Chương 179.2: Lãng Phí Tột Đột
‘...Ha.’
Đó chính là sự thật rùng rợn.
Chỉ bằng vài động tác đùa cợt của Thỏ Màu Nhiệm, các vị khách lần lượt chết rồi biến thành linh vật trong cuộc diễu hành tử thần ấy. Dù tôi đã dừng tay, không xô khách vào cùng mấy linh vật thường nữa, thì đám khách vùng đỏ vẫn không dừng lại.
Chúng tiếp tục bấu chặt vào da thịt linh vật tiêu chuẩn, rồi lao thẳng về phía cổng.
“AAAAAAAAAA!”
Cái cổng giờ đã trở thành cảnh tượng không ai nên phải nhìn thấy.
Mà chưa hết.
Dùng cây gậy dài trông như đồ chơi bán ngoài quầy lưu niệm, Thỏ Màu Nhiệm đâm cả những vị khách chưa kịp bước qua cổng.
“…!”
“Dừng lại đi, đồ ghê tởm…!”
Rắc.
Cổ của một vị khách ở vùng đỏ bị bẻ gãy, thân thể lăn ngược vào trong vườn...
…của Khu vàng…
…người đó đã trở thành xác chết.
Kẻ lôi kéo, tha hoá vị khách đó chính là Thỏ Màu Nhiệm. Và kẻ ra tay giết, vứt bỏ cái xác, cũng vẫn là Thỏ Màu Nhiệm.
Thân thể nó vặn vẹo và méo mó.
“…!!”
“Á-Á… L-Linh Vật Đỏ…!”
Thỏ Màu Nhiệm trút bỏ cái xác xong thì lại chồm dậy và nhìn qua Vùng vàng.
Trong hình dáng dữ tợn, nó điên cuồng lao về phía đám nhân viên cùng tôi.
“Aaaack!!”
Nhưng linh vật thì không thể bước qua vùng khác.
Bịch.
Thỏ Màu Nhiệm chạy vặt đang lao đến bỗng như quả bóng xì hơi, loạng choạng, rồi đổ rạp xuống đất với cơ thể cứng đơ.
“...”
“N-…Nó dừng lại rồi…”
Nhưng lũ Linh vật đỏ thì không hề ngừng tay.
Những con thỏ bông nghịch ngợm ấy liên tục đập nát đầu mấy kẻ xấu số.
“Ack! Aaaah!”
“Thưa Thỏ Nhiệm Màu Vĩ Đại–”
Những ai chết kẹt ngay cổng đều hoá thành Thỏ Màu Nhiệm, rồi khi những linh vật đỏ lao lên thì chúng lại gục xuống, không di chuyển nữa.
Lãng phí tột độ.
Tàn sát tột độ.
…Chẳng mấy chốc, hàng chục cái xác, những kẻ biến dị hóa thành linh vật đỏ, đã chất đống trong khu vườn của khu nghỉ dưỡng.
Đám nhân viên vàng chết lặng, không dám thở mạnh…
“...”
“...”
Tôi ngẩng đầu nhìn Thỏ Màu Nhiệm bên kia cổng.
Và chợt nhận ra.
Màn trình diễn này là một lời đe doạ.
Nó muốn chọc tôi nổi giận hay hoảng loạn, để rồi những gì diễn ra kế tiếp sẽ càng thú vị hơn với nó, một kiểu dạo đầu cho trò giải trí.
⦃ V u i! ⦄
⦃ Vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui vui ⦄
Phía bên kia cổng, lũ Thỏ Màu Nhiệm vỗ tay rào rào.
⧛⧛⧛Kyaahahahahaha!⧚⧚⧚
Một vài vị khách trong vùng tôi cũng cười theo.
…Cười?
Chúng đang cười sau khi chứng kiến cảnh này ư? Dù cho có bỏ lỡ màn chiếu sáng rực rỡ, ngay cả những kẻ cười khúc khích kia cũng thật vô lễ!
⦃ I m ⦄
Các vị khách vội vàng lấy tay bịt miệng.
Lũ Thỏ Màu Nhiệm ló đầu qua cổng, như muốn nhìn rõ cảnh tượng hơn.
‘Mấy người cũng im đi.’
Tôi chụp lấy một bộ đồ Thỏ Màu Nhiệm đang nằm ở bên này và ném thật mạnh.
Bịch!
Con Thỏ Màu Nhiệm ăn trọn cú ném bằng đầu và ngã bật ra sau.
“Huuk!”
Ngay khoảnh khắc đó.
Vụt*
Những linh vật đỏ chưa bị ném trúng đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm tôi—
⦃ Hahahahahahahaha ⦄
—Như lên cơn khát máu.
⦃ Hahahahahahahaha ⦄
Im lặng*
…Sự ớn lạnh quét qua toàn thân tôi. Nhưng kỳ lạ thay, tôi lại thấy mình thở được dễ hơn một chút.
Bất cứ khi nào bọn mày dám giở lại trò ban nãy, tôi chỉ cần làm thế này thôi—
“Hươu.”
Dù Đội trưởng không còn gọi tôi tên nữa, tôi vẫn nhớ cái tên cũ đó.
“Hươu.”
Biết rồi!
Tôi quay sang người vừa gọi.
Đội trưởng Lee Jaheon.
“Có vẻ cậu cần giúp đỡ.”
Nhưng ai có thể giúp tôi lúc này chứ?
…À, khoan.
...
Có lẽ.
『Chúng Tôi Có Thể Giúp!』
Cái nút vật phẩm đó, công cụ thoát hiểm khẩn cấp, cái mà người ngoài hành bò sát từng dùng để điều khiển cơ thể tôi. Anh ấy đang nói đến nó sao?
Thứ đó đúng là hữu dụng, nưng giờ tôi không thể dùng. Với lại, tôi đâu còn tiền để mua sắm ở Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ…
⦃ K h ô n g N ú t ⦄
“Ra vậy.”
Lee Jaheon đáp, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhìn tôi.
“Xin hãy suy nghĩ lại cuộc trò chuyện này sau khi hết giờ làm.”
...
“Khi kết thúc giờ hoạt động, cậu cũng cần nghỉ ngơi. Dạo này cậu đã nghỉ chút nào chưa?”
⦃ K h ô n g ⦄
“Tối nay, hãy tháo bộ đồ linh vật ra và nghỉ ngơi.”
⦃ K h ô n g T h ể ⦄
Nếu buổi nghi lễ tối nay diễn ra an toàn, tôi sẽ bước ra ngoài trông chừng. Linh Vật Đỏ chắc chắn còn giở trò khác nữa.
‘…Chỉ cần một chút sơ suất, tôi sẽ chết.’
Không, nó sẽ thành một vụ thảm sát.
Linh vật này đã được mô tả rất rõ là kẻ giết linh vật khác trong khu trò chơi.
Nó chắc chắn biết cách giết linh vật, và sẽ tìm cách làm.
⦃ K h ô n g T h ể T h á o ⦄
“Cậu có thể tháo ra.”
Giọng Lee Jaheon vẫn phẳng lặng.
“Khi công viên kết thúc hoạt động, ca trực của cậu cũng kết thúc. Nghĩa là cậu có thể nghỉ ngơi với tư cách chính mình, chứ không phải linh vật.”
Vấn đề đâu phải vậy…
Khoan.
Khoan, khoan đã.
Vừa rồi… tôi cảm giác mình nghe thấy cái gì đó lạ.
‘Vậy là sau khi công viên đóng cửa, tôi có thể tồn tại trong trạng thái khác ngoài linh vật…’
...!!
Tôi chợt nhớ lại.
Sau khi công viên kết thúc giờ hoạt động, những vị khách không kịp quay lại khu nghỉ dưỡng, gào khóc và đập cửa sảnh.
—- ⧛ Cho chúng tôi vàoooooo!⧚
Rồi từng người biến mất trong hoảng loạn khi chạy tán loạn. Tất cả những ai bước vào công viên bằng trò boardgame nhưng không thoát ra trước khi đóng cửa, cuối cùng đều mất tích.
…Trừ những trường hợp đặc biệt như Giám sát viên Lee Seonghae.
‘Và chính Giám sát Lee từng nói.’
—- “Sau khi hết giờ, công viên phát ra mấy tiếng động kỳ quái, nhưng dù con thỏ điên kia có rượt tôi ra tận rừng thì nó cũng chậm hơn chút.”
Nếu chỉ là mấy tiếng động bình thường như sửa chữa trò chơi, cô ấy đã không gọi là ‘tiếng động kỳ quái’.
Có nghĩa là… đó là những âm thanh không bao giờ nên tồn tại trong công viên.
Vậy thì…
Đó là tiếng động không thuộc về công viên.
Và vì chẳng có nhân viên nào có bản thể riêng, nên sau khi hết giờ, chỉ có duy nhất Thỏ Màu Nhiệm tồn tại trong vùng đỏ, thế thì kẻ phát ra những âm thanh đó đương nhiên là nó…
‘...’
Tôi nhìn sang con thỏ đỏ phía bên kia cổng.
Rồi.
Có lẽ, sau khi công viên đóng cửa, một linh vật có thể tháo bỏ bộ đồ và đi lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
