Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

10 34

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

293 1227

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

527 29596

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

450 2169

Web novel [401-500] - Chương 415: Mày thật sự là thằng điên à?

Chương 415: Mày thật sự là thằng điên à?

Phụng Hoả Kiếm đã cắt ngang cổ Vòng lặp thứ 8. Ngọn lửa Kiếp Hỏa giải phóng cùng lúc nuốt chửng lấy cơ thể anh ta. Giữa ngọn lửa bùng lên như một vụ nổ, những quầng sáng tan biến rải rác.

Lộp bộp! Những giọt máu nóng hổi trút xuống vùng đất đóng băng lạnh lẽo.

“Anh Ha-yul!”

Một dấu vết không nên xuất hiện bên trong Tháp. Baek Ah-rin kinh hãi hét lên.

Lee Ha-yul, sau khi dập tắt Kiếp Hỏa, khẽ rùng mình một cái rồi từ từ đáp xuống từ trên không trung. Khi đó, tình trạng của cậu hiện ra càng rõ rệt hơn. Máu nhỏ tong tỏng từ khắp cơ thể. Đặc biệt là từ thất khiếu trên mặt, máu đang chảy ra ròng ròng. Baek Ah-rin trợn tròn mắt.

“Lại chuyện gì mà máu me đầm đìa thế này hả!”

[Ưm...]

 [Ngập ngừng]

“Ngập ngừng cái nỗi gì! Anh lại đây mau!”

Trước tiếng hét chói tai, Lee Ha-yul co rúm người lại rồi tiến tới. Baek Ah-rin để cây trượng lơ lửng bên cạnh và bắt đầu kiểm tra tình trạng của cậu.

“...May mà không phải vết thương quá lớn... không phải sao? Hay vì đã được hồi phục nên mới chỉ ở mức này?”

Đôi mắt xanh nheo lại. So với lượng máu đang chảy, vết thương hầu như không có. Nếu xét đến việc cậu vừa đối đầu với một con quái vật như thế, thì có thể coi là gần như không bị gì.

Vấn đề là ở chỗ, một cơ thể đã thi triển Thái Sơn để tăng sức chịu đựng và khả năng hồi phục lên mức kinh khủng mà vẫn lâm vào tình trạng này. Hơn nữa, không hiểu sao cậu lại đổ máu ngay bên trong Tháp. Giống hệt lần trước. Ánh mắt Baek Ah-rin trở nên sắc lẹm.

“Lần này lại là cái gì nữa đây?”

[Ơ ơ... cũng không biế...t rõ nữa.]

“Lừa dối lộ liễu thế mà còn nói làm gì? Tạm thời anh cứ đứng yên đấy.”

Baek Ah-rin thở dài thườn thượt rồi đưa bàn tay đọng lại thủy khí lên. Dù sao cũng không hổ danh là người thức tỉnh Thái Sơn, cơ thể cậu đang hồi phục theo thời gian thực. Sinh khí bùng lên lấp đầy da thịt và huyết quản, hai quầng sáng màu sắc lấp lánh hòa tan vào những vết thương.

“Đây là Hồi Phục Tiên Luật của Elia mà. Giờ anh định không thèm giấu giếm luôn hả?”

[Hề hề...]

Chẳng mấy chốc các vết thương đã gần như lành hẳn. Đó là một khả năng hồi phục kinh thiên động địa. Thấy vậy, Lee Ha-yul cười gượng gạo rồi rúc sâu vào lòng cô. Cái dáng vẻ vừa rúc mặt vào ngực cô vừa lén quan sát sắc mặt chẳng khác gì một đứa trẻ đang sợ bị mẹ mắng.

Baek Ah-rin nén một tiếng thở dài rồi ôm chặt lấy Lee Ha-yul.

“Ôi trời, ôi trời! Em phát điên mất thôi. Dù đã ngờ ngợ nhưng không thể tin nổi là ngay tại đây mà cũng xảy ra chuyện thế này.”

[Hự...]

"Về nhà rồi biết tay em. Lần này anh tiêu đời rồi."

[Híc...! Chuyện, chuyện đó...]

Lee Ha-yul quơ quào hai tay, nhưng thấy cậu dường như chẳng có ý định thoát khỏi cái ôm, cô bỗng bật cười.

“Bị mắng là chuyện của bị mắng. Giờ thì anh nghỉ ngơi một lát đi.”

Baek Ah-rin khẽ cười và bình thản vuốt ve lưng cậu. Lee Ha-yul đang vùng vẫy bỗng khựng lại, rồi theo nhịp vuốt ve mà thả lỏng cơ thể đang căng cứng, nằm lười trong lòng cô.

'Người đó.'

Trong lúc đó, Baek Ah-rin nghĩ về thực thể vừa bị Lee Ha-yul tiêu diệt.

Mạnh. Không phải chỉ là mạnh thường, mà là mạnh một cách phi lý. Liệu trong số các siêu nhân hiện tại có ai mạnh được như thế không? Gia chủ Thái Sơn đương thời, Lee Ji-ah? Thành thật mà nói, có lẽ ngay cả Lee Ji-ah cũng yếu hơn người đàn ông đó. Sức mạnh của người đó chấn động đến mức ấy.

'......'

Tuy nhiên, Baek Ah-rin lại bận tâm đến một khía cạnh khác hơn. Sát khí mà người đàn ông đó phát ra là một trong những thứ đậm đặc và kinh tởm nhất mà cô từng gặp trong đời. Sát khí đó như đóng băng cả cơ thể, khiến cô cảm tưởng như mình có thể bị xé tan thành hàng vạn mảnh ngay lập tức. Nếu sát khí đó có thể hiện thực hóa thành đòn tấn công, có lẽ cô đã chết hàng trăm nghìn lần rồi.

Trước cả khi nói đến khí thế đó, cô thấy nghi ngờ về động cơ phát ra sát khí của hắn. Oán hận, cảm giác bị phản bội, uất ức, bất tín... vô vàn những cảm xúc tiêu cực phức tạp trút thẳng lên người Baek Ah-rin.

‘Rốt cuộc hắn là ai.’

Cả đời cô chưa từng gặp người đàn ông nào như thế. Nhưng vì khuôn mặt của người đó mà cô không thể bỏ qua dễ dàng.

‘Giống quá.’

Bù-úc? 

[Buê-ê]

Baek Ah-rin áp hai tay vào má Lee Ha-yul và nâng mặt cậu lên. Khuôn mặt ngây ngô và xinh đẹp lấp đầy tầm mắt cô. Máu đã được lau sạch từ trước nên nhìn rất rõ. Dù sự khác biệt về bầu không khí tổng thể là rất lớn, nhưng chắc chắn là họ giống nhau.

Hắn ta... kẻ giống Lee Ha-yul, không chỉ là giống mà trông còn như cùng một người, thực thể thử thách xuất hiện tại Tháp Trưởng Thành đó. Tại sao hắn lại trút lên cô một sát ý ghê rợn như vậy? Tại sao hắn lại lườm cô với vẻ mặt lộ rõ cảm giác bị phản bội?

Phản bội. Từ ngữ đó bỗng khựng lại và đóng đinh trong đầu cô. Đương nhiên kẻ bị phản bội mới mang theo sát ý như thế. Người đàn ông đó đã trút sát ý lên cô, thế nhưng hắn lại chần chừ ngay trước khi biến sát ý thành hành động. Hắn ta giống với Lee Ha-yul. Baek Ah-rin, không phải là người ở vị thế không thể phản bội—

[Đừng lo lắng]

Cháp

Cảm giác chạm vào hai má khiến dòng suy nghĩ bị cắt đứt. Baek Ah-rin chớp mắt. Lee Ha-yul đang áp tay vào hai má cô, nở một nụ cười rạng rỡ. Đó là một nụ cười sáng bừng, nổi bật ngay cả trên cánh đồng tuyết.

[Cứ tin ở ann]

“… Phụt, vâng vâng. Bỏ mặc anh yêu của mình mà lại đi nghĩ linh tinh một lát rồi.”

[Hứ... đừng trêu nữa, đã bảo là hãy tin—]

“Ư-vừp.”

Cô ấn đầu Lee Ha-yul đang bĩu môi vào ngực mình. Cậu cựa quậy một chút, rồi dường như thấy thoải mái nên lại ngoan ngoãn rúc mặt vào ngực cô.

Thình thịch... thình thịch... thình thịch...

Nhịp đập vang vọng từ bên trong lồng ngực. Đó là một âm thanh trầm và nhỏ hơn nhiều so với những người khác.

Cảnh tượng thu vào mắt thực sự kỳ lạ.

Vùng đất đóng băng đầy những vết tích bị cày xới và nổ tung. Trên nền tuyết, một đôi nam nữ đang ôm chặt lấy nhau. Lee Ha-yul đang rúc vào lòng như một đứa trẻ để làm nũng, và Baek Ah-rin đang ôm chặt lấy cậu vỗ về một cách đầy dịu dàng.

“Hơ...”

Vòng lặp thứ 8, kẻ đang quan sát cảnh tượng đó từ bên ngoài bức tường không gian, há hốc mồm. Là một cung thủ, việc nghi ngờ đôi mắt mình có chút kỳ cục, nhưng hắn vẫn đưa tay dụi mắt.

‘Nếu là... mối quan hệ như thế... hừm... thì đúng là đáng để mình lao vào liều chết thật...’

Vẻ mặt hắn trở nên méo mó khó tả. Tất nhiên đó không phải là ý định của Vòng lặp thứ 8. Nhưng bên kia chẳng phải là nhanh quá sao? Họ vẫn còn là sinh viên Siyolam mà...

‘Cái suy nghĩ hủ lậu như ông già này dù đã chết rồi vẫn còn sao.’

Lượt thứ 8 lắc đầu rồi liếc nhìn sang bên cạnh.

“Cái tình trạng bảo hộ kia là sao thế hả? Máu đang chảy ròng ròng kìa.”

Một không gian đen kịt như vũ trụ không có ánh sao. Gần đó là Phó tổng trưởng Venus Latera. Cô tay cầm nhẹ cây trượng, cất lời:

“Bảo hộ chắc chắn đang được áp dụng.”

“Cái đó tôi cũng thấy. Nhưng vấn đề là cái bảo hộ đó có phải loại nhẹ nhàng đến mức thích cởi ra hay sửa đổi tùy ý được đâu.”

Dù tự nói vậy, hắn biết rõ đó không phải là một sự bảo hộ hời hợt. Sự bảo hộ dành cho sinh viên tiến vào Tháp là một tính năng gian lận có tác dụng phản chiếu những biến đổi tích cực và xóa bỏ những biến đổi tiêu cực vào hư vô. Dĩ nhiên, đây không phải là chức năng mà sinh viên muốn cởi bỏ là được.

“… Tch, thôi bỏ đi.”

Bất chợt, Lượt thứ 8 tặc lưỡi khi nhìn Venus, người đang lắng nghe mà không thèm chớp mắt. Hắn dĩ nhiên biết Venus. Phó tổng trưởng Siyolam, người thân cận nhất với chủ nhân Tháp Trưởng Thành.

“Cô có biết về tôi không?” 

“Tôi không biết chi tiết. Chính xác là hầu như không biết gì cả.” 

“Ở mức độ nào?”

 “……” 

“Cái này cũng là hạn chế sao? Bản hợp đồng đó viết kỹ lưỡng thật đấy.”

Vì thế hắn dời tầm mắt. Khi nhìn xuống cánh đồng tuyết, Venus đã trả lời. Đó không phải là một câu trả lời thỏa đáng. Ngay cả khi còn sống cũng vậy, dù có túm cổ áo Venus mà rung lắc điên cuồng thì thứ nhận được cũng chỉ là tiền và vài sự giúp đỡ mà thôi. Lượt thứ 8 nhăn mặt và nhún vai: 

“Bà mẹ đó thật là kỹ tính quá đi. Chẳng thèm chỉ bảo gì mà chỉ biết sai vặt thôi. Hử? Đúng là phụ huynh tệ hại nhất còn gì.”

“… Dạ?”

Venus chớp mắt. Hiếm thấy thay, một dấu chấm hỏi hiện lên trong đôi mắt cô.

“Tôi thấy khó hiểu câu hỏi của anh.”

 “Cha mẹ cô đấy. Cái người mông nặng như đá đang ru rú trong Tháp ấy.”

 “… Xin anh hãy xem xét lại định nghĩa về cha mẹ.”

Đôi mắt tím khẽ nheo lại một cách cực kỳ tinh vi.

“Gọi là Đấng Sáng Tạo thì đúng hơn nhỉ. Thôi, nếu không phải thì thôi.”

Hắn khẽ quay đầu để tránh ánh nhìn sắc bén. Bóng tối đen kịt bao trùm. Bên trong Tháp, tại khoảng không di chuyển giữa các tầng. Nơi mà khi còn sống hắn đã tò mò đến nhường nào. Đôi mắt Lượt thứ 8 chùng xuống rồi trở nên xa xăm.

Hắn thu trọn không gian xa xăm vào tầm mắt, nhìn chằm chằm vào vô số các tầng bậc và đo lường quân đoàn đang được tích trữ bên trong đó.

“Hà, mông nặng như đá cũng phải thôi.”

Lượt thứ 8 nở một nụ cười nhạt.

Lượt thứ 8 đang ở nơi hắn bị triệu hồi lần đầu tiên. Nơi ngọn núi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một mặt đất gồ ghề đầy dấu vết tàn phá của các loại sức mạnh đặc hữu.

“Đến rồi à?”

Anh ta đang ngồi trên một tảng đá đục lỗ như bọt biển. Tôi đáp xuống cạnh đó một cách thận trọng.

[Vâng... chào anh...]

Giọng điệu từ chiếc vòng cổ cũng đầy vẻ dè dặt. Cũng phải thôi, dù là bên trong Tháp nơi nỗi đau bị giảm nhẹ, nhưng tôi cũng đã đường đột chém ngang cổ anh ta mà.

"Ừ, chào mừng đã trở lại."

May mắn thay, câu trả lời của Lượt thứ 8 vẫn bình thường. Anh ta bước xuống khỏi tảng đá, tiến lại gần rồi bất ngờ giơ nắm đấm lên, nện thẳng xuống đỉnh đầu tôi.

Thịch

 [Ác]

Tôi co người lại trước cơn đau thốn. Lượt thứ 8 hạ nắm đấm xuống và tặc lưỡi.

“Dám thử lòng người lớn hả? Tin tạo cho một trận không.”

[……]

“Không phải là thử lòng đâu... chỉ là tôi cảm thấy có vẻ như vậy thôi...”

Sát khí mà Lượt thứ 8 phát ra lúc nãy nhắm vào Baek Ah-rin là thật. Nó nảy sinh từ ác cảm nhớp nháp. Thế nhưng khi càng thu thập được nhiều thông tin qua trận chiến, tôi nhận ra anh ta không thực sự có ý định giết cô ấy.

“Cái đó gọi là thử lòng đấy thằng nhóc này.”

[Hự...]

Anh ta lại giơ nắm đấm lên khiến tôi giật mình ôm đầu lùi lại.

“Này, mày là người thi triển Thái Sơn mà. Cú đấm cỏn con này mà cũng thấy thốn sao?” 

[Dù không đau thì tôi cũng không thể thích bị đánh được đâu ..] 

“Không, cái thằng có thể đánh bật cả Thiên Lôi mà sao lại vờ như sợ bị đấm thế hả?”

Lời anh ta nói cũng đại khái là đúng. Nhưng chẳng phải lỗi đầu tiên thuộc về người đánh sao? Đôi môi tôi bất giác bĩu ra.

“Hả? Làm tốt cái gì mà mày bĩu môi hả như con nít?”

Lại bị mắng. Lượt thứ 8 lắc đầu rồi lại ngồi lên tảng đá.

“Dù sao thì, điều đó có nghĩa là một kẻ đã kết thúc như tao không có tư cách. Thật nực cười khi một kẻ không phải là người trong cuộc lại hành động tùy tiện. Tất nhiên tao có thể ra tay vì lo ngại rủi ro, nhưng nếu tao can thiệp vào điều mà chính mày đã từ chối thì... Đúng là không nên.”

Đôi đồng tử xa xăm nhuốm màu xanh bầu trời tuy bình thản, nhưng quyền năng Quan Trắc đã đọc được vô số những mảnh vỡ cảm xúc chứa đựng bên trong đó. Tôi nhìn sắc mặt anh ta rồi ngậm chặt miệng.

“… Đại loại là vậy. Vì người trong cuộc bảo sẽ tự giải quyết nên tao mới ngồi yên đấy." 

[Vâng, tôi thực sự cảm ơn anh nhiều.] “Cảm ơn cái gì. Hơn nữa, mày làm cách nào để hóa giải sự bảo hộ cảm giác đau đớn mà Tháp cung cấp thế? Không, trước đó, tại sao màylại hóa giải nó?”

Tôi mấp máy môi một lát rồi hơi quay đầu đi tránh ánh mắt anh ta.

[... So với trạng thái được bảo hộ, thì việc kích hoạt các giác quan sẽ giúp trưởng thành nhanh hơn.] 

“Cho nên mày mới chịu đựng nỗi đau bị tên găm và Thiên Lôi thiêu đốt sao? Chà, hóa ra mày còn điên hơn tao tưởng đấy?” [Vì hiệu quả... nên một chút đau đớn tôi có thể chịu đựng được ..]

“Được rồi, cũng có thể là vậy... Thế còn chiếc vòng cổ là sao? Sao lại nhắm mắt nữa. Mày đang tu luyện Tâm Nhãn đấy à?”

 [... Chuyện hơi dài. Cũng khó mà giải thích cho người khác được.] 

"Lời nguyền à?"

Lượt thứ 8 hỏi một cách thản nhiên khiến vai tôi khẽ run lên. 

Anh ta gật đầu

“Vãi chưởng, lại còn không phải chỉ một cái... cái ở giữa kia là cái thá gì vậy... Hà, hoàn cảnh của mày cũng chẳng ra làm sao cả ”

[Nghi vấn]

"Mắt tôi rất tốt. Lại còn luôn bật năng lực mở rộng thì hầu như chẳng có gì qua mắt được tôi đâu."

Anh ta chỉ vào mắt mình. Đôi mắt xanh thẳm chứa đựng Thiên Lý Nhãn.

“Mà, rốt cuộc thì thứ quan trọng nhất tao lại chẳng nhìn thấy.”

[……]

Lời tự nhủ đó chứa đựng một sự cay đắng thấm thía. Tôi không biết phải phản ứng sao thì anh ta nhún vai:

“Haiz, lỡ lời thôi. Được rồi, giờ nói cho anh đây biết về năng lực và kỹ thuật của mày đi. Thời gian Nhập Tháp là một tuần đúng không? Tao cần tham khảo để còn dạy bảo cho mày trong những ngày tới.”

[Vâng.]

Tôi thành thật liệt kê các năng lực và kỹ thuật đã học.

 “Ma Lực Thân Hòa và Bát Phương Mỹ Nhân... Đệch vãi lình! Đúng là thằng điên rồ mà.” 

[Xin anh đừng nói chửi bậy thế..] 

“Thế không chửi sao được? Làm quái nào mà loại năng lực đó lại tồn tại được chứ? Lại còn năng lực mở rộng Đồng Hóa và Thiên Biến Vạn Hóa... Mô phỏng vô điều kiện? Chỉ cần mô phỏng là nó sẽ dần trở thành tính đặc hữu của mình sao? Mẹ nó thật chứ.”

[Ư...]

Lượt thứ 8 liên tục văng tục. Sau khi nghe xong một lượt về Cường thể thuật, Ma pháp, Tử linh thuật và cả Tinh linh thuật, anh ta nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ:

“Tóc trắng, rồi còn bộ cánh ngũ sắc lúc nãy nữa... Nhìn kỹ thì mày trông khá là giống Yêu tinh đấy?” 

[Tôi cũng thấy mình giống như là bán yêu tinh vậy ạ.] 

“Cái quái gì thế này?”

Mất một lúc tranh luận về nguồn gốc lai tạp của tôi, Lượt thứ 8 bóp trán:

“Haiz, dạy dỗ thì cũng nhàn đấy nhưng mà đau đầu quá... Này, để tao bình tĩnh lại đã. Trong lúc đó nói cho tao nghe về Baek Ah-rin đi. Mày bảo có cách giải quyết mà. Tao tạm dừng tay rồi đấy, nhưng phải nghe xem cách đó có khả thi không đã rồi mới tính tiếp.”

[A ha.]

Tôi gật đầu. Dù sao thì kế hoạch của tôi cũng đại khái là hoàn thiện và đang được chuẩn bị từng bước một. Tôi bắt đầu giải thích cho anh ta nghe.

… “ Mày thực sự là một thằng điên à?”

Nghe xong lời giải thích, Lượt thứ 8 há hốc mồm kinh ngạc.

[Tháp Chủ Điều Phối đang lén lút dỏng tai nghe] … 

[Tháp Chủ Điều Phối bật dậy] [C-C-C-Cái g-g-g-g-gì cơ—!] 

[Tháp Chủ Điều Phối thi triển quyền năng 「Điều Phối」] … 

[Tháp Chủ Tri Thức khẽ rùng mình] 

[Tháp Chủ Không Gian giật bắn mình kinh hãi]

 [Tháp Chủ Quan Trắc cắn phải lưỡi] 

[Tháp Chủ Trưởng Thành giữ im lặng]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!