Chương 112: Thợ Săn Quỷ (1)
Aramis, người đã xử lý xong tất cả các ác linh, bước lại gần.
"...Sư phụ? Người đó...?"
Cậu cau mày khi kiểm tra Yekaterina.
Mặc dù đã bị khống chế hoàn toàn, khí của hắc ma pháp vẫn tỏa ra từ ả.
Chẳng cần phải dùng ma pháp dò tìm làm gì.
"Thì ra là một ả ma nữ bẩn thỉu."
"Câm mồm...!"
“Hay là người bịt miệng ả lại đi, Sư phụ?"
Jayna tặc lưỡi.
“Bị ai bắt không trúng, lại trúng ngay sư phụ của chúng ta. Tay thì gãy nát, bụng thủng một lỗ..."
"Sư phụ không làm chuyện này."
"...Thật sao?"
Jayna chớp mắt.
"Vậy rốt cuộc là ai...?"
Olivia nhìn chằm chằm vào những vết thương của Yekaterina với vẻ mặt rắc rối.
Một vết thương xuyên thấu ngọt xớt như thể bị đạn bắn xuyên qua. Luồng khí khắc chế quỷ mờ nhạt tỏa ra từ vị trí vết thương.
Chỉ có một người sở hữu khả năng như vậy.
'...Thợ Săn Quỷ.'
Chuyện này trở nên phiền phức rồi đây.
Olivia tìm kiếm lượng ma pháp còn sót lại trong không khí.
Nơi cuối cùng Yekaterina dịch chuyển đến cách đây khoảng bốn ngày đường. Xem xét tốc độ truy đuổi của cô ta, thời gian để hắn đến đây sẽ vào khoảng...
'Một ngày. Có lẽ còn nhanh hơn.'
Cô là một cung thủ.
Nếu cô được sinh ra ở Đế Quốc thay vì phía Nam, hay thậm chí ở phía Đông hoặc phía Tây.
Cô đã được gọi là Thần Xạ thay vì Thợ Săn Quỷ.
‘Mà thôi...'
Olivia quay đầu về phía Yekaterina, người đang tơi tả. Cô đã chữa trị cho ả vừa đủ để giữ mạng, nên ả sẽ không chết ngay lập tức.
Ban đầu, cô định cho các đệ tử chiến đấu ngay, nhưng giờ khi biết họ đang bị Thợ Săn Quỷ theo dõi, cô không còn lựa chọn nào khác.
'...Mình sẽ phải mang ả theo.'
Olivia trói Yekaterina bằng những sợi xích ma pháp và nâng ả lên độ cao ngang đầu gối.
Cô muốn kéo lê ả trên mặt đất, nhưng nếu ả chết, chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến cái kết.
'Mình cần giữ ả bên cạnh ít nhất cho đến khi trạng thái tham gia tiêu diệt được xóa bỏ.'
Cô chỉ cần giam giữ ả trong vài giờ. Sau đó, cô có thể quyết định xem nên bắt ả chiến đấu với các đệ tử hay ném cho quái vật làm thức ăn.
"Chúng ta sẽ di chuyển như thế này."
"...Người không định giết ả sao?"
"Ta vẫn còn việc dùng đến ả."
"A, vâng."
Các đệ tử không thắc mắc về phán đoán của Olivia. Họ đã biết rằng dù Đại Ma Nữ có vùng vẫy thế nào, ả cũng không phải là đối thủ của Olivia.
Yekaterina, người đột nhiên trở thành tù nhân, hỏi.
"...Ngươi muốn gì ở ta?"
Thay vì trả lời, Olivia đi về hướng Hỏa Giới. Ẩn mình trong cát, cô trở nên rất khó tìm ngay cả đối với một người giàu kinh nghiệm như chính mình.
"Đế Quốc có treo thưởng cho ta không? Vài đồng vàng sẽ chỉ là tiền lẻ đối với một người có thực lực như ngươi. Ngươi xem ra không phải người của ma tháp. Ngươi muốn bao nhiêu? Ta có thể đưa ngươi gấp đôi, không, gấp mười lần số đó..."
"Câm mồm."
"..."
"Một kẻ ăn mày bỏ trốn khỏi gia tộc quý tộc không có quyền mặc cả."
Olivia chỉ vào mặt trời đang lung linh và nói.
"Trước khi nó lặn, nói cho ta biết thứ ngươi biết."
"...Thứ ta biết?"
Giây phút ả giả vờ không biết, có thứ gì đó vô hình dường như siết chặt lấy tim ả.
"Ta đã biết giáo đoàn của ngươi không để những kẻ thất bại sống sót. Ấy vậy mà ngươi vẫn ở đây và sống khỏe mạnh. Khế ước của ngươi với Đại Quỷ Belphegor cũng chưa bị chấm dứt. Vậy cũng chỉ tức là: ngươi vẫn đang làm nhiệm vụ."
Ả có cảm giác như đang phải đối mặt với một kẻ săn mồi.
“Thê nên nói đi. 'Nhiệm vụ' của ngươi là gì? Ta hứa với ngươi, nếu ngươi đưa ra một câu trả lời vô giá trị khác, ta sẽ chặt từng chi một của ngươi."
Mắt Yekaterina mở to trước lời của Olivia.
“S-Sao... Sao ngươi biết...?"
Cô có thể biết về sự tồn tại của giáo đoàn. Một khi danh tính của Yekaterina bị bại lộ, sự tồn tại của giáo đoàn ẩn trong bóng tối cũng sẽ nổi lên.
Thế nhưng, biết ả là người ký khế ước với Belphegor lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Yekaterina nhìn Olivia với đôi mắt run rẩy.
"...Ngươi sẽ tha cho ta nếu ta nói chứ?"
"Nếu ngươi đánh bại các đệ tử của ta trong trận chiến sau khi nói cho ta biết."
Yekaterina vội vã đánh giá các "đệ tử" này. Xét qua tuổi tác, họ trông như vừa mới kết thúc thời gian học việc. Thế nhưng, thực lực mà họ sở hữu thật phi thường.
'...Cấp Trưởng Lão? Ở độ tuổi đó?'
Cả hai thực sự là các thiên tài ngàn năm có một.
‘Chúng không đến từ ma tháp... Nếu có các lực lượng như vậy ẩn giấu ở đó, ta đã biết rồi.'
Gia tộc Yekaterina có mối liên hệ với các ma tháp. Một phần vì gia tộc Crouch là một gia tộc công tước, nhưng cũng phần là vì tài năng ma pháp xuất chúng của ả.
Ả thậm chí đã đạt đến vị trí pháp sư trưởng tại Lam Tháp.
Tất nhiên, đó là trước khi ả đào tẩu để trở thành ma nữ.
'Nếu cô ta có những đệ tử như vậy...'
Tuy trông như đang ở độ tuổi hai mươi, thế nhưng tuổi thật của cô hẳn phải lớn hơn nhiều. Giống như Tháp Chủ Kim Tháp.
‘Tránh vỏ dưa... gặp vỏ dừa.'
Yekaterina nuốt nước bọt. Ngay cả ả, người đã đo lường thực lực của Tháp Chủ Xích Tháp theo lệnh của giáo đoàn, cũng không thể đo được thực lực của Olivia.
Ả chỉ trải qua điều này hai lần trước đây: khi gặp Tháp Chủ Kim Tháp và giáo chủ.
'Mình không có lựa chọn nào khác.'
Bất kể lời Olivia nói có phải thật hay không, ả đều phải đánh cược. Vì đối thủ có thể chặt đầu ả bất cứ lúc nào cô muốn.
Ả cần phải sống sót trước. Chỉ bằng cách sống sót, ả mới có thể báo cáo lại với giáo đoàn. Nếu ả thông báo cho họ về các cá nhân mạnh mẽ ẩn giấu trong bóng tối như vậy, họ có thể tha thứ cho chuyện ả thất bại nhiệm vụ.
"...Ta sẽ nói."
Yekaterina bắt đầu nói với giọng nặng nề.
———
Cùng lúc đó.
Bên trong một hang động nơi đặt pho tượng của bốn Đại Quỷ. Ở trung tâm, một người đàn ông ngồi tỏa ra luồng ma khí đáng ngại.
Hàng trăm con quỷ xếp hàng trước mặt hắn. Ở phía trước, một Succubus cầm một quả cầu pha lê.
"Yekaterina đã bị bắt."
Thông qua quả cầu pha lê kết nối với mắt của sử ma, chúng có thể thấy tình trạng của Yekaterina. Gã đàn ông chậm rãi mở miệng.
[Bởi ai?]
Giọng nói của hắn mang theo một luồng khí áp bức đè bẹp tất cả.
Ả Succubus đang cầm cầu pha lê cắn môi và nói cẩn thận.
"...Chúng tôi không thể xác định được."
Tám sử ma đã được gửi đi để giám sát Yekaterina. Và tất cả đều bị tiêu diệt chỉ trong một đòn. Không để lại dấu vết.
Chẳng có nhiều con người đạt được trình độ như vậy.
Cùng lắm cũng chỉ có Tháp Chủ Kim Tháp Melina, Chúa Tể Bóng Tối thành Machina, và Võ Vương.
Một cơn im lặng đáng sợ bao trùm tất cả.
Lũ quỷ nhìn gã đàn ông ẩn trong bóng tối. Chúng biết có kẻ sẽ phải trả giá vì nói sai.
Giây phút tiếp theo.
"Khục, khụ khụ!"
Các pháp sư dưới trướng Yekaterina ôm cổ trong đau đớn.
Họ loạng choạng, nôn ra máu và chết ngay tại chỗ.
Như thể phủi đi thứ gì đó bẩn thỉu, gã đàn ông phủi tay và nói.
[Đây là cái giá phải trả cho việc phá hỏng đại kế hoạch, lũ giòi bọ của Belphegor.]
Lũ quỷ run rẩy trước ma khí áp đảo ấy.
Chẳng con quỷ nào có mặt dám tùy tiện nói tên của Đại Quỷ Belphegor.
Ngoại trừ gã đàn ông trước mặt chúng, giáo chủ.
[Bảo Belphegor hãy án binh bất động một thời gian.]
"Chúng tôi xin nhận lệnh của giáo chủ."
[Và ta sẽ tự mình đến phía Nam.]
"...Ngài sẽ đích thân đi sao, thưa giáo chủ?"
Chẳng con quỷ nào không biết rằng, hình dạng con người của giáo chủ chỉ là một lớp ngụy trang, và danh tính thực sự của hắn là một Đại Quỷ.
Hạng 3 trong Ma Giới. Chúa Tể Vực Thẳm Phía Đông, Agares.
[Nếu là Tháp Chủ Kim Tháp hoặc Chúa Tể Bóng Tối đã chặn lời tiên tri, vậy chỉ có ta mới có thể ngăn cản chúng.]
———
Olivia nghiêng đầu.
"...Lời tiên tri?"
"Phải. Lời tiên tri nói rằng tàn dư của Ma Thần sẽ sớm giáng lâm xuống vùng đất này. Ta đến phía Nam để tìm kiếm tàn dư đó."
Ngay cả đối với Olivia, người đã tiêu diệt giáo đoàn hàng trăm lần, đây cũng là thông tin mới.
'Không phải Ma Thần, mà là tàn dư?'
Đây là lần đầu tiên cô nghe đến thuật ngữ "tàn dư".
Chỉ là, cô cũng không thể gạt bỏ nó như chuyện nhảm nhí. Yekaterina là một quan điều hành của Ma Thần Giáo. Và giáo chủ là Đại Quỷ Agares.
Trên khắp Ma Giới, chỉ có Ma Vương và Asmodeus là mạnh hơn hắn. Một thực thể như vậy sẽ không đưa ra mệnh lệnh sai.
'May mà mình đã gửi các đệ tử đi.'
Ít nhất Ma Vương cũng đã xuất hiện trong sử sách. Nếu họ nghe về sự giáng lâm của Ma Thần, họ có thể sẽ hoảng loạn.
"Vậy giờ... ta có thể chiến đấu với các đệ tử của ngươi không?"
Yekaterina thận trọng hỏi.
Olivia không trả lời.
Cô hình như đang tìm kiếm ai đó nên nhìn chằm chằm về phía chân trời.
Vậy rồi, Olivia lên tiếng.
"Được thôi."
Những sợi xích trói cơ thể ả rơi xuống với tiếng lạch cạch. Thấy vậy, gương mặt Yekaterina thoáng rạng rỡ vì vui mừng.
‘Giờ ả hẳn đã hồi phục đủ rồi.'
Từ giờ trở đi, ngay cả khi ả chết cũng sẽ không ảnh hưởng gì cả.
"Nếu ngươi vẫn còn thời gian để chiến đấu, thì là vậy."
"...Cái gì?"
Phập!
Máu tuôn ra từ ngực Yekaterina. Ả nhìn vào cái lỗ trống rỗng trên ngực mình với nỗi hoang mang. Một vết thương mà ngay cả ma nữ cũng không thể phục hồi. Ho ra máu, ả hỏi Olivia.
"...Tại sao?"
"Xin lỗi, nhưng không phải là ta."
Olivia hất cằm. Yekaterina từ từ quay đầu lại.
Ở phía chân trời, một người phụ nữ cầm cây cung đỏ đang đứng đó.
"Cô ta nhanh hơn ta tưởng nhiều."
Giây phút tiếp theo, một cơn mưa tên trút xuống về phía Olivia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
