi.

☾ ... ☽

Bộ đồ linh vật đưa tay sờ mặt và rờ lên đầu, kiểm tra đôi tai thỏ vểnh cao.

Rồi cúi nhìn đôi bàn tay mình.

Lông đỏ. Chân thỏ.

☾ Thỏ Màu Nhiệm. ☽

Đôi tay nó run rẩy dữ dội, cả tứ chi xoắn vặn trong nỗi kinh hoàng.

☾ Thỏ Màu Nhiệm! Uwaaaah! Aaaaaaah! Cứu tôi! Cứu tôi với!! Xin đừng moi ruột tôi ra! Khu nghỉ dưỡng của tôi! Khu nghỉ dưỡng! ☽

Tôi vội vàng rắc muối khắp sàn văn phòng.

‘Xóa đi.’

Muối trắng đổ xuống máu và vệt nhựa đen tạo thành lục giác, dần dần xóa sạch hình.

Khi hoa văn bị xóa, bộ đồ linh vật bị đẩy lùi vào trung tâm, Hoa Vàng ôm đầu và gào thét.

☾ Chạy đi! Thỏ Màu Nhiệm đang đến! Linh Vật Đỏ đang đến! Nó đang men theo con đường đỏ! Aaaah! Aaaaahhh! ☽

☾ Cứu tôi! Nó đã xâm nhập! Con ■■ đỏ ngọ nguậy bên trong bộ đồ đã ăn tôi rồi! Chỉ còn cặn bã dưới lòng đất! Cứu tôi! ☽

☾ Biến đi, đồ đỏ, biến đi, đồ đỏ, biếndođỏbiếndođỏbiếndođỏbiếndođỏlàmlơicầunàopl à m ơ n ☽

Kẻ được triệu hồi không ngừng cấu xé đầu mình…

Rắc.

…cuối cùng đã thành công giật đầu mình xuống.

Nó dùng cả hai tay, như thể muốn đẩy ra xa hơn, hoặc vì kinh sợ, hoặc vì khiếp hãi, mà nhấc chiếc đầu linh vật lên cao. 

Nó giơ chiếc đầu thỏ lên.

Rồi…

Rầm. 

Thân thể nó đổ gục xuống sàn.

...

...

‘Haaah.’

Tôi ngồi bệt xuống sàn văn phòng.

‘Tưởng toi rồi chứ.’

Suýt nữa thì bị nó hấp thụ và chấp nhận cái chết như một linh vật tiêu chuẩn.

Dù cơ thể này chỉ toàn bông nhồi, tim tôi vẫn đập thình thịch như muốn nổ tung.

Dù sao… tôi cũng xoay xở qua được, cảm giác như vừa đạt được thành tựu to lớn, nhưng quan trọng bây giờ là…

‘…Thời gian!’

Còn bao lâu?

Tôi nhìn đồng hồ.

20:11.

‘Còn 49 phút đến giờ đóng cửa.’

Tôi nên thất vọng hay nên mừng vì cả mớ hỗn loạn chỉ kéo dài đúng mười phút đây? Quan trọng là...

Tôi đã thất bại trong việc triệu hồi『Người Bạn Tốt』.

‘...’

Không.

Việc này vẫn mang một ý nghĩa.

Tôi đã gặt hái được một thứ.

Tôi biết rõ chân tướng của kẻ buộc tôi điều hành khu nghỉ dưỡng này.

Và tôi đã loại bỏ nó.

Tôi vuốt thẳng xấp giấy nhăn nhúm và cầm lấy cây bút.

...Cảm giác lạ lùng khi bị khống chế đã biến mất.

‘Giờ tôi có thể viết quy tắc vận hành tự do hơn rồi.’

Những điều trước kia tôi không thể viết vì có thể gây hại cho ‘hoạt động thành công’ của khu nghỉ dưỡng, tôi nghĩ mình có thể ghi theo ý muốn rồi.

…Y như những trò điên rồ của Thỏ Màu Nhiệm.

‘Sẽ hữu ích lắm đây.’

Tôi đứng dậy.

…Giá như tôi có thêm thời gian thì tôi có lẽ đã thành công rồi. Cái cảm giác nuối tiếc ấy vẫn đeo bám theo tôi.

Lỗi là do đồng xu ư? Hay cái nơ? Hay là…

‘…Có lẽ hắn chỉ chọn cách không đáp lại thôi.’

Có thể sai lầm chí mạng là tôi không triệu hồi bằng cơ thể thật.

‘Hừm.’

Tôi gom hết tài liệu, mong vớt vát thêm chút bảo hộ, rồi bước ra tìm Linh Vật Xanh…

Riiiiing—

“...”

Tôi khựng lại.

Riiiiing—

Tôi quay đầu.

Chiếc điện thoại trên bàn làm việc đang reo.

Riiiiing—

Tôi sững sờ nhìn nó.

Trước giờ điện thoại này… đã bao giờ reo ở khu nghỉ dưỡng chưa?

‘Chưa từng.’

Các cuộc gọi dịch vụ phòng dùng bộ đàm phát giai điệu. Triệu hồi linh vật thì mới nghe chuông thật.

Nhưng đây là tiếng chuông cổ điển.

…Ai đó đang gọi.

Riiiiing—

‘...’

Tôi bước đến bàn và nhấc chiếc ống nghe cổ điển.

Cạch.

Một chiếc điện thoại gỗ nâu sẫm, tinh xảo.

Một giọng nam vui vẻ, nhẹ nhàng vang lên từ bên trong.

— Xin chào! Thật là một buổi tối tuyệt vời. À, tôi sẽ rất cảm kích nếu anh có thể nối máy cho tôi gặp linh vật tài năng và vui tươi của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Hoàng Kim. —

…!

— Ồ, chính là anh à. Hoàn hảo. Thực ra, tôi muốn thuê khu nghỉ dưỡng giản dị và xinh đẹp của anh trong vài ngày. —

— Như anh biết đấy, một người nổi tiếng thì cần chỗ riêng tư để thư giãn. Nên tôi định sẽ dành kỳ nghỉ hè ở khu nghỉ dưỡng của anh… —

...

⦃ Kh ô n g ⦄

Hửm?

⦃ B â y G i ờ T ô i B ỏ V i ệ c ⦄

— Ôi trời, vậy sao anh không giao khu nghỉ dưỡng cho gã vừa nãy? Trông hắn khổ sở lắm mà! —

— Đùa thôi. Hahaha! Khó chịu thật, một kẻ thô thiển như vậy lại toan cướp đoạt khu nghỉ dưỡng mà anh đã dày công gây dựng. —-

Giọng nói quen thuộc của Người Dẫn Chương Trình phát ra từ điện thoại.

— Anh Hoẵng à. —

‘...’

— Ý tưởng triệu hồi tôi quả thật rất xuất sắc, nhưng anh đã quá chìm đắm vào buổi diễn đến nỗi bỏ lỡ vài thứ. —

Bỏ lỡ…?

— Tất nhiên, đó cũng là tài năng của một nghệ sĩ nhập vai hoàn toàn và rất hợp với thể loại này, nhưng nếu kéo dài quá thì sẽ thành nhàm chán. Giờ chính là lúc cố vấn hoàn hảo cho anh xuất hiện, đúng khoảnh khắc thú vị nhất. —

— Vậy nên, từ giờ trở đi, bạn của anh sẽ đưa ra đôi lời khuyên thân tình… —-

Giọng trong điện thoại hạ thấp xuống.

— Giờ thì, hãy cầm ống nghe, lắng nghe thật kỹ giọng nói tuyệt vời này của Braun. —-

Lời khuyên thân thiện của Người Dẫn Chương Trình bắt đầu tuôn ra từ điện thoại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!