Chương 417: Khá Là Cảm Tính (2)
“Thằng chó này. Mày định biến câu ‘hậu sinh khả úy’ thành hiện thực bằng chính bản thân mình đấy à.”
Lượt thứ 8 cau mày phủi chiếc áo choàng. Xẹt xẹt! Nhìn luồng lôi khí bám trên áo choàng bị xua tan, tôi khẽ bĩu môi.
[Cái đó cứng quá đi mất. Em bắn trúng bao nhiêu phát mà hầu như đều bị triệt tiêu hết… đúng là đồ ăn gian.]
“Bỏ cái thứ giáp bọc trên tay trái của mày ra rồi hãy nói. Cổ vật kiểu gì mà lại ban cho cả quyền năng mức đó hả? Tao đâm đến mức muốn nôn cả ra ngoài rồi đây.”
Lượt thứ 8 tặc lưỡi rồi ngồi phịch xuống đất. Xung quanh hiện tại không chỉ dùng từ "tan hoang" là đủ. Ngọn núi cao vút, nhọn hoắt giờ đã sụp đổ chỉ còn chưa đầy một nửa…
“Sắp đến giờ rồi. Chuẩn bị đi thôi.”
[… Vâng.]
Mải mê đánh đấm nên vài giờ trôi qua nhanh như chớp. Tính toán kỹ thì chỉ còn khoảng 20 phút nữa là kết thúc thời gian ở trong Tháp. Tôi im lặng thu dọn các cổ vật vào không gian chứa đồ rồi cũng ngồi bệt xuống cạnh anh ta. Lượt thứ 8 nheo mắt rồi búng ngón tay, một viên đá bay tới gõ vào đầu tôi.
[?]
“Làm gì đấy? Bảo mày đi đi cơ mà?”
[???]
“Cất cái dấu chấm hỏi đó đi. Đừng đợi đến lúc hết giờ, sang chỗ cô ta mà đi.”
Sang chỗ cô ta. Nhận ra anh ta đang nhắc đến ai, tôi khẽ lắc đầu.
[Em muốn ở đây cho đến lúc đi ạ.]
“Tao bảo mày đi là vì tao thấy không thoải mái đấy. Để tao có chút thời gian riêng tư để suy ngẫm đi.”
Bị nói thẳng thừng như vậy, tôi chẳng biết phải đáp lại thế nào. Cảm giác có chút hụt hẫng và tủi thân. Thấy tôi bĩu môi, Lượt thứ 8 nhún vai:
“Cái kế hoạch điên rồ đó mày định làm thật à? Tao nghĩ thế nào cũng thấy giống tự sát hơn đấy.”
[… Vâng. Ngoài cách đó ra thì không còn phương án nào khác.]
Tôi thu lại đôi môi đang bĩu ra và trả lời bằng tông giọng nghiêm túc. Lượt thứ 8 nhìn tôi trân trân rồi nghiêng đầu:
“Có nhất thiết phải mạo hiểm đến mức đó không? Chỉ cần bớt đi vài thứ là vẫn khả thi mà.”
[Nếu vậy gánh nặng lên Baek Ah-rin sẽ tăng lên. Dù có xua đuổi được đi chăng nữa thì hậu di chứng vĩnh viễn có thể vẫn còn đó, nên em...]
“Haiz, rồi rồi~ Đúng là nhất mày, tận tâm hết mức.”
Thở dài một hơi, Lượt thứ 8 xua tay. Đây là cuộc đối thoại đã lặp đi lặp lại nhiều lần. Kết quả vẫn không đổi. Tôi không thể và cũng không muốn thay đổi nó.
"Thôi được, tùy mày. Tài lẻ đầy mình chắc là mày tự lo được.“
Vì biết rõ điều đó nên Lượt thứ 8 mới chỉ hỏi lần cuối như vậy.
“Những gì cần dạy tao đã dạy hết rồi, lời cần nói cũng nói xong, chẳng còn gì để lảm nhảm nữa.”
Anh ta xua tay đuổi khéo như muốn bảo tôi đi mau đi.
“Đi thanh thản nhé.“
Hành động có vẻ tuyệt tình, nhưng tôi không cảm thấy quá buồn. Bởi tôi biết anh ta chỉ đang cố tình tỏ ra vô tâm một cách tinh quái mà thôi. Chẳng phải anh ta đã nói mình là kẻ đã kết thúc rồi, đừng có vương vấn nhân duyên sao? Hơn nữa nghĩ đến sự tận tâm chỉ dạy của anh ta suốt một tuần qua, tôi biết thực tâm không phải vậy.
[… Em thực sự cảm ơn anh rất nhiều.] [Buồn bã]
“Này này này, đừng có mếu máo nữa. Cái mặt mày trông như con gái ấy, làm tao thấy nổi da gà.”
[Đã bảo không phải con gái mà.]
“… Với cái mặt đó á…?”
[Gyaaaa!]
. . .
Thông thường, việc di chuyển giữa các tầng bên trong Tháp là điều không thể. Dù có thông thạo ma pháp không gian thì kết quả vẫn vậy. Có lẽ nhờ biện pháp can thiệp của Tháp Chủ mà các bước nhảy không gian hướng ra bên ngoài đều bị chặn đứng.
‘Nhưng giờ thì mình làm được rồi.’
Trôi nổi giữa bóng tối đen kịt, tôi khẽ cử động ngón tay. Không gian dao động như thể tôi đang khoác tay qua làn nước.
‘Chắc là nhờ kỹ nghệ điều khiển Quyền năng Không gian đã thăng tiến.’
Nhất là cuộc gặp gỡ với ngài Sierra đã giúp ích rất nhiều. Được trực tiếp chỉ dạy bởi người đã nắm giữ quyền năng Không gian suốt bao năm, thực lực của tôi đã vọt lên đáng kể. Giờ đây tôi thậm chí có thể lồng ghép cả Không Gian Chiết Đoạn vào vũ khí để vung vẩy. Dù hơi quá sức một chút nhưng tôi đã có thể tung những nhát chém xuyên thấu phòng ngự với những đối thủ cậy mạnh dựa vào độ bền cơ thể.
‘Sẵn tiện ra ngoài, mình có nên ghé qua Tháp Không Gian gửi sách rồi hãy đi không nhỉ.’
Mũi chân chạm vào bức tường không gian. Kích hoạt quyền năng, không gian dao động và nuốt chửng lấy chân tôi.
Vù vù vù...!
Cơn gió lạnh buốt xé toạc màng nhĩ. Xuyên qua làn gió, cơ thể tôi rơi xuống và đáp nhẹ nhàng trên cánh đồng tuyết…
“Lên nào.”
[?]
Thứ gì đó bỗng nhảy bổ về phía tôi. Vừa kịp hãm lại luồng ma lực định bắn trả, tôi đã cảm nhận được một đôi tay chạm vào nhượng chân và lưng mình.
“Gì vậy? Sao giờ này tới? Chẳng phải vẫn còn thời gian tu luyện sao.”
Người vừa nhảy lên ôm lấy tôi chính là Baek Ah-rin. Vừa giữ chặt mái tóc đang tung bay, cô ấy vừa nhìn xuống tôi đang nằm gọn trong lòng mình với khóe môi nhếch lên. Tôi khẽ lắc đầu.
[Anh bị đuổi ra sớm vì hoàn thành bài tập sớm.]
"A ha ha.Anh bị đuổi gì chứ, phải gọi là tốt nghiệp sớm mới đúng chứ nhỉ?“
Cười khúc khích một hồi, Baek Ah-rin nhẹ nhàng đáp xuống tuyết. Cánh đồng tuyết trắng xóa giờ nhuốm đỏ bởi xác của hàng chục con quái vật nằm la liệt xung quanh.
[Sắp rời đi rồi mà Ahrin vẫn đang chiến đấu sao?]
“Lũ quái vật tìm tới thì phải dọn dẹp thôi. Mà thực ra, em cũng chẳng phải động tay động chân mấy.”
Gâu!
Baek Ah-rin nhún vai rồi cúi đầu xuống. Chẳng biết từ lúc nào, dưới chân cô đã tụ tập đủ loại tinh linh mang hình dáng những chú chó khác nhau. Đó là những tinh linh tôi đã thả ra trước đó để chúng tự trưởng thành. Có lẽ vì là Baek Ah-rin nên các tinh linh nước đặc biệt tập trung quanh cô rất đông.
Hộc hộc...! Gâu gâu!
[Kì kì] [Nhột quá]
Tôi khẽ hạ tay xuống, đám nhỏ thi nhau dụi mặt và liếm tay tôi rối rít. Cảm nhận được sự đàn hồi trong lòng bàn tay, tôi cười khì, trong khi đó Baek Ah-rin bắt đầu giúp tôi chỉnh lại mái tóc.
"Đám nhỏ cứ lởn vởn xung quanh bảo vệ thế này thì em còn việc gì để làm đâu? Ngược lại em còn phải bảo chúng dừng tay để em còn tu luyện nữa đấy.“
[Quả nhiên… chúng đã trưởng thành nhiều rồi.]
Baek Ah-rin bước về phía một hang động gần đó. Đó là một hang động dưới chân núi đá, nơi cô dùng làm nơi trú ẩn tạm thời suốt một tuần qua. Cô ngồi xuống tấm da thú trải sẵn trên nền hang bằng phẳng. Tôi cựa quậy người để điều chỉnh tư thế ngồi trong lòng cô, rồi dùng bộ áo cánh quấn lấy một tinh linh nước đang lon ton chạy theo.
Oòng oòng
Một tinh linh nước cấp trung. Nhóc tì này thật kỳ lạ, không phải hình chó mà mang hình dáng một chú hải cẩu. Đôi mắt long lanh trông hiền lành và đáng yêu vô cùng, nhưng Phẩm cấp và ma lực thì đã thăng tiến rõ rệt so với một tuần trước.
‘Mức độ này… liệu có thể thăng lên cấp cao được không nhỉ?’
Theo bản năng, tôi cảm nhận được nhóc này đã đạt đến giới hạn trưởng thành của một cấp trung. Nhưng tôi không dám chắc chắn.
[Terramore. Cô bảo từ cấp cao trở đi thì tư chất là quan trọng nhất đúng không?]
— Đúng vậy thưa Ngài.
Vừa đặt nhóc hải cẩu xuống, tôi vừa gọi tên Terramore. Cô ấy nhẹ nhàng tiến lại gần và quỳ một gối xuống trước mặt tôi. Tuy vẫn còn chút áp lực nhưng sau một thời gian, tôi cũng đã dần quen với sự cung kính này.
— Khi đạt đến cấp cao, tư chất của cá thể sẽ quyết định rất lớn đến việc thăng cấp.
[Quả nhiên là vậy sao...]
Chẳng lẽ việc đạt đến cấp cao lại khó khăn với tất cả sao? Đang nghĩ vậy thì Terramore lén lút thêm vào:
— Tuy nhiên… với những tinh linh nhận được ma lực thuần khiết của Ngài thì có thể sẽ khác.
[Ý cô là sao?]
— Những đồng bào nhận được ma lực của Ngài đều trải qua quá trình trưởng thành đặc biệt, hình thành nên cái tôi và tính đặc hữu rõ nét hơn hẳn so với Phẩm cấp của mình.
Tư chất của tinh linh thực chất chính là tính đặc hữu. Tính đặc hữu càng đậm đặc thì cái tôi càng hiện rõ. Vì vậy, những tinh linh có cái tôi rõ rệt ngay từ khi Phẩm cấp còn thấp sẽ có xác suất đạt đến cấp cao rất lớn.
[Tức là?]
— Thần không dám khẳng định, nhưng thần nghĩ những đồng bào dưới trướng Ngài có xác suất đạt đến cấp cao cực kỳ lớn ạ.
Đó quả là một tin tốt. Tôi cũng từng nghĩ ma lực của mình có tầm ảnh hưởng nhất định, giờ nghe chính lời xác nhận từ một tinh linh cấp cao như Terramore thì tôi càng yên tâm hơn.
[Nghe cô nói vậy ta thấy an tâm hẳn. Nếu có nhiều nhóc đạt đến cấp cao… thì đúng là chuyện tốt.]
Tôi lần lượt vuốt ve những tinh linh đang tụ tập trong hang, rồi nở nụ cười dịu dàng với Terramore.
[Cảm ơn cô vì đã vất vả suốt một tuần qua. Thực sự cảm ơn cô nhiều lắm.]
— Không đâu ạ. Thần chỉ làm những việc đương nhiên phải làm...
[Ta cũng thấy việc cảm ơn cô là đương nhiên thôi. Quỳ dưới đất lạnh lắm, đứng dậy mau đi.]
Terramore đảo mắt đầy vẻ cảm động rồi cẩn thận đứng dậy.
‘Có một tinh linh cấp cao bên cạnh đúng là cực kỳ thuận tiện.’
Đặc biệt là một người kiêm luôn vai trò chỉ huy như Terramore. Ngay cả khi tôi vắng mặt, cô ấy vẫn có thể thay tôi dẫn dắt đám tinh linh.
[Hơi đường đột một chút, nhưng ta có thể nhờ cô thêm một việc nữa được không?]
— Vâng, bất cứ việc gì ạ.
Terramore kiên định gật đầu. Trước dáng vẻ tràn đầy ý chí đó, tôi khẽ lắc đầu.
[Không phải việc bây giờ đâu. Sau khi ra khỏi Tháp… ta có việc muốn nhờ cả những tinh linh khác nữa.]
— Ngài muốn nhờ cả những đồng bào khác sao ạ?
[Ừ. Chi tiết thế nào ta sẽ nói sau khi ra ngoài.]
“Ơ cái anh này. Đang nghe chăm chú mà lại cứ lấp lửng gây tò mò là sao.”
[A-vừp? E-be-be-be...]
Baek Ah-rin – người nãy giờ vẫn dỏng tai nghe trộm – bỗng đưa tay bóp mạnh hai má tôi.
Vù vù vù!
Bên ngoài hang, trận bão tuyết lạnh lẽo vẫn đang gầm rú. Bên trong hang dù tương đối ấm áp nhưng không khí vẫn còn rất giá lạnh. Nếu là trước đây, chắc tôi đã vắt chân lên cổ chạy trốn cái lạnh vì sợ bị biến thành cá ngừ đông lạnh rồi. Nhưng giờ thì không thấy lạnh cho lắm.
[Ư-vừ-vừp... thả ra đi ...]
Một phần là vì Thương Hải đã dần định hình, phần nữa là do tôi đã quá quen với thân nhiệt của Baek Ah-rin.
— Vương phi Baek Ah-rin… có vẻ Đức Vua đang thấy khổ sở ạ…
“Không có đâu Terramore. Nhìn kỹ đi. Tuy anh ấy có quơ quào chân tay nhưng có thực sự kháng cự đâu. Nghĩa là bên ngoài thì vờ như ghét nhưng bên trong lại đang rất tận hưởng đấy.”
[Em đừng có m-m-mưu hại anh..]
— … Là vậy sao ạ?
[L-lời nói dối đó. Đừng có tin... vừp.]
“Suỵt, giữ yên lặng nào anh yêu.”
Tự dưng ghé qua đây chi để rồi bị bắt nạt tơi bời thế này không biết. Rốt cuộc chỉ đến khi gần bước chân ra khỏi Tháp, màn bắt nạt mới chịu dừng lại.
“Hừm…”
Bên trong phòng luyện tập rộng lớn. Hong Yeon-hwa lim dim mắt nhìn vào chiếc gương trước mặt.
Hừng hực!
Ngọn lửa Kiếp Hỏa bao quanh cơ thể cô cuộn trào dữ dội. Ngọn lửa đỏ thẫm hung hãn như thể đang chứa đầy máu tươi.
“Phù…”
Hỏa khí trộn lẫn trong hơi thở dao động như lửa đốt. Hong Yeon-hwa vừa thở ra luồng hỏa khí tích tụ trong lồng ngực vừa điều phối lại ngọn Kiếp Hỏa.
Hừng hực...
Ngay khoảnh khắc đó, Kiếp Hỏa bỗng rung động. Màu sắc nhạt đi một chút, và những đợt sóng lửa hung dữ bắt đầu trở nên mềm mại hơn. Hong Yeon-hwa mỉm cười đắc ý.
“Thằng nhãi này, biết ngoan ngoãn rồi đấy.”
Dù cái tên Kiếp Hỏa (Lửa tai họa) gợi lên sự hung bạo, nhưng đối với người điều khiển, một ngọn lửa ngoan ngoãn và phục tùng vẫn thuận tiện hơn nhiều. Giống như Kiếp Hỏa của Lee Ha-yul vậy.
‘… Có phải do được đồng bộ nhiều quá không nhỉ? Cảm giác càng lúc càng giống nhau.’
Dù vậy, công suất vẫn không hề giảm sút. Ngược lại, nó còn đang tăng tiến nhanh chóng, nên xét về mọi mặt đều chỉ thấy điểm tốt. Nhìn ngọn Kiếp Hỏa bùng lên từ đầu ngón tay và chuyển động tự do, Hong Yeon-hwa nheo mắt với biểu cảm kỳ lạ.
‘Thi triển, Khai Hoa.’
Vút! Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ, vọt cao đến tận trần nhà.
‘Thi triển, Tiến Hóa.’
Kiếp Hỏa lắng xuống. Ngọn lửa nén ép quấn chặt lấy ngón tay và dao động một cách đậm đặc.
‘Thi triển, Thánh Hỏa.’
Ngọn lửa tỏa sáng rực rỡ thiêu đốt ngón tay cô. Cảm giác đau nhức ở cơ bắp dần ấm lên và sự căng cứng giảm bớt rõ rệt.
Khai Hoa, Tiến Hóa, Thánh Hỏa. Năng lực mở rộng của Kiếp Hỏa chỉ có ba chiêu này. Nói chính xác là chỉ có ba chiêu được truyền thừa lại. Dù thỉnh thoảng có những người bộc phát tạo ra năng lực mở rộng khác, nhưng hậu thế đều không thể lĩnh hội được.
‘Hừm… mình có thể tạo ra được không nhỉ?’
Chẳng phải cô là người được đánh giá có tài năng xuất chúng nhất lịch sử sao? Nếu thực sự tâm huyết, chắc chắn cô có thể tạo ra một năng lực mở rộng mang dấu ấn cá nhân.
Dỏng tai
“Hửm?”
Ngay lúc đó, Hong Yeon-hwa đang điều khiển Kiếp Hỏa bỗng dỏng tai lên. Một khí tức đang chạy huỳnh huỵch tới gần. Những bước chân nhẹ nhàng và quen thuộc chạm vào giác quan nhạy bén của cô.
“À.”
Gương mặt nghiêm nghị bừng sáng trong tích tắc. Hong Yeon-hwa vội vàng dập tắt Kiếp Hỏa, quay mắt về phía cửa.
Cộc cộc...
“Yeon—”
“Vào đi.”
Đáp lời như thể đã chờ đợi từ lâu, cánh cửa mở ra. Nhìn gương mặt đáng yêu vừa hé lộ qua khe cửa, một nụ cười dịu dàng tự động nở trên môi cô.
“Về rồi à?”
“Yeon-hwa!”
Lee Ha-yul cười rạng rỡ chạy ùa tới. Theo bản năng, cô mở rộng vòng tay, và Ha-yul nhảy bổ vào lòng cô.
“Ôi trời… hì hì, nhớ em đến thế sao?”
“Vâng… nhớ em lắm…”
“Trời đất, mới có một tuần thôi mà?”
“Nó dài quá luôn…”
Hai cánh tay mảnh khảnh quấn chặt lấy eo cô, Ha-yul vùi mặt vào lồng ngực đầy đặn. Vì cô vừa mới luyện tập xong nên làn da nóng bừng áp vào mặt cậu, kèm theo đó là mùi hương cơ thể nồng nàn tỏa ra.
[Mềm mại] [Ấm áp quá…] [Mùi hương thơm thật…]
Lee Ha-yul rúc sâu vào lòng Hong Yeon-hwa, trút bỏ hết nỗi niềm nũng nịu đã kìm nén suốt một tuần qua.
“Hì hì, ừ ừ. Với em nó cũng dài lắm. Em cũng nhớ anh muốn chết đây.”
Sự nũng nịu đó chỉ khiến Hong Yeon-hwa thấy hạnh phúc. Cô cười khì, ấn nhẹ đầu Ha-yul rồi ôm cậu thật chặt. Dù gương mặt cậu sẽ bị vùi sâu hơn và phải ngửi mùi hương cơ thể một cách trực diện… nhưng sự xấu hổ đó cô đã vứt bỏ từ lâu rồi.
“Ngoan nào… vất vả cho anh suốt một tuần qua rồi… ừ, ngoan lắm…”
Khi cô nhẹ nhàng vỗ về mông cậu, Ha-yul càng thích thú rúc sâu vào lòng. Thấy vậy cô điều chỉnh lại tư thế bế cậu, rồi tự nhiên vùi mũi vào mái tóc trắng muốt.
“Hít… hà…”
[Nhột quá]
Mùi hương ngọt ngào mà cô đã thiếu vắng suốt một tuần qua lấp đầy khoang mũi. Hong Yeon-hwa khẽ rùng mình, Ha-yul đang dụi mặt vào ngực cô bèn hé đầu ra hỏi:
“Nhắc mới nhớ Yeon-hwa. Sao em không ở biệt thự mà lại luyện tập ở đây vậy?”
Nơi này là phòng tập tự do gần khu vực trung tâm Siyolam. Nhờ vậy mà ngay khi bước ra khỏi Tháp, cậu chỉ cần đi bộ một đoạn ngắn là tới. Nghe hỏi vậy, Hong Yeon-hwa đảo mắt rồi nhún vai:
“Thì… lâu ngày ra ngoài gặp bạn bè, thấy phòng tập nên ghé vào luyện tập nhẹ nhàng thôi.”
“A ha… ừm, chụt…”
Hong Yeon-hwa đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cậu rồi lại ấn đầu Ha-yul rúc vào lòng mình. Được hôn, Lee Ha-yul cũng cười hì hì tận hưởng sự chăm sóc. Thay vì thắc mắc tại sao Yeon-hwa lại ở đây, việc tranh thủ làm nũng sau thời gian xa cách đối với cậu lúc này quan trọng hơn nhiều.
[Tháp Chủ Quan Trắc đang lén lút quan sát sắc mặt]
[C-Chỉ cần sửa lại B&ảng trạ#ng thái l%à đư#ợc m@à… sao n&ó lại m%ất kết n#ối th$ế n@ày…]
[Tháp Chủ Điều Phối trợn tròn mắt]
[Ngươi… ngươi vừa mới khích đểu ta đấy à?]
[Tháp Chủ Quan Trắc giật mình rùng mình]
[N-Nhưng m@à… tiền đề k#ế hoạch c@ủa chúng t@a là B&ảng trạ#ng thái m@à… n&ó bị h&ỏng n&gay từ đầ#u th$ế n@ày thì…]
[Tháp Chủ Điều Phối né tránh ánh mắt, bào chữa]
[Nói chính xác thì không phải hỏng… mà là do lời nguyền mạnh vượt xa dự tính thôi…]
[Tháp Chủ Quan Trắc lẩm bẩm]
[Nhưng việc chỉnh sửa nó là vai trò của Gra*ia cơ mà…]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
