Chương 207.1: Gián Điệp Còn Lại
“À đúng rồi! Chuyển hết đống đó lên bàn của đội trưởng đi, Đặc vụ Bạc Hà.”
“Vâng…!”
Go Yeongeun ôm xấp tài liệu vừa sắp xếp xong rồi đặt lên bàn cấp trên.
Đó là thông tin về thảm họa siêu nhiên vừa được ghi nhận.
Cô thoáng nghĩ, giờ từ ‘Thảm họa’ còn quen thuộc hơn cả ‘Bóng tối’.
‘Phù.’
Go Yeongeun ngồi xuống bàn mình.
Từ hành lang, cô lắng nghe thấy tiếng trò chuyện rì rầm của các đặc vụ khác cùng phòng.
“…ra là thế. Đội Huyền Vũ số 1…”
“Nhưng mà, thật lòng ấy, nếu tôi là tân binh đó thì chắc tôi cũng làm vậy thôi...”
“…”
Dây thần kinh của cô lập tức căng thẳng.
Chỉ cần nghe thế thôi là biết ngay họ đang nói về ai.
Suốt gần hai tuần nay, trong Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, ai cũng dè dặt khi nhắc tới, nhưng thực ra đó vẫn là đề tài xôn xao nhất.
Đặc vụ Nho.
Đồng nghiệp nằm vùng của cô.
Lời đồn về việc Kim Soleum bị giam giữ, rồi được thả ra, sau đó biến mất.
Đúng vậy.
Nhiệm vụ gián điệp của đồng nghiệp cô đã thất bại và anh ấy thì mất tích.
…Có lẽ anh ấy vẫn còn chút may mắn khi không bị bắt lại.
Theo tình hình, có lẽ lúc lệnh trói buộc của Giám đốc Ho bị lộ thì đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng bầu không khí im lìm thế này thì rất khó hỏi han.
Nghe nói khi bị giam giữ thì mọi chuyện rất căng, nhưng sau đó lại tạm lắng xuống.
Và kể cả sau khi biến mất, thái độ của các đặc vụ thực địa đối với Kim Soleum cũng chẳng tệ mấy.
…Tin tức từ Đội Huyền Vũ số 1 ngày càng ít dần.
Tất cả những gì Go Yeongeun, một tân binh, có thể chắc chắn chỉ đến thế.
Tất nhiên, cũng khó mà biết thêm gì khi Soleum vừa thoát khỏi『Ngục Kính』đã biến mất ngay.
‘Anh ấy… thực sự đã chạy trốn rồi nhỉ?’
Go Yeongeun cứ lo lắng mãi, nhưng lần nào cô cũng bỏ dở suy nghĩ và thở dài.
Cô không thể liều lĩnh dò hỏi tung tích Soleum.
Nếu Kim Soleum đã thoát được, việc cô mò mẫm chỉ khiến cả hai gặp thêm rắc rối, mà còn có nguy cơ để lộ thân phận của chính mình.
Thế là xấu cho cả đôi bên.
Huống chi cô cũng có quen biết với Soleum, cả hai đều là tân binh, thì khả năng bị theo dõi vì lý do an ninh lại càng cao.
‘…có khi mình cũng đang bị nghi ngờ là gián điệp.’
Ai mà biết được.
Nhân viên Cục Quản Lý Thảm Họa thì chắc chắn đều là người tốt, nhưng họ cũng cực khéo tỏ ra thản nhiên trong khi ngấm ngầm thăm dò, hoặc chọc đúng trọng tâm như thể chẳng có gì.
‘Ờ thì, họ là đặc vụ cơ mà.’
Dù sao đi nữa, khác với tâm trạng căng như dây đàn của cô, một kẻ nằm vùng đi trên băng mỏng, thái độ của các đặc vụ khác lại chẳng đổi khác mấy.
Ít ra cô chưa bị lôi vào『Ngục Kính』.
‘Đó cũng là may rồi, nhưng mà…’
…Thật lòng thì cô vẫn cảm thấy tuyệt vọng.
Trong ba người ban đầu, một thì bị cách ly vì nhiễm, một thì mất tích.
Chỉ còn lại mình cô, mà với một tân binh, muốn trộm tài liệu về một dị biến bị liệt vào Cấp A thì thực tế chẳng khác gì nhiệm vụ bất khả thi.
…Nếu là Giám đốc Ho, chắc cô đã bỏ của chạy lấy người.
‘Nhưng mình phải bám trụ.’
Cô vẫn phải làm nhiệm vụ.
Go Yeongeun cố giữ bình tĩnh, tính toán từng bước để không hoảng loạn.
‘Từng việc một, bình tĩnh.’
Trước tiên, cô phải xóa sạch dấu vết cẩn thận hơn.
Cho đến giờ, cô chỉ liên lạc với Kim Soleum bằng một đường dây riêng và được đăng ký dưới tên khác.
Cái đó cũng phải xử lý.
Vậy là tối hôm ấy, khi về officetel sau giờ làm, cô lục tìm chiếc điện thoại phụ.
Thay vì giấu kỹ, cô chỉ tiện tay quẳng nó vào ngăn kéo cùng mớ đồ cũ như cái điện thoại trước. Làm vậy sẽ dễ bị bỏ qua hơn.
Và vào khoảnh khắc cô bật máy.
Một đống tin nhắn rác ập đến, thứ mà cô cố tình câu về bằng cách phát tán số này khắp nơi.
Kể cả liên lạc từ Giám đốc Ho, ngụy trang thành mấy lời chào mời tư vấn, cũng lẫn vào đám spam đó.
“Haa.”
Go Yeongeun bắt đầu bấm xóa từng tin nhắn rác.
[Đừng ngồi yên thản nhiên nữa, hãy xuống ngay! Ở trạm này, ★Giảm Giá Đặc Biệt★ Ga Gangnam…]
Bàn tay cô khựng lại.
“…Khoan đã.”
Thản nhiên, xuống, trạm này…
“…!”
Trong đầu cô lóe sáng.
Tàu điện ngầm của Abyssal Transpo.
Đây là ám hiệu chỉ những ai từng cùng trải qua cái buổi kiểm tra ma quái kia mới hiểu. Và giờ, chỉ có duy nhất một người sẽ gửi tin nhắn kiểu này, giả dạng spam…
Chỉ một.
Go Yeongeun lập tức mở tin.
[Đừng ngồi yên thản nhiên nữa, hãy xuống ngay! Ở trạm này, ★Giảm Giá Đặc Biệt★ Cửa Hàng Điện Thoại Ga Gangnam, chỉ đến 21:00 ngày 17 tại quầy bên trái (Hủy đăng ký)]
“...”
Một địa điểm và thời gian.
Cô nhanh chóng tra trên mạng.
Tìm cửa hàng điện thoại giảm giá gần Ga Gangnam.
Và một tiếng sau.
Go Yeongeun đứng trước dãy tủ gửi đồ bên cạnh cửa hàng.
“...”
Lúc đầu cô tưởng phải gặp ai ở quầy, nhưng sau khi qua 21:00 mà chẳng thấy ai, cô chú ý đến chi tiết ‘quầy bên trái’ trong tin nhắn.
Ngay lập tức, cô phát hiện lối đi dẫn đến khu tủ gửi đồ ở bên trái cửa hàng.
‘Ở đây sao?’
Cô ngập ngừng một chút, rồi nhìn vào dãy tủ.
Có tủ số 17.
Số được chỉ trong tin.
“...”
Vậy thì.
Cô nhập mã số giống trong tin nhắn: 1721.
Tít tít tít.
“...!”
Tủ bật mở.
Go Yeongeun vội lấy chiếc thẻ thanh toán phí thuê tủ và nhìn vào bên trong.
Có một phong bì giấy nhỏ.
Trên đó dán mảnh giấy ghi chú được cố tình viết xiêu vẹo, nguệch ngoạc.
〔Hãy mở ở nhà.〕
“...”
Go Yeongeun nhanh chóng cầm phong bì về nhà.
Tim cô đập thình thịch.
‘Cái gì thế này?’
Trong hoàn cảnh này, cô gần như chắc chắn người để lại là Kim Soleum.
Nhưng rốt cuộc anh ấy định chuyển cái gì?
Phải chăng cách trao đổi thông tin của nhiệm vụ gián điệp đã đổi thành thế này? Với mớ suy nghĩ rối tung, Go Yeongeun mở phong bì trên bàn ăn.
‘Hai cái hộp?’
Có một chiếc hộp đen trong hai cái.
Bối rối, cô mở một hộp ra…
Một ánh sáng rực rỡ như sự bùng nổ của đủ loại sắc màu hiện ra.
“…!!”
Nữ nhân viên Daydream vội vã đóng sập nắp hộp.
‘T, 『Tấm Vé Ước Nguyện』!’
Thứ thuốc điên rồ phát sáng như hào quang ảo ảnh đó. Không lẫn vào đâu được, đây chính là『Tấm Vé Ước Nguyện』!
‘Kim Soleum - ssi!’
Anh ấy thực sự tự mình hoàn thành nhiệm vụ gián điệp và mang về『Tấm Vé Ước Nguyện』sao? Nhưng làm thế nào? Cái này thật sao? Thật sự thật sao?『Tấm Vé Ước Nguyện』lại nằm trong một cái tủ gửi đồ tàu điện ngầm… Khoan.
‘…Có hai hộp.’
Tim cô đập dữ dội.
Cô mở nốt chiếc hộp còn lại…
Lại một lần nữa, ánh sáng chói lòa tràn ra.
‘Trời ơi.’
Rồi một tờ giấy nhỏ rơi xuống.
“…!”
Cô vội nhặt lên.
〔Yeongeun-ssi.〕
〔Công việc của chúng ta kết thúc rồi.〕
〔Hãy làm theo ý mình.〕
〔Cô không cần quay lại nữa.〕
“...”
Cô bị sốc đến mức chết lặng.
Nhưng mảnh giấy vẫn còn ghi chú.
〔P.S. Nếu có thể, hãy đưa hộp kia cho người cần nhận. Nếu không, xin hãy giữ an toàn đến lúc đó.〕
“Không thể nào…!”
Làm sao có người lại tùy tiện đưa tận hai lọ『Tấm Vé Ước Nguyện』, kèm đúng một mẩu giấy, như thể cũng chẳng sao nếu cô ôm hết cả hai cho mình cơ chứ!
…Nhưng ngay khi nghĩ thế, cô lại hiểu.
Người gián điệp tử tế, lanh lợi đó thừa biết.
Rằng cô sẽ giữ lời.
“...”
Một mớ cảm xúc hỗn loạn, biết ơn, trách nhiệm, vui mừng, áp lực, quay cuồng trong cô.
Và rồi…
Go Yeongeun đưa ra một quyết định khác.
Cô vội vã cầm lấy một thứ và chạy ra khỏi nhà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
