“Đ-đưa nó cho ta ngay!”
Tờ giấy trong túi cô bỗng biến mất.
Giây phút Olivia nhận ra dòng chảy ma pháp kỳ lạ, tờ giấy đã ở trong tay Melina. Thế nhưng Olivia không cố lấy lại.
Cô chỉ lặng lẽ quan sát.
“......”
Melina vội vàng kiểm tra nội dung. Cô liên tục liếc nhìn giữa tờ giấy và không khí, rồi viết nguệch ngoạc gì đó. Các công thức màu vàng kim được vẽ trong không khí dần tăng lên. Chúng cứ tiếp tục tăng cứ như bất tận. Và càng ngày, ánh sáng vàng kim càng rực rỡ hơn, chiếu sáng xung quanh như một ngọn hải đăng.
Thế rồi, tay Melina chợt dừng lại.
Đây là giới hạn kiến thức mà cô được cho.
“Thêm nữa...”
Melina bắt đầu nói nhưng dừng lại. Cổ họng cô khô khốc.
“Cho ta xem thêm chút nữa. Chừng này, chừng này là không đủ. Ta cuối cùng cũng thấy được nó rồi. Chỉ một chút nữa và ta có thể...”
Đôi mắt vàng kim của cô run rẩy điên cuồng.
“Ngươi, không. Ta sẽ không hỏi làm sao ngươi biết điều này. Ta sẽ không hỏi ngươi là ai. Vì vậy, vì vậy làm ơn...”
“Chỉ một chút, cho ta xem thêm chỉ một chút nữa.”
Tay Melina run rẩy. Tư thế của cô càng hạ thấp. Cô là người sẵn sàng quỳ gối trước cả một pháp sư tập sự nếu làm vậy giúp cô biết được chân lý.
Đầu cô giờ đây đã gần như chạm đất.
Một con quỷ đội lốt một cô gái ư? Không, quỷ không thể chạm tới chân lý. Chúng được tạo ra từ ham muốn, chúng có thể cung cấp bất cứ thứ gì chỉ trừ riêng chân lý.
Nếu quỷ có thể cho cô xem chân lý, cô đã bước vào con đường sa ngã mà không chút đắn đo.
“L-làm ơn...”
Bịch.
“Đứng lên đi.”
Olivia nắm lấy vai Melina và nhấc cô lên. Tuy là Melina bình thường không cho phép bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào, nhưng giờ cô chẳng còn lựa chọn nào khác.
Olivia nhìn thẳng vào mắt Melina. Melina cao hơn cô một chút.
“Đó, tốt hơn rồi. Giờ mắt chúng ta đã ngang tầm. Từ giờ khi ngài nói chuyện với tôi, đừng cúi đầu nữa.”
Olivia nở một nụ cười trấn an với Melina. Cô không biết Melina sẽ diễn giải nụ cười này như thế nào, nhưng ít nhất cô có thể suy ra được đôi chút do tính cách của Olivia.
“N-Ngài muốn gì? Tôi sẽ làm bất cứ điều gì...”
“Và đừng dùng kính ngữ với tôi nữa. Người khác sẽ nghĩ gì về tôi đây?”
“N-Nhưng...”
“Xin cứ thoải mái với tôi. Vậy cũng sẽ khiến tôi thoải mái.”
“Tôi không hiểu... ý tôi là, tôi hiểu.”
Olivia từ từ mở miệng.
“Tôi có một điều kiện.”
“V-Vâng. Tôi sẽ đồng ý bất cứ điều gì.”
Melina gật đầu lia lịa. Cô thực sự sẵn lòng đồng ý với mọi thứ. Nếu đó là thứ cô có thể cho, cô sẽ cho; nếu đó là thứ cô không thể cho, cô sẽ tìm mọi cách để có được nó và dâng lên.
“Tôi sẽ tìm cách, tìm cách để có được nó...”
“Dừng lại.”
Olivia nâng khuôn mặt đang ngày càng cúi thấp của Melina lên. Cô chỉnh lại vai và tư thế của cô ấy.
“Xin hãy cư xử như ngài vẫn thường làm. Biểu cảm của ngài sẽ đẹp hơn nếu ngài mỉm cười, chỉ là... chúng ta có thể từ từ thay đổi chuyện đó.”
Olivia vuốt cằm.
“Mà thôi, tôi chỉ có một điều kiện. Hãy nhận tôi làm đệ tử của ngài.”
“T-Tất nhiên là tôi chấp nhận! Không phải nô lệ mà là đệ tử, tôi chắc chắn có thể...”
Melina, người đang định nắm lấy tay Olivia, bỗng khựng lại.
Và dần dần, cô nhớ lại thứ Olivia đã nói.
Biểu cảm của Melina trở nên kỳ lạ.
“Cô vừa… nói gì cơ...?”
“Tôi nói là hãy nhận tôi làm đệ tử của ngài.”
Mắt Melina mở to. Như thể đang nói, 'Tại sao?'
“Ngài không làm được à?”
“K-không! Tất nhiên là được rồi!”
Bất kể là yêu cầu trở thành đệ tử ấy của Olivia là có ý chế nhạo hay một cách nói vòng vo rằng cô muốn sử dụng Melina như một nô lệ, cũng chẳng quan trọng.
Chẳng có gì quan trọng cả.
“Vậy ngay bây giờ tôi sẽ nhận cô làm đệ tử...”
“Không phải bây giờ, một lát nữa.”
Sao phải mắc công như vậy...?
Melina bối rối nhưng vẫn gật đầu.
Olivia ngồi trên mép sân thượng. Cô vỗ vào chỗ bên cạnh, như muốn bảo Melina đến ngồi.
Bầu trời bên ngoài đã tắt hẳn. Melina làm theo chỉ dẫn và ngồi xuống, chỉ là cô không thể tập trung vào khung cảnh chút nào.
‘...Tại sao?’
Bất kể cô có nghĩ thế nào đi nữa, cô gái trước mặt cô cũng không phải là một pháp sư tập sự đơn thuần. Ngay cả cô, người đã sống hàng trăm năm, cũng chưa bao giờ được thấy chân lý. Kể cả một mảnh vỡ của nó.
Thế nhưng cô gái trước mặt cô thì khác.
‘Cô ta đã kết nối với chân lý.’
Tuy trông Olivia có vẻ yếu hơn mình, song cô rõ ràng đã kết nối với chân lý.
Cô đã xem xét liệu cô gái có phải là một con rồng biến hình hay không, nhưng điều đó cũng chẳng hợp lý.
Sau khi gặp gỡ các con rồng đạt được danh hiệu Long Vương, cô biết. Chúng rất mạnh mẽ và có thể giết hàng trăm ngàn người bằng một đòn duy nhất, nhưng chúng không phải là các vật chứa có khả năng kết nối với chân lý.
Rồng vốn là loài lười nhác. Một giống loài dành phần lớn cuộc đời của chúng để ngủ và mấy việc tương tự, chúng căn bản là chẳng có mục đích gì. Tất nhiên, chúng cũng thiếu ý chí để nhìn thấy chân lý.
Chẳng phải quỷ, cũng chẳng phải rồng.
Chỉ còn lại là con người.
Nhưng dù cô có nghĩ thế nào đi nữa, chuyện này cũng thật hoang đường. Đây không phải là chuyện tài năng. Chân lý không phải là thứ được ban tặng cho người chỉ sống một hai ngày.
Có lẽ, không. Chắc hẳn, cô gái trước mặt cô không chỉ đơn thuần là một cô gái.
‘Cô ta là một trong các hiền giả không được ghi trong sử sách?’
Bất kể cô có nghĩ đến đây, đây cũng xem là là khả năng duy nhất còn lại.
Vậy, câu hỏi lại quay về điểm xuất phát.
Hà cớ gì mà cô lại chia sẻ sự giác ngộ khó khăn như vậy với một kẻ hoàn toàn xa lạ như Melina?
Melina chẳng hiểu chút nào.
“Ừm...”
Ngay khi Melina định quay đầu để hỏi, thì một giọng nói đã vang lên từ phía sau.
“Tôi sẽ lên đây sau một lát nữa.”
Từ lúc nào mà Olivia đã đi đến cầu thang dẫn lên sân thượng?
Cô hiện đang ở trên đây, ấy vậy mà cô nói là mình sẽ lên lần nữa. Melina chẳng thể hiểu được ý của Olivia.
‘Có ẩn ý gì sao?’
Olivia nở một nụ cười nhỏ trước khuôn mặt hoang mang của Melina. Cô cố tình đặt chân lên thang.
“Tôi sẽ xuống tầng một rồi quay lại, vậy nên xin ngài đợi một lát.”
“Đ-Được...”
“Tôi vừa nói gì với ngài?”
“...Ngẩng cao đầu và giữ thẳng vai?”
“Phải. Ngài biết rõ mà. Xin ngài hãy cố trông thật trang nghiêm nhất có thể. Suy cho cùng, vậy mới ra dáng một sư phụ mà.”
“......”
Tiếng Olivia leo xuống thang nhỏ dần. Cùng tiếng bước xuống cầu thang cái bịch, tiếng cô dùng Tốc Biến vang lên.
Melina lắng nghe các âm thanh ấy đang xa dần.
Một phút, hai phút, ba phút...
Mười phút trôi qua như vậy.
Ngay khi cô bắt đầu nghĩ rằng mình có thể đã bị đùa giỡn...
Bịch.
Tiếng của ai đó đang leo lên thang vang lên.
‘Cô ta đến rồi!’
Cô thề đây là mười phút dài nhất trong 200 năm cuộc đời của mình.
Melina vội vàng chỉnh đốn lại. Cô dùng ma pháp làm phẳng áo choàng nhăn nheo của mình và thậm chí lấy ra cây trượng gỗ sồi mà cô hiếm khi dùng.
Cảm giác như một trò hề vậy, nhưng một chút xấu hổ này thì có là gì so với việc biết được chân lý chứ?
Nếu cô có thể biết được chân lý, cô thậm chí sẽ lộn nhào về phía trước suốt quãng đường đến Thành Phố Cảng Phía Đông.
Bịch.
Và rồi, cô cũng được đối mặt với cô gái được cô mong gặp nãy giờ.
Giật mình.
Olivia nhìn Melina đứng trước mặt mình với vẻ mặt ngạc nhiên. Cứ như cô không ngờ tới tình huống này vậy.
‘...Mình đã làm gì sai sao?’
Tuy trong lòng lo lắng, Melina vẫn giữ vẻ mặt trang nghiêm nhất có thể và đợi Olivia lên tiếng.
“Thưa Tháp Chủ Kim Tháp. Xin hãy nhận tôi làm đệ tử của ngài.”
“Được. Ta sẽ nhận con làm đệ tử.”
“...?”
“...?”
Một khoảnh khắc im lặng trôi qua. Olivia là người lên tiếng trước.
“Ừm, ngài cứ thế chấp nhận tôi sao? Chẳng có điều kiện nào hết?”
Khuôn mặt Melina trở nên kỳ lạ.
Tình huống này rốt cuộc là sao?
“Điều kiện?”
“Vâng, điều kiện. Thưa Tháp Chủ Kim Tháp, ngài đã không nhận một đệ tử nào trong hơn một trăm năm rồi.”
“...Phải. Có vấn đề gì à?”
“Không, chỉ là... ừm...”
Olivia mấp máy miệng một lúc. Melina quan sát cô, thắc mắc xem mình đã làm chuyện gì phật lòng cô.
“Vậy... Giờ tôi thực sự là đệ tử của Melina?”
“V-Vâng. Phải. Từ giờ con sẽ là đệ tử của ta.”
“......”
“...Con có muốn trở thành đệ tử chính của ta không?”
Cơ mà nó cũng chẳng khác biệt mấy.
———
Melina mở mắt. Tuy rèm cửa đã che khuất tầm nhìn bên ngoài, nhưng trời rõ ràng là đã sáng.
Chính xác hai ngày đã trôi qua kể từ vụ việc kỳ lạ đó.
Và sáng hôm qua, Melina đã công khai thừa nhận rằng Olivia đã trở thành đệ tử của cô.
‘...Hự.’
Melina cau mày khi cô lục túi.
Một tờ giấy cùng các công thức tuyệt vời.
Tờ giấy này đã phủ nhận hoàn toàn chuyện xảy ra đêm đó là một giấc mơ.
Chỉ là, nó càng khiến mọi chuyện trở nên khó hiểu hơn.
Rốt cuộc Olivia đang nghĩ gì?
‘Cô ta đang thử mình sao?’
Melina nghiêng đầu khi cô đi ra ngoài văn phòng của mình. Viên thư ký đang định ho ở cửa bỗng giật nảy mình.
“N-Ngài dậy rồi ạ?”
“Đừng bận tâm. Olivia đâu rồi?”
Tìm đệ tử của mình ngay khi trời trở sáng.
Viên thư ký chẳng thể hồi phục từ cú sốc này.
“Olivia hiện đang ở nhà ăn.”
“Phòng của nó đã được chuyển lên lầu chưa?”
“Hiện tại, chúng tôi đã chuyển chúng lên tầng 43.. Đây là chỗ duy nhất còn lại rồi... Tôi xin lỗi.”
Từ tầng 40 trở lên, các phòng chỉ được phân cho các trưởng lão.
Vì vậy, chuyện phòng của Olivia được xếp ở tầng 43 có nghĩa là quyền hạn của cô đã tương đương với các trưởng lão.
Không, thân là đệ tử của Melina, thứ hạng thực tế của cô còn có thể còn cao hơn nữa?
‘Cô ta chỉ mới ở đây được ba ngày thôi!’
Chuyện này rõ ràng là thiên vị quá mức.
Chỉ là chẳng ai dám ho he phản đối lời nào. Bởi vì chuyện này là do chính tay Tháp Chủ Kim Tháp phân bổ.
Phản đối chẳng khác nào nói rằng phán đoán của Melina là sai vậy, vì vậy mọi người không có lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo.
“Ta hiểu rồi.”
Vút.
Hình bóng Melina biến mất trước mắt ông. Trông thấy Melina đi thẳng đến chỗ đệ tử của mình mà không chút chần chừ, viên thư ký nghiêm túc tự hỏi:
‘...Bà ấy sắp chết ư?’
Thiên hạ nói rằng con người thường hành động khác thường khi thời gian của họ không còn nhiều mà.
