Chương 177.2: Sự Cố Tại Sảnh
⦃ T ậ n H ư ở n g! ⦄
Linh vật màu xanh giơ tay.
Lễ nhậm chức của họ là bắn pháo hoa.
Những ánh sáng rực rỡ nổ trên công viên nước và phản chiếu trên mặt nước, gợi nhớ đến vùng biển sâu ◼◼ mà nó từng yêu, dù giờ đã nhạt phai… Khoan đã, cái gì cơ?
‘À- à. Dù sao thì, đó là một kiểu sự kiện đặc trưng của công viên giải trí.’
Hóa ra, tôi có thể chọn lễ nghi theo ‘gu’ của linh vật. Ví dụ… ở khu Thỏ Màu Nhiệm thì dạng diễu hành.
Chắc khu mình cũng sẽ tương tự.
⦃ C ả m Ơ n ⦄
Linh Vật Xanh trông càng vui vẻ hơn.
Rồi nó vội lấy thứ khác do một phiên bản khác của nó mang tới và đưa cho tôi.
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
⦃ Q u à ⦄
Thêm đồ ăn nhẹ.
Một đống đồ vặt bán ở công viên nước. Từ xúc xích nướng tới sô cô la. Và giống như trước… còn có churro nữa.
‘…!!’
Khoan đã.
『Bánh Churro Vị Soda Xanh』
Một sản phẩm mà khi ăn sẽ khiến người ta nôn ra nước biển như một dạng ‘ô nhiễm’.
Mô tả món hàng không nói rõ lắm, nhưng vì nguồn gốc từ một câu chuyện ma, tôi chỉ dùng nó trong mấy tình huống tuyệt vọng, hay khẩn cấp… mà giờ đây người tạo ra món đó ngay trước mặt tôi!
Tôi cầm chiếc churro và vẫy vẫy.
⦃ C h o T ô i ⦄
⦃ B i ế t T h ê m Đ i ⦄
Linh Vật Xanh nhìn tôi ngơ ngác như đang không hiểu ý.
Khoan đã.
Nó đang bảo là không có hiệu ứng đặc biệt sao…?
‘...’
Tôi nhìn chiếc churro.
Nếu chiếc churro chỉ hoạt động theo đúng hiệu ứng tự nhiên của nó…
Thường thì, khi ăn đồ xuất hiện trong chuyện ma… chuyện gì xảy ra?
Trong vô số truyền thuyết đô thị, ăn đồ từ một nơi lạ lùng kỳ bí sẽ ra sao?
Bạn sẽ trở thành một phần của thế giới đó.
Đúng vậy.
Thành ra, khi con người ăn đồ từ công viên, họ sẽ dần biến thành sinh vật phù hợp với công viên đó…!
‘Thế nên người ăn mới nôn ra mấy thứ tạp chất ô nhiễm kia.’
Vì chúng không thuộc về công viên!
Sự nhận ra đó làm tôi rùng mình, nhưng thay vì vui sướng thì một cảm giác lạnh buốt chiếm lấy tôi.
‘Vậy thì…’
Nó vô tác dụng với Jang Heoun.
Jang Heoun đã được hồi sinh thành nhân viên, nên anh ta đã là một thực thể hoàn toàn phù hợp với công viên.
Bởi vì anh ta là một câu chuyện ma rồi.
‘...’
Sẽ chẳng có hiệu ứng gì cả.
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
⦃ B u ồ n ? ⦄
Tôi không biết.
‘…Phải làm những gì cần làm thôi.’
Tôi chuyển sang chủ đề khác:
⦃ T ô i ⦄
⦃ C ầ n ⦄
Dùng hai cái ‘bàn tay’ như móng vuốt vẽ ra hình dạng một con búp bê mềm mại, cố gắng van nài.
Búp bê『Người Bạn Tốt』.
Vốn dĩ, nó đến từ quầy lưu niệm của Công Viên Giải Trí Vui Tươi, và đó là một trong những lý do chính dẫn tôi đến đây.
Tuy nhiên, Linh Vật Xanh lắc đầu.
⦃ K h ô n g ⦄
⦃ Ở Đ â y ⦄
À.
Đúng rồi, búp bê bông không hợp với công viên nước, họ hợp với mấy chiếc phao dễ thương hơn. Chết tiệt!
Vậy liệu có cách nào lấy nó từ khu Thỏ Màu Nhiệm không?
⦃ K h ô n g T h ể ⦄
⦃ N g u y H i ể m ⦄
Tóm lại những gì Linh Vật Xanh nói là:
Thỏ Màu Nhiệm là một con điên.
Cậu thực sự nghĩ mấy thứ từ quầy lưu niệm đó sẽ giúp được gì sao?
‘…Nghe Rồng Xanh nó thẳng có hơi…’
Dù sao thì, Linh Vật Xanh cũng không sai. Nhưng mà năng lực của『Người Bạn Tốt』đã được chứng minh trong Hồ sơ Về Những Bí Trong Bóng Tối.
Đáng ra không nên có sự thay đổi dù ở bất cứ khu nào trong công viên.
Kim Soleum: ⦃ C ầ n ⦄
Nó nói sẽ giúp bất cứ thứ gì tôi cần mà!
Cuối cùng, Linh Vật Xanh cụp sừng và cụp cả tai, nhưng vẫn gật đầu.
⦃ N g u y H i ể m ⦄
Nhưng có vẻ nó sẽ cố gắng.
Dù sao, nó cứ nhắc nhở tôi tuyệt đối tránh xa Thỏ Màu Nhiệm và đừng bao giờ đến gần khu đó.
Tất nhiên, tôi sẽ để ý chuyện đó.
‘May là vùng xanh nằm giữa, đỡ hơn chút.’
Tôi im lặng, nhớ lại cảnh tượng thảm khốc của đội đỏ, nơi chỉ còn Giám sát viên Lee Seonghae sống sót.
Nhìn lại thì thật kỳ lạ là Giám sát Lee có thể sống sót sau giờ đóng cửa…
Ồ?
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o an ⦄
Tôi ngoảnh mặt lại.
Vừa nãy.
Có chuyện xảy ra ở khu nghỉ dưỡng.
Linh Vật Vàng cảm nhận được có chuyện xảy ra ở khu vàng. Tôi phải biết cho bằng được!
Phải quay về!
⦃ T ô i ⦄
⦃ Q u a y V ề ⦄
Linh Vật Xanh nhìn tôi một cách bình thản.
⦃ Đ ã ⦄
⦃ Đ ế n ⦄
…!
Giờ tôi mới để ý.
Tôi không thể phân biệt giữa Linh Vật Xanh và mấy linh vật cơ bản được.
Mỗi bộ đồ linh vật đều là rồng xanh, và Linh Vật Xanh có thể tùy ý điều khiển mọi bộ phận cơ thể của chúng.
Tất cả Linh Vật Xanh đều là Rồng Xanh.
Vùng xanh là của Rồng Xanh.
Và…
Vùng vàng là của tôi.
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
⦃ C ũ n g ⦄
⦃ T r o n g K h u N g h ĩ D ư ỡ n g ⦄
Bài học đó in vào đầu tôi như bị thôi miên.
Và tôi thì rải rác khắp khu nghỉ dưỡng.
Tôi tập trung ý thức vào một trong những linh vật cơ bản. Rồi…
Tôi trở về ‘chính mình’.
‘…!’
Khi tôi chớp mắt, tôi đã bước vô cơ thể của một linh vật canh gác trong khu nghỉ dưỡng.
‘Trời ơi.’
Nhưng trước khi kịp ngạc nhiên hay lảo đảo, tôi thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Đội trưởng Lee Jaheon đang ghì chặt Giám sát viên Lee Seonghae trong sảnh.
‘…?!’
Và chưa hết.
Bên cạnh Giám sát Lee bị trói là những chi thể người vương vãi như rác.
Máu thấm đẫm cả sảnh.
Nhân viên Bọ Rùa đã chết.
Một con dao cắm sâu vào cổ hắn ta khiến máu phun thành tia.
Hẳn hắn ta đã chết trong khi cố gắng chặn máu, khiến hai tay hắn ta cũng dính máu…
‘…!!’
Máu cũng bắn lên cả đồng phục của Giám sát viên Lee Seonghae.
Mọi dấu hiệu đều chỉ đến một kết luận.
…Giám sát viên Lee Seonghae đã giết nhân viên Bọ Rùa.

