Chương 52 : Một câu chuyện kỳ diệu (2)
Kyle Stroban, Kiếm Thánh hay Kiếm Sĩ Đỏ Thẫm.
Anh ta là một anh hùng của lục địa, người đã lãnh đạo chiến dịch chống lại giáo phái trong cuộc Đại Tận diệt và để lại dấu ấn của mình trên vô số trang lịch sử. Một ngôi sao đã chạm đến điểm cao nhất trên bầu trời đêm.
Anh đã giết vô số pháp sư hắc ám, mang lại ánh sáng cho Đế quốc đầy hỗn loạn. Anh thậm chí đã chết một cách vinh quang vào cuối cuộc chiến.
Đế quốc tôn vinh di sản cao quý của anh, tưởng niệm vị anh hùng đã rơi khỏi bầu trời, gọi anh là "Ngôi Sao Sa Ngã". Đó là một câu chuyện kinh điển về một nhân vật vĩ đại.
Nhưng, tất nhiên, đó không phải là toàn bộ câu chuyện.
Đằng sau những cảnh mà công chúng biết đến, còn có những câu chuyện chưa được kể, những chi tiết ẩn giấu khỏi khán giả. Và Kyle Stroban cũng có phần những câu chuyện ẩn giấu như vậy.
—Tôi đã cứu cả lục địa... thế mà, tôi lại không thể bảo vệ thứ quý giá nhất với mình.
Kyle có một gia đình — một người vợ xinh đẹp và một cô con gái anh nâng niu. Anh cầm kiếm ban đầu là để bảo vệ họ, nhưng lựa chọn đó cuối cùng đã đẩy gia đình hạnh phúc của anh vào một cơn ác mộng.
Đó là một bi kịch.
—Tôi đã phá hỏng mọi thứ.
Khi anh dẫn đầu tiền tuyến của cuộc tận diệt, sức mạnh áp đảo của anh trở nên rõ ràng. Lo sợ không thể đánh bại anh trực tiếp, những pháp sư hắc ám đã bày mưu để hạ bệ ngôi sao.
Họ bắt cóc gia đình yêu quý của anh.
—Hạ vũ khí xuống và đầu hàng. Nếu ngươi muốn cứu vợ và con gái, tốt nhất là nên tuân theo.
Anh không thể chống lại họ.
Ngôi sao đã rơi xuống, bất lực.
Không kháng cự, Kyle bị bắt giữ. Giáo phái giam giữ anh ở nơi không ai tìm thấy, sử dụng anh cho các thí nghiệm hắc ám và tra tấn, không hé lộ bất kỳ tin tức nào về số phận gia đình anh.
Anh chịu đựng, bám víu vào hy vọng rằng người thân của mình vẫn có thể còn sống.
—Giờ cảm thấy thế nào rồi, Kiếm Thánh? Ngươi đã cản đường chúng ta quá lâu, nhưng giờ vai trò đảo ngược rồi. Để xem ngươi chịu đựng tốt thế nào.
Những ngày đau đớn trôi qua.
Anh bị đâm, bị cắt, bị xé toạc. Nhiều tra tấn hơn là thí nghiệm, mỗi lần như thế lại bào mòn đi quyết tâm một thời như sắt thép của anh. Nhưng ngay khi anh sắp gục ngã, một người xuất hiện.
—Tôi đến để đón ngài, Kiếm Thánh.
Đó là một chàng trai với mái tóc vàng và đôi mắt híp.
Sau khi nhanh chóng tiêu diệt những kẻ giáo phái trong cơ sở, cậu ta tiến đến phòng giam của Kyle, ánh mắt đầy vẻ bất thường đánh giá tình trạng của anh.
—Ngài vẫn chưa biến thành quái vật. Tôi đã lo mình đến muộn... May mắn thật. Sẽ khá phiền phức nếu ngài trở thành trùm cuối của một tập.
Cậu ta lẩm bẩm những lời khó hiểu khi cắt đứt những thanh sắt, giải thoát cho Kyle, và giúp anh đứng dậy, như thể giúp anh trốn thoát.
—Chúng ta hãy đi cùng nhau.
Kyle bị thương được đưa đi, và bỏ lại phía sau cơ sở bị thiêu rụi.
Cậu ta đưa vị anh hùng sa ngã đến một nơi anh không bao giờ dám mơ tới — trở về với người phụ nữ anh hằng mong nhớ, vợ anh, người cũng đã bị bắt cóc.
—Cô ấy ở một chi nhánh bên ngoài lãnh thổ Đế quốc. Tôi đã giải cứu cô ấy trong lúc quét sạch một số tàn dư của giáo phái. Như ngài thấy đấy, cô ấy bị thương khá nặng, nhưng sẽ hồi phục tốt. Cô ấy thật may mắn.
Kyle khóc khi ôm vợ mình.
Trái tim suy yếu của anh bắt đầu tan vỡ, cho phép cậu ta lọt qua những vết nứt đó.
Cậu ta— con rắn — cám dỗ vị anh hùng một thời vĩ đại bằng một lời thì thầm.
—Từ giờ trở đi, hãy phục vụ tôi, và tôi sẽ thực hiện tất cả những gì ngài mong muốn.
Giọng nói bình tĩnh, nhưng nụ cười đầy bất an của cậu ta lại mang theo sự hoài nghi của một người trưởng thành.
Lời đề nghị của con rắn là thứ Kyle không thể từ chối.
—Nếu ngài muốn, tôi cũng sẽ đi tìm con gái của ngài. Tuy không biết sẽ mất bao lâu... nhưng tôi sẽ đưa cô ấy trở về, phần thế giới còn thiếu của ngài.
Kyle không thể kháng cự.
—Giờ tôi là chủ nhân của ngài.
Kể từ ngày đó, vị anh hùng phục vụ một vị thần mới.
Lời hứa cuối cùng đã được thực hiện — vào một khoảnh khắc hoàn toàn bất ngờ.
"Tôi đã trả lại cho ngài người con gái đã mất... đúng như lời hứa."
Đôi mắt con rắn nheo lại thành một nụ cười mờ nhạt, và khối thịt kỳ quái phía sau cậu ta vặn vẹo.
Aaah... aah...?
Một tiếng rên rỉ biến dạng phát ra từ cái miệng chia năm của con quái vật. Hàng trăm xúc tu vặn vẹo dọc theo thân thể nó, và vô số con mắt trên da. Hàm răng sắc nhọn nhô ra như gai.
Đó là một cảnh tượng kinh hoàng, nhưng Kyle không thể rời mắt.
Anh nhìn chằm chằm, ngây người vào sinh vật đang hấp hối. Có lẽ đó là bản năng.
"…"
Dù có bị biến dạng thế nào, một người cha hay mẹ vẫn có thể nhận ra con mình.
Đó không phải là suy luận logic, mà là một cảm xúc nóng bỏng thiêu đốt trong tim anh. Là một người cha, Kyle biết.
Aaah... aah...
Người con gái anh từng yêu quý đến vậy.
Mặc dù đôi mắt anh cố phủ nhận, trái tim anh đập thình thịch. Là một người cha, làm sao anh có thể không biết?
"...Eileen?"
Cái tên lâu rồi anh không gọi mắc nghẹn trong cổ họng. Nó cảm thấy đau đớn đến tê dại.
Hơi thở của Kyle trở nên gấp gáp khi anh nhận ra sự thật.
Aaah...?
Sinh vật anh đang nhìn, trên thực tế, lại chính là con gái anh.
Choáng ngợp trước cảnh tượng, cơ thể Kyle đóng băng.
Anh chỉ có thể nhìn vào hình dạng tan nát của con gái.
"…"
Đôi mắt đỏ của nó chớp, và trong khi nó có vô số con mắt khác, chúng lại giống một cách kỳ lạ với ánh mắt đỏ thẫm của chính anh.
Đó là đôi mắt mà con gái anh từng có.
Sau một lúc, Kyle bước một bước về phía trước, từ từ tiến lại gần sinh vật.
Đôi môi anh, bị cắn và rách toạc, chảy máu đỏ tươi khi anh loạng choạng tiến lại gần, những bước chân trống rỗng như con rối.
"Eileen... con gái của cha."
Bịch.
Chân anh mất sức, và anh quỳ sụp xuống trước những cái xúc tu đang quằn quại.
Những giọt nước mắt khô lần theo gò má anh.
"Cha đã nhớ con rất nhiều..."
Sâu thẳm trong lòng, anh luôn biết điều này.
Bị bắt bởi những pháp sư hắc ám, ông đã tưởng tượng kết cục này. Anh đã chuẩn bị tinh thần đêm này qua đêm khác, nhưng —
"...Sao con có thể trở về như thế này?"
Thực tế đối mặt với con gái còn đau đớn hơn nhiều so với những gì anh có thể chuẩn bị.
Trước mặt anh là con gái mình, từng là một con người, giờ là thứ không còn là người nữa.
Nắm đấm anh siết chặt.
Như thể một cây đinh băng đã đâm vào tim anh.
Cuộc sống có thể tàn nhẫn biết bao.
Anh đã sống sót để làm gì, nếu đây là kết quả?
"Cha nhớ con... rất nhiều."
Giọng nói của anh, nhuốm màu sầu muộn, run rẩy.
Mặc dù trên bờ vực gục ngã, anh ép mình mở mắt, biết rằng mình vẫn còn một nhiệm vụ phải hoàn thành — một nhiệm vụ mà anh không thể giao phó cho bất kỳ ai khác.
Aaah... aah...
Eileen rên rỉ thảm thiết, như thể không muốn sống nữa.
Anh muốn chấm dứt đau khổ của con gái mình với tư cách là 1 người cha.
Vút—
Kyle rút kiếm, những cái xúc tu quằn quại của con gái phản chiếu trên bề mặt lạnh lẽo của lưỡi kiếm.
Sau một khoảnh khắc im lặng, anh giơ thanh kiếm về phía con gái mình, sẵn sàng kết thúc nỗi thống khổ của nó.
"Giờ hãy yên nghỉ..."
Đứa trẻ tội nghiệp.
Cuộc đời con gái anh đã là một bản án tra tấn không đáng có, và anh, cha của nó, sẽ chứng kiến nỗi đau của con gái đi đến hồi kết.
"Hãy tha thứ cho người cha bất tài này."
Thanh kiếm lấp lánh khi anh chuẩn bị thực hiện trách nhiệm khủng khiếp đó.
Nhưng ngay khi khoảnh khắc kinh hoàng đó sắp diễn ra —
"Dừng lại."
Ai đó nắm lấy cánh tay anh, chặn lại.
Anh quay lại và thấy con rắn đứng phía sau, người đang mang một nụ cười dịu dàng.
"Tại sao anh lại vội vàng tiễn con gái của mình đi khi vừa mới tìm thấy chứ?"
"...Chỉ huy."
Kyle, nén những tiếng nấc, trả lời.
"Con bé sống sẽ chỉ còn lại sự đau khổ giằng xé. Tôi muốn con bé tìm thấy sự bình yên."
"Tôi cũng mong muốn điều tương tự."
"Vậy thì... xin ngài, hãy để tôi làm điều này."
Đôi mắt đẫm nước mắt của anh gặp ánh mắt con rắn, nỗi buồn chất đống trong ánh nhìn đỏ thẫm của anh.
"Tôi muốn tự tay làm điều này."
Con rắn thở dài nhẹ, như thể Kyle đã hiểu sai.
"Có vẻ như anh đã hiểu sai lời tôi."
"Cái... gì?"
"Tôi là người giữ lời hứa. Đây không phải là điều tôi đã hứa với anh, phải không?"
"Ý ngài là...?"
"Chỉ cần nhìn thôi."
Con rắn nhẹ nhàng đẩy Kyle ra sau, sau đó giơ tay lên khối thịt khổng lồ đầy xúc tu.
Bóng tối xoáy quanh họ, những cái bóng hội tụ thành quả cầu ở đầu ngón tay cậu ta.
Con rắn lẩm bẩn câu thần chú.
"Vỡ tan."
Rắc—!
Âm thanh của kính vỡ vang lên khi những vết nứt đen hình thành xung quanh con quái vật.
Trong một khoảnh khắc, không khí tràn ngập những mảnh vỡ bay tứ phía.
Con rắn mở mắt và búng tay.
"Đảo ngược."
Tách!
Khi ánh sáng trở lại, sinh vật kia biến mất hoàn toàn.
Và nơi nó từng đứng, có một cô gái trẻ đang nằm trên mặt đất.
"Chỉ huy? Ngài đã... a?"
Kyle, bối rối, nhìn quanh, nhận ra sự vắng mặt của con quái vật.
Và ở đó, thay vào đó, là con gái anh, đúng như anh từng nhớ.
"...".
Những đường nét thanh tú, mái tóc đỏ ngang vai, đôi mắt nhắm nghiền — mọi thứ như đã từng.
Kyle nhìn chằm chằm, tự hỏi liệu đó có phải là ảo ảnh không.
Con rắn, với nụ cười lặng lẽ, nói với anh.
"Tôi đã giữ lời hứa."
Eileen nằm đó không một vết thương.
Kyle quỳ xuống, bàn tay run rẩy kiểm tra mạch của con gái.
Con bé còn sống.
Anh cảm thấy hơi ấm dưới ngón tay mình, bằng chứng không thể chối cãi rằng anh không nằm mơ.
Người cha ôm con gái vào lòng.
"Eileen...!"
Con rắn mỉm cười nhẹ.
"Con bé còn sống... Con bé thực sự còn sống... Cảm tạ trời đất."
"Cô ấy chỉ đang ngủ vì kiệt sức. Cô ấy sẽ tỉnh dậy trong tình trạng sức khỏe tốt sau một ngày nghỉ ngơi."
"Ôi...!"
Đó là một phép màu.
Một thế giới tưởng chừng như đã vỡ vụn cuối cùng cũng trở lại nguyên vẹn.
Với nước mắt trong mắt, Kyle cúi đầu.
"Ôi... Chỉ huy..."
Anh nắm chặt thanh kiếm và cắm nó vững chắc xuống đất, quỳ một gối với một chân gập lại và hai tay đặt một cách tôn kính lên chuôi kiếm.
Đó là tư thế của sự trung thành tuyệt đối, cử chỉ của một hiệp sĩ thề sẽ trung thành với chủ nhân của mình.
Và với giọng nói nghẹn ngào vì cảm xúc, vị anh hùng lẩm bẩm, "Thần của tôi..."
Lời nói của anh tràn đầy sự tôn kính tỏa ra hơi ấm và lòng biết ơn. Các thành viên khác xung quanh, sau khi chứng kiến phép màu ấy, cũng làm theo, mỗi người quỳ một gối tỏ lòng tôn kính, thừa nhận khoảnh khắc đầy kinh ngạc mà họ vừa chứng kiến.
Kyle chắp tay, lẩm bẩn lời thề như thể đang dâng lên một lời cầu nguyện cho người đã khôi phục thứ anh tưởng đã mất mãi mãi.
"Mọi sự đều theo ý ngài."
Những lời nói thoảng qua như một bài ca, cảm giác như một bài thánh ca lướt vào không khí tĩnh lặng của hội trường.
"Mọi sự đều theo ý ngài."
Ngay cả khi những lời cầu nguyện của những người xung quanh vang vọng, vị thần được nhắc đến chỉ đơn giản đứng đó, một nụ cười mờ nhạt trên môi, quan sát cảnh tượng mà không nói lời nào.
Suy nghĩ của cậu ta thật đơn giản.
(Thật tốt khi thấy một kết thúc có hậu.)
Một cảm xúc khiêm nhường, một mong ước cho hạnh phúc của người khác, điều cho thấy trái tim cậu ta thực sự mềm yếu đến nhường nào.
Trong khi đó
Irene quan sát cảnh tượng từ xa, choáng ngợp trước phép màu mà cô vừa chứng kiến lần thứ hai. Nhưng sau đó sự chú ý của cô bị thu hút bởi một thứ khiến cô tập trung trở lại thực tại.
Con rắn đang ho, vai hơi run lên khi cố nén lại.
"...khụ..."
Âm thanh yên lặng vang vọng khắp hội trường, và cô thấy cậu ta lấy tay che miệng.
Những giọt màu đỏ tươi thấm đẫm trên đôi găng tay trắng.
"...Hả?"
Vô thức, Irene thốt lên một tiếng ngạc nhiên. Cô không ngờ tới điều này.
Thế mà con rắn chỉ lau miệng một cách bình tĩnh, như thể đã trải qua điều này trước đây.
Không ai khác dường như để ý điều ấy, mỗi thành viên khác đều đang quỳ gối, nhắm mắt trong lời cầu nguyện thầm lặng.
Irene là người duy nhất thấy điều đó.
Tách!
Con rắn búng tay nhẹ, và những vết máu biến mất. Liếc nhìn xung quanh một chút, cậu ta nhanh chóng mỉm cười với cô.
"Suỵt."
Cậu ta ấn ngón tay lên môi, một yêu cầu thầm lặng để cô giữ bí mật.
Irene chỉ đứng đó, không thể phản ứng, đôi mắt mở to của cô dán chặt vào cậu ta khi cậu ta đứng đó, điềm tĩnh và bình thản, đôi mắt híp của cậu ta không để lộ dấu hiệu khó chịu nào.
