Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15094

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Wn (1-100) - 57 - Cứu tớ với, Vo Ve ơi

57 - Cứu tớ với, Vo Ve ơi

Ngày lại ngày trôi qua, nỗi băn khoăn của tôi càng thêm sâu sắc.

Lý do thì, rõ như ban ngày.

Nếu tôi đã có kế hoạch rời khỏi lãnh địa vào một ngày nào đó.

Và nếu tôi muốn giữ lại phẩm giá tối thiểu của một con người.

Thì tôi buộc phải nói điều này cho những người xung quanh, bằng cách nào đó.

Nhưng miệng tôi cứ như bị khóa chặt, chẳng dễ gì mà mở lời.

Lý do tôi phải nhìn trước ngó sau như vậy cũng rất đơn giản.

Là vì tôi cảm thấy đây là một hành động quá đỗi vô liêm sỉ.

Là một người hiện đại, việc theo đuổi tự do cá nhân không có gì đáng xấu hổ, nhưng những người phải chấp nhận hành động đó của tôi lại là những người dị giới đã quen với chế độ phong kiến.

Và thực ra, bỏ qua những chuyện đó thì tôi cũng có làm được gì nhiều cho Idun, người đã là ân nhân của mình đâu.

Chẳng phải là tôi chỉ nhận lấy nhận để những thứ mình cần rồi phủi tay rời khỏi lãnh địa như thể không quen biết hay sao?

Vậy nên, việc cố gắng xin phép vào thời điểm này, khi chưa đạt được thành tựu gì?

Chưa bàn đến việc Lãnh chúa Eden có cho phép hay không, đây đã là một hành động không có chút lương tâm nào.

Nói cách khác, đây đúng là một việc trời không dung đất không tha.

Nếu là người dưng nước lã thì không nói làm gì. Đằng này, hầu hết các thành viên trong gia tộc Bellark, bao gồm cả Idun, đều đối xử với tôi như người một nhà, bảo sao tôi không để ý sắc mặt họ cho được.

Do đó, thời điểm thích hợp nhất để tôi thổ lộ mong muốn cá nhân của mình với Idun là sau khi tôi đã tạo ra được thành quả nào đó, dù chỉ là một chút, để tương xứng với ân huệ đã nhận.

Ví dụ như, mang lại sự giàu có cho Bellark, hoặc quét sạch các thế lực quân phiệt xung quanh. Dù hiện tại là bất khả thi, nhưng đó cũng là những nhiệm vụ mà tôi phải hoàn thành vào một ngày nào đó.

Dù sao đi nữa, tôi đã viện cớ này để lần lữa, nghĩ rằng sau này khi trưởng thành rồi nói cũng không muộn. Còn với sư phụ thì chỉ cần viết thư xin phép là được. Tôi đã liên tục trì hoãn việc thú nhận, nhưng…

"Ta mong con sẽ cho ta câu trả lời chắc chắn trước khi ta rời khỏi lãnh địa này."

Giờ thì, đến cả việc đó cũng không thể được nữa rồi.

Sư phụ đã nói rằng ngài muốn tôi quyết định trước khi ngài rời khỏi lãnh địa.

Rốt cuộc tôi có định đảm nhận chức Kỵ sĩ Đoàn trưởng, vị trí trụ cột của Bellark hay không.

Nếu trở thành Kỵ sĩ Đoàn trưởng, tôi sẽ không còn đường lui, phải thực hiện lời thề, và điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ bị ràng buộc với Bellark.

Có lẽ ngài đã cố gắng quan tâm đến đứa đệ tử nhỏ tuổi của mình nên mới hỏi như vậy.

"Và ta tin rằng… câu trả lời đã được định sẵn rồi."

Đây gần như là một sự quan tâm theo kiểu áp đặt, nên cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Hơn nữa…

"Tuổi còn nhỏ thì có liên quan gì? Chủ quân của chúng ta, Eden von Bellark, đã cai trị vùng đất này từ khi còn nhỏ tuổi hơn ngươi."

Đúng là chơi bẩn.

Một lão già cố chấp bình thường chỉ biết cau mày với tôi, giờ lại vỗ vai tôi với vẻ tự hào thầm kín như thế, thật là chơi bẩn mà.

Dù người khác nghe có thể thấy hơi tự cao tự đại, nhưng quả thật tôi khá là độc nhất vô nhị.

Tôi là một minh chứng sống cho việc một người có thể trở thành kỵ sĩ dù không thể sử dụng aura.

Sư phụ hẳn là vô cùng tự hào, dù không nói ra, vì đã đào tạo được một kẻ kỳ quặc như vậy vào những năm cuối đời.

Thành tựu mà một kỵ sĩ đã nghỉ hưu có thể cảm nhận được, tất cả đều đến từ niềm vui khi đào tạo nên các đệ tử.

Vậy nên, chẳng phải sư phụ đang âm thầm đặt kỳ vọng vào tôi dù không nói ra hay sao?

Kiểu như, người kế thừa di nguyện của một trung thần tưởng chừng đã kết thúc, chính là con đó… Trong đầu tôi chỉ còn lại duy nhất một suy nghĩ: Chết chắc rồi.

‘Mà khoan đã, mình…’

Trước khi trở thành thị đồng, mình đã nói với sư phụ lý do muốn trở thành kỵ sĩ là gì nhỉ?

Hình như tôi đã nói đại loại là vì muốn báo đáp ân huệ của chủ quân Eden.

‘Nếu vậy, theo lập trường của sư phụ thì…’

Thì đương nhiên ngài sẽ cho rằng mục tiêu cuối cùng của đệ tử mình là trở thành Kỵ sĩ Đoàn trưởng của Bellark.

Một đứa mà ngài không đặt nhiều kỳ vọng lại đạt được thành quả, chắc hẳn ngài cũng đã nhìn tôi bằng con mắt khác.

‘Trong tình huống đó, nếu mình nói rằng mình muốn độc lập thì sao?’

Tôi thấy rồi.

Tôi có thể thấy rất rõ trong đầu mình.

Tương lai tôi sẽ bị sư phụ đánh cho thừa sống thiếu chết.

Con khốn vô ơn bạc nghĩa bị treo lủng lẳng trên dây.

Đầu lộn ngược, cây roi yêu thương không ngừng quất vào bắp chân.

Vết sưng trên đỉnh đầu kiêu hãnh đến mức tháp nghiêng Pisa cũng phải ghen tị.

Và xa hơn nữa là gương mặt thất vọng của Idun, người vốn chỉ hiền lành, còn khuôn mặt của sư phụ thì méo mó như ác quỷ… Chuyện này tôi có gánh nổi không đây?

Nếu mọi chuyện chỉ kết thúc như một sự cố nhỏ thì không nói làm gì.

Trường hợp tệ nhất, tôi có thể bị trục xuất sư môn.

Trục xuất sư môn mà một thị đồng phải nhận từ sư phụ của mình là gì?

Nó cũng giống như con cái bị cha mẹ từ mặt, xóa tên khỏi hộ tịch vậy.

Việc con đường sự nghiệp bị chặn đứng thì không nói làm gì, nhưng bản thân sự thật đó thôi cũng đã đủ buồn rồi.

Giữa sư phụ và đệ tử có một thứ gọi là tình cảm và sự tin tưởng, và nó có thể tan biến hoàn toàn.

‘…’

Không làm được.

Tôi không làm được.

Tôi không có đủ tự tin.

Tôi không có tự tin để gánh vác những hậu quả đó.

“Haizz…”

Không có cách nào để lảng tránh câu trả lời sao?

Dù chỉ là một chút thôi, có cách nào để câu giờ không…

‘…Ồ!’

Một tia sét như đánh ngang qua đầu, tựa như tôi vừa giác ngộ ra điều gì đó.

Nghĩ lại thì, giải pháp đang ở ngay trước mắt tôi đây mà?

“Bentley!”

Tôi thấy rồi, cậu thiếu niên tóc đỏ đang vung kiếm gần chỗ tôi.

Danh tính của cậu ta chính là ứng cử viên thực sự cho chức Kỵ sĩ Đoàn trưởng đời tiếp theo, Vo Ve, à không, là ngài Bentley.

Tôi không hiểu tại sao cậu ta lại phải vung kiếm ở ngay trong tầm mắt của tôi, nhưng thôi, đừng để ý đến những chuyện nhỏ nhặt.

“Gì thế?”

“Lại đây ngồi xuống xem nào.”

“Tôi đang luyện tập mà?”

“Đừng có làm màu nữa, gọi thì qua đây đi.”

“Không phải làm màu, mà là đang ôn lại kiếm thuật thường phục và kiếm thuật mặc giáp…”

“À, biết rồi-! Cứ qua đây nhanh lên đi-!”

“…Tôi biết rồi.”

Bentley miễn cưỡng ngồi xuống cạnh tôi.

Rồi cậu ta cứ ngây người ra nhìn tôi chằm chằm.

‘…Hừm.’

Trông cũng sáng sủa đấy mà sao mình lại muốn đấm thằng này thế nhỉ?

Đây chính là cái gọi là nghiệp chướng sao? Nếu vậy thì mình cũng phải ăn ở cho tốt mới được.

“Này, cậu không muốn làm Kỵ sĩ Đoàn trưởng à?”

Dù sao thì, chỉ một hai năm trước thôi, Bentley vẫn còn tự nhận mình là phó đoàn trưởng.

Vậy nên, lời đề nghị này hẳn là một sự cám dỗ không thể chối từ.

“Đó là phán đoán và quyết định của sư phụ đáng kính.”

Hả?

Sao lại nói chuyện trên mây vậy?

Tự dưng PR mình là một đệ tử trung thành à?

“Ý tôi là tôi không có ý định phản đối.”

Khoan đã, đây không phải là câu trả lời tôi muốn?

“Tôi biết cậu đang nói gì, nhưng tôi muốn biết suy nghĩ của cậu cơ. Cậu muốn làm Kỵ sĩ Đoàn trưởng mà, đúng không?”

“Tôi xin nhắc lại lần nữa, so với suy nghĩ của tôi thì của sư phụ…”

“Aiss, khốn kiếp-! Đừng có làm tôi điên lên nữa, hỏi gì thì trả lời đi chứ-!”

“…Tôi cũng có nguyện vọng trở thành Kỵ sĩ Đoàn trưởng, nhưng quyết định đã như vậy rồi thì đành chịu thôi.”

Đúng là Bentley.

Giống như tôi muốn được tự do và thành danh.

Bentley lại thích trở thành người lãnh đạo hoặc được công nhận.

Vậy thì chỉ cần khích tướng thêm một chút là được nhỉ?

“Để tôi tiến cử cậu nhé? Tôi không có hứng thú với chức Kỵ sĩ Đoàn trưởng cho lắm.”

“Cậu định cãi lại mệnh lệnh của sư phụ sao?”

“Không phải cãi lại, mà là nhường lại cho người tài năng và phù hợp hơn.”

“Người tài năng phù hợp?”

“Đúng vậy, tôi chẳng có tài lãnh đạo, cũng chẳng có tinh thần trách nhiệm. Lại còn có xu hướng hành động bộc phát nữa, đúng không?”

“Cũng đúng. Cậu không giống tôi, suy nghĩ nông cạn.”

“…”

Gì đây?

Tình thế bắt buộc nên tôi đang phải hạ mình, nhưng bị thằng cha này gật đầu đồng tình làm tôi tức điên lên?

Thôi thì hôm nay ráng nhịn, dù sao nó cũng sẽ là tấm khiên cho mình, chiều lòng một chút cũng đáng.

“Thật lòng mà nói, tuổi tôi còn quá nhỏ để làm Đoàn trưởng, đúng không?”

“Tôi đồng ý, tuy không có quy định về tuổi tác của Đoàn trưởng, nhưng cảm giác hơi quá thật.”

“Với lại, một cô gái làm Đoàn trưởng thì nghe không ngầu lắm, còn có vấn đề về danh tiếng nữa.”

“Đúng vậy. Nếu không có ân huệ của sư phụ, thì số phận của cậu đáng lẽ chỉ là ngồi thêu thùa trong thành thôi.”

“Thằng chó này, à không… Vậy là cậu sẽ làm Kỵ sĩ Đoàn trưởng chứ?”

“Nhưng tôi từ chối.”

“…Hả?”

Gì đây, thằng này đang đùa với tôi chắc?

Đang đồng tình ngon ơ, sao tự dưng lại rút lui thế!?

Công sức tôi kiềm nén chút kiên nhẫn ít ỏi của mình đổ sông đổ bể hết.

“Thứ bậc kỵ sĩ của Bellark được quyết định bởi thực lực. Tôi không có ý định phủ nhận điều đó.”

“Vậy tức là, cậu không làm Kỵ sĩ Đoàn trưởng?”

“Tôi không có ý định từ bỏ. Có lẽ, sẽ sớm thôi. Đến ngày cậu bị tôi đánh bại, vị trí Đoàn trưởng sẽ thay đổi.”

“Vậy thì tỷ thí ngay bây giờ đi.”

“Suy nghĩ của cậu lộ liễu quá đấy. Rõ ràng là cậu sẽ giả vờ thua, cậu nghĩ tôi sẽ đồng ý sao?”

“…Làm ơn đi mà?”

“Đề nghị tôi cùng cậu âm mưu, thật nực cười.”

“Này này, việc tôi đồng ý tỷ thí không phải là chuyện thường thấy đâu, đúng không? Cậu không tò mò à? Khoảng cách giữa chúng ta bây giờ là bao nhiêu.”

“Hừ, tôi có lý do gì để phải vội chứ? Dù sao thì cả cậu và tôi, cả đời này đều sẽ là tay chân của Bellark mà. Cơ hội giao đấu lúc nào mà chẳng có?”

“Cả, cả đời là tay chân của Bellark?”

“Phản ứng gì vậy? Chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

“Không phải…”

Tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi.

Người khác thì không nói, nhưng Bentley là một kẻ có tham vọng thăng tiến giống như tôi.

Vậy nên tôi đã nghĩ rằng trong số các thị đồng, cậu ta có thể là người duy nhất sẽ độc lập, nhưng xem ra ân huệ cưu mang đúng là không thể vượt qua được.

“Lẽ nào cậu… không phải vậy sao?”

Nhưng tại sao cậu ta lại nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng như vậy?

Dù sao thì, có vẻ như cậu ta cũng không thể tưởng tượng nổi việc tôi sẽ rời đi.

Nhưng làm sao tôi có thể nói thẳng vào mặt cậu ta là không phải được chứ.

“…Đâu có. Là gia thần, đúng vậy.”

“Vậy thì tôi cũng thế.”

Dù tôi có ở đây hay không, một kẻ chắc chắn sẽ ở lại như cậu ta tại sao lại có phản ứng như vậy?

Đáng lẽ phải vui mừng vì vị trí Đoàn trưởng bị bỏ trống chứ.

Hay là cậu ta cũng thầm công nhận tôi là đồng đội?

Hay là cảm giác giống như Naruto và Sasuke, nếu thiếu một người thì sẽ thấy trống vắng?

Dù sao thì, cuối cùng vẫn là không chấp nhận.

“Cậu không thấy tự ái à? Bị một đứa con gái nhỏ tuổi hơn làm Đoàn trưởng ấy?”

“Không sao cả, sư phụ cũng từng nói rằng ngài đã nhường vị trí Đoàn trưởng cho một hậu bối xuất chúng, nhưng cuối cùng ngài cũng đã vượt qua người đó. Cuộc cạnh tranh của chúng ta, nếu đi đến cùng, phần thắng cuối cùng cũng sẽ thuộc về tôi.”

“Không, không phải thế-!!! Aiss… cái thằng đầu đất này-!”

“…Cậu không muốn làm Kỵ sĩ Đoàn trưởng đến thế à?”

“…Ừ.”

Vo Ve nghe tôi nói xong liền nhìn ra ngọn núi xa xăm.

Rồi, chẳng hiểu sao hôm nay cậu ta lại vỗ vai tôi.

“Đừng lo, nếu cậu có thiếu sót ở điểm nào, thì tôi sẽ bù đắp vào phần đó là được.”

Đây chính là hành động của một tsundere sao?

Tự dưng lại tỏ ra thân thiết làm tôi nổi cả da gà?

Tất nhiên không phải là tôi ghét điều đó…

“…Cảm ơn lời nói của cậu, nhưng tôi chỉ muốn cậu trở thành Kỵ sĩ Đoàn trưởng thôi.”

“Chuyện đó rồi cũng sẽ sớm xảy ra thôi. Nhưng trước mắt, cậu phải là Đoàn trưởng đã. Quan tâm đến tâm trạng của sư phụ cũng là đạo lý của một người đệ tử.”

“…”

Cậu ta nói làm tôi không còn gì để nói.

Hừm, vậy chẳng phải bây giờ tôi đang là một đứa đệ tử không biết đạo lý hay sao.

…Có lẽ lời của Vo Ve nói cũng đúng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!