Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

532 18505

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

182 2284

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

207 3985

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

83 1250

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

49 471

Tearmoon Empire

(Đang ra)

Tearmoon Empire

Nozomu Mochitsuki

“Làm mọi thứ có thể để thoát khỏi lưỡi máy chém!”

469 55647

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 177.1: Gặp Lại Linh Vật Xanh

Chương 177.1: Gặp Lại Linh Vật Xanh

Linh Vật Xanh.

Một sinh vật kỳ lạ đã biến vé tàu của tôi thành thẻ thành viên. Thậm chí còn coi tôi là người mất tích rồi phát lệnh truy nã sau khi tôi trốn được qua cổng.

Càng nhớ lại, cái vẻ ngoài đáng yêu ấy càng thấy rợn người…

Linh Vật Xanh: ⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄

Kỳ lạ thay, nó lại quá thân thiện.

Chỉ cần nhìn thấy thôi cũng đã thấy yên lòng.

Tôi bước thẳng đến cổng và vẫy tay với Linh Vật Xanh đang bối rối.

Có lẽ, Linh Vật Xanh một lần nữa nhận ra chúng tôi không thể bước vào khu vực của nhau, nó thoáng chùng xuống, nhưng lại hào hứng vẫy tay lại ngay sau đó.

Vài vị khách gần đó mỉm cười khi nhìn hai linh vật đứng ở hai bên cổng vẫy tay với nhau.

Linh Vật Xanh: ⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄

Linh Vật Xanh: ⦃ T ô i ⦄

Linh Vật Xanh: ⦃ Đ ế n G ặ p B ạ n ⦄

Và rồi, tôi nhận ra điều kỳ lạ.

‘Mình… nghe thấy Linh Vật Xanh rõ hơn.’

Như thể… ngoài mấy cụm từ ngắn gọn vốn đặc trưng của linh vật, tôi còn nghe thấy một giọng nói trầm hùng, giống hệt thứ từng vang vọng trong tai mình trước đây.

Nhưng nó khác với lần đó, nó không còn cái áp lực nghiền nát khiến tôi ho ra máu.

Giờ đây, nó chỉ truyền tải một ý chí thuần khiết, như thể được đúc sẵn trong từng từ.

Có lẽ bởi chúng tôi đều là linh vật nên mới vậy à?

Ngay lúc này, mấy câu ngắn ngủi của Linh Vật Xanh mang cả hai ý: “Cuối cùng cậu cũng đến gặp tôi rồi” và “Tôi thật sự vui và biết ơn vì cậu chịu đến thế này”.

Ra là linh vật có thể giao tiếp phong phú thế này.

‘Nếu đúng vậy… mấy vị khách xung quanh chắc không hiểu hết nghĩa đâu.’

Tức là chúng tôi có thể nói chuyện trực tiếp hơn.

Kim Soleum: ⦃ T ô i ⦄

Kim Soleum: ⦃ M u ố n C h ơ i ⦄

Linh Vật Xanh: ⦃ ! ⦄

Kim Soleum: ⦃ T ạ i S a o ⦄

Kim Soleum: ⦃ L ạ i M ờ i T ô i ⦄

Tôi cơ bản là đang hỏi: Tại sao lại mời tôi đến đây, nói là sẽ vui chơi ở công viên giải trí, mà cuối cùng, sao tôi vẫn phải nai lưng làm việc ngay cả ở nơi này?

Nghe vậy, Linh Vật Xanh luống cuống, rồi đáp lại bằng…

Linh Vật Xanh: ⦃ C h ú n g T a C ó T h ể C h ơ i ⦄

…!

Linh Vật Xanh: ⦃ H ã y ⦄

Linh Vật Xanh: ⦃ T ạ o R a K h u V ự c R i ê n g C ủ a T a ⦄

…Cái gì?

Rồi Linh Vật Xanh cho tôi thấy một hình ảnh nào đó.

‘…!’

Tạo một khu vực chung giữa Khu Vàng và Khu Xanh.

‘À!’

Đúng rồi! Cơ sở thứ ba của tôi có thể xây dựng từ đây!

Như vậy chúng tôi sẽ có thể vui chơi cùng nhau rồi.

Tôi sẽ được vào Khu Xanh! Và Rồng Xanh cũng có thể qua Khu Vàng!

Khách sẽ phải tuân thêm gấp đôi luật lệ, nhưng niềm vui cũng nhân đôi!

Vì luật lệ của chúng tôi không hề mâu thuẫn, chuyện này hoàn toàn khả thi.

Chúng tôi sẽ cùng nhau tận hưởng công viên, mãi mãi trong niềm vui hân hoan vô tận, hạnh phúc và hân hoan và hạnh phúc và hân hoan và hạnh phúc và hân hoan và hạnh phúc và hân hoan và hạnh phúc và hân hoan và hạnh phúc và hân hoan và hạnh phúc và hân hoan và hạnh phúc và hân ho— 

‘…!’

Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi.

…Suýt chút nữa là bị cuốn trôi theo rồi…

‘Mình vừa… suýt bị nó đồng hóa.’

Ý chí của Linh Vật Xanh đang làm ô nhiễm tôi. Không ổn.

Dù chẳng hề có ác ý, nó vẫn nguy hiểm.

‘Lúc này mà dấn thêm thì chẳng khác nào tự sát.’

Tôi vẫy tay, ra hiệu trấn an Linh Vật Xanh.

⦃ N ế u N h ư ⦄

⦃ T ô i N g h ỉ V i ệ c ⦄

⦃ T h ì S a o ? ⦄

Nếu tôi bỏ làm linh vật rồi qua Khu Xanh như một vị khách thì sao?

Nhưng Linh Vật Xanh buồn bã cúi đầu.

⦃ K h ô n g T h ể ⦄

⦃ P h ả i L u ô n C ó ⦄

⦃ L i n h V ậ t ⦄

Quy luật của công viên rất rõ ràng: trong mỗi khu vực công viên đang hoạt động, phải luôn có một linh vật.

Nên tôi không thể tùy tiện bỏ việc được.

‘Biết ngay mà.’

Tôi đã đoán sẽ thế này.

Nếu cố ép thoát ra, hậu quả sẽ là…

⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄

⦃ B i ế n M ấ t ⦄

‘...!!’

Linh Vật Vàng này vẫn sẽ tồn tại nguyên vẹn.

Nhưng cái ‘tôi’ ngoài linh vật… sẽ tách ra và biến mất.

Nếu tôi đã hòa làm một với bản ngã linh vật, thì tất cả ý thức và sức mạnh sẽ bị hút sạch, chẳng còn sót lại dù chỉ là ‘tàn dư bị vứt bỏ’.

‘Không!’

Giờ mới chỉ là ngày thứ tư thôi. Tôi… tôi chưa bị đồng hóa đến mức đó!

Tôi vẫn chưa đánh mất mình tới độ rời bỏ linh vật cũng đồng nghĩa với tan biến!

Tôi biết rõ mình là ai. Tôi vẫn ổn.

Cái ‘tôi’ không phải linh vật này, vẫn có thể rời đi!

‘...Huu.’

Đôi tay run rẩy của tôi bám vào cổng rồi tôi dựa người vào đó.

Một mớ cảm xúc hỗn loạn trỗi dậy trong tôi, cảm xúc muốn xé phăng cái bộ đồ linh vật vì cảm giác rờn rợn, vừa sợ rằng mình không thực sự tháo được nó, lại vừa thấy dễ chịu bởi sự mềm mại an toàn nó mang lại.

Linh Vật Xanh: ⦃ T ô i ⦄

Linh Vật Xanh: ⦃ B ả o V ệ ⦄

Linh Vật Xanh: ⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄

Linh Vật Xanh luống cuống cất lời.

Biến tôi trở thành linh vật của khu nghỉ dưỡng không phải ý định ban đầu của Rồng Xanh, dẫu vậy, nó vẫn sẽ giúp đỡ và chỉ dẫn hết mình.

Dường như nó đang hứa hẹn sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.

Ngay lúc ấy, từ đâu đó, nhiều Linh Vật Xanh khác ùa chạy đến cổng cùng một lúc.

Mỗi đứa đều cầm một phong bì trong tay.

Chúng nhẹ nhàng ném phong bì qua cổng và tôi đỡ được một cái.

Du khách xung quanh vỗ tay như thể đang xem tiết mục giải trí.

Trong phong bì mà tôi mở hờ ra là…

‘Đồng Xu Vui Vẻ…!’

Bên trong có cả trăm đồng xu xanh và đỏ.

Có vẻ như Linh Vật Xanh đang tính sổ cho sự kiện lưu trú mà nó tự ý tổ chức, nhưng chờ đã…

Kim Soleum: ⦃ Q u á N h i ề u ⦄

Linh Vật Xanh: ⦃ C h u y ệ n N h ỏ ⦄

Linh Vật Xanh nhìn tôi với vẻ đắc ý:

⦃ T ô i G i ú p ⦄

⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄

Đúng là bó tay.

Có vẻ một linh vật đã điều hành khu vực của mình lâu năm sẽ trở nên giàu có. Trông nó chẳng hề quá sức, thôi thì tôi tạm nhận vậy.

Tôi có thể đầu tư số này vào khu nghỉ dưỡng. Không, không! Biết đâu sẽ cần cho việc khác!

‘…Tỉnh táo lại.’

Tôi nhét phong bì vào túi bụng Linh Vật Vàng và tự chấn chỉnh lại bản thân.

‘Mình phải khẩn trương.’

Ngay khi mở được cơ sở thứ ba, tôi cần đóng dấu vé, bỏ làm linh vật và thoát ra.

‘Mình không chịu nổi nữa.’

Nhanh chóng tuyển thêm nhân viên, rồi tiến hành nghi lễ nhậm chức linh vật.

Kế hoạch vẫn vậy. Cứ làm theo thôi.

Và trực giác của Linh Vật Vàng đang thôi thúc tôi mau chóng trở lại khu nghỉ dưỡng.

Nếu vắng mặt quá lâu trong giờ hoạt động, tôi sẽ bị coi là bỏ bê.

Tôi nên tranh thủ hỏi Rồng Xanh những gì mình cần rồi quay về ngay.

⦃ L ê n N h ậ m C h ứ c ⦄

⦃ C á c h? ⦄

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!