Chương 109: Lục Địa Phía Nam (1)
Trước những lời của Olivia, Seth không biết nói gì trong chốc lát.
Chính xác hơn, đó là vì cảnh giới tinh thần của cô ở mức cao hơn nhiều so với những gì Seth dự đoán.
'...Rốt cuộc cô ta biết bao nhiêu vậy?'
Bằng cách nào mà mọi người hắn gặp đều vượt quá mong đợi của hắn vậy?
'Người này... có thực sự là ma nữ không?'
Trong quá khứ, cô rốt cuộc đã làm gì để hiểu biết thấu đáo về nội tình Đế Quốc như vậy?
‘Chuyện này... Căn bản là ủng hộ một yêu sách đối với ngai vàng. Đây có phải là kế hoạch của cô ta ngay từ đầu không?'
Đưa Đại Hoàng Tử lên làm Thái Tử cũng được thôi. Suy cho cùng, hắn cũng thuộc dòng dõi Đại Hoàng Tử một cách hợp pháp.
Chỉ là, chuyện đó mang lại lợi ích gì cho Olivia?
Seth nuốt khan.
“Đây không phải là thứ tôi có thể quyết định."
"Vậy ta nên gọi thủ lĩnh của ngươi."
"...Xin hãy đợi hai tiếng."
Seth xé một cuộn giấy dịch chuyển và biến mất.
Đó chắc hẳn không phải là cuộn giấy đưa hắn trực tiếp đến Đế Quốc. Hắn có thể sẽ dừng lại ở hai hoặc ba điểm để tránh lộ vị trí.
‘Tuy đó cũng chỉ là một nỗ lực vô nghĩa.'
[Chủ nhân của Manh Mối #6 là 'Kẻ Nổi Loạn'.]
Xem ra từ manh mối thứ sáu trở đi, cái tên sẽ không được tiết lộ.
Chuyện này cũng không thành vấn đề. Vì dù gì cô cũng nhớ tên họ.
Olivia ngồi bắt chéo chân và đợi Calliophe đến.
Hoàng hôn đã buông xuống.
Cô ấy sẽ đến sớm thôi.
Ngay khi ý nghĩ đó lướt qua tâm trí cô, một ánh sáng lóe lên và có người xuất hiện.
Một người phụ nữ đeo mặt nạ đen trông giống một sát thủ.
Chẳng thể giấu được nỗi bất an, cô đang nắm chặt thanh kiếm rapier bên hông.
"Tôi đã nghe đại khái từ Seth."
Cứ như đã dành hai giờ qua để điên cuồng tìm kiếm thông tin về Tháp Chủ Xích Tháp, những giọt mồ hôi không thể che giấu đang chảy dài trên trán cô.
Cô chắc hẳn đã không tìm thấy bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Tháp Chủ Xích Tháp Galdur chính chủ vẫn đang bị nhét trong thùng rác, và những người đàm phán chủ chốt—Kiel, Võ Vương, và Esthie—đều đang tập trung ở Dãy Núi Atilla.
Tất nhiên, chuyện cô xuất hiện ở đây có nghĩa là cô đã xác nhận rằng lời nói của Olivia có mức độ tin cậy nhất định.
"Cô muốn gì?"
Đi thẳng vào vấn đề.
Vậy tức là cô không có thời gian để lãng phí.
Với việc Công chúa bị Eryas bắt cóc và cơ sở ủng hộ của Nhị Hoàng Tử đang lung lay, đây là cơ hội ngàn vàng cho Đại Hoàng Tử.
Nói cách khác, nếu họ không củng cố liên minh ngay bây giờ, họ có thể phải đối mặt với một cuộc phản công bất cứ lúc nào.
"Không gì cả."
"...Không gì cả? Cô mong tôi tin chuyện đó sao?"
"Chính xác thì, thứ ta muốn là Đại Hoàng Tử trở thành Hoàng Đế."
Calliophe nhìn Olivia với vẻ nghi hoặc.
"...Cô đã lấy được điều kiện gì từ Đại Hoàng Tử?"
Olivia không quan tâm đến Đại Hoàng Tử. Chỉ cần Công chúa không chiếm được ngai vàng là được.
Olivia cố tình giả vờ điềm tĩnh và mỉm cười.
"Tự đi mà tìm hiểu. Ngươi giỏi việc đó mà?"
Trước những lời nói đầy khiêu khích này, Calliophe bèn cau mày.
"...Được rồi, vậy nói về Hội Đồng Ma Pháp đi.”
Hai lực lượng phân chia sức mạnh quân sự của Đế Quốc: Hiệp Sĩ và Pháp Sư.
Và tổ chức mà tất cả các Tháp Chủ ngoại trừ Tháp Chủ Kim Tháp trực thuộc, chính là Hội Đồng Ma Pháp.
Và người đứng đầu hiện tại của Hội Đồng Ma Pháp là Tháp Chủ Xích Tháp, Galdur Alibath.
"Gia tộc Rothschild thuộc trung lập. Cô có biết không?"
"Ta biết. Thế nhưng chỉ trích Tháp Chủ Xích Tháp thay vì người đứng đầu Hội Đồng Ma Pháp chẳng gây ra vấn đề gì cả.”
Nghe vậy, cái cau mày của Calliophe càng sâu hơn.
"Tôi biết cô đang muốn nói gì rồi... Nhưng nếu không có Công Tước Kiel, gia chủ gia tộc, đích thân ra mặt, cô sẽ không thể gây ra dù chỉ một chút thiệt hại nhỏ nhất cho Tháp Chủ Xích Tháp. Và Công Tước Kiel là..."
"Một kẻ không quan tâm người khác làm gì."
Thế nhưng, ít nhất không phải là vậy khi nhắc đến Galdur.
"Nếu ngươi không tin ta, hãy gặp Công Tước Kiel. Hắn sẽ giúp các ngươi hạ bệ Galdur. Ta chắc chắn hắn sẽ chấp nhận."
Nghe những lời đó, một cái nhìn sắc bén lướt qua khuôn mặt Calliophe. Tâm trí cô hiện giờ đang phải chạy đua.
Nếu người khác nói điều này, cô sẽ gạt bỏ nó như một chuyện nhảm nhí. Thế nhưng với Olivia, mọi chuyện lại khác.
Một ma nữ bí ẩn. Một kẻ hiểu rõ hoạt động nội bộ của giới thượng lưu ngay cả từ phương Bắc xa xôi.
"...Tôi sẽ cần giải thích thêm. Chỉ hành động mà dựa trên vài lời nói này có rủi ro quá lớn.”
Cô nói.
Olivia cười toe toét và trả lời.
"Công Tước Kiel và Tháp Chủ Xích Tháp Galdur. Họ có tư thù."
"...Tư thù?"
"Galdur đã tấn công một người rất quý giá đối với Công Tước Kiel."
Nghe vậy, Calliophe bèn im lặng một hồi.
Đôi mắt cô dường như đang cố gắng đánh giá ý định của Olivia.
"...Người duy nhất quý giá đối với Công Tước Kiel là em gái hắn, Hilde Rothschild. Và Hilde Rothschild được bảo vệ 24/7 bởi các hiệp sĩ cao cấp của gia tộc công tước. Kể cả khi hắn là Tháp Chủ Xích Tháp..."
"Còn một người nữa. Một người bạn thân khác giới đã bên hắn trong một thời gian rất dài."
"...Cô nghĩ tôi sẽ tin một lời nói dối như vậy sao?"
“Đây không phải là nói dối. Ta được lợi gì khi nói dối chứ?"
"Công Tước Kiel sẽ trở nên cảnh giác với chúng tôi..."
"Nếu hắn trở nên cảnh giác, các ngươi sẽ không tin tưởng thông tin của ta như trước nữa. Đó cũng sẽ là một mất mát cho ta. Ta sẽ mất đi một nguồn thông tin chất lượng."
Trước lời của Olivia, đôi mắt Calliophe hơi run rẩy.
Đầu ngón tay cô đưa lên môi vì ngạc nhiên.
"...Có thật không?"
"Phải."
Đôi mắt Calliophe đảo quanh.
"...Một người bạn khác giới?"
"Phải."
“Và, giới tính là nữ?"
“Phải."
"...Hôn thê?"
Không, mọi chuyện đang tốt lắm mà, sao lại đi đến cái đó rồi?
"Không. Chỉ là bạn khác giới thôi."
"...Hẳn vậy rồi, nếu Tháp Chủ Xích Tháp động đến hôn thê của hắn, hắn chắc chắn sẽ gửi lời thách đấu.”
"..."
Chết tiệt, cô ta thậm chí chẳng thèm giả vờ nghe nữa.
Xem ra từ "đính hôn" mới là thứ thực sự thu hút sự chú ý của cô.
"Ta nói lại lần nữa, chỉ là bạn khác giới."
“Chẳng ai gọi một người đơn thuần là bạn khác giới là ‘rất quý giá’ cả.”
...Vậy sao?
Olivia vô thức cau mày.
Trong khi cố gắng phô trương tình bạn với Kiel, cô đã phạm một sai lầm nhỏ trong việc lựa chọn từ ngữ.
Thấy Olivia như vậy, Calliophe bèn cười toe toét.
"Vậy ra rốt cuộc là hắn có một hôn thê giấu kín. Tôi sẽ không hỏi sao cô cố gắng che giấu chuyện này."
Olivia thở dài thườn thượt.
"Muốn nghĩ sao tùy ngươi."
"...Không ngờ rằng ngay cả tôi, thủ lĩnh của Night Crow, cũng không nhận ra sự tồn tại của một hôn thê. Mạng lưới tình báo của gia tộc công tước Rothschild tốt đến thế sao? Có lẽ chúng tôi cần đánh giá lại xếp hạng của họ..."
Calliophe giờ đã hoàn toàn chìm đắm trong trí tưởng tượng của riêng mình.
Olivia nhìn cô một lúc, rồi thản nhiên hỏi.
"Thánh Quốc dạo này thế nào?"
"...Giáo Hoàng vẫn vắng mặt do các cuộc đàm phán phía đông. Và có một sự thay đổi trong các ứng cử viên Thánh Nữ cuối cùng."
"Thay đổi?"
"Từ hệ thống hai người đã trở lại ba người. Bởi vì một ứng cử viên tên là Rebekah đã rút lại đơn từ chức."
Calliophe sẵn sàng chia sẻ thông tin mà cô biết.
Tất nhiên, đây không phải là thiện chí thuần túy. Vì Olivia đã cung cấp thông tin hữu ích, nên cô hẳn đang cố gắng trả nợ theo cách này.
Olivia hỏi thăm dò.
"Vậy xem ra người ta có thể tham gia và rút lui khỏi vị trí ứng cử viên Thánh Nữ tùy ý nhỉ."
“Thông thường là không thể. Nhưng khả năng của cô ta hẳn phải rất phi thường, nên ngay cả Quyền Giáo Hoàng cũng không còn lựa chọn nào khác."
Người nhận được sự ưu ái của Minh Thần Aither.
Đó là Rebekah.
"Cả về mặt biểu tượng và tổng lượng thánh lực, cô ta ở một đẳng cấp khác hẳn so với các ứng cử viên khác. Nếu phải tìm một khuyết điểm, vậy chắc chỉ là tuổi tác của cô ta, cơ mà thời gian sẽ giải quyết điều đó."
Vật tức là Thánh Nữ thực tế đã được xác nhận.
'Mình sẽ phải nghe chi tiết trực tiếp, nhưng...'
Ít nhất là bây giờ, cô không có ý định gặp Rebekah.
[Chủ nhân của Manh Mối #6 là 'Kẻ Nổi Loạn'.]
Olivia đổi chủ đề lần nữa.
"Các ngươi hẳn cũng có người cung cấp thông tin ở phía nam, phải không?"
Đôi mắt đỏ của Calliophe quay sang Olivia.
Bầu không khí có chút phấn khích lập tức lắng xuống.
"...Phải."
Calliophe đến từ lục địa phía nam.
Và phía nam là vùng đất bị quỷ dữ chiếm giữ.
Phía nam là một trong số ít điểm yếu của cô.
Cũng chính bởi thế mà người phương nam có tính khí hung dữ như vậy.
Kẻ nào không trở nên cứng rắn, sẽ không thể sống sót trong môi trường khắc nghiệt ấy.
"Và ngươi hẳn cũng phải có danh sách các nhân vật chủ chốt nhỉ?"
Một câu hỏi mà cô đã biết câu trả lời.
"...Có."
"Đưa nó cho ta."
Cơn im lặng bao trùm.
Và rồi.
Bộp!
Calliophe lấy thứ gì đó ra từ không gian con và đặt nó xuống sàn.
Một tài liệu dài hàng trăm trang.
"Nếu cô vượt quá giới hạn..."
"Ta sẽ không. Ta khác với bọn ma nữ khác."
Lục địa phía nam là vùng cấm địa.
Một nơi mà quỷ cấp thấp xuất hiện liên tục, nơi các linh hồn đầy tà ác và tuyệt vọng lang thang.
Và tất nhiên, vùng đất tà ác như vậy sẽ thu hút các loại người tồi tệ nhất.
Từ hắc pháp sư đến những tên tội phạm ghê tởm, ma nữ...
Thật dễ hiểu vì sao Calliophe lại hành động như vậy.
Nếu một ma nữ cỡ Olivia đến phía nam, chuyện sẽ chẳng khác gì một thảm họa.
“Chừng nào mới gặp lại đây?"
Trước câu hỏi của Calliophe, Olivia quay lại.
"Khi ta gọi ngươi."
Và rồi, cô biến mất trong tích tắc.
"..."
Một lúc lâu sau đó, Calliophe đứng đó ngẩn ngơ.
Cuối cùng, cô cũng thở hắt ra.
"Chết tiệt. Mình không muốn chết như một con chó đâu."
Trực giác của cô đang run rẩy dữ dội.
'...Mình có phạm sai lầm khi gửi cô ta đi không nhỉ?'
Trực giác thì thầm rằng cô không nên gửi Olivia đến phía nam.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
