Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (101-200) - 120 - Gã Khổng Lồ Sắc Máu

Mặt đất chìm trong bóng tối đen kịt, và trên bầu trời, một tấm màn đỏ thẫm giăng ra như một cái bóng.

Những kẻ dám nhìn lên phía trên đó đều cảm thấy một cơn đau đầu không rõ nguyên nhân ập đến, và ranh giới tầm nhìn của họ bắt đầu vặn vẹo.

Giữa khu rừng, phía sau những mảnh xác nát như tương của Laksia.

Ngay tại trung tâm, một hình hài màu đỏ đang đứng sừng sững.

Gã Khổng Lồ Sắc Máu.

Một hình hài ghê rợn cao đến 5 mét.

Bản thân sự tồn tại của nó dường như đang phủ nhận và chối bỏ thực tại.

Dáng vẻ gượng gạo như thể cố ép mình vào hình người.

Toàn thân là một khối cơ bắp và nội tạng xoắn xuýt vào nhau không phân biệt trước sau.

Dán chặt trên cánh tay của kẻ săn mồi là những mảng da mặt đã mất đi chủ nhân.

Nó là một con quái vật gớm ghiếc đến mức những lưỡi dao và mũi tên găm chi chít khắp cơ thể trông lại giống như những món đồ trang sức đẹp đẽ.

Dù vậy, đó là một bức tường thịt rắn chắc và khít khao, có thể gọi là một bức tường sắt được tạc nên từ khối máu thịt.

- Nhếch.

Khóe miệng không một chiếc răng của nó ngoác ra, tạo thành một nụ cười rợn người.

Gương mặt nó mờ ảo như của người chết, nhưng ánh nhìn lại mù quáng và dai dẳng đến lạ.

Tựa như một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ chơi mới, trong veo và hồn nhiên. Đến mức ngay cả những người lần đầu đối mặt với con quái vật này cũng có thể nhận ra ngay lập tức rằng sinh vật này là một thứ gì đó được nhào nặn từ ác ý thuần túy.

“Ọe…!”

Đối diện với nó, Anna phải thở hổn hển trong cơn buồn nôn không thể tả xiết.

“…Chết tiệt.”

Sera lộ vẻ mặt đầy ghê tởm, như thể vừa nhìn thấy bãi nôn.

Bởi lẽ, sinh vật kỳ dị kia còn kinh khủng hơn cả những xác quái vật mà cô đã mổ xẻ suốt bao năm qua.

‘…’

Con quái vật không có thứ gì có thể gọi là nhãn cầu.

Nói chính xác hơn, chỉ có những con ngươi đen không hề có lòng trắng, thứ gì đó tương tự như mắt người, đang sáng lên lấp lánh.

Giống hệt con quái vật mà Sera và Bentley đã từng chứng kiến.

Có nên coi là may mắn vì nó không có ba mắt không?

Nhưng khung cảnh này quá tàn khốc một cách phi lý để có thể lạc quan.

Thực ra, chỉ riêng kích thước cũng không đủ để diễn tả sự khủng khiếp của sinh vật này.

Uy áp tỏa ra từ con quái vật đó đã vượt xa những gã khổng lồ cao hàng chục mét từ lâu rồi.

“…Thứ đó, không giống một sinh vật cho lắm.”

Jeran, người đang cố chống lại nỗi sợ hãi, khó nhọc lẩm bẩm.

“Trông gần giống một thảm họa hơn.”

Như thể đáp lại lời nói đó, đầu của Gã Khổng Lồ Sắc Máu quay một vòng kêu “rắc”.

Khóe miệng đang nở nụ cười kỳ dị của nó trào ra máu tươi, và nó lẩm bẩm điều gì đó.

Không có âm thanh nào phát ra, nhưng khẩu hình miệng đang mấp máy chậm rãi đã nói lên điều nó muốn truyền đạt.

‘…Trông, có, vẻ, ngon, nhỉ?’

Sera, người đang chăm chú nhìn vào khẩu hình của con quái vật, chớp mắt một cái.

Trong khoảnh khắc chớp mắt ngắn ngủi ấy, cô không nghe thấy tiếng bước chân nào, và vừa thoáng chút yên tâm.

“Hự…!”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, con quái vật đã ở ngay trước mặt cô.

Dù là ở kiếp trước hay kiếp này, Sera, người nổi tiếng với trái tim thép, cũng phải ho khan một tiếng rồi lùi lại.

Bởi vì bất kỳ sinh vật sống nào, khi đối mặt với một hành động đột ngột như thế này, cũng không thể nào giữ được bình tĩnh.

- Rắc.

Và khi con quái vật đó chính thức bước bước đầu tiên.

Rắc rắc, xoảng. Âm thanh như thể những mảnh thủy tinh vỡ vụn vang vọng khắp mặt đất.

Không, không phải mảnh thủy tinh…

“Á á á á á-!”

“Cứu, cứu tôi với…!”

Đó là tiếng người vỡ vụn.

Trong số gần một trăm người trong đoàn, hàng chục người đã hét lên thảm thiết.

Xương và thịt phình to từ bên trong, xé toạc lớp da và đẩy ra ngoài, như thể để chứng minh ai mới là chủ nhân thực sự của cơ thể.

Họ biến thành những bức tượng điêu khắc mang hình người, chỉ giữ lại hình dạng bên ngoài, rồi trở thành những tảng thịt đông cứng.

Mạch máu và thớ thịt đông cứng vỡ tung trong chốc lát, và những người Elf quằn quại như thể đang tan thành từng mảnh.

‘…Tại sao, tại sao lại lạnh thế này?’

Và thảm họa kinh hoàng này, Sera cũng không thể tránh khỏi.

“Khự…!”

Cái lạnh ban đầu cô cảm thấy chỉ như một cơn gió nhẹ lướt qua da.

Nhưng ngay sau đó, nó biến thành một luồng khí lạnh sắc như dao, càn quét khắp cơ thể Sera.

Cảm giác như những tảng băng nhỏ đang bắt đầu phình to từ bên trong.

Một lời cảnh báo vang lên trong đầu Sera rằng dòng máu đang chảy trong cơ thể cô sắp sửa giày vò toàn thân.

“Hựựựự-!”

Mỗi lần hít vào, cơn đau như thể có vô số mảnh băng sắc nhọn đâm vào phổi lại ập đến, lồng ngực cô thắt lại. Toàn thân cô co giật một cách bất thường.

“Aaaaargh-!”

Bản năng mách bảo cái chết đang cận kề, Sera điên cuồng vung vẩy cơ thể. Dù trông thật thảm hại, nhưng đó là cuộc vật lộn để sinh tồn, không phải lúc để quan tâm đến những thứ lễ nghi tầm thường.

Cô cảm nhận rõ ràng cơ bắp đang dần cứng lại, tay chân tê dại.

Sera dồn sức kéo lên một luồng hơi nóng từ sâu trong cơ thể, như thể dùng ý chí để phá tan băng giá.

Sức bền thể chất đáng kinh ngạc của Sera và hơi nóng từ những cơ bắp không ngừng co bóp.

Nó chống lại dòng máu đang đông cứng, rồi lại làm tan chảy nó.

“Hộc, hộc…”

Mồ hôi chảy dài từ đầu ngón tay, nước mắt ứa ra vì đau đớn. Nhưng sau khi lặp lại quá trình đó vài lần, cô nhanh chóng lấy lại được sự ổn định.

“Bentley, Anna-!”

Việc đầu tiên Sera làm sau khi gắng gượng đứng vững là kiểm tra xem đồng đội của mình có an toàn không.

“Sera-!”

May mắn thay, Anna đã rút kiếm ra, và hơn thế nữa, Bentley đang cầm đại kiếm lao về phía con quái vật.

“Cậu không sao chứ?”

Khi Anna thở dốc tiến lại gần, hơi ấm tỏa ra từ aura của cô đã làm tan đi sự cứng đờ trên cơ thể Sera.

Ở thế giới này, aura gần như là một sức mạnh toàn năng, không chỉ giúp tăng cường sức bền cơ thể mà còn tăng khả năng kháng lại các trạng thái bất lợi, bao gồm cả độc và khí lạnh.

“Chờ một chút, nghỉ một lát là tôi sẽ ổn thôi.”

Dù Sera không thể sử dụng aura nhưng vẫn vượt qua được, nhưng cuối cùng đó cũng chỉ là cách thức đơn giản và cục súc, dùng cơ thể cường tráng để chống chọi. Hiệu quả của nó kém hơn rất nhiều so với aura.

Nhìn cánh tay vẫn còn co giật, cô không nghĩ mình có thể cầm chắc một thanh kiếm. Vì vậy, để có thể ném một ngọn giáo, cô cần nghỉ ngơi vài phút, hoặc ít nhất là vài chục giây.

“…Jeran thì sao?”

“Jeran không sao, ngay từ khi cảm thấy có điềm chẳng lành, cậu ấy đã lùi về hàng sau rồi.”

“Thật hết nói nổi…”

Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Sera lại cảm thấy thật may mắn.

Có thể nói, tính cách nhút nhát của Jeran hôm nay đã phát huy tác dụng.

Jeran chỉ có thể chất của một người bình thường, nếu cậu ta bị phơi nhiễm trước dị năng kỳ lạ kia, chắc chắn sẽ chết ngay lập tức.

‘Thuộc tính Đất cũng khắc chế thuộc tính Nước, và không biết năng lực của con quái vật kia chỉ có vậy thôi không.’

Tinh linh Đất mà Jeran điều khiển yếu trước nhiệt và mạnh trước hàn khí, nên có lẽ cậu ta sẽ giúp ích rất nhiều trong việc tiêu diệt con quái vật này.

- Keng, keng!

Có lẽ nó đã nhận ra Sera tạm thời mất khả năng chiến đấu?

“Hyaaa-!!!”

Bentley lao người tới như một quả đạn để câu giờ.

- Rắc! Rắc! Rắc! Ầm!

Nhát chém chứa đựng sức mạnh khổng lồ va chạm hàng chục lần vào mặt của Gã Khổng Lồ Sắc Máu.

Chưa dừng lại ở đó, anh xoay người 360 độ theo chiều dọc, bổ một nhát xuống đỉnh đầu con quái vật.

- Uỳnh-!

Áp lực gió kinh hoàng phát ra từ aura màu đỏ tạo ra một trận động đất nhỏ, nhưng…

‘…’

Gã Khổng Lồ Sắc Máu không hề nhúc nhích.

- Ầm! Ầm!

Dù cho Bentley liên tục tung ra những đòn tấn công dữ dội.

- Rắc, Bụp! Bụp!

Dù cho Jeran dồn hết sức tạo ra những ngọn giáo dây leo.

‘…’

Cơ thể khổng lồ đó vẫn đứng yên lặng như một phần của mặt đất.

Thay vì di chuyển, nó chỉ nở một nụ cười như đang quan sát một con vật nhỏ bằng đôi đồng tử đen ngòm.

‘…Cái gì thế kia, rốt cuộc nó là cái quái gì vậy?’

Gương mặt Sera biến sắc vì kinh ngạc. Jeran thì không nói làm gì, nhưng ngay cả một Kỵ sĩ Lãnh chúa cũng không thể nào đỡ được đòn tấn công toàn lực của Bentley một cách thản nhiên như vậy.

Tuy nhiên, không phải là hoàn toàn vô hiệu.

Mỗi khi tiếng kim loại chói tai vang lên, lưỡi kiếm lại nghiền nát da thịt của gã khổng lồ và để lại những vết thương sâu.

Nhưng từ những vết thương đó, thay vì máu, một thứ chất nhầy màu đỏ sẫm chảy ra, rồi dần dần đông cứng lại thành một loại pha lê rắn chắc.

Đòn tấn công có hiệu quả, nhưng dường như càng làm nó bị thương, nó lại càng trở nên cứng rắn hơn.

Chẳng mấy chốc, đôi đồng tử đen láy ghê rợn nhìn chằm chằm vào Bentley một cách vô cảm.

Đôi mắt vô hồn và khóe miệng cong cớn tạo nên một sự tương phản kỳ dị. Thứ duy nhất mà một kẻ phàm trần có thể cảm nhận được từ con quái vật này là sát ý lạnh lẽo và tàn nhẫn.

- Vút!

Gã khổng lồ vung bàn tay to lớn về phía Bentley. Động tác có vẻ hờ hững và nặng nề, nhưng lại nhanh đến kỳ lạ.

“Khự-!!!”

Đã quá muộn để né tránh. Nhận định như vậy, Bentley dựng thẳng đại kiếm lên, vào tư thế phòng thủ, nhưng.

- Rắc!

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào thanh kiếm, một âm thanh như tiếng xương gãy vang lên làm rung chuyển cả khu vực.

Cơ thể Bentley bị hất ngược về phía sau như thể đâm vào một bức tường thép, rồi bị bắn tung lên không trung.

Người đàn ông với thân hình cường tráng vô song lăn lộn trên không trung như một cục sắt nhẹ bẫng, rồi bị ném mạnh xuống mặt đất lạnh lẽo cùng một tiếng động lớn.

- Rầm!

“Khụ…!”

Bộ giáp nứt toác khi chạm đất, và cơn đau dữ dội truyền qua lồng ngực khiến anh ho ra máu.

Bentley thở hổn hển và rên rỉ. Cơn đau như thể toàn bộ xương cốt đang vỡ vụn ập đến, và từ giữa những kẽ hở của bộ giáp sắt, máu đỏ sẫm tuôn ra.

“Biến đi-!”

Jeran nghiến răng, bắn ra vô số ngọn giáo dây leo. Cùng lúc đó, cậu làm sụt lún mặt đất để ngăn chặn bước tiến của gã khổng lồ đang nhắm vào Bentley.

Có lẽ nó đã thấy khó chịu với cái dị năng cứ làm cơ thể nó nghiêng ngả?

Gã Khổng Lồ Sắc Máu nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay xuống đất.

- Rầm rầm rầm rầm rầm.

Một cột băng khổng lồ trồi lên, đánh bật những ngọn giáo dây leo.

“Hự-!”

Jeran cũng vội vàng triệu hồi nhiều bức tường đất để phòng thủ, nhưng…

- Rắc!

Cột băng chứa đựng một lực xung kích quá lớn đã phá tan cả những bức tường đó chỉ trong một đòn.