Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 166.1: Đạo Đức Giả

Đêm hôm đó, ngay sau khi tôi thoát khỏi Mộ Người Cá—

—Tôi đã gặp được Giám đốc Ho ngay trong phòng chờ quen thuộc của Văn Phòng Tư Vấn Của Cáo.

Và…

“Trời đất, chắc anh đã vất vả lắm rồi, Soleum - nim! Đừng lo về phần mô cơ thể bị lấy đi. Ta sẽ thu hồi lại ngay cho.”

“…Vâng. Cảm ơn ngài.”

Cuộc trò chuyện diễn ra trơn tru hơn những gì tôi tưởng…

‘Thật sự dễ vậy sao?’

Thú thật thì, dù không phải lỗi của tôi, mà đây còn chẳng phải báo cáo thường lệ, chỉ riêng việc tôi được triệu tập khẩn để gặp một giám đốc ở cấp bậc này đã đủ làm tôi toát mồ hôi lạnh rồi.

Thế nhưng, Giám đốc Ho lại chăm chú nghe tôi kể, thậm chí còn vỗ tay thích thú.

Chỉ một lần duy nhất ông ta gián tiếp để lộ sự khó chịu.

“Vậy ra đó là lý do khiến đội hỗ trợ của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên mò tới tận trụ sở công ty.”

Chết tiệt.

“À, ta không trách anh đâu, Soleum - nim! Chỉ là… bọn họ thật đạo đức giả, bề ngoài thì sáng chói mà ruột rỗng tuếch… Bản năng của ta vốn đã thấy khó chịu khi phải lại gần họ.”

“...”

Cậu này được phun ra từ miệng người đang cài cả gián điệp vào đó à?

Mà tính ra, so về nhân phẩm, bọn họ còn tử tế hơn Daydream ấy chứ?

‘Công ty mình không nên giả vờ tự nhìn lại bản thân một tí sao…’

Mức độ ghét bỏ ông ta thể hiện với Cục kia thật sự lạ thường.

“Nếu cảm xúc cá nhân của ta khiến anh khó xử thì ta xin lỗi, Soleum - nim.”

“Không hề, thưa ngài.”

Dù vậy, buổi nói chuyện vẫn diễn ra êm ả, rồi Giám đốc Ho khéo léo khép lại cuộc trò chuyện bằng tone giọng nhẹ nhàng.

“Vậy thì xin anh đừng lo lắng về mấy chuyện thế này nữa. Có vấn đề gì, cứ báo cho ta bất cứ lúc nào!”

Rồi ông ta chợt hỏi thêm:

“Còn điều gì khiến anh bận lòng không?”

Đây chính là khoảnh khắc mà tôi chờ đợi.

‘…Buổi trò chuyện đang diễn ra khá thuận lợi.’

Và quan trọng là ở đây chỉ có hai người.

Phải hỏi ngay lúc còn cơ hội. Tôi rót thêm nước nóng vào tách trà xanh của Giám đốc Ho rồi mở lời:

“Không hẳn là lo lắng, nhưng… có một chuyện mà tôi quan tâm.”

“Cứ thoải mái nói đi.”

Ông ta gật đầu, gương mặt thể hiện rõ sự đồng cảm như thể đang nói, “Tội nghiệp anh quá, có chuyện phải bận tâm à.”

Thế là tôi giải thích.

“Có một Bóng tối mà tôi cần phải vào càng sớm càng tốt.”

“...”

[Công Viên Giải Trí Vui Tươi]

Tôi không nhắc cụ thể đến linh vật màu xanh ở đó, nhưng chuyện bị ‘đánh dấu’ bởi sinh thể lạ khi khám phá truyền thuyết đô thị vốn chẳng hiếm. Với kinh nghiệm của Giám đốc Ho, chắc chắn ông ta sẽ hiểu ngay.

“Tôi suýt chết, nhưng khi tôi hứa ‘Lần sau tôi sẽ quay lại’, nó đã buông tha tôi.”

Phần giải thích tiếp theo cũng rất hợp lý.

Lúc đó, tôi còn làm việc cho công ty, nên tất nhiên, tôi nghĩ rằng mình có thể quay lại Công Viên Giải Trí Vui Tươi bất kỳ khi nào. Nhưng bây giờ thì không vào nổi nữa.

‘Chính ông là người đã giao cho tôi nhiệm vụ gián điệp này cơ mà.’

Và với tính cách của Giám đốc Ho, yêu cầu mức này chắc chắn sẽ ổn.

“Công Viên Giải Trí Vui Tươi à…”

Giám đốc Ho mỉm cười rạng rỡ.

“Đừng lo. Ta sẽ sắp xếp để anh có thể tới đó sớm nhất có thể!”

Đúng như dự đoán.

“Cảm ơn ngài. Tôi thật sự lo rằng nếu không vào được trong vòng một hai tháng, chuyện cá nhân sẽ khiến tôi chẳng thể tiếp tục công việc…”

Tôi gật đầu nghiêm túc.

“Nhờ sự giúp đỡ của ngài, tôi mới có thể toàn tâm toàn ý làm việc mà không bận lòng.”

Làm ơn cho tôi vào được trong vòng một tháng thôi.

Nếu không, dù có làm gián điệp hay không, tôi cũng toi mạng.

Chắc chắn ông ta sẽ hiểu ý tôi.

“Tất nhiên rồi. Sẽ sớm thôi. Anh đừng lo.”

Cách ông ta dứt khoát xử lý chuyện này thật sự khiến người ta an tâm.

Vì ông ta có năng lực.

‘Có khi… miễn đừng chạm tới ‘công tắc’ của ông ta, thì ông ta cũng chẳng phải vị sếp tệ gì…’

Có lẽ, nguyên nhân tôi khổ sở bấy lâu là vì tôi toàn bị giao nhiệm vụ, bắt tôi phải nhảy múa quanh cái công tắc đó…?

Lần đầu tiên, tôi thấy thấu được câu nói của Đội trưởng bên tổ kiểm tra giấy tờ: “Giám đốc Ho thật ra là một cấp trên khá ổn.”

“Cảm ơn ngài.”

Lúc buổi báo cáo khẩn sắp kết thúc.

Giám đốc Ho chuẩn bị đứng dậy, ông ta nói rằng mình phải quay về để làm việc tiếp, còn tôi thì cũng sẵn sàng đứng lên và cáo lui.

“À, mà này, tôi muốn hỏi anh một chuyện…”

Ngay trước khi đứng lên, ông ta chợt nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt soi xét.

“Anh có dùng Văn Phòng Tư Vấn Của Cáo không?”

“...”

Trời đất, nữa hả.

“Nếu anh dùng phòng tư vấn, anh sẽ không cần lo gặp phải nhân viên khác. Tôi thật sự mong anh dùng thường xuyên để chữa lành cả ô nhiễm lẫn chấn thương tâm lý.”

Dẹp ngay.

‘Cách nào nhìn cũng thấy chỗ đó dính dáng trực tiếp tới ông cả, tên cáo già…!’

Cứ như lúc nào tôi đến báo cáo, thì y như rằng phòng tư vấn lại ‘vô tình’ nghỉ.

Trùng hợp tới mức, tôi tin luôn ông ta đang trả tiền hoa hồng cho bác sĩ tư vấn để moi tin từ bệnh nhân.

Tôi chắc chắn một điều: không gian này/ câu chuyện ma này nằm dưới quyền Giám đốc Ho.

Và đó chính là lý do tôi cố tình né Văn Phòng Tư Vấn Của Cáo.

‘Quá gượng gạo.’

Mặc dù lần ngồi tư vấn trước đó thật sự có ích.

Hơn nữa, vị Trưởng bối kia đã thiêu rụi hết dấu vết ô nhiễm của tôi rồi, chắc tôi chẳng cần đi nữa.

Tuy nhiên, tôi tất nhiên không thể nói thế, nên chỉ đành gật đầu.

“Vâng. Tôi sẽ thử. Nhưng mà… không gian này, bao gồm cả Văn Phòng Tư Vấn Cáo, vẫn là một Bóng tối, và vị đó không phải bác sĩ tư vấn thật, cho nên…”

Tôi định kết lại bằng câu: “Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”

“Không, là thật đấy.”

“…!”

“Đó là ‘bác sĩ tư vấn thật’.”

Giọng điệu thường ngày đầy hiền hòa của Giám đốc Ho biến mất.

Một giọng phẳng lặng, gần như vô cảm vang lên.

“Chính vì là một Bóng tối, nên ông ta còn bị trói buộc nghiêm ngặt hơn bởi đạo đức nghề nghiệp của một bác sĩ tư vấn. Ông ta biết rõ mình đang làm gì và mang niềm kiêu hãnh của một chuyên gia thực thụ.”

“...”

“Cho nên, tôi chỉ muốn anh tin rằng bác sĩ của Văn Phòng Tư Vấn Cáo là người có thể đặt trọn niềm tin!”

“…Vâng.”

“Và… ông ấy cũng rất lo lắng cho tình trạng của Khách hàng Kim Soleum nữa.”

“...”

Bộp bộp.*

Giám đốc Ho vỗ nhẹ vai tôi khích lệ.

“Vậy nhé. Hẹn gặp lại cậu trong buổi báo cáo định kỳ tới, Soleum-nim!”

“Vâng, Giám đốc.”

Thế là buổi báo cáo chính thức khép lại.