Chương 176.3: Lệch Khỏi Quỹ Đạo
‘Mình phải thoát ra thật nhanh.’
Có gì đó trật quỹ đạo rồi.
Tuy nhiên… trước hết, để làm được vậy, tôi cần mở rộng khu nghỉ dưỡng này thêm một lần nữa.
Càng sớm càng tốt.
〔Điều kiện mở rộng cơ sở khu nghỉ〕
〔Nhân viên: 3〕
〔Khách hài lòng: 300〕
〔Nghi thức Lễ Nhậm Chức Linh Vật〕
Trước mắt… với tốc độ này thì chẳng mấy chốc tôi sẽ đạt 300 khách hài lòng. Thành thật mà nói, dựa trên lượng khách khứa vào ngày hôm nay, chắc chỉ một hai ngày nữa là chúng tôi sẽ đạt chỉ tiêu.
Đó là một thành tích khủng khiếp.
‘Tại sao cái khái vụ giãn cách xã hội lại áp dụng được cả cho chuyện ma thế này chứ?’
Nếu là trước kia, tôi hẳn đã thấy tức cười hoặc bực bội. Nhưng giờ thì tôi chẳng quan tâm. Vấn đề thật sự nằm ở câu trên và dưới. Nhân viên và nghi thức.
‘...’
Thêm ba nhân viên nữa.
Một cách là dụ khách vãng lai ở lại làm việc, lấy một đêm nghỉ làm mồi như trước.
Vấn đề là, tôi thực sự có thể thuyết phục được bao nhiêu người? Và nếu có người chết khi làm việc ở đây, ai sẽ chịu trách nhiệm?
‘Những người đó thậm chí còn chẳng có trang bị cơ bản như mặt nạ.’
Cũng có câu hỏi là liệu tinh thần tôi có chịu nổi không.
Cách tiếp theo là…
Tuy tàn nhẫn, nhưng tôi đã biết được từ sự kiện gần đây.
‘...’
Tôi gọi đám linh vật hỗ trợ đến.
Rồi hỏi chúng về chỗ cất giấu vài thứ.
Cụ thể là hai cái xác mà Đội trưởng Lee Seonghae đã lôi về.
Đúng vậy.
Tôi định thử xem có thể hồi sinh mấy cái xác đó để dùng làm nhân viên hay không.
Đám linh vật chuẩn dẫn tôi ra sau tòa nhà nghỉ dưỡng.
Đó là khu vực chỉ linh vật mới làm việc, nhân viên sống thì né tránh, còn khách thì tuyệt đối bị cấm vào.
Trong số đó, chúng dẫn tôi tới khu trữ lạnh của kho dịch vụ phòng.
Hai linh vật đứng gác trước cửa.
〔Kho đông lạnh. Yêu cầu xác nhận khóa〕
‘Haa.’
Lúc tôi định mở cửa trong khi tưởng tượng ra mấy cái xác trong đầu thì…
‘...’
…Tôi nhận ra.
Với tư cách của Linh vật vàng, tôi thấy ngay được–
⦃ H a i N g ư ờ i ⦄
–-Mấy cái xác không ở trong kho đông lạnh.
Hai linh vật chuẩn đang đứng gác chính là hai cái xác của nhân viên!
‘Chết tiệt!’
Cái xác đã biến thành linh vật chạy vặt…!
Y hệt như cách xác Jang Heoun biến thành nhân viên…
Mấy linh vật nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi suýt lùi lại, nhưng tư cách người vận hành khu nghỉ dưỡng giữ tôi đứng vững.
Rồi chúng, những sinh thể mà ở một nghĩa nào đó mà tôi chấp nhận là một phần của mình, tiến lại gần và định đỡ lấy tôi.
Cả người tôi nổi da gà.
Điều đó có nghĩa, tất cả linh vật chuẩn ở đây đều...
‘Khỉ thật.’
Hẳn là có những xác chết lang thang trong đống tàn tích của khu nghỉ dưỡng.
Tôi đang gọi những kẻ chết từ đời nào rồi và bắt họ làm nhân viên!
Đây đúng là một khu nghỉ dưỡng rùng rợn… Khoan.
Nếu nghĩ kĩ thì, đây đâu phải lỗi của khu nghỉ dưỡng.
‘Xác chết rồi thì cũng chôn xuống đất, trở thành dưỡng chất cho thiên nhiên thôi.’
Nhưng nếu trở thành dưỡng chất cho khu nghỉ dưỡng tuyệt vời này, chẳng phải còn tốt hơn là chỉ làm mồi cho côn trùng với cỏ dại sao?
Ừ. Đã chết rồi thì tận dụng cho có ích còn hơn.
‘Haa.’
Tôi gắng trấn tĩnh lại bản thân và thở ra một hơi.
…Dù sao thì, kế hoạch hồi sinh xác chết làm nhân viên xem như thất bại.
‘Có lẽ vì minhd không lập hợp đồng riêng, nên chúng không được công nhận là thực thể độc lập.’
Dù vậy thì chuyện này vẫn có một điểm sáng: Jang Heoun vẫn được tính là nhân viên, chứ không phải chỉ là một linh vật tiêu chuẩn.
Nói cách khác, anh ấy được công nhận là một cá thể thay vì một linh vật vô hồn.
…Dù anh ta không mang hình dạng linh vật, nhưng đó chỉ vì tôi cho phép nhân viên giữ hình dạng người.
“...”
Tôi muốn nhắm chặt hai mắt lại nhưng lại bị cái đầu linh vật chặn mất.
Tình hình… đang mất kiểm soát.
‘Rối loạn quá rồi.’
Cái quái dị của câu chuyện ma bắt đầu lộ ra.
Tôi đã mải mê điều hành đến nỗi khi lùi lại nhìn vào bây giờ, tôi mới thấy mọi chuyện có thể trở nên tệ hại thế nào.
Tôi đã giao cho Bọ Rùa nhiệm vụ giám sát hai nhân viên mạnh nhất, Đội trưởng Lee Jaheon và Giám sát viên Lee Seonghae, nhưng tôi không thể đùn hết gánh nặng cho hắn mãi.
‘Mình phải thoát khỏi cái khu nghỉ dưỡng điên rồ này càng sớm càng tốt.’
Dù nó có lộng lẫy đến đâu, dù tôi có bỏ bao nhiêu công sức vào, thì vẫn có thứ mà tôi không thể tránh khỏi.
‘Mình cần thêm thông tin.’
Trớ trêu thay, giờ Jang Heoun… lại là một nhân viên hoàn hảo của khu nghỉ dưỡng, nên tôi có thể giao anh ta trông coi quầy lễ tân, để mình rảnh tay đi lại.
Nếu tôi đưa chỉ thị, anh ta sẽ thực hiện chính xác.
Tôi đã có được một chút tự do.
Vậy nên, vào buổi tối ngày thứ tư, kế hoạch của tôi là… thế này.
Tôi rời hẳn tòa nhà nghỉ dưỡng và đi dọc theo con đường.
Rồi…
⦃ Xin Chào ⦄
Tôi tiến thẳng đến cổng dẫn vào Công Viên Nước Mơ Mộng.
Nói cách khác là tôi…
…Đến để gặp linh vật xanh.
⦃ T ô i Đ â y ⦄
Linh vật xanh, người đang đứng bên kia cánh cổng, ném phăng cuốn sổ tay đang cầm rồi chạy ào tới.
