59 - Thứ gớm ghiếc
Sáng nay mặt trời vẫn rạng rỡ, và lãnh địa vẫn yên bình.
Cứ như thể thế giới này chẳng thèm quan tâm đến tâm trạng u ám của tôi vậy.
Dù sao thì ngắm nhìn ao nước cũng giúp tâm hồn được chữa lành đôi chút, nhưng tâm trạng vẫn chẳng khá hơn là bao.
'Sera, đừng hiểu lầm nhé, nhưng mà nghe này. Nào là chế tác, thêu thùa, cắm hoa, ở tuổi chúng ta có biết bao nhiêu là sở thích để tận hưởng mà, đúng không? Nhưng mà ở cái tuổi này rồi còn cầm búp bê lên rồi đắm chìm vào trò đóng vai thì thật lòng mà nói... có hơi không ổn thì phải.'
Ừ thì, tôi cũng đồng cảm phần nào với lời con bé Anna nói hôm qua.
Đã ngần này tuổi đầu rồi thì cũng nên tốt nghiệp cái trò chơi búp bê thôi.
Nhưng tại sao câu đó lại phát ra từ miệng cậu ấy, chứ không phải miệng tôi?
Nghĩ lại thì, vấn đề có lẽ là do tôi đã quá nuông chiều cậu với tấm lòng của một người anh trai.
Tôi đã ngu ngốc quên mất một sự thật ai cũng biết: tiên hạ thủ vi cường.
Lẽ ra tôi phải cà khịa Anna trước khi phải nghe những lời này mới phải.
'Á á á, cứu với~! Cứu với, Sera a a a a a-!!!'
Tất nhiên, tôi cũng đã tặng cho nó một đòn siết cổ trần cho đến khi nó biến thành công chúa ngủ trong rừng thì thôi.
Kẻ vô ơn đã ăn nói hàm hồ thì phải nhận lấy cái giá tương xứng.
Nhưng tôi hiểu tại sao tôi lại tức giận với Anna, song lại không hiểu tại sao tôi lại thất vọng về nó.
Mà thôi, đến cả người trong cuộc nhiều khi còn chẳng hiểu nổi lòng tôi, nên chắc cũng không có gì lạ.
Và sau khi nghe Pan kể lại ngọn ngành, tôi cũng đã hiểu lý do tại sao thái độ của Anna lại thay đổi đột ngột như vậy.
Đại khái là con bé bị đứa cầm đầu trong đám con gái bắt gặp đang chơi búp bê.
Và có vẻ như tin đồn đó đã lan truyền khắp cái lãnh địa bé như hạt đậu này.
Thật lòng thì tôi chẳng quan tâm, nhưng Sera lại là một cô bé nhạy cảm với những chuyện như vậy, nên tôi hoàn toàn có thể hiểu được.
Cũng có thể cả tôi và Anna đều đã lầm tưởng rằng chúng tôi đang chơi cùng nhau.
Dù sao đi nữa, tôi không có ý định can thiệp vào chuyện trêu chọc nhau ở mức độ vừa phải của đám con gái, nhưng nếu mọi chuyện đi quá xa, tôi sẽ phải cho lũ nhóc đó một bài học.
Nếu Anna thật sự nổi điên lên và động tay động chân, thì đúng là hết thuốc chữa.
"Xììì-"
Để trấn tĩnh lại tâm trạng ủ dột, tôi thở dài một hơi rồi quay đầu đi.
Và ở đó, như mọi khi, là Bung Bung... đang vung vung vung~ thanh mộc kiếm. Sao cái tên này càng lớn lại càng lượn lờ quanh tôi nhiều hơn thế nhỉ?
Đây chính là khao khát cháy bỏng hướng tới vị trí Đội trưởng Kỵ sĩ đoàn sao?
Hay là do cay cú vì đã thua tôi hai lần liên tiếp?
Đến kẻ thù chắc cũng không làm đến mức này, đúng là một sự chấp niệm đến rợn người.
Thật đáng nể, nhưng suy cho cùng thì đây vẫn là sự quan tâm của một thằng con trai, nên tôi chẳng thấy vui vẻ chút nào.
'...Ặc.'
Chết tiệt, lỡ chạm mắt với hắn rồi.
Và ngay lập tức, Bung Bung vừa lau mồ hôi vừa tiến về phía tôi.
Tôi đang chẳng có tâm trạng nói chuyện, sao hắn cứ lại gần làm cái trò khỉ gì vậy?
"Sao mặt cô trông như ăn mày vậy?"
...Lạy Chúa tôi.
Không lẽ, tên khốn kia nghĩ rằng đó là một lời an ủi sao?
Dù có phải hay không, thì đó cũng là một kiểu ăn nói đáng bị tống cổ ra ngoài đồng cho chết.
"Quản lý em gái ngươi cho tốt vào."
"Cậu nói gì vậy? Cậu còn ở bên Anna lâu hơn tôi mà... À, mà hình như cậu nhỏ hơn một tuổi nhỉ."
"Anna trông trẻ con thật."
"Cậu cũng vậy thôi."
"Hả? Tự dưng hôm nay cậu lại khen tôi à?"
"Hừ, ý tôi là cậu vẫn còn non choẹt. Trong mắt tôi, dù là cậu hay Anna thì cũng chỉ là lũ trẻ con thôi. Chỉ là không giống Anna, cô thì..."
"Tôi thì, sao?"
"...mang trên người một thứ mỗi năm lại một gớm ghiếc hơn."
Mỗi năm lại một gớm ghiếc hơn?
Lại còn mang trên người?
...Vậy chẳng phải là chuyện lớn lắm sao?
Nghe như khối u ác tính vậy, nhưng mình đâu có thấy gì lạ... Hay ý hắn là cái mặt mình trông khó ưa?
Rốt cuộc là hắn đang nói về cái gì vậy?
Không thể kìm được sự tò mò, tôi nhìn thẳng vào mắt Bung Bung.
Và ánh mắt của tôi cũng hướng theo ánh mắt của hắn.
Rốn à?
Không phải, cao hơn chỗ đó.
Mặt?
Cũng không phải, thấp hơn một chút.
Vậy thì ở giữa đó, chính là thứ mà theo lời Bentley, mỗi năm lại một gớm ghiếc hơn...
"...Muốn chết à?"
"......"
"Chỉ mang nó trên người thôi đã đủ bực mình rồi, nhất thiết phải lôi ra trêu chọc mới được à?"
"......"
"Aiss, cút đi cho khuất mắt. Đừng có chọc vào người đang yên đang lành."
"...Tôi không có ý nói nó thật sự gớm ghiếc."
"Vậy thì là gì? Cậu muốn chọc vào mặc cảm của tôi để làm tôi bực mình à?"
"Không phải, tại sao đó lại là mặc cảm chứ? Ngược lại... không, nói thế này có khi còn rắc rối hơn."
"Vấn đề không phải ở đó, dù tôi có tính cách như con trai hay đây có phải là mặc cảm của tôi hay không. Cậu không biết việc nhắc đến những bộ phận như thế này là bất lịch sự sao?"
"......"
"Thật lòng mà nói, tôi đã không ưa cái thói ăn nói bừa bãi về những chuyện như vậy của cậu từ lâu rồi. Chẳng lẽ sau này cậu không định nhìn mặt tôi nữa à? Cậu chẳng phải đã nói sẽ ở lại Bellark sao?"
"......"
"Dù chúng ta có hay chí chóe với nhau đến đâu thì cũng phải giữ phép lịch sự tối thiểu chứ, đúng không?"
"...Tôi thừa nhận, có lẽ tôi đã ăn nói hàm hồ."
Cái tên khốn này, đến một lời xin lỗi cũng không nói được à?
Cậu có thừa nhận hay không thì liên quan quái gì đến tôi.
"Chậc."
"......"
Đúng là một kẻ không hợp rơ, một kẻ phiền phức không chịu nổi, tôi cứ lặp đi lặp lại suy nghĩ đó trong đầu và chỉ nhìn chằm chằm vào ao nước, tự hỏi bao giờ thì tên này mới biến đi cho khuất mắt...
"...Xin lỗi."
Cuối cùng, một lời xin lỗi chân thành cũng được thốt ra.
Phải chi nói ngay từ đầu có phải hơn không, lại còn cố chấp vì cái lòng tự trọng vớ vẩn.
Thực ra những chuyện thế này không phải chỉ một câu xin lỗi là có thể giải quyết được.
"Biết là được rồi."
Dạo gần đây, không hiểu vì sao, mình ngày càng trở nên nhạy cảm hơn.
Cũng có những lúc tâm trạng bồn chồn không yên dù cơ thể chẳng có gì bất thường.
Thậm chí còn chán ăn, một điều chẳng giống mình chút nào.
Vì vậy, phản ứng này của mình có lẽ không phải là con người thường ngày của mình.
Thôi thì, hãy rộng lượng bỏ qua cho hắn một lần này.
Dù không thân thiết gì với Bung Bung, mình cũng không muốn gây khó dễ cho hắn nhiều hơn mức cần thiết.
"Tôi không phải là người hẹp hòi. Cũng không đòi hỏi cậu phải đối xử đặc biệt gì, chỉ là sau này hãy cẩn thận hơn về những chuyện như vậy thôi."
"Tôi chưa từng nghĩ cậu hẹp hòi."
"Cậu đang nịnh hót để dò xét thái độ của tôi đấy à?"
"Tôi không biết cách nói những lời không có trong lòng."
"...Vậy à?"
"Dù sao đi nữa, nếu đã làm cậu tổn thương thì tôi thật lòng xin lỗi. Là do cái miệng của tôi không biết lựa lời."
"Cũng không đến mức tổn thương..."
Ban đầu thì mình chỉ muốn đấm cho hắn một trận.
Nhưng sao tự nhiên lại thấy hắn cũng có chút đáng khen nhỉ?
Lẽ nào là trường hợp đó?
Người vốn tốt bụng chỉ cần làm sai một chút là những người xung quanh sẽ cảm thấy thất vọng.
Còn kẻ vốn xấu xa chỉ cần làm một việc tốt nhỏ là những người xung quanh đã cảm thấy biết ơn.
Nghĩ vậy, mình lại càng thấy phải đối xử tốt hơn với Pan và Conrad.
'Hừm...'
Nghĩ lại thì, trong vài năm qua nó cũng đã lớn lên đáng kể.
Không chỉ ngực mà cả mông nữa, lẽ nào chỉ số "Quyến rũ" cũng ảnh hưởng đến cả những bộ phận này sao?
Vốn dĩ sức hấp dẫn của một người không chỉ nằm ở khuôn mặt, và cũng có người từng nói rằng dù mặt không đẹp nhưng chỉ cần thân hình đẹp là được... xem ra cũng không phải là không có cơ sở.
Vậy thì cơ thể mình đang thay đổi để trở nên quyến rũ hơn trong mắt người khác... Nghĩ đến đây sao tâm trạng lại càng tồi tệ hơn nhỉ?
"...Muốn xé phăng cái bộ ngực này đi quá."
"A, không được-! Tuyệt đối không-! Làm ơn, chỉ riêng cái đó thì không-!"
"Hả?"
Gì vậy, tên này.
Sao tự dưng lại nổi khùng lên một cách không hợp với hắn chút nào vậy?
"Tôi đã xin lỗi rồi còn gì? Hay chừng đó vẫn chưa đủ? Cùng lắm thì tôi quỳ gối cũng được, xin hãy khoan dung-!"
"Cậu ăn phải cái gì à? Khoan dung cái gì mà khoan dung?"
"Nếu, nếu, nếu cô bị thương nặng như vậy thì dù tôi có thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì cả!? Sư phụ cũng sẽ không công nhận đâu-!"
Hừm, ra là vậy.
Đúng là nếu thế thì sẽ là một vết thương chí mạng.
Nếu mình ở vị trí của Bung Bung, có phục thù được một đối thủ như vậy thì cũng chỉ thấy áy náy mà thôi.
......Chắc không chỉ có vậy đâu nhỉ?
Hẳn là trong lòng hắn cũng lo lắng cho mình nên mới nói vậy.
Dù Bung Bung không thể hiện ra ngoài, nhưng mình cũng biết hắn coi mình là đồng đội.
Nếu không thì hắn cũng chẳng có lý do gì để nổi giận với tên tay sai của Nữ thần Đất như vậy.
"Này, Bentley."
"Gì, gì thế?"
"Cậu nói nó gớm ghiếc nên tôi mới nghĩ đến chuyện này."
"...Tha cho tôi đi, tôi đã nói là sẽ không bao giờ nói như vậy nữa rồi mà."
"Khì khì, được rồi. Vậy thì, nhân tiện nói đến chuyện ngực, sao cậu không nói gì em gái cậu đi?"
"Đột ngột vậy? Tại sao tôi lại phải nói gì Anna?"
"Trước đây cậu từng nói mà. Rằng phụ nữ khi lớn lên, cơ thể sẽ khó vung kiếm hơn, nên cậu mới bảo tôi đừng làm kỵ sĩ."
"Đúng vậy, dù tôi đã công nhận cô, nhưng suy nghĩ đó đến giờ vẫn không thay đổi."
"Vậy còn Anna thì sao? Anna cũng là con gái mà?"
"Hừ, Anna là ngoại lệ, vì em ấy đặc biệt."
"Gì, đặc biệt? Vì là em gái cậu à? Thế này thì không được rồi. Cậu đang thiên vị em gái mình đấy."
"Thiên vị? Tôi chưa từng chăm sóc cho em ấy đặc biệt hơn ai cả."
"Vậy thì là gì?"
"Bởi vì em gái tôi, không giống như cô, dù là con gái nhưng lại sở hữu một cơ thể vô cùng phù hợp để trở thành kỵ sĩ."
"Cơ thể phù hợp?"
"Việc so sánh cô với em ấy đã là một sự sỉ nhục đối với Anna rồi. Dù em gái tôi có vung kiếm hàng trăm, hàng nghìn lần thì cũng chẳng có gì vướng víu cả."
Gì đây, trò chơi đoán chữ à?
Dù là con gái nhưng lại sở hữu một cơ thể vô cùng phù hợp để trở thành kỵ sĩ.
Dù có vung kiếm hàng trăm, hàng nghìn lần thì cũng chẳng có gì vướng víu.
Mình và Anna thì có gì khác nhau chứ, à...!
"...Cậu tuyệt đối đừng nói chuyện này với Anna đấy."
"Tại sao?"
"......"
Những chuyện khác thì mình không biết, nhưng riêng chuyện này thì mình có thể chắc chắn.
Bentley, cái tên này, nếu sau này vẫn không sửa được cái tính dở hơi này.
"...Thôi, cậu muốn làm gì thì làm."
Thì chắc chắn cả đời này nó sẽ không bao giờ nắm được tay một người con gái nào mà chết già trong cô độc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
