Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 41: Chuyện Kỳ Lạ (2)

“Đã hơn một tháng cô ấy không ra ngoài? Tháp Chủ Kim Tháp Melina đó?”

“...Chính xác.”

Olivia nhìn Seth với vẻ mặt sững sờ.

Melina mà cô biết là một người không thể ở yên ở một chỗ dù chỉ một ngày, chứ đừng nói là một tháng.

‘...Mình không lường trước được chuyện này.’

Melina có thói quen mỗi ngày ra ngoài uống rượu một lần. Chẳng phải cô đã nói rằng khi càng lớn tuổi, cô càng không thể chịu đựng được nếu không giải tỏa căng thẳng sao?

Thông thường, điểm đến của cô là hoàng cung.

Do tuổi tác của cô, mà không ai có thể ngăn cản Melina uống rượu với Hoàng đế.

Ai có thể ngăn cản một bà cụ 200 tuổi uống rượu với cháu chắt người bạn cũ của mình chứ?

“Thật ư? Cô ấy không xuất hiện ở các ma tháp khác hay hoàng cung à?”

“Phải.”

Hừm...

Chẳng hợp lý chút nào.

Seth hỏi với giọng thăm dò.

“...Cô quen Tháp Chủ à?”

“Ta dĩ nhiên là biết cô ấy. Cô ấy là pháp sư mạnh nhất lục địa.”

“Ý tôi không phải là hỏi... Thôi, không có gì.”

Seth liếc nhìn Olivia, người đang đăm chiêu suy nghĩ, với vẻ tò mò.

‘Xem ra là cô ta quen biết Melina.’

Nếu là người khác, gã có thể không nghĩ vậy, nhưng ma nữ trước mặt gã rất có khả năng quen biết Melina.

Seth có lý do của mình để đưa ra nhận định này.

Các pháp sư đã đạt đến đỉnh cao đều có tuổi tác không nhỏ. Đây không phải là một định kiến mà là một kết luận được rút ra từ vô số dữ liệu.

Ấy thế mà Olivia lại còn rất trẻ. Kể cả có nói quá thì trông cô cũng chỉ ngoài hai mươi là cùng.

Và Melina cũng vậy.

Giống như Melina duy trì tuổi trẻ của mình thông qua ma thuật thời gian, Olivia hẳn cũng đang duy trì tuổi trẻ của mình bằng một cách nào đó.

‘Giống như cô ta đã nói trước đây, cô ta có lẽ không tới mười nghìn tuổi, nhưng ít nhất cũng phải là cả trăm tuổi.’

Nếu chẳng phải vậy, thì chẳng có gì có thể giải thích được sức mạnh của cô.

“Ngươi có biết gì khác về Melina không?”

“...Từ đây trở đi, cô sẽ phải trả giá.”

“Ta sẽ cho ngươi biết mọi thứ ngươi muốn. Vậy nên mau nói đi. Càng chi tiết càng tốt.”

Seth bắt đầu câu chuyện của mình.

Câu chuyện về chuyện xảy ra tại Kim Tháp một tháng trước.

———

Một tháng trước.

Galdur Alibath, Tháp Chủ Xích Tháp, người đã vào thủ đô sau một thời gian dài, mang một khuôn mặt đầy vẻ tiếc nuối.

“Hầy.”

Hắn thậm chí còn không thể nhớ lần cuối cùng mình đặt chân đến thủ đô là khi nào.

“Đã lâu lắm rồi.”

Hắn đã quá bận rộn với các công việc ở Xích Tháp để mà có thể ghé thăm.

Một thời kỳ hỗn loạn.

Miền đông của đế quốc mấy năm gần đây đặc biệt hỗn loạn. Điều này là do các vương quốc được thành lập ở phía đông đã thành lập một liên minh và đang cố gắng thống trị thương mại hàng hải.

Do họ chưa vượt qua ranh giới, nên chuyện chưa leo thang thành xung đột trực tiếp, nhưng đế quốc, với tư cách là bá chủ của lục địa, không thể chỉ đứng nhìn quyền kiểm soát thương mại tuột khỏi tay, vì vậy họ lên kế hoạch gây áp lực lên liên minh phía đông.

Và vai trò đó được giao cho Xích Tháp. Chuyện này là do Xích Tháp nằm ở khu vực biên giới phía đông.

Ngoài ra, vì Galdur, Tháp Chủ, là một Đại Pháp Sư, nên họ đã tính toán rằng hắn có thể phòng thủ trước bất kỳ cuộc tấn công nào từ các vương quốc khác, bất kể chúng có liều mạng đến đâu.

Thực ra, tính toán đó đã được chứng minh là đúng.

‘Nhưng nó vẫn chỉ là một biện pháp tạm thời.’

Galdur năm nay đã chín mươi tuổi. Mặc dù hắn không thể so sánh với sư phụ Melina của mình, song khi đạt đến độ tuổi này, hắn đã phát triển một cái nhìn nhất định về thế giới.

Phần phía đông của lục địa sẽ bị nhấn chìm trong chiến tranh trong vòng vài năm nữa.

“Ta vào được không? Ta đến để gặp Tháp Chủ Kim Tháp.”

“V-vâng, tôi sẽ dẫn ngài đi ngay!”

Không ai thần kinh bình thường mà lại đi ngăn Tháp Chủ Xích Tháp vào cửa. Tuy Galdur thuộc về một ma tháp khác, mọi người đều biết rằng hắn đã từng là đệ tử của Tháp Chủ Kim Tháp.

‘Thực ra là đệ tử duy nhất.’

Gương mặt Galdur thoáng toát ra vẻ tự hào.

Tính cách cầu kỳ của Tháp Chủ Kim Tháp còn rất nổi tiếng. Trong suốt cuộc đời mình, Melina chỉ nhận một đệ tử duy nhất, và đó chính là Galdur.

Galdur chậm rãi leo lên cầu thang, theo sau là người pháp sư đang dẫn đường. Khi hắn lướt tay dọc theo lan can, ký ức về thời thơ ấu của mình với Melina ùa về.

 -Ngươi cũng không đủ tốt, Galdur.

Không phải tất cả các ký ức đều dễ chịu.

 -Chậc. Vậy mà chúng nói ngươi là tài năng trăm năm có một...

Mặt Galdur nhất thời nhăn nhó như một con quỷ. May mắn thay, người pháp sư không nhận ra.

Galdur hít một hơi thật sâu và chậm. Cảm xúc bốc lửa của hắn bèn nhanh chóng lắng xuống.

‘Mình nghĩ mình đã quên hết chuyện này vậy mà...’

Melina là một Tháp Chủ xuất sắc nhưng lại là một sư phụ tồi tệ.

Cô luôn yêu cầu những điều không thể và đòi Galdur hiểu mười khi chỉ được dạy một.

Và rốt cuộc, Galdur đã không thể làm hài lòng Melina.

-Hóa ra ngươi cũng chỉ có thế. Ta không muốn nhìn thấy mặt ngươi nữa, biến đi.

Ánh mắt như thể đang nhìn rác rưởi ấy, vẫn còn là nỗi ám ảnh của hắn cho đến tận ngày nay.

Galdur lúc đó mới mười bảy tuổi. Sau ngày hôm ấy, sư phụ của hắn đổi từ Tháp Chủ Kim Tháp sang Tháp Chủ Xích Tháp của thời đại đó.

Và trong vài thập kỷ qua, Galdur đã cố tình tránh mặt Melina. Tuy là có các cuộc họp thường niên của các Tháp Chủ, song hắn đã tránh được mặt Melina vì cô không bao giờ tham dự.

Lý do hắn quay lại Kim Tháp rất đơn giản.

‘Ta bây giờ đã là một Đại Pháp Sư thực thụ.’

Để chứng minh rằng Melina đã sai.

Hắn muốn nói với cô rằng cậu bé mà cô đã từ chối ngày nào giờ đã trở lại với tư cách là một Đại Pháp Sư thực thụ.

Đó là lý do hắn quay lại.

“Chính là nơi này.”

Khi đối mặt với cánh cửa dẫn đến văn phòng của Tháp Chủ, Galdur cảm thấy tim mình chùng xuống.

-Đừng mơ rời khỏi phòng cho đến khi ngươi có thể sử dụng tất cả ma pháp trong cuốn sách này. Ngươi không thể dựa dẫm vào các trưởng lão như lần trước được đâu. Ta đã đảm bảo rằng họ không thể giúp ngươi được nữa.

Tổn thương thời thơ ấu lại trỗi dậy.

“...Tháp Chủ Xích Tháp?”

“Không có gì. Xin hãy hỏi Tháp Chủ Kim Tháp.”

“Tôi đã hiểu.”

Cốc, cốc.

Tiếng gỗ trong trẻo vang vọng khắp hành lang.

“...”

Ngay cả sau khi đợi một lúc, vẫn không có câu trả lời nào. Người pháp sư, không hề bối rối mà lịch sự gõ cửa lần nữa.

Nhưng vẫn không có câu trả lời.

“...Tháp Chủ Kim Tháp.”

Người pháp sư thì thầm e dè.

“...Tháp Chủ Xích Tháp đến thăm.”

Galdur cau mày. Hân nghĩ rằng sau 70 năm, ngay cả một người như Melina cũng có thể đã thay đổi một chút.

Grừ.

‘Bà chẳng thay đổi chút nào.’

Melina vẫn là một kẻ độc đoán, tự cao tự ngạo.

“Tránh ra.”

“N-Nhưng, Tháp Chủ Xích Tháp. Nếu ngài làm thế này...”

“Ta nói tránh ra.”

Galdur lờ đi người pháp sư và giật mạnh tay nắm cửa.

Bên trong căn phòng tối om. Ánh sáng duy nhất đến từ hành lang nơi Galdur đang đứng.

“Tháp Chủ Kim Tháp có thực sự ở đây không?”

“V-vâng. Tôi chắc chắn đã xác nhận...”

Ngay lúc đó.

Tách. Tách. Tách. Tách.

Một âm thanh kỳ lạ phát ra từ đâu đó.

“...Tháp Chủ Kim Tháp?”

Có thứ gì đó vướng vào chân Galdur khi hắn cố bước vào.

‘Một cuốn ma pháp thư?’

Chỉ đến lúc đó, tình trạng của văn phòng mới lọt vào tầm nhìn của Galdur. Căn phòng, nơi luôn luôn sạch sẽ, giờ đây hoàn toàn hỗn loạn. Trông như thể đã bị hàng chục con sói phá hoại vậy.

“C-Cái gì thế này...!”

“Ngươi, đi gọi các pháp sư khác đến ngay…”

“V-vâng, thưa ngài!”

Galdur chiếu sáng căn phòng bằng lửa. Và rồi, một một cảnh tượng còn kinh hoàng hơn nữa đã lộ ra.

‘...Rốt cuộc chuyện quái gì đã xảy ra ở đây.’

Dấu móng tay hiện rõ trên tường. Đây khồn phải của một con quái vật. Nếu vậy, các dấu vết sẽ không nông như vậy.

Nó được thực hiện bởi một người.

Galdur bất giác nuốt nước bọt. Một khả năng lóe lên trong tâm trí hắn, nhưng hắn cố tình phủ nhận nó.

Melina mà hắn biết có cái tôi cao ngút trời.

Cô thà cắn lưỡi tự sát chứ không bao giờ làm việc trút giận vô nghĩa như vậy.

-Nghe ngứa hết cả tai. Từ giờ trở đi, đừng gọi ta là sư phụ khi chỉ có ta và ngươi nữa.

Melina mà hắn biết...

Sau khi đi thêm vài bước, Galdur bèn chết lặng tại chỗ.

Melina đang nằm trên sàn. Cô được phủ bằng một tấm chăn dày và đang cắn những ngón tay do móng tay đã bị gãy nát.

Mái tóc cô, thứ vốn từng óng ả tựa như ánh kim, giờ đây rối bù và xỉn màu. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ run rẩy không ngừng như của một người loạn trí.

“...”

Galdur im lặng.

Hắn đơn giản là không thể chấp nhận được tình hình hiện tại.

“Đệ tử của ta, tại sao con lại làm vậy? Đệ tử của ta, đệ tử yêu quý của ta... tại sao con lại làm vậy, tại sao...? Không, không, không, không...”

Lửa bùng lên trong mắt Galdur.

“B-Bà...!”

Cô không nên như thế này.

Nếu là người khác thì không nói, nhưng ít nhất cô không nên thể hiện bộ dạng khó coi như vậy.

“Tháp Chủ Kim Tháp! Tỉnh táo lại ngay cho tôi!”

Galdur túm lấy cổ áo Melina và kéo cô ấy lên.

“Lũ trẻ sẽ nghĩ gì nếu chúng thấy bà như thế này! Ta không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng hãy đứng dậy ngay!”

Đôi mắt Melina từ từ quay về phía Galdur. Cảm xúc trong đôi mắt vàng kim đó rõ ràng là sát ý.

“...Ngươi.”

Galdur suýt chút nữa buông tay.

“Mang đệ tử của ta đến đây ngay lập tức. Mang con bé đến để ta nghe trực tiếp tại sao nó làm vậy.”

Vai Galdur run lên.

“Tháp Chủ Kim Tháp, bà không có đệ tử...”

“Cút ra.”

Rầm!

Melina ngay lập tức đánh văng Galdur ra khỏi cửa. Các pháp sư vừa đi lên cầu thang đâm sầm vào Galdur và ngã nhào xuống.

“Á!”

“Tháp Chủ Xích Tháp! Ngài có sao không...”

Các pháp sư không thể nói tiếp.

Từ bên kia bóng tối, Melina đang nhìn về phía này chỉ với cái đầu quay lại.

Các pháp sư tái mặt khi đối mặt với sát khí dữ dội.

“Đại trưởng lão, mang đệ tử của ta đến đây ngay lập tức.”

“N-Ngài đang nói gì vậy? Đệ tử? Tháp Chủ, ngài không có...”

Rầm!

Một con dao được tạo ra bằng ma pháp cắm ngay bên cạnh Đại Trưởng lão.

“Các ngươi cũng không nhớ sao? Đệ tử của ta, đệ tử yêu quý Lia của ta. Ta phải nghe. Tại sao con bé làm vậy, tại sao con bé phải làm vậy, ta phải nghe bằng chính tai mình. Vậy nên hãy tìm con bé và mang nó đến đây ngay.”

“Ơ, ơ...”

“Ta sẽ coi đó là đã hiểu.”

Rầm!

Cánh cửa đóng lại.

Như thể nó sẽ không bao giờ mở ra nữa.

———

“...Đó là chuyện đã xảy ra.”

Seth không có mặt ở Kim Tháp vào thời điểm đó. Nhưng vì gã nghe câu chuyện trực tiếp từ một trong những trưởng lão của Kim Tháp, nên độ tin cậy của thông tin là chắc chắn.

Tuy nhiên, vẫn thật khó tin.

Trước hết, việc Tháp Chủ Kim Tháp lại hành động như vậy là vô lý.

‘Lại còn là một đệ tử nữa.’

Trong gần năm mươi năm, Tháp Chủ Kim Tháp không nhận bất kỳ đệ tử nào. Không một người nào!

Và bây giờ, cô đang yêu cầu mang đệ tử của mình đến?

Chẳng phải tự dưng mà có tin đồn về chuyện cô mất trí.

“...Hả.”

“Tôi thừa nhận là có rất nhiều điểm đáng ngờ. Nhưng sự thật là Tháp Chủ Kim Tháp đã cấm bất kỳ ai vào văn phòng của bà ta trong một tháng cũng như từ chối thức ăn và nước uống.”

“...Ngay cả trẻ con ngoài đường cũng biết chuyện này à?”

“Tôi nói quá thôi. Đấy chỉ là thuật ngữ của chúng tôi...”

“Vậy là tất cả những ai cần biết đều đã biết?”

“Ít nhất thì tất cả Night Crow đều biết.”

Lông mày của Olivia nhíu lại.

Chết tiệt.

Nếu cứ để thế này, mọi Hồi Quy Giả trên lục địa sẽ biết rằng Melina đã phát điên.

“Này.”

“...Tôi nghe đây.”

“Chăn thông tin đó lại.”

“Chuyện bịt miệng không phải là thứ cô muốn là làm được. Đã một tháng rồi, và có không ít người biết...”

Olivia đột ngột đứng dậy.

“Ngươi có biết trong giới quý tộc các ngươi có một ma nữ đã lập khế ước với một đại quỷ không? Ngươi có muốn biết đó là ai không?”

“...”

Ánh mắt của Seth thay đổi.

“Ta sẽ cho ngươi biết. Vì vậy, hãy chặn thông tin đó lại ngay... Nếu không thể chặn nó, ít nhất ngươi hãy trộn lẫn một số lời nói dối để làm mọi người bối rối. Chí ít là cũng đừng để nó vượt qua biên giới.”

Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt của Seth.

Night Crow sẽ không điên đến mức lan truyền thông tin về một người tầm cỡ như Tháp Chủ Kim Tháp ra ngoài biên giới.

Tất nhiên, sau một tháng, những người cần biết có lẽ đã biết, nhưng đó vẫn là thông tin cấp cao mà những người dưới cấp hầu tước không thể chạm tới.

Và các pháp sư của Kim Tháp cũng sẽ không điên đến mức đi tung tin đồn khắp nơi.

Vì vậy, nếu gã chỉ cần bịt miệng những quý tộc trên cấp hầu tước...

“Thực ra, bịt miệng là nghề của tôi. Nếu cần, tôi thậm chí sẽ dùng đến biện pháp đe dọa để giữ im lặng.”

“Tốt, và ta có một việc nữa muốn nhờ...”

Olivia thì thầm vào tai Seth.