Web Novel - Chương 106: Điểm Phân Nhánh (1)

Chương 106: Điểm Phân Nhánh (1)

Võ Vương nhăn mặt khi nhìn quanh. Đó là vì mùi hôi thối bốc ra từ xác con rồng.

“Chẳng khác nào một con rồng chỉ có cứt trong bụng vậy. Chết rồi vẫn gây rắc rối. Chúng ta không thể đánh ở đây."

"Chúng ta có thể quay lên trên."

Olivia vẽ một trận pháp như thể cô đã chờ đợi điều này.

Một tia sáng kỳ lạ loé lên trong mắt Olivia khi cô nói.

'Hoàn hảo.'

Cô cần một lý do chính đáng để khuất phục Võ Vương mà không gây nghi ngờ cho các Hồi Quy Giả khác. Nếu cô tấn công vô cớ, cô có thể khơi dậy nỗi ngờ vực của Kiel. Nếu chuyện đó xảy ra, Olivia sẽ không còn tương lai.

Vút!

Sau khi dịch chuyển lên mặt đất, Võ Vương nhẹ nhàng vươn vai và nói.

"Xuống dưới kia đi. Nếu chúng ta đánh nhau trên đỉnh núi, ngọn núi sẽ sụp đổ."

Đứng trên một đồng bằng rộng mở, Võ Vương nói.

"Đây là một trận đấu tập. Ta thích một trận quyết đấu sinh tử hơn… Nhưng nếu thế, ngươi sẽ chiến đấu thỏ đế như lần trước."

"Hay là ngươi sợ chết lần nữa?"

Nghe vậy, mắt Võ Vương lóe lên.

"Không hề. Cái chết không làm ta sợ. Ngày ta ngã xuống trước ma pháp của ngươi cũng vậy. Ta chỉ thất vọng vì võ thuật của ta không thể chạm tới ngươi."

"Nghe cứ như ngươi nghĩ lần này nó có thể chạm tới ta vậy."

"Ta đã dành trọn 10 năm để suy nghĩ. Bằng cách nào để săn một pháp sư sử dụng dịch chuyển không gian không ngừng nghỉ."

Nghe hắn nhắc đến 10 năm, một dấu hỏi hiện lên trong mắt Olivia.

Chỉ là, cô không thể hỏi về điều đó.

Nếu cô hỏi, cô sẽ tiết lộ rằng cô nhớ kiếp trước của mình.

"Đã có một lời tiên tri. Đó là một quẻ bói từ lâu của tên vu sư đã nghỉ việc sáng nay. Ta thường không tin vào số mệnh, nhưng khả năng của hắn quá phi thường nên ta đã xem bói, chỉ để cho vui."

Nghe vậy, lông mày Olivia hơi nhíu lại.

Lại là tên đó.

"...Vậy?"

"Hắn bảo ta hãy coi chừng một pháp sư. Một pháp sư tóc trắng, mắt xanh. Ta nhận được lời tiên tri đó vào 10 năm trước."

Tất nhiên, Võ Vương đã không tin. Hắn xem bói với tâm trạng nửa đùa nửa thật, và trên hết trong quá khứ, hắn là người coi các pháp sư là vô dụng.

Sinh ra đã nổi loạn, hắn đi khắp lục địa tìm kiếm các pháp sư tóc trắng cùng đôi mắt xanh để chứng minh rằng lời tiên tri là sai.

Tất nhiên, hắn không thể tìm thấy ai, nhưng vậy không có nghĩa là không có thu hoạch nào.

Tháp Chủ Kim Tháp, Đại Pháp Sư Melina.

- Cút đi. Từ đây trở đi là lãnh thổ Đế Quốc.

Hắn đã nghe tin đồn về cô. Đại Pháp Sư mạnh nhất lục địa.

Cho đến khi gặp Melina trực tiếp, hắn nghĩ các pháp sư chỉ dùng từ "mạnh nhất" một cách bừa bãi.

Thế nhưng, không phải vậy.

Cô rất mạnh. Nắm đấm của Võ Vương có thể xuyên thủng bầu trời, nhưng nó không nhanh hơn dịch chuyển không gian. Cơ thể hắn cứng rắn, nhưng mặt đất hắn đứng không đủ vững chắc để chịu được ma pháp của Melina.

Đó chính là lúc, hắn nhận ra không phải pháp sư nào cũng yếu.

Cuối cùng, hắn nghĩ lời tiên tri có thể đã đúng.

“Nước chảy về nguồn, lá rụng về cội. Ta nhận ra rằng những kẻ thách thức đỉnh cao trong bất kỳ lĩnh vực nào, ngay cả pháp sư, đều mạnh mẽ."

Mặc dù hắn gọi họ là bọn ảo thuật gia, song hắn cũng không phủ nhận sức mạnh của các pháp sư.

'...Và đó là trước cả khi gặp mình.'

Một cảm giác kỳ lạ.

Gần đây, Olivia thường xuyên trải qua cảm xúc này. Và lần này cũng không phải ngoại lệ.

Vốn dĩ, Võ Vương và Melina chưa bao giờ gặp nhau.

Ít nhất, đó là những gì Olivia biết.

Đây là một nhánh thời gian mà cô chưa từng trải qua. Cảm giác nghe về một quá khứ chưa biết từ miệng người khác thật sự mơ hồ.

"Tất nhiên, trước khi ta biết được kiếp trước của mình, ta đã nghĩ đối tượng của lời tiên tri là mụ già tóc vàng đó."

"...Ngươi vừa tự nói đấy thôi. Tóc vàng."

"Chẳng phải tóc mụ ta cuối cùng sẽ chuyển sang màu trắng khi già đi sao?"

"Còn mắt?"

"Ta nghĩ các pháp sư là lũ tà ma ngoại đạo, nên màu mắt của chúng cũng có thể thay đổi."

Một khoảnh khắc im lặng trôi qua.

Olivia hỏi.

"...Vậy, ngươi đang cố nói điều gì?"

Võ Vương đưa tay phải ra phía trước và thủ thế.

"Khi đối mặt với một chiến binh, ta phải pha trộn các đòn nhử và động tác giả một cách thích hợp giữa các đòn tấn công thật. Nên tung quyền, chặn hay né. Từ đầu đến cuối, ta phải tham gia vào cuộc chiến tâm lý vô tận với đối thủ và chiến thắng trong cuộc đấu trí để đạt được thắng lợi. Thế nhưng...!"

Bùm!

Nắm đấm của Võ Vương, tung ra trong tích tắc, va chạm với khiên chắn của Olivia. Sau đó, aura được thêm vào. Dần dần, các vết nứt xuất hiện trên khiên chắn cho đến khi nó sụp đổ như vỡ tung.

"Khi đối mặt với một pháp sư, kỹ thuật là thứ không cần thiết."

Võ Vương nhe răng cười.

Trong kiếp trước, hắn còn không thể phá vỡ khiên chắn của Olivia, chứ đừng nói đến việc chạm vào vạt áo cô.

Mặc dù đó là một cuộc tấn công bất ngờ, nhưng hắn đã chạm được đến cô.

"Chỉ cần nhanh hơn và mạnh hơn. Chẳng có ích gì khi dùng kỹ thuật để chống lại các pháp sư sẽ chỉ bỏ chạy trong sợ hãi."

Nói xong, Võ Vương quay đầu về phía Esthie, người đã đi theo họ xuống. Khi ánh mắt họ gặp nhau, Esthie nói trước.

"Đánh cho tốt vào. Nếu ông trông giống sắp chết, tôi sẽ chặn nhiều nhất có thể."

Kiel trả lời bằng cách rút thanh đại kiếm của mình ra. Vậy tức là, anh sẽ can thiệp nếu trận đấu biến thành một cuộc quyết đấu sinh tử.

"Hehehe."

Bộp.

Võ Vương bước một bước. Bước chân đó ngay lập tức thu hẹp khoảng cách giữa cả hai, và đôi tay bắt chéo của hắn xé toạc không gian khi lao tới.

Vút!

Cú đấm của Võ Vương lướt qua không khí trống rỗng. Ma pháp của Olivia nhanh hơn một chút. Thế nhưng, Võ Vương không hề thất vọng.

Còn nhiều cơ hội. Hắn có thể chịu đựng trực diện các đòn tấn công của Olivia, nhưng chỉ cần dính một đòn, Olivia sẽ xong đời.

Một lần nữa, khoảng cách giữa họ được thu hẹp tức thì.

Lần này cũng vậy, hắn không chạm được vào cô.

Và cứ thế hai lần, ba lần, bốn lần...

Chính xác vào lần tấn công trượt thứ năm, Võ Vương nhe răng cười.

"Quả nhiên, nó ngắn."

Ma pháp cao cấp như Dịch Chuyển Tức Thời cần thời gian chuẩn bị. Do đó, phép di chuyển duy nhất Olivia có thể sử dụng là Tốc Biến.

Và Tốc Biến có khoảng cách di chuyển ngắn hơn thấy rõ.

Tất nhiên, vậy không có nghĩa là hắn có thể đoán trước Olivia sẽ dịch chuyển đến đâu. Khả năng kiểm soát mana siêu phàm của cô khiến việc dự đoán vị trí Tốc Biến là không thể.

Khả năng kiểm soát chuyển động mắt của cô cũng hoàn hảo. Đôi khi cô di chuyển đến nơi ánh mắt cô hướng tới, đôi khi lại không.

Tốt.

Chính là nó. Đây chính xác là thứ hắn muốn.

Võ Vương bật cười.

Chuyện này vượt xa con rồng thối rữa kia.

Ma pháp cổ xưa cái gì? Đỉnh cao của giống loài cái gì? Yếu hơn cả Olivia.

Hắn chưa bao giờ gặp một con rồng thực sự, nhưng hắn không nghĩ ý kiến của mình sẽ thay đổi nếu hắn gặp.

Võ Vương.

Hắn chồng chất hình ảnh của Olivia từ kiếp trước lên.

Thất bại áp đảo đầu tiên mà hắn từng trải qua.

Nỗi hối tiếc vì bị đánh bại mà không thể làm gì lớn hơn cả nỗi đau của cái chết.

Kể từ ngày hắn biết được kiếp trước của mình, hắn đã xem lại trận chiến đó mỗi ngày không sót ngày nào.

Olivia di chuyển như thế nào, cô sử dụng ma pháp gì để chặn các chuyển động của hắn.

Hắn đơn giản, nhưng lại khác biệt khi nói đến chiến đấu. Chẳng một ai có thể sánh được với niềm đam mê chiến đấu của Võ Vương.

'Ta thấy được nó.' 

Chính vì vậy mà hắn biết được Olivia sẽ dịch chuyển đến đâu. Hắn không thể nhìn thấy nó, nhưng hắn biết.

Suy cho cùng, cô cũng là con người. Cô không thể kiểm soát những thói quen vô thức của mình.

'Ta sẽ kết thúc chuyện này trong một lần.'

Từ lúc nào chẳng hay, một cơn ớn lạnh khủng khiếp đã xâm nhập vào cơ bắp hắn. Một cái lạnh đáng sợ thậm chí không thể bị trục xuất khỏi cơ thể.

Hắn chắc chắn trong vòng mười giây. Bất kể cô có ký ức về kiếp trước hay không, phong cách chiến đấu của Olivia vẫn sẽ không thay đổi. Sấm sét hào nhoáng và dịch chuyển không gian. Giữa chúng, cô giấu một con dao găm chết người bằng băng giá.

Và lúc nhận ra, cũng là lúc quá muộn.

Thực ra, hiện giờ cũng đã quá muộn rồi.

Vậy mà, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Cho đến nay, mọi thứ đều nằm trong dự tính của hắn.

Võ Vương một lần nữa tung cú đấm về phía Olivia. Trước đòn tấn công đơn điệu ấy, Olivia lộ vẻ bối rối.

Bất kể khoảng cách di chuyển của Tốc Biến có ngắn đến đâu, cô vẫn có thể dễ dàng tránh được những đòn tấn công như thế.

"Hự!"

Thế rồi.

Thứ năng lượng đang tỏa ra về phía nơi Olivia vừa đứng đột nhiên biến mất như thể là dối trá.

Rùng mình!

Cứ như chỉ chờ sẵn Olivia sử dụng Tốc Biến, Võ Vương xoay người nửa vòng.

Không chỉ có thế.

Đấu khí dữ dội gợn sóng quanh Võ Vương, rồi tập trung vào một điểm duy nhất trên nắm đấm của hắn.

"?!"

Mắt Olivia dao động.

Cô nhận ra mình đã rơi vào bẫy của hắn. Tốc Biến đã được thi triển, và điểm đến của nó hoàn toàn trùng khớp với nơi nắm đấm của Võ Vương nhắm tới.

Cô không thể tránh nó.

"...Đây là câu trả lời của ta!"

Ầm!

Cú đấm của Võ Vương xé toạc không khí với âm thanh khủng khiếp.

Olivia nhanh chóng tập trung mana. Một tấm khiên? Quá muộn. Đã là may mắn nếu nó không vỡ rồi, chứ đừng nói đến việc làm chệch hướng đòn tấn công.

Đây là đòn mạnh nhất của Võ Vương.

Một nụ cười nở trên khuôn mặt tái nhợt của Olivia.

Thực ra, cô không hài lòng với chuyện chỉ lấy được chìa khóa từ Võ Vương.

Cô định dùng cả trận chiến này trong cuộc chiến tâm lý với Aria.

Chẳng lâu sau khi sấm sét xuất hiện ở Icail, nếu cú đấm toàn lực của Võ Vương xuất hiện ở Mikabel, Aria chắc chắn sẽ diễn giải điều này là một cuộc đi săn.

Săn lùng cho một cuộc thảm sát khác.

Thế nhưng, nếu cô xác nhận rằng Esthie và Võ Vương, hai người mà cô ấy nghĩ đã chết, vẫn còn sống.

Vậy, liệu Aria có thể chấp nhận họ là đồng minh của mình không?

Câu trả lời là.

Không.

Bùm, Oành!

Một vụ nổ khổng lồ vang vọng. Đó là âm thanh sẽ ngay lập tức lan truyền khắp toàn bộ khu vực phía đông, vượt ra ngoài Mikabel.

Cơ thể Olivia bị đẩy lùi ra xa. Cô có cảm giác như xương sườn của mình đã bị nứt.

Cơn gió lốc lắng xuống. Bầu trời phía sau Olivia có một lỗ hổng lớn bị xé toạc.

Một đòn duy nhất với đấu khí của Võ Vương. Olivia chắc chắn Aria sẽ quan sát cú đánh đó.

Olivia lau máu trên môi mình và mỉm cười.

'Cô có thấy rõ không? Đầu cô sẽ đau đấy.'

Cô không nói ra lời. Vì Aria không có mặt ở đó.

Ở phía đối diện, Võ Vương đông cứng trong tư thế chính xác mà hắn đã tung cú đấm. Mặc cho đã bị đánh bại, không hề có chút hối tiếc nào trên khuôn mặt hắn.

Olivia nói.

"...Câu trả lời của ngươi đã chạm đến ta."

Khóe miệng Võ Vương dường như hơi giật giật. Cơ thể hắn loạng choạng và ngã ngửa ra sau.

Hắn chưa chết. Hắn vẫn còn thở, dù yếu ớt.

Cùng lúc ấy, cửa sổ thông báo mà cô chờ đợi đã xuất hiện.

[Bạn đã khuất phục Hồi Quy Giả, 'Ashe Balthar', mà không giết ông ấy.]

[Bạn đã nhân được Manh Mối #5.]

[Bạn đã nhận được một phần thưởng đặc biệt.]

...Phần thưởng đặc biệt?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!