“T-tôi xin… xin phép.”
Hắn rón rén tiến lại gần linh vật đang đứng bất động ở quầy lễ tân.
Bởi vì đây là bộ đồ linh vật cơ bản, không có phụ kiện gì, nên hẳn đây chính là con quái vật mà Bộ phận An Ninh đã biến thành.
Trong khi cúi chào lễ phép hết mức có thể, hắn cất giọng.
Trong chuyện ma, cứ tỏ ra ngạo mạn là điềm báo chết chắc.
“Nếu được… tôi muốn dùng vé đi tàu này để ở lại khu nghỉ dưỡng đêm nay luôn…!”
Đôi mắt tròn xoe đen thẫm của linh vật màu vàng nhìn chằm chằm vào hắn.
Chúng chỉ có một màu đen kịt.
…Kỳ lạ thay, hắn lại nhớ đến ánh sáng vàng le lói trên khuôn mặt đen như đèn dầu của linh vật...
Ngay khi mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy nhân viên bọ rùa-
〔(Vui Tươi) Vé Trò Chơi Vùng Đất Cổ Tích ■□□〕
“…!”
Linh vật cho phép hắn ghi tên công việc vào sổ đăng ký khách và đóng dấu xác nhận.
“T-Tôi… cảm ơn…!”
Nhưng rồi.
⦃ S ớ m T h ô i ⦄
“…!!”
Nhân viên bọ rùa giật nảy, ngẩng đầu kinh hãi.
Miệng linh vật công viên, thứ dễ thương một cách rùng rợn, không hề cử động. Dù gì nó cũng chỉ là bộ đồ linh vật.
Nhưng một giọng nói vang vọng khắp sảnh.
⦃ M ở C ử a ⦄
Và con quái vật bắt đầu phân công vị trí cho nhân viên.
⦃ C h u ẩ n B ị ⦄
Jang Heoun được xếp làm trợ lý lễ tân và đứng cạnh quầy, trong khi nhân viên chuột đồng nhận nhiệm vụ dọn dẹp và lui về phía sau sảnh.
Nhân viên bọ rùa nuốt nước miếng, hối hả liếc quanh.
Rồi vị trí còn lại là…
‘An ninh!’
Linh vật bước đến gần hắn.
“…!”
Không thể nào. Nhìn là biết đó là chỗ nguy hiểm nhất!
Theo bản năng, hắn vội kêu lên:
“Ờm, tôi hợp với việc đầu óc hơn là sức mạnh… Nếu được giao vị trí khác, tôi nghĩ mình sẽ phát huy khả năng tốt hơn!”
Hắn đang nhắm đến vị trí của Jang Heoun.
‘Rõ ràng tôi xứng đáng ngồi chỗ có cơ hội sống sót cao hơn, nhất là khi so sánh với cái thằng ói mửa khi thấy máu me kia.’
Trong khi giả vờ tự nhiên, hắn len lén liếc về phía chỗ Jang Heoun ở quầy lễ tân.
Linh vật im lặng nhìn hắn.
“...”
Rồi bắt đầu dẫn hắn đi.
Đến đúng chỗ hắn đang nhắm. Quầy lễ tân!
“…!”
Thành công! Hắn giành được vị trí rồi!
Tim Bọ Rùa đập thình thịch như muốn nổ tung.
Tuy nhiên…
⦃ Đ â y ⦄
Vị trí được phân cho hắn lại là… cái bàn cạnh quầy lễ tân.
…Cái bàn chuyên nhận yêu cầu dịch vụ phòng qua điện thoại.
‘Khốn nạn.’
Dịch vụ phòng trong truyện ma… chỉ nghĩ đến những loại yêu cầu có thể nhận được thôi cũng đủ khiến hắn dựng tóc gáy.
Nhân viên bọ rùa nghiến răng, nhưng hắn không thể đòi đổi chỗ nữa.
Làm kẻ đầu tiên cứng đầu đòi hỏi mọi thứ thì có 50% khả năng sẽ chết ngay tại chỗ.
Trong lúc đó, linh vật đã quay đi và bước qua chỗ khác.
⦃ B a ⦄
Nó đứng ở quầy lễ tân.
Vị trí trực tiếp đón tiếp và làm thủ tục cho khách.
⦃ H a i ⦄
Mặt trời vàng ươm đang treo ngoài cửa sổ.
⦃ M ộ t ⦄
Khi linh vật ở quầy ngước nhìn ra lối vào, những linh vật đồng phục đứng chờ liền đưa tay ra nắm lấy cửa kính.
Và rồi.
⦃ Khu N g h ỉ D ư ỡ n g M ở C ử a ⦄
Cánh cửa bật mở.
【♩♪~♬♬♩~♬♩♪♪】
“““Ahahahaha!”””
Âm nhạc vang lên và tiếng cười trẻ nhỏ tràn ngập sảnh.
Đó là nhạc nền của Công Viên Giải Trí Vui Tươi.
⦃ C h à o M ừ n g ⦄
Tất cả linh vật đồng loạt cúi chào về phía cửa đang mở.
Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng Kim chính thức khai trương.
***
Tôi chợt nhận ra một điều.
Khả năng giao tiếp bằng lời nói thật sự quý giá…
Dù đó là những lời nói bằng thứ giọng vàng chói của linh vật kỳ dị kia.
‘Khụ.’
Chính tôi cũng không ngờ mình sẽ nghĩ thế này…
‘Ít nhất thì bầu không khí cũng được dựng lên rồi.’
Nén tiếng thở dài, tôi nhắm nghiền mắt trong bộ đồ linh vật rồi mở ra.
Tôi nhìn qua các nhân viên.
‘Mình đã sắp xếp họ vào những vị trí có thể qua được với ít nỗ lực nhất, đồng thời đẩy phần trách nhiệm càng nhiều càng tốt.’
Chắc họ cũng đã nắm rõ nội quy làm việc. Tôi đã vất vả cầm bút viết ra từng dòng mà.
Chỉ mong họ biết dùng đầu và làm việc vừa phải. Làm quá tốt thì lại dễ bị ma quái dòm ngó rồi lôi ra hành hạ.
Nhưng nếu lười nhác đến mức bị chú ý… tôi cũng chẳng biết khu nghỉ dưỡng sẽ phản ứng ra sao.
“...”
Tôi nuốt nước bọt, nhìn ra cánh cửa khu nghỉ dưỡng đang mở rộng.
Và cả điều khoản vừa được thêm vào trong văn bản.
〔Điều kiện mở rộng cơ sở khu nghỉ dưỡng〕
〔Nhân viên : 3〕
〔Khách hài lòng : 30〕
Dù thế nào đi nữa, nơi này vẫn phải vận hành.
‘Bằng mọi giá, mình cần đủ ba mươi khách hài lòng để mở khu tiếp theo.’
Dù có lừa hay ép ba nhân viên kia thì điều kiện thứ hai vẫn không thể bỏ qua.
Trước mắt… tôi chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Ít nhất là cho hôm nay.
“““Ahahahaha!””
Và rồi…
Qua cánh cửa mở rộng, cuối cùng khách cũng bắt đầu bước vào.
Họ mang theo những món quà lưu niệm từ các khu khác trong công viên. …Tôi cố không tưởng tượng chúng được làm từ cái gì.
Tuy nhiên.
‘…Sao mình lại thấy háo hức thế này?’
Những vị khách của tôi.
Ngay khi nhận ra họ là khách chính thức của khu nghỉ dưỡng tuyệt vời này, trái tim tôi trong bộ đồ linh vật bỗng đập rộn ràng.
Không!
Tôi vội vã đè nén cảm xúc ấy xuống, rồi cúi người để đón chào những vị khách đầu tiên.
Tôi không hiểu và không tưởng tượng được giọng nói vàng chói là gì, nhưng tôi đoán nó sẽ nghe như tiếng vịt cao su?