Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (101-200) - 174 - Giao hàng bom

Eltachi tự hỏi không biết con mụ này là cái thá gì.

Tạm gác lại cái nết không biết trời cao đất dày là gì của ả sang một bên…

“Chẹp chẹp, nhăm nhăm nhăm…”

Cái thế vồ lấy thức ăn thì như khỉ đột.

Cái vẻ nhai ngấu nghiến không chừa một miếng thì như lợn rừng.

Cái miệng nốc rượu ừng ực thì như cá voi.

‘Bụng nó có ma đói hay gì?’

Chỉ nhìn tướng ăn thôi đã thấy chẳng khác gì một con súc sinh.

Ăn như thể bị bỏ đói mấy ngày trời.

‘Cái tướng ăn này… thật khiến người ta không phân biệt nổi là quý tộc hay tiện dân.’

Ấy thế mà, điều kỳ quái là ả vẫn giữ lễ nghi ăn uống, không để một vệt sốt nào dính trên mép.

‘Ả ta không phải loại đàn bà thông thường mà mình từng gặp.’

Thoải mái, nhưng cái sự thoải mái đó lại quá đà, trông như một thằng con trai mới lớn.

Có điều, cái bản mặt khuynh quốc khuynh thành kia đang níu giữ lại cảm tình vốn sắp tụt dốc của hắn.

Đôi má phồng lên vì nhồi nhét thức ăn, ửng hồng một cách kỳ lạ…

“Khụ, khụ khụ khụm-!!!”

Dù sao đi nữa, Eltachi đã không đuổi Sera đi.

Chỉ cần nhìn cảnh Sera đang ngồi trên tường thành lộng gió, nghiêng chén rượu là đủ hiểu.

Thế này mà là đuổi đi đâu chứ, đối với một ả đàn bà bị lôi đến làm cống vật thì đây đã là sự đối đãi quá hậu hĩnh rồi.

Lý do gì khiến Eltachi lại tỏ ra độ lượng với một con nhãi ranh miệng còn hôi sữa như vậy?

‘…Dù gì thì mặt cũng xinh đấy.’

Nguyên do cũng chỉ vì cái mặt tiền, chẳng cần phải suy xét gì sâu xa.

Làm thế nào để một người có được cảm tình của người khác?

Nếu ngoại hình xuất chúng thì chẳng cần phải đắn đo nhiều về điều đó.

Người đẹp trai xinh gái chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến hoa cười nở rộ.

Cứ thử nghĩ mà xem, ngay cả những kẻ giả vờ không quan tâm cũng sẽ có thiện cảm hơn một chút với người ưa nhìn.

Vậy nên, thứ tình yêu xa vời của Messiah dành cho tên Đầu Đen, đó là một khái niệm quá cao siêu.

Thông thường, ngoại hình chiếm hơn một nửa thiện cảm là đúng rồi.

Đặc biệt là trong mối quan hệ giữa nam và nữ.

‘Nhìn cái hông kia chắc là mắn đẻ lắm đây…’

Dù sao thì riêng về ngoại hình, ả đã vượt xa tiêu chuẩn đạt.

Đối với Eltachi, thật lãng phí nếu phá hỏng ả trước khi kịp nếm thử.

Hắn quyết định cứ quan sát xem ả là cái thá gì đã.

Vì vậy, việc túm tóc và dùng roi…

“Mang thêm một chén rượu nữa ra đây.”

…đợi sau khi xem xét nặng nhẹ rồi thực hiện cũng chưa muộn.

---

Nhưng chuyện quái gì thế này?

‘Sao ả có thể hợp cạ với mình đến thế nhỉ?’

Đánh giá của Eltachi về Sera tăng vọt theo thời gian.

‘Loại đàn bà này đúng là lần đầu tiên mình gặp trong đời.’

Tại sao lại thế ư… là vì dù hắn có kể ra hàng loạt những hành vi tàn ác mà một người phụ nữ bình thường sẽ phải khiếp sợ.

“Kể nữa đi.”

Ả lại còn gật gù tỏ vẻ thích thú.

Thậm chí còn thúc giục như bây giờ.

Nghe nói ả thích trai hư, nên vừa rồi hắn đã thuận miệng kể lể về kinh nghiệm hãm hiếp phụ nữ hay tàn sát người vô tội để vừa ra oai, vừa dọa nạt một chút.

Thể loại cũng rất đa dạng.

Chuyện đốt trụi cả một ngôi làng.

Chuyện đồ sát cả gia đình của con ả đã ruồng bỏ hắn và gọi hắn là thằng điên.

Cho đến chuyện bắt người không phân biệt tuổi tác, giới tính làm nô lệ rồi bán đi.

Đến mức này thì dù là một ả đàn bà tồi tệ nhất cũng phải khiếp vía bỏ chạy mới phải…

“Ồồồ~ Tuyệt vời~~~”

Cái phản ứng như đang yêu cầu diễn tiếp này là sao đây?

“Đỉnh thật!”

Có lẽ ả đàn bà được mang đến làm cống vật này còn độc ác hơn cả hắn.

Một con người có thể vui vẻ đón nhận nỗi đau của người khác như vậy sao-!

- Bốp bốp!

Chỉ cần nói đã giết ai đó, ngay cả cha mẹ cũng muốn quay lưng, vậy mà ả lại còn vỗ tay tán thưởng?

‘Lời nói thích trai hư không phải là nói dối sao?’

Eltachi cảm nhận được sự thoải mái từ một người xa lạ mà ngay cả gia đình cũng chưa từng mang lại.

‘Đây chính là thiên duyên tiền định?’

Vốn dĩ Eltachi thường dùng những chiến công của mình như một ‘hành vi gây sợ hãi’ đối với phụ nữ.

Thế nên, hắn chưa bao giờ tưởng tượng được rằng những hành vi tàn ác của mình lại có thể được dùng như một ‘hành vi thể hiện sức hấp dẫn’.

“Wow… anh đúng là một thằng khốn nạn.”

Thoạt nghe thì giống như một lời chửi rủa, nhưng nhìn phản ứng thì không phải vậy.

Anh ngầu thật đấy? Anh đỉnh thật đấy? Anh nam tính thật đấy? Kiểu như vậy chăng?

Cử chỉ của cô ta như thể đang đối diện với một thành tựu vĩ đại, thiện cảm tuôn ra không ngớt.

Eltachi càng kể lể về những hành vi tàn ác của mình.

Và càng nhấn mạnh rằng hắn không hề cảm thấy một chút hối hận nào về chúng.

Thì sự phấn khích và kỳ vọng của cô ta cũng tăng theo.

“Tuyệt vời thật đấy, nhưng chỉ có thế thôi à?”

“C-Coi chừng cái miệng của cô đấy-! Sao có thể chỉ có thế được?”

Tim đập thình thịch, từng này tuổi đầu mà Eltachi lại cảm thấy xao xuyến.

“Dù có thức trắng đêm cũng khó mà kể hết được những tội ác của ta-!”

“Ồồồ-!”

Một ngọn lửa muộn màng bùng lên trong lòng Eltachi.

Sống hơn trăm năm, nhưng một người phụ nữ như thế này, thật sự là lần đầu tiên hắn gặp.

‘Tuy có hơi giống thằng con trai và có vẻ điên điên…’

Vốn dĩ hắn định bụng chỉ chơi đùa cho vui rồi dọa cho một trận, nhưng có lẽ kế hoạch đó phải hủy bỏ thôi.

Bởi vì một người phụ nữ thật lòng tán dương và đồng cảm với hắn thực sự rất hiếm.

‘…Với thằng khác thì không biết, nhưng với mình thì đúng là thiên duyên tiền định rồi.’

Eltachi nghĩ.

Đây chẳng phải là định mệnh của đời mình sao?

‘Tên là Sera thì phải?’

Chẳng phải người ta vẫn nói mỗi người đều có một nửa phù hợp với mình hay sao.

Hơn nữa, hắn nghe nói giữa vợ chồng, sự đồng cảm là quan trọng nhất.

Nếu vậy, nửa phù hợp nhất với hắn chẳng phải là ả đàn bà này sao?

Dù là con mụ độc ác đến đâu, khi nghe chuyện của hắn cũng sẽ cau mày dù chỉ một chút, nhưng con mụ này lại…

“Thế, còn gì nữa không?”

…lại còn sáng mắt lên như muốn biết thêm dù chỉ một chút về những tội lỗi của hắn.

Càng nói chuyện, sức hấp dẫn của một người chân thành càng lộ rõ… à không, không biết cô ta có thật sự chân thành hay không, nhưng ít nhất đối với Eltachi là như vậy.

“…Lần này, ta sẽ bắt đầu từ chuyện ta đã phanh thây người anh họ.”

Đôi mắt của ả đàn bà tóc nâu lóe sáng.

Đó là ánh mắt khác xa với sự ghê tởm mà Eltachi từng thấy.

Chỉ cảm nhận được duy nhất sự kỳ vọng.

Eltachi cười khẩy rồi nghiêng chén rượu.

Cảm giác như được đối đãi như một anh hùng chứ không phải một kẻ ác.

“Thằng đó không biết thân biết phận mà dám ngáng đường đại nghiệp của ta. Thế nên ta chỉ định chặt một cánh tay thôi, nhưng…”

“Trong lúc tức giận đã chặt hết luôn chứ gì!?”

“Haha, đúng vậy! Nói chuyện với cô đúng là hợp thật-!”

Thật là sảng khoái.

Hợp tác với bọn cướp, tốt.

Buôn người, tốt.

Cướp đoạt linh hồn của những lão già, hoàn hảo-!

Một sự nghiệp đủ để đường đường chính chính nhận giải trong Đại hội Thằng Khốn Nạn Số Một Thiên Hạ.

Nhờ đó, nụ cười tươi rói nở trên môi Sera.

Đã cất công đến tận đây, nếu gặp phải một thằng khốn nửa mùa thì còn ra thể thống gì.

Sera cảm thấy bản thân mình thật ngốc nghếch khi đã lo lắng thấp thỏm.

“Uống đi, uống nữa đi-!”

“Cảm ơn-!”

Cười toe toét, không biết phải làm sao với niềm vui này, cô còn rót đầy rượu nho vào chén cho hắn.

Nào nào, thưa ngài khốn kiếp đáng kính.

Trước khi chết, ngài thấy rượu có ngon không?

Máu sắp văng ra chắc cũng bẩn thỉu lắm đây. Cứ dùng cồn mà khử trùng cho kỹ vào nhé.

Dù sao đi nữa, vào lúc Eltachi đang say sưa kể lể về những hành vi tàn ác của mình như một cuốn tự truyện.

“Mà này… người trong gia tộc của anh đều là pháp sư lửa hết à?”

Sera chuyển chủ đề.

Đây chỉ là một sự tò mò đơn thuần.

Mặt khác, cô cũng có chút lo lắng.

Rằng nếu xử lý tên pháp sư lửa này, liệu mình có bắt buộc phải trở thành pháp sư lửa hay không.

Cô còn chưa quyết định được nên ký hợp đồng với tinh linh nào cho hiệu quả nữa mà.

“Không hẳn, các thành viên trong gia tộc của ta có một thể chất đặc biệt, có thể ký hợp đồng với bất kỳ tinh linh nào.”

Và Eltachi cũng vui vẻ trả lời câu hỏi này.

Hắn chỉ nghĩ đơn giản rằng cô ta muốn tìm hiểu về mình.

“Tuy nhiên, cũng giống như các Elf khác, chỉ có thể ký hợp đồng với một thuộc tính tinh linh duy nhất. Chỉ là phạm vi lựa chọn được mở rộng hơn thôi.”

Sera gật đầu.

Cảm ơn nhé, Speedwagon.

Tóm lại, một khi đã là đồng bọn thì sẽ là đồng bọn mãi mãi, đúng không?

“Vậy thì người thừa hưởng đặc tính của anh… ý là, con của anh chẳng hạn, cũng sẽ như vậy chứ?”

“Ph-Phóng túng quá-!”

Eltachi đỏ mặt, người run lên.

Đã nghĩ đến chuyện con cái rồi sao!?

‘L-Lẽ nào vì là con lai?’

Không giống như những kẻ thuần huyết luôn tỏ ra đoan trang, ả ta thật nóng vội.

Nhưng cái sự táo bạo đó lại không hề đáng ghét.

Cũng có nghĩa là cô ta thích hắn đến mức đó.

“…Tất nhiên rồi!”

“Okê-!”

Câu trả lời không chút do dự của tên mất dạy.

Cho rằng đã kiểm chứng xong, Sera đứng bật dậy.

“Hửm?”

Eltachi nghiêng đầu.

Đang uống rượu mà sao lại thế?

Mắc tiểu à?

“Anh có gia đình không?”

Đây là để kiểm chứng lần cuối cùng.

Một tên sâu bọ như thế này chắc cũng có cha mẹ sinh ra.

Dù có đi nữa thì vận mệnh của hắn cũng không thay đổi.

Nhưng cô vẫn định giữ lễ nghĩa tối thiểu là chôn cất họ ở một nơi có nắng.

“Gia đình?”

Eltachi hơi cúi đầu, rồi nhếch mép cười.

Ả đàn bà chủ động này muốn tìm hiểu cả gia cảnh của hắn để cùng mơ về tương lai đây mà.

Nhưng, cô ta sẽ không phải chịu cảnh mẹ chồng nàng dâu đâu, bởi vì…

“…Cũng không hẳn? Cha mẹ cũng đã chết dưới tay ta rồi. Họ hàng xa thì có lẽ.”

“Hôô…”

Wow.

Lần đầu thấy một thằng súc sinh mất nết thế này.

Quả nhiên là một tên khốn nạn của thiên hạ nên hành xử cũng khác người, hóa ra là không có cha mẹ.

Mà lại còn là một kẻ phi thường tự biến mình thành trẻ mồ côi.

‘Nhưng mà tự tay giết cha mẹ thì có hơi… quá đáng không nhỉ?’

Thông thường, dù là rác rưởi đến đâu, người ta cũng thường che chở cho người nhà mình, nhưng tên này thì không.

Dù sao thì, tin tốt là dù hắn có chết cũng chẳng có ai đau buồn.

Thời gian cũng không còn nhiều, không cần phải kéo dài thêm nữa.

Và để cho tên đó sống thêm dù chỉ một chút cũng là bất lịch sự.

Chẳng phải chính hắn đang quyến rũ cô bằng cả cơ thể đó sao?

Rằng hãy mau giết ta đi.

Để đáp lại, Sera đặt tay lên hông rồi…

- Phập!

…tạo ra một cái lỗ to bằng nắm đấm trên bụng của Eltachi.