Chương 178.2: Đặc Vụ Hwagak
Tên mã của cậu ta… là Hwagak thì phải.
“Tôi chỉ muốn hỏi một chuyện thôi.”
“Chị cứ hỏi thoải mái!”
“Tôi thắc mắc, không biết cậu có nhớ mình làm gì trước khi vào khu nghỉ dưỡng này không.”
“Có chứ! Tất nhiên là tôi nhớ! Chị là người của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên đúng không? Tôi cũng từng làm ở đó mà.”
Cậu ta nhớ sao?
“Đúng rồi. Vậy tôi sẽ gửi lời cho đồng đội cậu. Đội Chu Tước 2, đúng chứ?”
“Vâng! Cảm ơn nhiều.”
Đội trưởng cẩn thận chọn lời mà nói.
“Cậu biết đấy, cậu hoàn toàn có thể tự mình đến gặp họ và gửi lời trực tiếp mà. Khi cậu rời khỏi đây…”
“Không thể.”
“...”
“Tôi đã thề với Linh Vật Vàng rằng tôi sẽ hiến dâng bản thân cho khu nghỉ dưỡng này, và tôi đã ký hợp đồng. Tôi sẽ không rời đi. Và hợp đồng có hiệu lực mãi mãi, cho đến thế giới khi kết thúc, mãi mãi.”
“Thế còn nghỉ phép thì sao?”
“Tôi không nghỉ.”
“...”
Người nhân viên (từng là tân binh của Đội Dọn Dẹp Hiện Trường) mỉm cười lặng lẽ với Đội trưởng.
Im lặng.*
“Tôi phải về phòng rồi. Tôi phải tuân theo nội quy nhân viên! Chị cũng nên về phòng nhanh đi và nhớ là dù ai gõ cửa thì cũng đừng mở.”
Nói rồi, cậu ta đi dọc hành lang rồi chui vào phòng mình.
Cạch.
“Chết tiệt…”
Đội trưởng chửi thề, nhưng giọng bà càng nghe giống như đang thở dài hơn.
Trong một thảm họa siêu nhiên, làm gì gây chú ý là cực kỳ ngu xuẩn, nên bà không được hút thuốc và càng thêm bứt rứt.
‘Mình phải làm sao để lôi cậu ấy ra khỏi đây.’
Bà không mở cửa sổ mà chỉ đứng cuối hành lang, nhìn xuyên qua khung kính như thể đang đứng hút thuốc.
Ít nhất, bà phải dựng được cái bầu không khí thì mới gỡ rối suy nghĩ được…
Khoan.
‘…?’
Có gì đó ngoài cửa sổ.
“…!”
Đội trưởng lập tức rời khỏi khung cửa và ép mình vào tường.
Trong thảm họa siêu nhiên, nhận ra ‘cái gì đó’ chưa bao giờ là điềm tốt.
Bà sắp xếp lại những gì vừa thấy trong đầu.
‘Tức là…’
Hiện khuôn viên khu nghỉ dưỡng đã tắt hết đèn và chỉ lộ ra mấy hình bóng mờ lờ nhờ. Và ở bên ngoài khu nghỉ dưỡng, nơi thấp thoáng dấu vết những chỗ từng phát ra ánh sáng rực rỡ và nhạc.
‘…Trông giống như công viên giải trí.’
Nhưng ‘thứ đó’ không ở công viên.
Mà ở bên cạnh.
Từ bên ngoài đống tàn tích, ngoài tầm với ánh sáng khu nghỉ dưỡng… có thứ gì lổn nhổn đang cựa quậy.
‘…Rừng à?’
Có thể chỉ là lá cây xào xạc trong gió.
Tuy nhiên, bà chắc chắn… có gì đó bên đó đang ngẩng đầu nhìn về phía này?
Một thứ trông giống như… linh vật.
“...”
Đội trưởng rời khỏi tường.
Bà nhíu mày, bước lại gần cửa sổ thêm lần nữa…
⦃ X i n C h à o ⦄
“…!”
Bà xoay người lại.
Ngay giữa hành lang mờ tối, ấm cúng và mộc mạc, một linh vật đáng yêu đang đứng đó.
…Từ lúc nào, linh vật màu vàng đã xuất hiện ngay trước mặt bà.
⦃ S a o T h ế ⦄
⦃ T ô i Đ â y ⦄
“…À. Tôi chỉ muốn chắc rằng đội mình vẫn ổn thôi.”
Với gương mặt ngộ nghĩnh, Linh Vật Vàng nhìn chằm chằm bà với không chút biểu cảm nào.
Mồ hôi lạnh túa trên lưng Đội trưởng, nhưng nhờ kinh nghiệm nhiều năm, bà không để lộ ra gì.
“Thật ra, tôi cũng thèm thuốc lắm nhưng nhịn lại.”
⦃ G i ỏ i L ắ m ⦄
Ngạc nhiên thay, linh vật vỗ đầu Đội trưởng như khen ngợi.
Rồi nó đưa cho bà một món quà nhỏ.
…Một miếng che mắt để ngủ.
“...”
Bà nhận lấy và cất đi món quà. Bà sẽ giao cho tổ pháp chứng sau.
Còn thứ kỳ lạ mà bà vừa thấy bên ngoài cửa sổ…
‘Không nhắc tới thì hơn.’
Bản năng sinh tồn thúc giục bà im lặng, nhưng bản năng của một đặc vụ lại kêu bà phải nắm bắt bản chất thảm họa.
‘Chết tiệt.’
“Nhưng tôi vẫn muốn biết. Bên kia là gì vậy?”
Cuối cùng, bà đưa tay chỉ về hướng thứ đang chuyển động.
Và xoay nhẹ cổ tay.
⦃ C ô n g V i ê n G i ả i T r í ⦄
“Ồ, hóa ra đó là công viên giải trí. Vậy, đây là công viên, còn nơi đó… thì không giống vậy.”
Đội trưởng điều chỉnh lại hướng cổ tay và chỉ vào khu rừng.
⦃ Đ ó L à ⦄
⦃ K h u R ừ n g ⦄
Linh Vật Vàng ghé mắt nhìn theo.
⦃ Đ ừ n g Đ i ⦄
“...”
⦃ N g u y H i ể m ⦄
Sau đó, Linh Vật Vàng dẫn Đội trưởng tới căn phòng được phân và mở cửa cho bà.
⦃ Đ â y ⦄
Cho tới khi bà bước vào hẳn và khép chặt cửa, linh vật vẫn đứng yên lặng ngoài hành lang.
Qua khe cửa đang đóng, Đội trưởng nghe thấy linh vật lẩm bẩm:
⦃ T ấ t C ả S ẽ K ế t T h ú c ⦄
⦃ V à o N g à y M a i ⦄
Vào sáng hôm sau.
Lần đầu tiên kể từ khi vào khu nghỉ dưỡng, các điệp viên mới được bước ra ngoài.
Vì mặt sau khu nghỉ dưỡng đã mở.
⦃ Hướng này ⦄
Trước giờ hoạt động, linh vật tập hợp nhân viên rồi tiến đến tàn tích sau khu nghỉ dưỡng.
Rồi khi nó giơ cả hai tay lên–
Uooooooo—
Những công trình đổ nát trong tàn tích biến mất xuống lòng đất.
Thay vào đó, những hàng cây cảnh tuyệt đẹp mọc lên.
“…!”
Cảnh quan chậm rãi tái tạo từng những bụi rậm xanh rì, cây cối, cho đến những bông hoa vàng rực rỡ lấp lánh.
Trên đường, từng cụm hoa nhỏ muôn màu tỏa sáng, càng làm nổi bật đóa hoa vàng khổng lồ.
Thậm chí nơi này còn có cả đài phun nước.
“Úi chà! Đây là cơ sở mới à?”
⦃ K h ô n g ⦄
⦃ N ơ i ⦄
⦃ N h ậ m C h ứ c ⦄
‘…Nhậm chức?’
Đội trưởng quan sát xung quanh.
Đám linh vật chạy vặt đang tất bật khuân vác đồ.
…Tờ rơi.
Trên phông nền khu vườn đêm rực rỡ ánh vàng kim cổ kính và lung linh, những câu quảng cáo lấp lánh hiện ra.
‒‒‒—------------------------------
〔 Đến ngay Vườn Hoa Vàng〕
〔Với màu sắc rực rỡ chói lòa!〕
〔Và vườn hoa nở như ngàn xuân!〕
〔Hiệu ứng ánh sáng đẹp nhất trong ■■!〕
〔※Ở phòng hướng công viên giải trí, bạn có thể ngắm hiệu ứng đặc biệt qua cửa sổ.〕
‒‒‒—------------------------------
…Có thứ gì đó đang được chuẩn bị.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
