Tôi Trở Thành Anh Hùng Của Kẻ Phản Diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87236

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel - Chương 8: Phản Diện Luna (3)

Chương 8: Phản Diện Luna (3)

Ngay sau khi bị anh ta đuổi mình đi, Song Soo-yeon lập tức đứng dậy khỏi ghế.

Cô đã thắng. Trong tâm trí mình, cô tin rằng mình đã lột bỏ được chiếc mặt nạ của kẻ đang cố giả vờ làm người tốt. Dù miệng khô khốc và cái bụng còn đói cồn cào hơn, nhưng cô lại cảm thấy khá hơn hẳn. 

Cô đã trút bỏ được phần nào những u uất, áp lực tích tụ suốt bao nhiêu năm lên đầu anh ta. Anh ta nghĩ mình là ai mà dám ban phát lòng tốt giả tạo đó chứ? Đúng là một kẻ biến thái. 

Cô nghi ngờ ngay cả cái nhà hàng này cũng được dựng lên chỉ để nhử những đứa trẻ vị thành niên nghèo đói như cô vào tròng.

Tự huyễn hoặc bản thân bằng những lý do đó, Song Soo-yeon cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Cô giữ im lặng trước những câu hỏi tiếp theo của anh, vì nghĩ rằng việc phớt lờ sẽ khiến anh ta tổn thương nhiều hơn. 

Cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi quán. Chỉ có một điều khiến cô hơi tiếc nuối: cô vẫn không nghe thấy những suy nghĩ trong lòng anh ta, dù chúng có là ảo giác đi chăng nữa. Nếu nghe được những tâm tư bẩn thỉu của anh, hẳn lòng cô sẽ thanh thản hơn nhiều.

Đột nhiên, một ý nghĩ xẹt qua đầu Song Soo-yeon. 

‘... Nếu lòng tốt của anh ta là thật thì sao? Nếu anh ta thực sự không có ý đồ đen tối nào? Có phải mình vừa xua đuổi một người lẽ ra có thể đứng về phía mình không?’

"..... Dở đến mức đó thật sao?"

Cô nghe thấy câu hỏi của Dice vọng lại từ phía sau.

"......"

Vô thức, cô quay lại nhìn. Nhưng anh ta đang loay hoay với bát mì cô vừa bỏ dở, định gắp lên như muốn nếm thử.

"Ê..... Chú đang làm cái quái gì thế hả...?"

 Lần này, lời nói của cô thốt ra vì sự ngạc nhiên thực sự.

"… Hả?"

"Tại sao chú lại ăn thứ mà tôi đã nhổ ra...? Chú là đồ biến thái thật đấy à...?"

"........"

".... Thật kinh tởm..."

"Không, tôi... tôi chỉ định nếm thử vì cô không trả lời thôi..."

Bản tính của Song Soo-yeon là không tin tưởng bất kỳ ai. Dù anh ta không lộ ra ánh mắt thèm khát như những gã đàn ông khác, cô vẫn cho rằng đó chỉ là diễn kịch. Bất kể vẻ mặt vô hại, dáng vẻ như một kẻ thất bại và những lời bao biện rằng mình không có ý xấu, Song Soo-yeon vẫn nhất quyết không tin. 

Cô không muốn tin anh ta là người tốt. Nghĩ xấu về anh ta khiến cô thấy dễ chịu hơn. Cô chưa từng gặp gỡ một người đàn ông nào mà không nuôi dưỡng dục vọng với mình, nên việc mặc định anh ta có ý đồ xấu xa cảm thấy tự nhiên hơn nhiều.

Thở dài, cô rời khỏi quán một lần nữa, thầm mong sẽ không bao giờ phải chạm mặt anh ta thêm lần nào. Cô đã để lộ quá nhiều về bản thân mình rồi. Hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên cô trút giận lên một ai đó. Kết thúc chuyện này như một mối quan hệ bẩn thỉu và khó chịu sẽ khiến cô thấy dễ dàng hơn.

Tuy nhiên, khi cô vừa bước ra, một giọng nói lại vang lên:

"Này! Mai lại đến đây nhé! Tôi hứa sẽ nấu thật ngon cho cô ăn!"

Nghe những lời đó, Song Soo-yeon thoáng chút ngập ngừng. Thật sự, cô chưa từng thấy ai khờ khạo như anh ta. Bị đối xử như vậy mà vẫn cố tiếp cận cô cho bằng được. Đúng là một lòng tốt không thể hiểu nổi nếu không có một động cơ đen tối nào ẩn giấu phía sau.

......... Nếu nó không nhuốm màu những toan tính đó, thì lời nói ấy nghe mới êm ái làm sao. Chỉ là một bàn tay giúp đỡ được chìa ra mà không có bất kỳ mưu đồ nào. Điều đó sẽ tiếp thêm bao nhiêu sức mạnh cho một người đang đơn độc chống chọi như cô.

".... À."

Song Soo-yeon giật mình vì ý nghĩ thoáng qua của chính mình. Cô lắc đầu. Không. Cô không hề chật vật chỉ vì phải ở một mình. Đó chỉ là một ý nghĩ vẩn vơ thôi. ..... Cô chẳng thấy khổ cực chút nào cả.

Buổi tối ngày hôm sau.

Vẫn lang thang trên phố như mọi khi, cô lại đụng độ với đám bắt nạt ở trường.

"Song Soo-yeon! Lại đây!"

Chúng là những kẻ khét tiếng trong trường với những siêu năng lực tấn công đầy hung hãn. Đứa thì điều khiển lửa, đứa thì có đôi bàn tay sắc lẹm như lưỡi dao, và có tin đồn đứa thứ ba có thể sử dụng kim độc. 

Cắn chặt môi, cô muốn chạy trốn nhưng thừa hiểu rằng đó không phải là một lựa chọn. Ngay sau đó, cô bị lôi vào một góc khuất và cuộc bắt nạt bắt đầu.

Song Soo-yeon nghĩ thầm chắc cảm giác "tăng ca" cũng chỉ đến thế này là cùng. Cô đã hy vọng chuyện bắt nạt sẽ kết thúc sau khi rời khỏi trường. Nhưng nó vẫn bám theo cô ngay cả sau giờ học. Cách đây vài ngày, đám này đã đòi tiền cô. Khi không tìm thấy đồng nào trong cặp và túi áo của Song Soo-yeon, chúng bắt đầu thóa mạ, hành xử như thể cô đã đắc tội với chúng chỉ vì không đáp ứng yêu cầu trước đó.

"Này, mày bị điếc à?"

Tất nhiên, Song Soo-yeon khóa chặt cảm xúc và không cho chúng phản ứng mà chúng mong muốn. Cô nghĩ đây là cách mình chiến thắng. Cô không có ý định đưa tiền cho chúng, không bao giờ. Vả lại ngay từ đầu cô cũng chẳng có gì để mà đưa. Những ảo giác liên tục, hay đúng hơn là tiếng lòng của chúng, chỉ khiến Song Soo-yeon thêm mạnh mẽ hơn.

'Ghen tị với nó quá.' 

'Sao nó lại xinh thế chứ? Nhìn ngứa mắt thật.' 

'Muốn thấy nó khóc lóc van xin quá.'

Những suy nghĩ đê tiện đó vang lên rõ mồn một và không ngừng nghỉ trong đầu cô. Nhận ra hành động của chúng xuất phát từ sự ghen tị khiến cô cảm thấy dễ thở hơn đôi chút.

"Tao đã bảo mày mang tiền đến hôm nay, không tao đốt trụi đầu mày bây giờ, nghe chưa?"

"Tôi không có."

Song Soo-yeon lấy hết can đảm đáp trả đầy thách thức, dù trong lòng vẫn lo sợ mái tóc mình sẽ bốc cháy thật.

"Không có thì phải đi mà kiếm chứ, con đĩ điên này." 

Đứa cầm đầu nhổ ra những lời đó và túm lấy tóc Song Soo-yeon.

Tim cô như thắt lại. Cô muốn nhắm nghiền mắt. Nhưng để lộ sự yếu đuối sẽ rơi vào bẫy của chúng, và cô biết sự bắt nạt sẽ chỉ càng tệ hơn. Vì vậy, cô ép mình phải mở mắt ra. Tầm nhìn của cô mờ đi.

Và đúng lúc đó, một giọng nam quen thuộc vang lên đầy quyền uy.

"Này! Các cô đang làm gì thế? Dừng lại ngay!"

Song Soo-yeon giật mình trước giọng nói ấy. Đây là lần đầu tiên có người chìa tay giúp đỡ khi cô bị bắt nạt. Và cũng là lần đầu tiên cái tình cảnh thảm hại của cô bị phơi bày như thế này. Làm sao anh ta tìm được cô trong con hẻm tối tăm này chứ? Song Soo-yeon nhìn về hướng phát ra âm thanh.

"........ À."

Và đúng là anh ta. Cái người đàn ông cứ lẩn quẩn trong cuộc đời cô dạo gần đây một cách phiền phức. Lúc này trông anh ta không khác gì một kẻ khờ, nhất là với cái tạp dề kỳ quặc đang mặc trên người. Nhưng tại sao lại phải là anh ta chứ? Tại sao cô lại phải để lộ điểm yếu của mình cho anh ta thấy một lần nữa? Anh ta sẽ nghĩ gì về cô đây?

Anh ta tiến lại gần không chút do dự. Anh ta nghĩ cái gì mà lại xông vào đây? Trông anh ta đâu có vẻ gì là có năng lực chiến đấu. ...... Và thành thật mà nói, cô chẳng cần sự giúp đỡ của anh ta. Chấp nhận sự giúp đỡ đồng nghĩa với việc thừa nhận mình yếu đuối. Và điều đó chỉ tổ cho đám bắt nạt có thêm lý do để rêu rao những tin đồn thất thiệt. Cô ước gì anh ta đừng đến. Cô không cần anh giúp.

Người đàn ông đứng chắn giữa Song Soo-yeon và đám bắt nạt.

"Dừng lại và đi đi."

Ngay khoảnh khắc đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra, những suy nghĩ đê tiện của đám bắt nạt vốn đang vang lên đau đớn trong đầu cô bỗng biến mất sạch sẽ. 

Thay vào đó, một luồng ấm áp dịu dàng bao trùm lấy cô. Đó là một trải nghiệm hoàn toàn mới, khi những ý nghĩ dữ dội được thay thế bằng một cảm giác như vậy. Tâm trí cô trở nên tê dại trước xúc cảm này.

Có phải cô đang phát điên không? Hay sự ấm áp này chính là cảm xúc của anh ta? Hay anh ta đang nghĩ về điều gì đó thật nhân hậu và tốt đẹp? Giữa mớ câu hỏi không lời giải đang xoay mòng mòng trong đầu, cô nhìn vào tấm lưng của người đàn ông. 

Người đàn ông trông có vẻ yếu ớt này lại đang đối đầu với đám bắt nạt vì cô. Ngay cả với những kẻ trong bảng xếp hạng phản diện nguy hiểm, đây cũng là một tình huống liều mạng, vậy mà anh ta dường như chẳng chút do dự.

Điều này nhen nhóm một cơn giận nhỏ trong lòng Song Soo-yeon. Làm sao một người trông ngây ngô như vậy lại có thể can đảm đến thế? Nó khiến cô thấy mình càng thêm thảm hại.

Người đàn ông đưa ra tới 100.000 won cho đám bắt nạt, cố gắng xoa dịu tình hình. Anh ta bỏ ra một số tiền lớn như vậy không chút đắn đo, tất cả chỉ vì cô. 

Tại sao anh ta lại làm vậy? Đặc biệt là sau khi cô đã làm nhục anh ta công khai vào ngày hôm qua. ..... Có thực sự chỉ vì ngoại hình của cô không?

Càng nghĩ, Song Soo-yeon càng thấy khó chịu. Cô không có mong muốn đáp lại tình cảm mà anh ta thể hiện. Làm sao cô có thể làm vậy với một người mình mới quen biết? Chưa bao giờ được học cách yêu thương từ cha mẹ, cô cũng chẳng biết cách sẻ chia nó với người khác. Đối với Song Soo-yeon, tình yêu chỉ đơn thuần là một khái niệm gây phiền toái.

Cô siết chặt nắm đấm!.

"Cứu tôi với!!! Các anh hùng ơi, làm ơn cứu tôi với!!!"

Và khoảnh khắc tiếp theo, cô nhận ra người đàn ông đang luống cuống gọi anh hùng. Tiếng kêu cứu gọi anh hùng của anh ta nghe mới nực cười làm sao. Nếu đã định làm vậy, sao không gọi anh hùng ngay từ đầu đi mà lại đợi đến lúc bị tống tiền xong mới gọi?

Song Soo-yeon đi đến hai kết luận về người đàn ông này. Anh ta đúng là một kẻ khờ, và chắc chắn anh ta thích cô. Nếu không thích cô, chẳng có lý do gì để anh ta phải làm đến mức này.

Khi đám bắt nạt đã rời đi, những cảm xúc bị đóng băng của Song Soo-yeon bắt đầu xáo trộn. Cô vung nắm đấm, nện thẳng vào ngực người đàn ông.

"Ai mượn chú giúp chứ?"

Cô muốn đẩy anh ta ra xa hơn nữa. ..... Đúng vậy, chắc chắn rồi. Anh ta chẳng mang lại gì ngoài một bàn tay giúp đỡ. Nhưng khi nghĩ về ý đồ của anh, lòng biết ơn trong Song Soo-yeon tan biến. Suy cho cùng, cô chẳng có gì để đáp lại ngoài một thứ duy nhất. Điều an ủi duy nhất là người đàn ông này có vẻ vô hại. Cô cảm thấy mình có thể đẩy anh ta đi nếu cần. Cô không thể nói gì với những kẻ mạnh, nhưng ở vị thế của người nhận được tình cảm, cô có thể dễ dàng buông lời cay nghiệt.

Vừa nói, Song Soo-yeon vừa cảm thấy ghê tởm hành vi mâu thuẫn của chính mình.

"... Gọi anh hùng... làm vậy thì có ích gì chứ...!" 

Cô trút cơn giận mà cô không thể bộc phát với đám bắt nạt lên đầu anh. Đám anh hùng là cái giống loài bẩn thỉu thế nào mà anh ta lại còn gọi chúng đến.

Người đàn ông ngơ ngác cuối cùng cũng hỏi lại

"Vậy thì càng có lý do để cô gọi anh hùng chứ. Nếu không phải anh hùng, thì còn ai giúp được trong tình huống đó?"

"Chú là đồ ngốc à?" 

Một khi anh ta để lộ điểm yếu, cô không thể ngừng mắng mỏ.

"Cô nói gì cơ?"

"Chú nghĩ chuyện chỉ kết thúc trong ngày hôm nay thôi sao? Chết tiệt, ngày mai sẽ không có chuyện gì xảy ra chắc?"

"........ Ờ.."

"Giờ thì nhờ có chú mà mọi chuyện càng tệ hơn rồi. Bọn chúng sẽ càng quấy rối tôi ác hơn cho xem..."

"........"

"Lẽ ra tôi chỉ cần cam chịu là mọi chuyện sẽ qua đi trong yên lặng...! Ngày mai tôi phải làm gì đây hả!!"

"........"

"Tại sao chú lại xen vào? Tôi có mượn chú giúp đâu? Má chú phiền chết đi được...!"

"........."

"Gì đây? Chú định giải quyết mọi chuyện đến cùng à? Không, chú sẽ không làm đâu. Tại sao chú lại hy sinh tôi chỉ để thỏa mãn cái cảm giác thượng đẳng về đạo đức giả của chú hả!"

Cô thách thức anh bằng những luận điểm không thể chối cãi. Đó là cái kết khi anh chỉ nghĩ đến việc lấy lòng người khác với những ý đồ không thuần khiết. Cô tò mò muốn biết anh ta sẽ nói gì tiếp theo. Chắc là anh ta sẽ chẳng trả lời được đâu—

"...... Tôi... tôi sẽ giải quyết cho cô....." Anh nói lắp bắp.

".........."

Song Soo-yeon á khẩu trước câu trả lời của anh. Cô chết lặng đến mức còn chẳng buồn cười nhạo nữa. Ai mà tin được cái bản mặt ngây ngô và thái độ đó lại có thể giải quyết được vấn đề mà cô đã bế tắc suốt bao nhiêu năm qua chứ?

"Chú nói cái gì cơ?" Không chắc mình có nghe lầm không, cô hỏi lại lần nữa.

"Tôi... tôi sẽ giải quyết cho cô." Anh lặp lại câu trả lời đó, dường như đang nói dối cô.

Cô cảm thấy muốn chửi rủa anh ta, bực bội vì cái hy vọng hão huyền đó chỉ khiến tình cảnh của cô thêm ngặt nghèo.

".... Hả thôi đi. Giá mà chú có thể nói năng cho ra hồn... Một kẻ lập dị nói lắp, chẳng có gì ngoài lòng tự trọng hão huyền... Giải quyết, chú định giải quyết cái quái gì—"

Rooột...

Đang mắng dở thì Song Soo-yeon im bặt bởi tiếng bụng reo. Tại sao nó lại phải xảy ra đúng lúc này chứ? Anh ta chắc đang cười nhạo cô thầm kín trong lòng lắm đúng không? Thế giới này lúc nào cũng chỉ chực chờ mang lại cho cô sự nhục nhã.

"... À... Cái Đệch... thật là..."

Chửi thề là tất cả những gì cô có thể làm. Đó là nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng để hàn gắn lòng tự trọng đã vỡ nát. Đôi chân cô khuỵu xuống, cô gục ngã trên mặt đất. Những giọt nước mắt tuôn rơi, không thể ngăn lại.

Cô không nhớ rõ chuyện gì xảy ra tiếp theo. Cô nhớ mình đã buông lời lăng mạ anh ta, bộc bạch những tâm tư sâu kín nhất. Cô gọi anh ta là đồ biến thái, kẻ thất bại, bảo rằng anh ta thật lộ liễu. Cô đã trút hết mọi ấn tượng xấu xí về anh ta.

Thế mà, anh ta vẫn dẫn cô quay lại tiệm. Song Soo-yeon, vì đã cạn kiệt năng lượng, không còn sức kháng cự nữa. Suy cho cùng, cô đã phơi bày những gì tồi tệ nhất của mình trước mặt anh ta rồi. Cô đã cho anh ta thấy cảnh mình đi xin ăn, sự nghèo khổ, việc bị cô lập, và thậm chí để anh nghe thấy tiếng bụng đói của mình tới hai lần. Chẳng còn chút lòng tự trọng nào để mà giữ gìn. Cô đã trần trụi trước mặt anh rồi.

Vì vậy, khi anh đề nghị giúp đỡ vì "sự tự thỏa mãn" và nói dối, Song Soo-yeon cảm thấy dửng dưng. Cô không muốn từ chối bữa ăn chỉ vì lòng tự trọng đã chẳng còn tồn tại. Kháng cự lúc này chỉ tổ trông thật ngu ngốc. Cô cũng đã cảnh cáo anh rồi. Cô sẽ không thích anh đâu. Vì anh cũng nói điều tương tự, nên anh đừng mong đợi gì ở cô.

Cô quyết định sẽ cứ thế lợi dụng anh ta thôi. Việc ban phát lòng tốt miễn phí là quyết định của anh ta. Nó chẳng liên quan gì đến cô cả. Cô dự định sẽ tận dụng điều đó mà chẳng cần đáp lại bất cứ thứ gì.

Bước vào bếp, Song Soo-yeon sững sờ trước đống hỗn độn. Anh ta đã thực sự để tâm đến lời chê mì dở của cô, cứ nhìn đống tàn dư của việc thực hành vương vãi khắp nơi là biết. Song Soo-yeon bị bao trùm bởi một cảm giác tội lỗi lạ lùng.

......... Tình yêu là cái quái gì mà khiến người ta phải đi xa đến mức này? 

Cô chỉ cho anh ta thấy khía cạnh đen tối nhất, vậy mà anh ta lại chìa ra lòng tốt như vậy chỉ dựa vào ngoại hình của cô, đó là điều cô không thể hiểu nổi. Anh ta phải thích cô đến nhường nào mới hành động như thế chứ? Mức độ tình cảm mà anh ta thể hiện là điều lần đầu tiên cô được chứng kiến.

Lúc này, cô thậm chí còn chẳng thấy khó chịu vì điều đó nữa. Mắt anh thỉnh thoảng có lướt qua chân cô, nhưng... có lẽ vì khuôn mặt ngây ngô kia, nó trông không có vẻ gì là đầy dục vọng. Chẳng có ý nghĩ thô thiển nào lọt vào đầu cô, nên cũng dễ dàng để lờ đi. Cô nhận ra anh ta là người đàn ông đầu tiên mà sự hiện diện của họ không khiến cô thấy khó chịu.

Rồi bát mì tương đen được bưng ra, và cô, không thể cưỡng lại, bắt đầu ăn. Ngày hôm nay đã quá kiệt sức rồi. ...... Thật không tin nổi, hương vị món ăn đã cải thiện đáng kể. Nó đã trở nên ngon hơn chỉ trong vòng một ngày.

".... Hì hì hì hì hì."

Tuy nhiên, khi cô đang ăn, anh ta bắt đầu cười khúc khích. Song Soo-yeon giật mình vì tiếng cười đó. Nghĩ lại, cô đã buông lỏng cảnh giác quá mức. Có quá muộn rồi không? Nhưng sau khi nói chuyện, biểu cảm của anh ta trông thật oan ức.

"Chú đã cho thứ gì kỳ lạ vào đây phải không? Không? Sao chú có thể...?"

".... Chú không cho gì thật chứ?"

Nhìn biểu cảm của anh ta, cô lập tức thấy an lòng. Nếu đó là diễn kịch, thì anh ta hẳn là một diễn viên cừ khôi đấy. Ngượng ngùng, cô lẩm bẩm.

"... Tại lúc nãy chú cười trông như ác quỷ ấy... tôi cứ tưởng chú làm trò gì rồi..."

Song Soo-yeon tiếp tục gây sức ép với anh, che giấu cảm giác tội lỗi của mình. Cuối cùng, cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc bằng lời xin lỗi của anh.

"...... Tôi xin lỗi."

Anh ta đúng là một kẻ khờ.

Sau đó, Song Soo-yeon tập trung vào việc làm đầy cái bụng của mình. Đã lâu lắm rồi cô mới có một cuộc trò chuyện mà không bị tiêu tốn năng lượng cảm xúc đến thế. Thông thường, tất cả những gì cô nhận được chỉ là những lời lăng mạ từ phụ nữ và những lời nói thô bỉ từ đàn ông... nhưng lần này, chẳng có gì trong số đó cả.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô cảm thấy mình thật bình thường.

Vừa nhai thức ăn, sự nực cười của những gì vừa xảy ra cứ hiện lên trong đầu. Có phải vì cô đang thư giãn, hay vì khuôn mặt anh ta lúc đó trông thật oan ức một cách nực cười? ........ Vì lý do nào đó, Song Soo-yeon cảm thấy mình sắp bật cười đến nơi rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!