60 - Lễ Sắc Phong Hiệp Sĩ
Không khí bao trùm tiểu sảnh nặng nề đến lạnh buốt.
Một bầu không khí trang nghiêm, hoàn toàn không phù hợp với một Bellark vốn chỉ quen với sự nhẹ nhàng.
Nhưng cũng không phải là có lý do gì thực sự nghiêm trọng cả.
Xét cho cùng, đây là một ngày đáng mừng.
Bentley, người duy nhất trong chúng tôi đã trưởng thành khi bước sang tuổi 18 trong năm nay.
Vì hôm nay là ngày gã Bentley đó chính thức nhận lễ sắc phong hiệp sĩ.
Bentley đứng giữa sảnh, còn chúng tôi, những người vây quanh gã, răm rắp vào hàng theo nghi thức.
Vậy nên, dù miệng thì nói tôi là ứng cử viên cho chức Đoàn trưởng kế nhiệm, nhưng nhân vật chính của ngày hôm nay chắc chắn là… Ơ?
Khoan đã.
Nghĩ lại thì, lễ sắc phong hiệp sĩ, không phải người trưởng thành thì không thể tiến hành và cũng không thể nhận được mà?
Vậy thì một kẻ chưa trưởng thành như tôi mà lại làm Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn, chẳng phải là chuyện bất khả thi ngay từ đầu sao?
Hay ý là tôi sẽ trở thành Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn mà không cần qua lễ sắc phong?
Một kẻ còn chưa phải là hiệp sĩ, lại đi lãnh đạo cả một Kỵ sĩ đoàn ư?
Dĩ nhiên, nếu Eden hay Sư phụ cứ nhất quyết bắt ép, thì ở cái chốn quê mùa hẻo lánh này, cũng chẳng có ai dám ngăn cản.
Nhưng Eden, người vốn không thích việc tôi trở thành hiệp sĩ, sẽ chẳng đời nào ép buộc chuyện đó.
Và Sư phụ, một người luôn coi trọng quy trình, cũng không giống như sẽ làm vậy.
Nếu thế thì… tại sao người lại định để tôi làm Đoàn trưởng?
- Vụt!
Tôi quay đầu, dùng ánh mắt để hỏi Sư phụ.
*Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy, Sư phụ?*
- Vụt.
Ngay lập tức, Sư phụ cũng quay lại nhìn tôi.
Như thể người đã đọc thấu được suy nghĩ của tôi vậy.
“Đừng lo, mọi chuyện đều có cách giải quyết cả.”
Từ lần trước tôi đã cảm thấy rồi.
Lão gia này, mắt quan sát đúng là thần sầu.
Tôi chẳng nói một lời nào, sao người lại biết hết được nhỉ.
Hay là các Master Knight (Bậc thầy Hiệp sĩ) vốn dĩ đều như vậy?
“Miệng thì ra vẻ không thích, nhưng xem ra trong lòng ngươi cũng muốn làm lắm nhỉ.”
Không phải đâu ạ.
Ngược lại, nó gần như vô hạn với ‘không muốn làm’ thì có.
Nhưng nếu nói ra thì nhân vật chính hôm nay sẽ là tôi chứ không phải Bum Bủm nữa, nên tôi sẽ ngậm miệng lại.
“Tiến lên phía trước, Bentley.”
Giọng Sư phụ nhẹ nhàng vang vọng khắp sảnh.
Trầm hơn so với thường ngày, nên Bentley trông cũng có vẻ hơi căng thẳng thì phải?
“Hít thở sâu vào, Bentley.”
“Gì cơ?”
“Căng thẳng làm gì? Với trình của cậu thì được sắc phong là quá thừa rồi còn gì?”
“…Dĩ nhiên rồi.”
Nghe lời tôi, gã miễn cưỡng hít vào vài hơi, rồi cẩn trọng bước từng bước lên phía trước.
Thật ra, tôi cũng hồi hộp theo.
Chẳng có lý do gì đặc biệt cả.
Chỉ là vì tôi biết gã đã căng thẳng đến mức nào, và đã chờ đợi khoảnh khắc này bao lâu rồi.
Dù đã ngần này tuổi, gã vẫn nhìn vị lão hiệp sĩ bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Vẫn là ánh mắt khao khát y như lần đầu tiên gã đến lãnh địa này.
Bentley, dù tốt hay xấu, vẫn là một gã trước sau như một.
Vì vậy, không cần phải giải thích thêm ngày hôm nay quan trọng với Bentley đến nhường nào.
Dù chẳng có yếu tố nào có thể gây ra sự cố, nhưng tôi vẫn bất giác cổ vũ cho gã.
Conrad, người ở cùng ký túc xá, nói rằng gã căng thẳng đến mức không ngủ được một chút nào.
Nhưng hôm nay cũng không phải ngày huấn luyện, nên chắc cũng không có vấn đề gì.
Chỉ cần lễ sắc phong kết thúc, gã có thể về lăn ra ngủ là được chứ gì.
“Bệ hạ.”
Ánh mắt Sư phụ chuyển sang chiếc ghế gỗ ở cuối sảnh.
Dù chỉ là một chiếc ghế gỗ thô kệch, nhưng ở lãnh địa nhỏ bé này, nó đường đường là ngai vàng của quân chủ.
Và người ngồi trên đó, dĩ nhiên là Eden von Bellark.
Vị ân nhân duy nhất của tôi, và cũng là vị lãnh chúa trẻ tuổi cai trị Bellark.
“Thần đã dõi theo thiếu niên tóc đỏ này trong suốt nhiều năm qua.”
Tay của lão gia lướt qua vai Bentley.
Trong khoảnh khắc này, nghi thức quan trọng hơn cảm xúc.
Bởi chứng minh giá trị của đệ tử trước quân chủ cũng là nghĩa vụ của một bề tôi.
“Nhìn lại những năm tháng đã qua, việc thiếu niên này có thể đứng ở đây không chỉ đơn thuần là do may mắn. Đó là thành quả đến từ kỹ năng và ý chí đã được mài giũa. Và cả lòng trung thành với quân chủ.”
Nghe những lời đó, biểu cảm của Bum Bủm thoáng rung động.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy gã cảm động.
Mà thực ra cũng có thể không phải lần đầu.
Chỉ là do tôi quá ư là không quan tâm đến gã mà thôi.
Dù sao đi nữa, những lời Sư phụ nói thêm rõ ràng đã chạm đến trái tim của Bum Bủm.
Cái gã keo kiệt đó lại có thể lộ ra vẻ mặt vừa xúc động vừa xa xăm… Khoan đã.
‘Ọe…’
Miêu tả chi tiết gương mặt cảm động của một gã đàn ông đúng là quá sức chịu đựng.
Nếu là em út nhà chúng tôi thì còn được, chứ cái thân hình đồ sộ kia gây ra xung đột nhận thức, chỉ khiến tôi thấy buồn nôn.
“Lựa chọn là của Bệ hạ, nhưng suy nghĩ của lão thần là như vậy.”
Trong lúc tôi đang vật lộn với cơn buồn nôn, Sư phụ đã kết thúc phần quảng bá của mình.
Và Eden chỉ im lặng gật đầu.
Ngài ấy cũng nở một nụ cười hơi gượng gạo.
Thật ra, nếu được làm theo ý mình, chắc Eden cũng muốn bỏ qua những thủ tục phiền phức này.
Chỉ cần nói một câu chúc mừng đã trưởng thành, rồi nhân tiện bảo làm hiệp sĩ luôn cho xong.
Nhưng những chuyện khác thì không nói, riêng lời thề hiệp sĩ thì không phải là vấn đề có thể làm qua loa cho xong được.
Ít nhất, đối với tôi, một đệ tử của Sư phụ, là như vậy.
Hiệp sĩ là một giai cấp bắt nguồn từ danh dự.
Trọng lượng của lời nói chính là sự tin tưởng, và nếu lời thề trở nên nhẹ bẫng, thì nghĩa vụ cũng sẽ trở nên hời hợt.
Một hiệp sĩ đánh mất danh dự chẳng khác nào một con chim di trú.
Họ sẽ trở thành những kẻ chỉ biết chạy theo đồng tiền mà thay đổi quân chủ.
Bởi nếu tính biểu tượng và uy quyền của lời thề bị suy giảm, họ sẽ chẳng khác gì những tên lính đánh thuê cao cấp.
‘Mà, cũng có những loại rác rưởi như lũ côn đồ ở Balten.’
Quy trình phải được tuân thủ ở một mức độ nhất định thì mới ra dáng, và danh nghĩa cũng mới được xác lập.
Hơn nữa, từ lập trường của Eden, ngài ấy còn phải để ý đến ánh mắt của vị bề tôi già bảo thủ nữa.
Nhìn những cảnh này, Eden đúng là người tốt, nhưng quá tốt thì thật ra cũng… Bị Bum Bủm che mất nên không thấy Eden đâu cả?
Cái thằng cha này sao đô con thế nhỉ?
Mới năm ngoái hình như đâu có đến mức này?
‘…Trong một năm lại cao lớn thêm sao.’
Nghe nói gã đã trưởng thành, tôi bất giác nhớ lại chuyện xưa.
Bảy năm trước, Bentley cũng chỉ là một thằng nhóc lùn tịt, mà giờ đã thành một gã khổng lồ cơ bắp rồi.
Không chỉ Lãnh chúa Eden, mà ngay cả Sư phụ, người có vóc dáng khá cao ráo so với một ông lão, cũng phải ngước nhìn Bum Bủm.
Gã cũng đã thành công ở một mức độ nào đó, nên tôi cũng cảm thấy có chút tự hào.
Không phải là rồng bay lên từ ao cạn, nhưng cũng cỡ một con giao long rồi.
Vấn đề là, đó chỉ là một hiệp sĩ của một gia tộc nông thôn cai trị khoảng 1000 dân.
Nhưng một thường dân mồ côi mà trở thành hiệp sĩ thì cũng là thành công rồi còn gì? Hơn làm nông dân là cái chắc.
“Bentley Lokan.”
Eden đứng dậy, đặt thanh kiếm lên vai Bentley.
Lokan là tên của người cha quá cố của Bum Bủm.
Thường dân khi được sắc phong hiệp sĩ thường lấy tên cha mẹ mình như vậy.
Nếu giàu có hoặc có quan hệ tốt, họ sẽ lấy tên gia tộc hoặc địa danh.
“Kể từ hôm nay, ngươi là hiệp sĩ của Bellark. Thanh kiếm của ngươi phải được dùng vì bá tánh, và danh dự của ngươi phải đi trước cả thanh kiếm.”
“Vâng, thưa Bệ hạ. Thần sẽ khắc ghi.”
Thái độ của Bentley, người đã trở thành Ngài Lokan, vô cùng kính cẩn.
Nhờ vậy mà Eden lại nở một nụ cười ngượng nghịu.
Với tính cách đó mà phải đóng vai một quân chủ đầy uy quyền, ngài ấy cũng vất vả thật.
Cố lên, Eden.
“Vậy thì ta hỏi, ngươi đã sẵn sàng để thề dưới danh nghĩa của quân chủ và thanh kiếm của vùng đất này chưa?”
“Thần đã sẵn sàng.”
“Ngươi có thề sẽ chiến đấu chống lại bất công và cái ác, giúp đỡ kẻ yếu, và sống một đời chính trực, giữ gìn tiết tháo không?”
“Thần xin thề.”
“Ngươi có thề sẽ bảo vệ giáo hội và các giáo sĩ, và sử dụng thanh kiếm của mình theo ý muốn của Thần không?”
“Thần xin thề.”
Mắt Eden thoáng hướng lên trời trong giây lát.
Có lẽ ngài ấy đang nhìn sắc mặt của Thần?
Bởi lời thề được thực hiện ở Bellark là một hành động công khai vi phạm quốc giáo.
Vốn dĩ Bellark là một quốc gia không có tôn giáo, nhưng bây giờ thì khác rồi.
“…Dù vậy.”
Dù sao thì tôi vẫn ủng hộ Eden.
Tại sao ư? Vì tôi cũng là người vô thần.
Người cứu mạng tôi không phải là Thần, mà là Eden.
“Ngươi có thề sẽ đặt lòng trung thành với quân chủ lên trên hết, trên cả mọi lợi ích hay tín ngưỡng không?”
“Thần xin thề.”
Eden vỗ vai Bum Bủm như thể nói lời cảm ơn.
Ngài ấy có vẻ đang thì thầm bảo đừng làm vậy, nhưng Eden không biết rằng làm thế chỉ càng phản tác dụng.
“Ta ban danh dự cho người thực thi công lý, và trao chức vụ cho người dũng cảm.”
“……”
“Bentley Lokan, ta sắc phong ngươi làm hiệp sĩ.”
“Thần xin cảm tạ.”
Như vậy là xong.
Lời thề tuy trang nghiêm, nhưng cũng không cần phải quá phức tạp.
Sau đó thì chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ có những món ăn đơn sơ phù hợp với một lãnh địa nghèo khó.
Không có rượu vang, không có phô mai, cũng không có thịt cừu.
Chỉ có một cách duy nhất để xoa dịu nỗi buồn từ bữa tiệc đạm bạc này.
“Ăn từ từ thôi, Công tử Sera. Cứ thế này có ngày thành heo đấy-!”
“…Chóp chép.”
Là phải ăn lấy ăn để.
Dù không có rượu vang và thịt, nhưng vẫn có bánh mì trắng và sữa.
Những món đặc biệt như thế này chỉ có thể ăn vào những ngày đặc biệt như hôm nay.
“Nhăm nhăm nhăm…”
Mà nhân vật chính hôm nay đâu rồi nhỉ?
Ghét của nào trời trao của ấy, nói một lời chúc mừng cũng là đạo lý.
“Chúc mừng, Bentley. Cuối cùng cậu cũng đã trở thành một Bachelor rồi.”
“Haha…”
“Vậy thì bây giờ chúng ta không còn là thầy trò nữa, mà có thể gọi là đồng nghiệp đường đường chính chính rồi nhỉ.”
“À, không ạ. Con làm sao dám…!”
Hóa ra là đang trò chuyện với Sư phụ ở trong góc.
Nhưng nhìn kỹ thì Sư phụ hôm nay cũng khác hẳn, nói toàn những lời khen có cánh.
Nhìn cảnh đó, tôi bất giác bật cười.
Cũng phải, ngày chia tay cũng không còn xa nữa… người chắc cũng chỉ muốn nói những lời tốt đẹp mà thôi.
“Thật lòng mà nói, nếu chỉ xét thực lực của cậu, thì có thể trở thành một Banneret ngay lập tức cũng không sao, nhưng quy trình vẫn là quy trình, phải không? Nếu muốn thăng cấp riêng, cậu có thể tham gia kỳ thi của các thành viên Hiệp hội Hiệp sĩ. Có một chi nhánh ở thành phố nhỏ gần đây, cứ tham khảo nhé.”
“Con sẽ ghi nhớ ạ.”
Bachelor là cấp bậc thứ hai trong tám cấp bậc thể hiện thực lực của hiệp sĩ, còn Banneret là cấp bậc thứ ba.
Những người hầu cận khác bao gồm cả tôi được xếp vào cấp bậc thấp nhất, bao gồm cả Page (Thị đồng) và Squire (Hầu cận), còn Hiệp hội Hiệp sĩ có thể hiểu là một cơ quan đánh giá trung lập có chi nhánh trên toàn lục địa.
‘…Mà, với trình của Bentley, chắc cũng sẽ thăng tiến vù vù nhanh thôi.’
Thông thường, một Banneret Knight có thể đối đầu với 40, nhiều nhất là 50 binh lính vũ trang.
Và Bentley có thể một mình đối đầu với mười con Orc cùng lúc.
Nếu xét đến việc cần bốn người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh mới hạ được một con Orc thì sao?
Không chỉ là Banneret, mà qua thời gian, cấp bậc tiếp theo chắc cũng không quá khó khăn.
Việc thăng cấp của hiệp sĩ thường được quyết định bởi mức độ sử dụng Aura thành thạo đến đâu… Khoan đã.
‘……’
Vậy chẳng lẽ… mình phải làm một Squire cho đến chết sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
