Chương 90: Thời Gian Đang Cạn Dần (1)
Esthie ngoan ngoãn gật đầu.
“Nếu cô lỡ tay giết tôi thì cũng không sao đâu.”
Giọng cô nghe giống như có chút mong mỏi.
Cô chắc chắn đang không bình thường.
Olivia cau mày.
“...Tôi đã bảo rồi. Tôi sẽ không giết cô.”
Esthie giật mình trước cảm giác lạ lẫm sau gáy.
“Chỉ hơi nhói thôi.”
Xẹt!
Các tia lửa bay trong không khí như tàn tro.
[Kỹ năng, ‘Tia Chớp’ đang được sử dụng.]
Không gian bên trong sáng rực lên trong chốc lát. Khi ánh chớp tắt đi, Esthie đã mất tiềm thức và gục đầu xuống sàn. Chỉ xét qua tư thế thôi cũng đủ để biết cô không hề giả vờ.
Cô chắc chắn đã bất tỉnh.
“...”
Ấy vậy mà dù đã đợi một lúc lâu, cũng chẳng hề có thông báo nào về việc chế ngự Esthie xuất hiện.
Vậy cũng tức là.
Olivia tặc lưỡi.
“...Rốt cuộc lại thành ra thế này.”
Cô đã hy vọng lần này sẽ dễ dàng hơn, vậy mà nỗi lo sợ của cô đã thành hiện thực.
Esthie không thể bị chế ngự chỉ bằng cách đánh ngất.
Chính vì lời nguyền khắc sâu vào trong linh hồn, Esthie sẽ không bao giờ có thể nghỉ ngơi cho đến khi đánh bại tất cả ‘kẻ thù’.
Và Olivia vừa trở thành ‘kẻ thù’ của Esthie với đòn tấn công đó.
Ầm!
Những con sóng tạo ra âm thanh kỳ quái khi va vào vách đá. Chuyển động của chúng quá bất thường để có thể là sóng biển thông thường.
Những con sóng ngày càng trở nên dữ dội, rồi đột ngột biến thành một xoáy nước sắc bén. Xoáy nước hút bừa bãi những con cá gần đó vào và nghiền nát chúng.
Biển cả chuyển sang màu đỏ trong tích tắc.
Gàoooo.
Và rồi, cơ thể Esthie bắt đầu run rẩy.
Cùng tiếng xương vặn xoắn, đầu Esthie từ từ quay lại. Đôi đồng tử sâu hoắm và sát khí đè nặng lên không khí cho thấy rõ ràng cô đã mất đi lý trí.
[Giết...]
Olivia tặc lưỡi và kích hoạt trận pháp đã chuẩn bị trước.
[Kỹ năng, ‘Dịch Chuyển Tức Thời’ đang được sử dụng.]
Khi xuất hiện trở lại, cô đang ở giữa đại dương bao la và cách xa Icail.
Một cửa sổ thông báo hiện ra trước mắt cô.
[‘Sóng Thuật Sư Esthie’ đang sử dụng ‘Sóng Thần’!]
Từ xa, một con sóng tựa như sóng thần đang ập đến.
Không, thứ đó sao có thể gọi là sóng được?
Chỉ cần nhìn sơ qua, cũng thấy nó dễ dàng vượt quá chiều cao vài trăm mét.
Ù ù ù ù!
Đây chính là nguyên do khiến Esthie mang tiếng xấu khắp lục địa.
Bất kể đối thủ là ai, cô đều phải chiến đấu đến chết để chống lại kẻ thù của Icail.
Kể cả khi muốn dừng lại, cô cũng không thể. Kể cả khi muốn tỏ lòng thương xót, cô cũng không thể.
Đó là lời nguyền đã khắc sâu vào linh hồn cô.
- Aaaaa!
- X-Xin hãy tha mạng...!
Ngay cả những tên hải tặc hung ác nhất cũng run rẩy sợ hãi trước độ cao áp đảo của nó.
[Chết đi.]
Với một âm thanh chấn động, con sóng nuốt chửng những con tàu.
Đó là một cảnh tượng kinh hoàng, nhưng Olivia không lùi bước.
Thay vào đó, cô bước lên phía trước.
[Mana của bạn đang trở nên bất ổn!]
Giây phút cơn sóng thần đến gần hơn, các thông báo đáng ngại xuất hiện ngày càng dày đặc.
Olivia chẳng hề để tâm tới chuyện cố gắng kiểm soát dòng mana bị rối loạn của mình.
Vì cố gắng kiểm soát mana trước con sóng đó cũng chỉ tổ phản tác dụng.
Một con sóng nuốt chửng ma pháp.
Một thảm họa mà không pháp sư nào có thể chống lại.
[Chết đi!]
‘Giọng nói’ đã khiến Esthie trở nên thế này chắc hẳn cũng nghĩ như vậy.
Và trong giây phút tiếp theo, Olivia duỗi cả hai tay về phía trước.
[Ma pháp cổ xưa, ‘Độ Không Tuyệt Đối’ đang được sử dụng.]
Thứ ma pháp từng đưa một Đại Quỷ đến bờ vực cái chết trong tích tắc lại được triển khai trên đầu ngón tay Olivia.
Một cái lạnh thấu xương bao trùm thế giới.
Con sóng bắt đầu đóng băng từ rìa.
Rắc rắc rắc!
Cơn sóng thần dường như khựng lại trong giây lát, nhưng sau đó nó tiến lên rồi phá vỡ lớp băng.
Giờ đây, con sóng ấy đã hiện rõ là không chỉ có một lớp.
Thứ đó bao gồm ít nhất hàng chục lớp.
[Ma pháp cấp độ này là vô dụng!]
Cứ thể khó chịu bởi những lời đó, lông mày Olivia giật giật.
[Ma pháp cổ xưa, ‘Tia Sét Hủy Diệt’ đang được sử dụng.]
Xẹt!
Trong thời khắc tiếp theo, màu sắc của bầu trời thay đổi.
Vô số tia sét tạo thành một bức tường và tiến lên.
Cứ như rằng, thế giới đang đi đến hồi kết.
“Cái này sẽ khá đau đấy.”
Bức tường sóng và bức tường sét va vào nhau.
[Chỉ thứ sét tầm thường thế này...!]
‘Giọng nói’ xem ra đã cầm cự được. Nhưng cũng chỉ trong một tích tắc.
Tổng lượng mana lần này hoàn toàn khác biệt. Kể cả sau khi ma pháp được triển khai, Olivia vẫn tiếp tục cung cấp mana không ngừng nghỉ.
Một pháp sư đã chạm đến chân lý sở hữu một trái tim mana là chính bản thân thế giới.
Bất kể con sóng ấy có được gọi là thảm họa đến mức nào, nó cũng không thể chống lại cả thế giới.
[...!]
‘Giọng nói’ thét lên đau đớn. Thế nhưng, nó đã bị tiếng sấm át đi.
Olivia không dừng ma pháp ngay cả khi toàn bộ cơ thể Esthie chuyển sang màu đen khịt.
Suy cho cùng, Esthie dưới sự kiểm soát của ‘giọng nói’ cũng sẽ không chết bởi chuyện như vậy.
Đùng!
Thời điểm mặt nước hoàn toàn bị bao phủ bởi xác cá chết.
[Bạn đã chế ngự Hồi Quy Giả ‘Esthie Aquar’ mà không giết cô ấy.]
[Đã thu thập Manh Mối #4.]
Thông báo mà cô mong chờ từ lâu đã xuất hiện.
‘...Cuối cùng cũng xong.’
Olivia loạng choạng trong giây lát. Kể cả đối với cô, duy trì ma pháp cổ xưa trong vài phút cũng là một gánh nặng.
‘Chết tiệt.’
Esthie kháng cự mạnh hơn cô dự tính. Một hoặc hai tia sét có thể không bị chú ý, nhưng hàng trăm tia sét giáng xuống như thế này—các Hồi Quy Giả khác sẽ thực sự không nhận ra chứ?
Chỉ mới sáng nay, đường kiếm của Kiel đã bay đến tận bầu trời của Thánh Quốc.
‘...’
Một phần thưởng hiện ra trước khuôn mặt thất thần của Olivia.
[Phần thưởng khi thu thập 4 manh mối]
- Đối với mỗi manh mối, bạn có thể sử dụng tất cả thời gian giới hạn còn lại cùng một lúc, giới hạn một lần sử dụng cho mỗi manh mối.
May mắn thay, vận may của cô với các phần thưởng vẫn tốt.
Olivia nghiến răng.
‘Một nửa, không. Thậm chí ít hơn cũng được, mình cần phải nhanh chóng đưa ít nhất một người nữa về phe mình.’
Hiện giờ, cô thực sự không còn thời gian nữa.
———
Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa.
Nàng công chúa được biển cả yêu thương từ khi mới sinh ra ấy đã nổi điên vào ngày nàng trưởng thành.
Ngày hôm đó, một nửa thủ đô đã bị nhấn chìm.
———
Esthie khoanh tay nhìn Olivia.
- Cho tôi một trăm ngày, và tôi sẽ giải quyết giọng nói đó cho cô.
Hôm nay là ngày đầu tiên. Vậy mà Olivia chỉ nhìn chằm chằm vào mặt biển mà không có bất kỳ hành động đặc biệt nào.
“...Cô đang tìm cái gì? Chẳng có gì dưới biển ngoại trừ mấy xác tàu hải tặc đắm đâu. Thỉnh thoảng cũng có tàu buôn, nhưng cô sẽ không tìm thấy thứ mình muốn.”
Không có hồi đáp.
“...”
Esthie chợt nghĩ rằng có lẽ ngay từ đầu, Olivia đến đây không phải để giúp cô mà là để tìm thứ gì đó chìm dưới biển.
‘...Rốt cuộc thì, cô ta cũng giống như những người khác.’
Tất nhiên, cô chẳng mất gì cả. Cô đã đảm bảo lời được cam kết rằng kỷ vật của Hoàng Đế sẽ được sử dụng cho Icail.
Chỉ là, cô không kìm được mà cảm thấy thất vọng. Esthie quan sát Olivia thêm một lúc nữa. Thế nhưng, khi thấy cô ấy vẫn tiếp tục chỉ nhìn chằm chằm vào mặt biển, cô bỏ cuộc và quay đi.
“Tôi đi trước đây. Nhân tiện, cô còn 99 ngày.”
“...”
Olivia không trả lời. Chỉ sau khi Esthie đã biến mất bên kia đường chân trời, cô mới thở hắt ra và nhìn quanh.
[Manh Mối #4]
[Ký ức về tháng 4, Năm Đế Quốc 993]
- Thời gian còn lại: 82 giờ 49 phút
“...Tốt.”
Chắc hẳn nhờ phần thưởng mới nhận được, mà thời gian giới hạn khá hào phóng. Vậy không có nghĩa là cô có nhiều thời gian, nhưng thế này tốt hơn nhiều so với việc chỉ có 5 phút.
‘Thời điểm diễn ra thật may mắn.’
Quy tắc thứ ba của việc sử dụng manh mối.
Nếu hai manh mối xung đột, cái sau sẽ ghi đè cái trước.
Do đó, nếu cô sử dụng manh mối này tốt, cô có thể hoàn tác vụ Thảm Sát Icail.
Cô phải làm cho bằng được.
‘Mình cần tìm một cách.’
Chừng nào Rebekah còn ở lại Icail, cô không được dùng các phương pháp cực đoan. Chỉ là, cô cũng không thể để mặc ‘giọng nói’ của Esthie như vậy.
Bất kể bằng cách nào, loại bỏ ‘giọng nói’ cũng là một trong những lý do khiến Esthie ‘hiện tại’ trở nên thân thiện.
‘...Chẳng lẽ cách đó là lựa chọn duy nhất sao?’
Một cách thức chắc chắn có hiệu quả nhưng cô đã tránh dùng do xác suất thành công thấp.
Và cách thức mới này phải được thực hiện khi Esthie không ở gần.
Olivia hạ xuống gần mặt biển nhất có thể. Sau đó, nước biển xung quanh cô dần bắt đầu đóng băng.
Xèo xèo!
Cái lạnh lan rộng và nhanh chóng, mở rộng lãnh địa của nó.
Cái lạnh đang lan tỏa không ngừng bỗng dừng lại, như thể bị chặn bởi thứ gì đó.
Đây chẳng phải vì không đủ mana. Một người có thể tạo ra kết giới kích thước bằng cả một thành phố sẽ không kiệt sức chỉ vì đóng băng một ít nước biển.
Cảm giác như mana của cô đang bị phân tán, tương tự như khi chạm vào sóng của Esthie vậy.
“Tìm thấy rồi.”
Olivia mỉm cười.
Thành phố chìm dưới đáy biển của Hải Giới, Aquar.
Nơi vô số vong linh báo thù an nghỉ, nơi bị nhấn chìm bởi Esthie.
Vút.
Khung cảnh xung quanh đột nhiên bị bao phủ trong sương đen.
Từ dưới nước, những hình người bắt đầu nổi lên từng cái một.
Các vong linh mang hình dáng của nhân ngư.
Olivia mỉm cười và nói với một vong linh bọc trong bộ giáp hiệp sĩ.
“Vong linh của Aquar.”
Các con mắt kỳ quái trừng trừng nhìn Olivia dữ tợn.
“Dẫn ta đến gặp vua của các ngươi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
