Chương 177.3: Đã Đủ Nhân Sự
“Ui da- Thả em ra đi Đội trưởng, em ổn mà. Em đã làm hết những gì cần phải làm rồi!”
Nhưng Đội trưởng Lee Jaheon vẫn không thả người bị trói.
Tuy nhiên, khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, bất ngờ là anh ta dường như nhận ra linh vật cơ bản này là tôi. Anh ta bế Giám sát viên Lee Seonghae đang bị trói và đưa lại gần tôi.
“Ể?”
“Ồ, Ngài Linh Vật, ngài tới rồi.”
Giám sát viên Lee Seonghae nói bằng giọng điềm tĩnh như thường lệ.
“À, ngài có thể trừ phí tái kích hoạt người kia vào lương em được không? Em không lấy gì từ quầy lưu niệm đâu…”
⦃ V ì S a o ⦄
⦃ G i ế t ⦄
Giám sát viên Lee Seonghae nhìn vào Jang Heoun.
Người nhân viên không còn đeo mặt nạ bò nữa, chỉ còn là một nhân viên khu nghỉ dưỡng bình thường.
“Bởi vì hắn đã giết người tốt kia với không lý do.”
…!
“Và nếu có cơ hội, hắn sẽ giết tiếp người khác, nên em không thể để y như vậy! Thành thật mà nói, chết đi kiểu đó còn giúp khu nghỉ dưỡng tái sử dụng họ theo cách có lợi.”
Đầu tôi quay cuồng.
Nhưng bạn biết vấn đề thực sự là gì không?
…Ở đâu đó trong tôi có một phần cảm thấy nhẹ nhõm.
Hơn nữa, các vị khách ở đó chẳng hề bối rối.
Có người còn vỗ tay như vừa xem một tiết mục giải trí, hoặc cố đưa tiền boa cho Giám sát viên Lee Seonghae.
Điều đó có nghĩa là…
Đây là một vấn đề còn lớn hơn nữa.
⦃ C ô n g V i ệ c ⦄
⦃ C ủ a T ô i ⦄
Lẽ ra phải là tôi, Linh Vật Vàng, mới là người cần trừng phạt Bọ Rùa.
Cho anh ta phục vụ những khách tắm bùn độc hại ở spa, bắt chạy bộ phục vụ phòng, hay làm bất cứ gì khách muốn. Đó là quyền quyết định của tôi.
Tuy nhiên…
“Nhưng Ngài Linh Vật à, ngài quá tốt.”
...
“Mấy chuyện này nên để người không mấy bận tâm như em lo mới đúng!”
Trời đất ơi.
⦃ K h ô n g P h ả i ⦄
⦃ N g ư ờ i ⦄
“…!”
⦃ T ừ G i ờ ⦄
⦃ P h ả i ⦄
⦃ B á o C á o ⦄
“…Vâng, vâng.”
Cuối cùng, một linh vật thường giao Giám sát viên Lee Seonghae xuống dọn spa như một cú giáng chức.
Thành ra, thay vì hạ chức thật sự, tôi cảm giác đấy giống như một màn phạt do vượt quyền hơn.
Tôi không biết nên biết ơn, sợ hãi, hay kinh hoàng nữa… haiz.
‘Đầu đau quá.’
Tôi nghiến răng và tái sinh lại Bọ Rùa.
…Liệu gọi đó là hồi sinh có đúng không thì tôi cũng không chắc.
“Tôi sẽ chăm chỉ làm việc, thưa Ngài Linh Vật!”
Nói đến đây, số người bị thay thế đã chạm mốc hai.
Hai con người bị thay thế thành nhân viên đúng chuẩn.
“...”
Hình như Đội trưởng Lee Jaheon đang âm thầm quan sát tôi, nhưng tôi né ánh mắt anh ấy và đi về quầy lễ tân.
Tôi kiệt sức rồi.
Nhưng ở đó lại có một nhân viên đội lớp Jang Heoun.
‘Quỷ thật, đúng là thế.’
Làm việc đi.
Làm nhanh lên, thoát nhanh lên…
Rồi khi tôi đang tiếp vị khách tiếp theo.
“Đội trưởng, nhìn kìa! Đám Daydream kia kìa!”
…!
“Ừ, chị thấy rồi. Chị đã gặp mấy thằng đó hơn một lần khi xảy ra Thảm họa, đừng làm ầm lên.”
…Giọng xưng hô quen thuộc.
Họ nói thầm nhỏ nhẹ, nhưng vì một linh vật thường đứng gần, tôi nghe rõ.
“Dù sao cũng phải để ý có người vẫn đang làm việc ổn chứ. Nhớ chưa, Gomyeong?”
Tôi ngẩng lên.
Hai người mặc áo của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên tiến về quầy lễ tân.
‘…!’
Chết thật.
Người được gọi là ‘Đội trưởng’ trông khá bình dân nhưng có khí chất cứng rắn, bà ấy bước tới và nói chuyện với tôi.
“Xin chào?”
⦃ X i n C h à o ⦄
“À, chúng tôi tới để hỏi vài câu.”
Và Đội trưởng giải thích khi nhìn tôi.
“Tôi nghe có một vị khách trông giống chúng tôi, mặc áo hoodie với quần jeans, mới làm thủ tục nhận phòng gần đây.”
Người dân thường đó.
Đây rõ ràng là hồi đáp cho cuộc gọi cầu cứu của người đó.
Có nghĩa là những người này là…
‘Một trong những đội Huyền Vũ khác…!’
Ôi trời.
Tôi đã thấy Đội 2 (hàng xóm của Đội 1) ra vào suốt mấy tuần, nhưng những người này lạ hoắc.
Vậy chỉ có một khả năng.
‘Đội Huyền Vũ 3!’
“Ngài có thể cho chúng tôi biết vị khách đó ở phòng nào không?”
Tôi đối đáp tạm với Đội trưởng Huyền Vũ 3.
⦃ T h ô n g T i n C á N h â n ⦄
⦃ K h ô n g T h ể ⦄
“…Ngài nghiêm khắc về đạo đức nghề nghiệp thật đấy nhỉ?”
“Thật sao?”
Các thành viên Đội Huyền Vũ 3 nhìn tôi trố mắt rồi nhanh chóng dồn ánh nhìn về ‘nhân viên’ đứng cạnh tôi.
“Xin lỗi, chẳng có cách nào khác à?”
“Xin lỗi quý khách! Như Ngài Linh Vật nói, tại Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Hoàng Kim chúng tôi tuyệt đối không tiết lộ thông tin cá nhân của khách. Còn gì tôi có thể giúp không?”
“À, vậy thì…”
“Khoan đã.”
Ngay lúc đó, mặt Đội trưởng cứng lại khi cô quan sát nhân viên.
Bà tiến lại gần, kiểm tra vóc dáng người nhân viên lễ tân, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt sau chiếc mặt nạ Linh Vật Vàng…
“…Tân binh của Ban Dọn Dẹp Hiện Trường?”
…!
Bà ấy nhận ra Jang Heoun.
“Sao cậu ta ở đây…? Khoan đã, địa điểm này không đăng ký. Đó là lý do chỉ phân hai người phải không?”
“Vâng? Vâng! Đúng vậy. Và theo tôi biết, tân binh đó đang trong kỳ nghỉ…”
“...”
“...”
Hai đặc vụ im bặt, nhìn chằm chằm nhân viên mang khuôn mặt Jang Heoun.
Rồi–
“Chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách?”
Một lời chửi nhỏ suýt bật ra khỏi miệng Đội Đội trưởng Huyền Vũ 3, nhưng bà nuốt vào.
…Dẫu vậy, hai người nhanh lấy lại phong thái, họ lạnh lùng như thể đã quá quen thuộc với việc xử lý tình huống này.
Họ nhìn tôi với ánh mắt điềm tĩnh hơn trước, nhưng không quên mục đích ban đầu.
“…Ngài nói không thể cho biết phòng. Vậy xin ngài gọi vị khách đó đến hộ chúng tôi. Bảo họ là chúng tôi tới rồi.”
⦃ Đ ư ợ c ⦄
Tôi vui vẻ nhận yêu cầu đó.
Người dân thường vì sợ mà lúc đầu không chịu nghe máy, rồi sau khi bắt máy, cô gái lại cúp máy nửa chừng vài lần vì sợ. Cuối cùng thì cô gái chỉ xuống sảnh khi tin rằng mình sẽ được cứu.
Vấn đề là…
⦃ P h ò n g ⦄
⦃ T h i ệ t H ạ i T à i S ả n ⦄
Trong quá trình đó, vị khách đã làm hỏng vài thứ trong phòng…
“…!!”
“S-Xin lỗi, em giật mình quá…! Em thật sự xin lỗi…”
⦃ K h ô n g S a o ⦄
⦃ T i ề n Đ ề n B ù ⦄
Tôi lịch sự chìa cả hai tay về phía người dân thường.
Nhưng dĩ nhiên, người ấy không có tiền trả.
Nhận ra điều đó, Đội trưởng đẩy cô bé sang một bên và tiến tới đối diện tôi.
“Dù không có tiền, có cách nào khác để đền không?”
Hừm.
⦃ L a o Đ ộ n g ⦄
“…?!”
Tôi chỉ vào nhóm người.
Rồi tôi đưa ra một đề xuất liều lĩnh.
⦃ B a N g ư ờ i ⦄
⦃ H a i N g à y ⦄
Hoặc là…
⦃ M ỗ i C ô ⦄
⦃ M ộ t M ì n h ⦄
⦃ S á u N g à y ⦄
Người dân thường bị tôi chỉ vào đứng chết trân.
“T-Thứ đó…”
Các đặc vụ ngay lập tức khép chặt bảo vệ người dân thường.
Và Đội trưởng bình tĩnh xác nhận,
“Nếu chúng tôi nói chúng tôi sẽ làm việc, thì có thành ra như kia không?”
Nói rồi, bà chỉ về phía Jang Heoun.
...
“Hay chúng tôi có thể làm việc như những nhân viên khác?”
Nếu tôi chỉ là một linh vật, có lẽ tôi không hiểu ý bà ấy.
Nhưng tôi hiểu.
⦃ C ó T h ể ⦄
Tôi cúi đầu.
⦃ K h ô n g S a o ⦄
⦃ K h ô n g C ò n ⦄
⦃ N h â n V i ê n X ấ u ⦄
“...”
Các đặc vụ giật mình.
Đội trưởng Huyền Vũ 3 nhìn tôi như đang dò xét điều gì đó.
Sau vài chục giây, bà cuối cùng ra tuyên bố:
“…Được. Ba người chúng tôi sẽ làm việc ở đây.”
“Đội trưởng!”
“Ừ. Cứ xem như là bổ sung kinh nghiệm làm việc đi. Và này…”
Bà liếc xuống đôi giày thể thao của mình.
Chính xác hơn là một vật phẩm gắn trên dây giày. Có lẽ là món đồ dùng để thoát thân.
“Tôi mang theo rồi.”
“…!”
Các đặc vụ quyết định bảo vệ người dân, và có vẻ họ cũng có ý tìm cơ hội cứu Jang Heoun.
Ba người nhận hợp đồng lao động, đọc kỹ, rồi mới ký.
…Và thế là, nhu cầu nhân sự được đáp ứng.
‘...’
Giờ tôi chỉ còn một việc cuối cùng.
Đến lúc sắp xếp cho buổi lễ khai trương rồi.
