Tôi, sẽ trở thành twintail.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Quyển 03 - Chương 1: Kẻ địch twintail.

“Twoearle, ta tới đây để đón chị-noja. Xin chị, hãy chiến đấu kề bên ta.”

Trên chiến trường đương tắm mình trong dư âm của trận quyết chiến chống lại hai Elemerian cấp lãnh đạo—— Krake Guildy và Levia Guildy, bất thình lình xuất hiện một thiếu nữ vận đồ đen bí ẩn.

Những gì thoát ra từ miệng cô ta, nghe vừa chấn động lại vừa khó lòng lý giải nổi.

——Chiến binh hành động dưới trướng thủ lĩnh của Ultima Guil——

Mặc cho nhìn đâu cũng thấy giống con người, chính miệng cô nàng lại tự xưng như trên.

Và điều làm tôi rối trí nhất, ấy là cô ta lại gọi tôi đây bằng cái tên “Twoearle”.

Nhằm che chắn cho Twintail Mặt Nạ—— tức Twoearle đích thực, tôi bèn bước lên một bước.

Cách một quãng sau lưng tôi là Tail Blue và Tail Yellow, bất tỉnh nhân sự do kiệt sức sau trận chiến vừa rồi.

Tôi không biết cô gái này là ai, nên chừng nào thân phận còn mập mờ thì chừng đó tôi không cho phép cô ta tiến gần mọi người thêm một bước nào nữa.

89b91abc-d29f-482d-8091-b68b0adf7dd1.jpg

“Cô… rốt cuộc là ai?”

Mặc kệ vẻ hoảng loạn nơi tôi, cô gái kia vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt như chứa chan ẩn ý gì đó, còn đôi mắt cứ dán lấy tôi mãi không rời.

“Ra vậy, ta đã trổ mã quá đỗi xinh đẹp, nên mới không trùng khớp với ký ức của chị sao? Mừng thì có mừng thật đấy… nhưng cũng thật tủi thân xiết bao.”

Y chóc, cái cô này nhận nhầm tôi là Twoearle.

Trong khi tôi với cô nàng, nhìn ngang ngó dọc thế nào cũng chẳng đào đâu ra một điểm giống nhau, bất kể là chiều cao hay ngoại hình. Nguyên do khả dĩ nhất tôi nảy ra được, ấy là cô ta cảm nhận được Hạch Tâm của bộ Tail Gear tôi đang trang bị lên người… tức Thuộc Tính Twintail của Twoearle và nhận nhầm tôi là cô nàng—— Không còn cách giải thích nào khác hợp lý hơn.

Thế nhưng, tại sao?

Elemerian thì thôi không nói, cớ sao một con người như cô ấy lại phân biệt người khác bằng <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính)?

Hay là… mang bề ngoài giống con người là thế, chứ kỳ thực cô ta là Elemerian?!

Khỉ thật, vẫn chưa luận ra được gì ngoài việc cô ta là người quen cũ của Twoearle cả.

“Souji-sama… Souji-sama…”

Giọng nói của Twoearle chạm tới tai tôi thông qua chức năng liên lạc của Tail Gear.

“Chuyện ở đây, xin anh giao lại cho em… em sẽ không làm gì quá đáng đâu. Anh cứ lẳng lặng, đưa tay ra sau lưng…”

Như chỉ dẫn, tôi đưa tay phải ra đằng sau, thì được cô nàng đưa lại cho một chiếc TwoearlePhone, thật kín đáo sao cho cô gái kia không nhìn thấy.

“Acena… sao em, lại ở thế giới này?!”

Tự dưng nghe giọng mình phát ra ngay sau lưng làm tôi giật thót, mém nữa là làm rơi TwoearlePhone.

“Ôi… vậy là chị đã nhớ ra! Ta mừng lắm! Phải, ta là <<tín đồ>> (người hâm mộ) số một của chị, Acena đây-ja!”

Nguồn âm truyền đi từ chiếc mặt nạ của Twintail Mặt Nạ, phát ra ngoài bằng TwoearlePhone. Nghĩ lại thì cô nàng từng bảo TwoearlePhone có chức năng thay đổi giọng nói thật. Cô nàng nhái giọng Tail Red, chắc là để từ từ moi thông tin từ cô gái kia đây mà.

À mà, dùng chức năng này là có thể tùy ý dùng giọng tôi lúc tôi không hay biết đấy nhỉ. Thấy rủi ro ra phết…

Thôi sự đã thành thế này, đành phải để Twoearle lo liệu hết vậy.

May thay, chất lượng âm thanh phát ra loa ngoài của TwoearlePhone trong không thua kém gì giọng người thật, nên trừ phi tiến lại sát gần tôi, không thì còn lâu mới bị phát hiện.

Để đề phòng, tôi đưa một tay lên che miệng, ra điều bàng hoàng lắm nhằm che giấu cử động môi khỏi ánh mắt cô ta.

“Tính cách em khác hẳn lần cuối hai ta gặp mặt… Có phải là do chiếc Glass Gear kia?”

Cô gái tên Acena gật đầu đầy hãnh diện.

“Không sai. Một khi vận Glass Gear lên mình và biến thân thành Dark Grasper, bản chất thật của ta mới được bộc lộ rõ nét. Nguyện vọng của ta, là trở thành chiến binh nhất hạng để có thể đường đường chính chính sánh bước bên chị.”

“<<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) vẫn còn nguyên vẹn không tổn thất, chứng tỏ—— trước khi cuộc xâm lược tại thế giới của chúng ta kết thúc… trước khi toàn bộ <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) bị tước đoạt, em đã hợp tác với Ultima Guil rồi nhỉ.”

Lần đầu tiên, cái gật đầu của Acena toát lên vẻ lúng túng.

“Tại sao lại vậy? Hệ thống Tail Gear là công nghệ nguyên bản của chị. Không thể có chuyện Ultima Guil lại có dữ liệu trong tay được.”

Twoearle vừa dứt lời hỏi, Acena liền đưa tay lên gọng kính, trở về với bản mặt tự hào.

“Chắc hẳn là do sức mạnh con tim trong ta-ja. Sau một thời gian dài, dài đằng đẵng, dài đến vô cùng tận quan sát Twoearle, cặp kính của ta đã đạt được một sức mạnh kỳ lạ-ja. Thế rồi, lấy ký ức về Tail Gear làm nền tảng, ta đã cải tiến cặp kính này thành thiết bị biến thân. Ta gọi đây, là <<God Megane>> (Thần Kính Mắt).”

Cái khiếu đặt tên vừa vi diệu vừa ảo diệu gì thế này… ngứa ngáy hết cả người…

Mà đùa chứ, cách dẫn chuyện dễ hiểu ra phết. Đủ để một đứa ngoài cuộc như tôi hiểu thêm chút ít về mối quan hệ giữa hai người này luôn.

“Cho ta biết đi, hà cớ gì chị lại hóa thân thành dáng hình tựa con nít? Quả thật, toàn thế giới không ai không biết chị là chiến binh chuyên dành tình yêu cho các bé gái, nhưng đến thế này thì…”

Một thông tin ô nhục động trời vừa được công khai cho bàn dân thiên hạ. Dẫu vậy, vị anh hùng bi kịch xưa nay luôn ngẩng cao đầu chiến đấu vẫn xoen xoét cái miệng bá xàm bá láp mà chẳng khựng lại phát nào.

“Thoạt tiên, đây chỉ là hành động chuộc tội. Vứt bỏ thân thể gốc, bất đắc dĩ biến thân thành hình dạng bé gái hằng yêu hết mực, và bảo vệ thế giới khác… tất cả chỉ phục vụ cho mục tiêu đền tội. Lạ thay, chuyển hóa thành thân hình nhỏ nhắn hơn mà cơ thể chị lại chẳng hề cự tuyệt chút nào, nếu không muốn nói là còn hạnh phúc bằng bội phần khi xưa.”

Ừ thì, biến thành hình dạng mình yêu quý thì sao mà thành hình phạt được. Có phởn hơn một tí cũng chẳng khó hiểu… Ấy, không phải tôi tự biện hộ đâu nhé.

“Để rồi, đến khi đã chấp nhận trọn vẹn thân xác này, chị không còn trở về với cơ thể cũ được nữa… Twoearle mà em biết, đã không còn trên thế gian này nữa rồi.”

Chết dở. Có là hình dạng mình yêu quý thì biến thân cả đời cũng nguy hiểm lắm. Phải tách bạch rạch ròi ra mới được.

… ơ hay, đã bảo không phải tôi tự biện hộ gì cơ mà?

Đôi mắt Acena ẩn sau cặp kính mở lớn, thân người cô ấy run lên bần bật.

“Không thể nào… chị đang bảo, kia không phải trạng thái điều chỉnh thân thể tạm thời hậu biến thân sao?! Vậy thì, vếu đâu?! Đôi núi đồi trù phú đặc trưng của Twoearle biến đâu cả rồi-noja?!”

“Thứ duy nhất bị cự tuyệt khỏi cơ thể, chỉ có cặp vếu. Bộ ấm chén chị hằng tự hào, đã biến mất vào chân trời thứ nguyên. Lúc này đây, có lẽ chúng vẫn đang lủi thủi vươn mình trong một á không gian vô danh nào đó cũng nên.”

“CÁI GÌ CƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠƠ?!!!”

Thôi tốp lại được rồi đấy.

Phần diễn giải rõ là đá vào lời ra, được cái là chặt chẽ, chi tiết nào cũng ăn khớp với nhau, nhưng có gì đó trong tôi lại mách bảo đừng nên gật gù chấp nhận, tin tưởng tràng sảng văn của Twoearle dễ dàng đến thế.

“Em vỡ mộng rồi phải không nào? Vậy hãy quên chị đi… và kiếm tìm một tình yêu mới đi em.”

“Hàm hồ!!”

Acena siết chặt nắm đấm trước ngực, nắm đấm chan chứa ý chí quyết không từ bỏ.

“Ta dứt khoát sẽ tìm lại vếu về cho chị-noja! Nếu cần thiết, ta cũng sẽ đưa chị đôi búp non mới nhú này luôn!!”

“Tự em cũng biết là chị yêu đồng bằng mà.”

“Hừ hừ…!”

Theo phản xạ tôi ngoái lại nhìn Blue gục ngã đằng sau mình. Một hành động chết người như chơi.

Theo đó, Acena cũng đánh mắt ra sau lưng tôi.

“Nhắc mới nhớ, tại sao con ả nằm xả lai ra kia lại mặc đồ cũ của Twoearle-noja? Lại còn lép xẹp, làm ta cứ ngỡ đâu là Tail Gear đặt trên bàn là quần áo, nhìn kỹ lại mới thấy hóa ra là ngực con người.”

“Bằng cách trao lại Tail Gear cho một người ngực phẳng ở thế giới này, chị mới dứt đi được hết thảy nỗi lưu luyến thân thể cũ. Phải mục sở thị độ chênh lệch giữa ông mặt trời với trái bi ve thế kia, em hỏi chị quyến luyến thế nào được nữa?”

“Hừ… tấm lòng mới thật cao quý làm sao-ja…”

…………… hình như, twintail của cái “người ngực phẳng ở thế giới này” vừa dựng đứng lên như mèo xù lông thì phải. Bả vẫn đang bất tỉnh mà… ha…?

“Tóm lại là, chị khuyên em đừng theo đuổi chị nữa. Dễ thương như em hiện giờ, dù là thế giới nào thì cũng thiếu gì người theo đuổi.”

“Ta từ chối.”

Đột nhiên, Dark Grasper rút ra từ đâu đó một chiếc điện thoại. Thoạt nhìn thì giống smartphone thông thường, nhưng nhìn độ nứt nẻ và phai màu kia là biết nó đã được sử dụng qua bao năm tháng thời gian.

“Chiếc điện thoại này chỉ đăng ký một địa chỉ duy nhất… Vào cái ngày rời khỏi thế giới trước, có vẻ chị đã vứt địa chỉ cũ đi-noja, nhưng địa chỉ của ta, trước nay chưa từng thay đổi-ja. Twoearle hỡi, xin chị, hãy cho ta biết địa chỉ của chị một lần nữa.”

————Lặng thinh.

Twoearle đáp lại yêu cầu của thiếu nữ vượt qua muôn vàn thế giới để tìm kiếm mình bằng một khoảng lặng dài đến khó xử…

“————————————————––cHị HổNg MaNg ĐiỆn ThOạI.”

Giữa giây phút trọng đại bậc nhất lại đi ngửa bài thoát thác, hèn thì cứ phải gọi là ối giời ơi luôn.

Cái thứ tôi giấu trong tay đùng cái nặng trình trịch.

“Bịa đặt! Chị có lúc nào không kè kè điện thoại theo mình?! Để còn tiện đường trao đổi địa chỉ email với mấy đứa con nít, rồi nhờ chúng nó gửi tin nhắn kèm ảnh cho mình đấy thôi… Đứa nào cũng tìm đủ mọi cách để chiều lòng Twoearle, về sau còn biến tướng thành…”

“HỰỰỰỰỰỰỰỰỰỰỰỰỰỰỰAAAAAAAAAAAAAAAA E HÈM HÈM HÈM!!”

Twoearle đằng hắng dữ dội, tưởng đâu đờm nó tích tụ lại bịt kín cả cổ họng cô nàng rồi cơ chứ.

“Không phải đâu, chuyện đó là sao nhỉ, dạng như chăm sóc hậu phẫu ấy, để các bé bị quái vật tấn công đỡ dính chấn thương tâm lý thôi đó mà! Kiểu ‘Có onee-chan ở bên các em đây rồi’ ấy!!”

Twoearle sống chết biện minh, nghe như kiểu không phải với Acena, mà là với tôi.

“Lúc này… chị, chỉ muốn tập trung chiến đấu… Chị còn tư cách đâu để xoa dịu trái tim người khác nữa…”

Xoẹt phát đã điều chỉnh quỹ đạo, về lại chế độ diễn sâu ngay cho được.

Cái trận chiến tâm lý căng thẳng đến ná cả thở gì thế này? Hoặc có mỗi mình tôi thấy thế, chẳng biết được.

“Chị không cần phải khách sáo-noja! Chị gửi mail thời điểm nào cũng được, ta hứa sẽ trả lời chỉ trong ba phút không hơn! Lần này, hãy để ta xoa dịu cho con tim của chị!”

Ánh mắt thật khí thế, buồn ngủ cách mấy cũng thành tỉnh như sáo liền.

Nói sao nhỉ, đại khái tôi cũng hiểu sao Twoearle lại tránh không can hệ với cô gái này rồi…

“Con tim chị sẽ không thay đổi đâu, Acena ạ. Xoa dịu chị cũng vô nghĩa, giống như việc chị thuyết phục em hãy rời bỏ Ultima Guil vậy…”

“Ư… Hự…!”

Lệ đọng lại nơi khóe mi, Acena tung vạt áo choàng.

“Twoearle… Nếu chị đã kiên định đến vậy thì ta chẳng còn cách nào khác. Hôm nay ta lui… nhưng chớ nghĩ ta đã từ bỏ! Băng qua vô vàn thế giới, cuối cùng ta cũng được gặp lại nhau-noja… Ta quyết không bỏ cuộc đâu!!”

Một tấm màng đa sắc thoắt hiện ra phía sau Acena, nhìn rất giống cánh cổng chúng tôi hay dùng lúc xuất kích.

“… ngoài ra, hãy nhớ lấy một điều. Ta không đầu hàng Ultima Guil để quay lưng lại với nhân loại. Ta đã lựa chọn, sẽ chiến đấu vì những gì ta muốn bảo vệ-noja!”

“……!”

Tôi toan thốt ra điều mình muốn nói nhất, nhưng đã quá muộn.

“Địa chỉ của ta, từ trước tới nay chưa bao giờ thay đổi!!”

Để lại một câu thoại từ biệt não nề, Acena được bao bọc trong tấm màng ánh sáng và biến đi mất dạng.

“…… phù……”

Twoearle cởi chiếc mặt nạ của Twintail Mặt Nạ, giũ nhẹ mái tóc rồi ngưỡng vọng bầu trời.

Đến phút cuối tôi còn thấy hơi ngần ngại, nhưng ngay khi được giải phóng khỏi bầu không khí nặng nề ban nãy, tôi bèn hỏi cô nàng.

“… Twoearle, tôi hiểu vừa rồi là người quen cũ của cô từ thế giới trước, cơ mà hai người nói chuyện thấy hơi bị mâu thuẫn, hay đúng hơn là hơi bị xa cách thì phải… Vậy là sao đấy?”

“Em nghĩ Souji-sama hiện tại chắc cũng thấm thía được rồi, về những bất trắc phát sinh khi có một lượng người hâm mộ quá đông đảo… Người nào vô ý tứ chút thì thôi không bàn, chứ cô bé kia là ngoại lệ. Bé ấy là stalker, chuyên nghiệp đến hung tợn là đằng khác.”

Biết ngay.

Lại còn vượt qua lằn ranh thế giới để tìm kiếm người mình hâm mộ, có bảo là stalker hung tàn vô tiền khoáng hậu cũng không ngoa.

“Nói chứ, cô xử lý khủng hoảng tốt quá nhỉ… Thấy bảo hồi còn làm anh hùng cô có cho người hâm mộ địa chỉ email đấy thây?”

Mỗi lúc biến thân rồi chiến đấu xong xuôi là tôi lại bị một toán con gái dúi vào tay mảnh giấy ghi địa chỉ email của từng người, chứ còn tôi chả dại gì mà đi phân phát địa chỉ lung tung.

“Hồi ấy Acena còn nhỏ nhắn <<ngây thơ>> (đáng yêu) lắm, nên em hơi bị chiều em nó quá… Nhưng anh chớ lo, giờ em nó không còn đúng gu em nữa rồi. Sao nhỉ… con gái cái tuổi này, rời mắt ra cái là lớn nhanh như thổi ấy anh ạ.”

Ấy, cái chuyện cô phát địa chỉ email vô tội vạ cho bé gái vừa bị bại lộ xong đấy nhé…

“… Acena khiếp nhất phải kể đến cái lúc con bé hóa thân thành máy viết mail hình người, gửi liền một mạch 60 tin nhắn dài như sớ văn với nội dung không cái nào trùng cái nào, tất tật chỉ trong một tiếng đồng hồ.”

“Kinh vãi, kinh hơn cả bọn Elemerian nữa.”

“Thế xong em bảo chặn mail thì hơi rủi ro, nên mỗi lần nhận là em lại tống hết vào cùng một thư mục với đống tin nhắn quảng cáo từ mấy trang bán hàng trực tuyến cho xong chuyện…”

Một phương án xử lý vừa đủ an toàn trong trường hợp không thể chặn hay ném email của người quen vào hộp thư rác mà không muốn chịu mặc cảm tội lỗi.

“Tựu trung lại, nhìn tình hình này thì chắc con bé sẽ không ra mặt một thời gian, nên ta cứ thong thả lập chiến lược đối phó. Chi tiết thế nào, em chỉ nói cho mình Souji-sama biết thôi. Lát anh đừng nói gì với Aika-san cả, cứ lặng lẽ sang phòng em nha. Chắc là em sẽ chốt cửa tức thì đấy, nhưng anh chớ lo, đều là để bảo toàn bí mật cả.”

Thốt nhiên, từ đằng sau Twoearle có gì đó nắm chặt lấy vai cô nàng.

“……… fan gì mà phiền hà hết biết, toàn đi bắt chước thói hư tật xấu không…”

“HIIIIIIIIIIIIIIIIIIII CÁI BÀN LÀ BIẾT NÓI KÌA!!”

Chẳng biết tự lúc nào mà Aika đã tỉnh dậy, đứng lù lù ngay sau lưng Twoearle, để rồi chỉ sau một chiêu ném của bả, cô nàng đã phải trượt người trên đất mượt mà chẳng thua gì viên bi trong trò bi đá trên băng. Tiếp đất trơn tuột, như thể mặt đường nhựa bị phá tan tành trong trận chiến vừa rồi chẳng sinh ra chút lực ma sát nào vậy. Cô nàng cứ thế trượt dài, dài nữa, dài mãi. Ngặt nỗi, bi đá trên băng nào có phải môn thể thao so đo khoảng cách trượt xa. Twoearle thế là đã bị loại. Thắng trận chiến, mà thua trận đấu.

Aika mặt sưng mày sỉa, lấy tay chống hông mà nói.

“… về cô gái vừa rồi, tất cả chúng ta phải cùng nói chuyện cho ra nhẽ chứ lại.”

Vừa đặt chân trở lại căn cứ dưới lòng đất, chúng tôi nhanh chóng tập trung tại phòng điều khiển.

Mẹ bước ra đón chúng tôi trong trang phục cosplay, miệng hồi hởi nói “Các con vất vả rồi!” Ban đầu tôi chỉ ậm ừ đáp lại cho qua chuyện, nhưng rồi—— Ê gượm phát!, đến lúc thấy có gì đó sai sai rồi ngoảnh mặt lại thì ôi thôi đã quá muộn.

“Chao ôi, trang phục của Miharu-san thật tuyệt quá đi.”

“Con cứ khen thừa!”

Chủ tịch đã thấy mất rồi. Tôi á khẩu, cảm tưởng như có thứ ánh sáng kỳ quặc nào đó vừa phun ra từ đôi mắt, mũi và miệng mình.

Chủ tịch, thành trì cuối cùng… đã thấy mẹ tôi… cosplay thành nữ chỉ huy tổ chức xấu xa…

Lẽ ra phải bảo mẹ từ sớm… là đừng có ăn mặc kiểu đó khi có mặt Chủ tịch chứ…

Tôi ngồi phịch xuống, mối liên kết giữa thể xác và tâm hồn thật quá mong manh, tưởng chừng chỉ cần hắt xì một cái là đứt phựt ra được. Chuẩn rồi, trải nghiệm thoát xác chắc cũng chỉ thế này là cùng.

“Một lần nữa, mình rất mong được các bạn chiếu cố.”

Vẻ mặt ửng đỏ ra chiều ngại ngùng, Chủ tịch cúi đầu thật thấp trước chúng tôi.

Sau một ngày ba đầu sáu tay, đạt được đủ thứ chiến công hiển hách, twintail của Chủ tịch đã được giải phóng khỏi trách nhiệm nặng nề và đung đưa thật diễm lệ.

“Ây da~ Erina-chan đỉnh lắm luôn ấy. Thấy cô nói hay chưa, dùng súng là chuẩn xác nhất phải không nào?”

“Vâng, con cảm ơn cô nhiều lắm! Tuyệt chiêu tất sát còn hệt như con hình dung nữa cơ!”

Ngẫm lại, chính mẹ là người đề xuất Erina dùng vũ khí tầm xa để hỗ trợ hậu phương nhờ.

Gọi là hỗ trợ hậu phương cho oai chứ, chị ta độc có phăng phăng xông ra tiền tuyến, trên người nguyên một kho vũ khí thì cứ vứt phéng đi hết cái này đến cái khác.

“… còn Aika-chan thì… cũng đỉnh, trên một phương diện khác…”

Đến mẹ tôi còn phải ớn là biết trạng thái mất kiểm soát của Aika nó dã man đến nhường nào.

Về phần Aika, bả lại chỉ xoa xoa nắm đấm và đáp.

“Ừm… con cũng không nhớ lắm. Chỉ biết là tay nhức kinh lên được.”

À thì…

Kẻ địch mà bọn tôi phải xoay sở đủ điều, từ kiếm đến súng, chật vật lắm mới đánh bại nổi, bà lại cho tắm máu bằng tay trần… chơi trội thế mà còn bình thản như không thì kính hỏi mẹ ăn gì con cúng ạ.

“Nhưng có ổn không vậy? Cô thấy Erina-chan hơi~bị hở hang à nha.”

“Bảo là không xấu hổ thì sẽ là nói dối. E rằng, từ nay về sau con sẽ tiếp tục phô ra bộ dạng đáng xấu hổ như vậy hết lần này đến lần khác…”

Nói rồi, Chủ tịch liếc mắt sang tôi.

“Không cần bận lòng đâu. Chủ tịch oai phong cực kỳ.”

“M-Mình biết rồi, cảm ơn Mitsuka-kun nhiều lắm!”

Nhất là cái lúc twintail khoan thủng mặt đất ấy, nổi hết cả da gà luôn.

Twoearle cũng trông sang Aika, miệng cười “Hì hì” đậm vẻ hữu ý.

“Đúng rồi đó Erina-san à. Tạm gác cái thói hay lột đồ qua một bên, phong cách chiến đấu của cô đích thị là thuộc về một anh hùng. Đâu như ai kia, chỉ giỏi ăn lông ở lỗ, khoác da thú với vung gậy gộc như người tiền sử.”

“Souji, phòng này cứ lạnh lạnh thế nào ấy nhỉ? A, vừa hay có da thú này, khoác phát cho ấm.”

“Da thú nào là da tôi ấy chÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!”

Aika mạnh bạo giựt tấm da ra khỏi con <<mannequin>> (búp bê trưng bày) mang tên “xương người” để khoác lên cho qua mùa đông lạnh giá. Tập tục săn thú… người tiền sử chuẩn đét đẹt.

Chủ tịch nghe ra cũng quen với kiểu tương tác của hai người này rồi hay sao ấy, thấy cảnh này rồi mà nụ cười vẫn thường trực trên môi chị. Có ổn thật không đây hả trời…

“Chủ tịch này, Souji lúc biến thân thì thành con gái thật đấy, nhưng bản chất vẫn là con trai thôi. Em khuyên chị đừng nên cởi đồ trước mặt ổng nhiều quá.”

Aika lên tiếng nhắc nhở, đâu đây còn phảng phất cả nét trêu chọc. Xét theo thứ tự ưu tiên, tôi vẫn nghĩ hành vi bạo lực nhằm vào Twoearle nên bị <<rating>> (hạn chế nghe nhìn) hơn là vụ này… còn tôi ấy hả? Không nhìn là được chứ gì.

Tuy nhiên, lời đáp của Chủ tịch lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chúng tôi.

“Mình không bận tâm đâu.”

“……………………… hả?”

Aika thả Twoearle trong tay ra, để cô nàng rơi bịch xuống đất.

“Mitsuka-kun đã thấy tất cả của mình, trên hết, bạn ấy còn động viên mình với tư cách bạn bè. Vậy nên, nếu là Mitsuka-kun thì… có bị nhìn mình cũng không xấu hổ đâu.”

Chủ tịch nói, mắt nhìn tôi chằm chặp, bờ má chị đỏ ửng lên.

Ự… thế này là sao…

Đồng đội với nhau thì tin tưởng lẫn nhau là lẽ thường tình thôi mà, sao lại ngại thế này không biết…

“Hô hố hô! Đây đây… đúng thứ ta hằng mong mỏi! Cái thứ chỉ huy độc có thất bại nối tiếp thất bại, ta đây chẳng thiết nữa, phế truất ngay và luôn!”

“Xin hãy chờ đã thưa Tướng quân Miharu! Hạ thần vẫn còn kế sách! Mong ngài hãy kiên nhẫn đi thêm một chút nữa thôi!!”

Khi không mẹ tôi lại quay ra nhảy múa ưỡn ẹo, còn Twoearle bám dính lấy mẹ la lối om sòm. Hai cái người này lại chơi trò gì thế không biết…

Đôi mắt tôi một lần nữa lại chạm mắt với Chủ tịch. Cơn ngại ngùng bí ẩn lại rộn lên làm tôi không nói được lời nào.

“Thưa quý khách, mong quý khách kiên nhẫn cho tới khi tôi lau bàn xong ạ.”

Aika đột ngột xen ngang, leo lên chiếc bàn đặt giữa tôi và Chủ tịch, quỳ xuống rồi bắt đầu lau dọn. Nói thêm, “chiếc giẻ” bà nội này đang cầm để lau bàn chẳng phải gì khác ngoài Twoearle. Vừa thấy hết lời đàm phán gì đó với mẹ, quay qua quay lại đã bị tóm gáy rồi dí mặt lên mặt bàn rồi.

Cách hai má trẻ này đối xử với nhau đã nghiễm nhiên đến độ, thân là con trai của chủ tiệm cà phê, tôi chỉ muốn sửa lưng đúng một câu “Khách ngồi vào rồi thì đừng có lau bàn chứ” là hết vị.

“Nào Twoearle! Kể cho bọn này nghe về cái cô vừa nãy đi thôi! Từ đầu chí cuối, cấm được bỏ sót chi tiết nào!!”

“… đúng đấy, còn nhiều chuyện tôi chưa tỏ tường cho lắm… Cô kể cho chúng tôi nghe được không? Chuyện gì khó nói quá thì không cần kể cũng được.”

Twoearle đập bàn thật lực để tỏ ý nhấn mạnh, đặc biệt là với Aika.

“Trước khi tường thuật, tôi xin cam đoan mình trong sạch! Tuyệệệệt đối chưa từng làm gì cô bé kia hết!!”

Chẳng hiểu kiểu gì mà Aika cũng đập bàn, lớn tiếng chất vấn.

“Tường thuật về người cùng giới mà sao phải thanh minh làm gì?!”

Nghe thế Twoearle đứng phắt dậy, nhúng tay xuống đôi gò bồng đảo trù phú bằng động tác không thể thiếu tự nhiên hơn.

“Aika-san thì sướng rồi, có gặp thêm bao nhiêu xì căng đan cũng có xá là bao! Vấn đề nhỏ tí tị tì ti dạng như con tinh tinh thình lình biến thành khỉ đột ấy! ‘Ái chà lực nắm tăng lên chút đỉnh à sướng quá ta’ là hết mức, chứ còn tôi thì nào có được như thế! Với kiểu nữ chính thuần khiết như tôi, chút xíu nghi hoặc, chút xíu hiểu lầm thôi là quá đủ để phát tướng thành điểm yếu chí mạng! Nên là riêng vấn đề này là tôi phải rào trước cho thật quang minh chính đại!”

“TẦM NÀY RỒI CÒN LẦM LỠ CÁI KHỈ GÌ NỮA HẢ CÁI THỨ PHI THUẦN KHIẾT KIAAAAAAAAAAA!!!”

“GORIRYAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”

Ngày hôm nay song quyền của Aika lại được thể gầm ra lửa, nhắm tới mục tiêu là lực nắm ngang tầm khỉ đột, tức đâu đấy tầm 500 ki-lô-gam.

Không biết chị ấy có sợ không nhỉ, tôi tự hỏi, đoạn liếc sang Erina, thì thấy chị đang cắn nhẹ ngón tay, mắt dán vào sinh vật đam mê đu cây ăn chuối qua ngày đằng đó. Thế rồi, bỗng chị liếc sang tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng.

………………………………………… hử??

Chừng như cảm nhận được tính mạng mình đang vất vưởng trên cành cây, Twoearle vắt chân lên cổ chạy sang ghế xa Aika nhất rồi đằng hắng một cái.

“Để xem, nên bắt đầu kể từ đâu đây nhỉ… thú thật là tôi cũng đang bối rối lắm…”

Twoearle vốn tự hào với biệt tài <<Seek Time = Zero>> (Thời Gian Suy Nghĩ Hư Vô), nay lại cứ ậm ậm ừ ừ, đến cả lúc nói ra còn hơi ngắc ngứ. Thế mới biết cô nàng đang phải lựa lời cẩn trọng thế nào.

“Cô bé đó tên là Acena… từng là một <<cư dân>> (bé gái) tại thế giới quê hương em khi trước.”

Ngôn từ xuất phát từ tận con tim Twoearle, với hai cái chữ nhỏ kia chẳng khớp nhau gì sất. Lần nào cũng thế, cả hội có mỗi mình tôi là cảm nhận được điều này, phải chăng là do tôi đang kế thừa Thuộc Tính Twintail từ cô nàng?

“Một lần em nó bị Elemerian hãm hại, em dang tay cứu giúp, từ đó mà quen biết lẫn nhau…”

Nghe kể đến đây, Chủ tịch đâm thắc mắc, liền hỏi Twoearle.

“? Cho hỏi, theo như câu chuyện vừa rồi, có phải Twoearle-san cũng là thành viên Twintails?”

Tầm mắt Chủ tịch đánh xuống… cổ tay phải Twoearle, không có chiếc vòng tay nào cả.

Twoearle đáp lại bằng nụ cười gượng gạo.

“Tôi, từng vận lên mình giáp phục Tail Gear, xả thân chinh chiến tại thế giới khác. Còn hiện tại thì đã rút lui, và giao phó sức mạnh cho Souji-sama tại thế giới này…”

“Vì sao bạn lại rút lui vậy?”

Nghi vấn chồng chất nghi vấn… Tôi biết Chủ tịch hỏi như vậy thuần túy là do bản tính hiếu kỳ thôi thúc, nhưng cứ hỏi nhiều quá, sợ là Twoearle sẽ bị tổn thương mất. Đành nhân cơ hội này kể cho Chủ tịch nghe hết một lượt vậy.

“… Twoearle, Chủ tịch bây giờ ổn rồi. Mình cứ kể hết mọi chuyện đi.”

“Em hiểu rồi. Nhưng mà… cho tới khi kể xong chuyện, anh nắm hộ em được không ạ?”

Chắc là do lo lắng đây mà. Twoearle lặng lẽ đưa tay… à đâu, đưa ngực ra cho tôi nắm.

“Tưởng gì chứ cái này thì dễ như bỡn.”

“HIIIIII!!”

Yêu cầu “Nắm lấy đi” trong căn phòng có nhốt sinh vật ham mê đu cây, người đâu mà cẩu thả hết biết. Một tay siết chặt ngực Twoearle bằng một lực “dễ như bỡn”, Aika thay cô nàng thuật lại về hồi kết mà thế giới của Twoearle phải đối mặt cho Chủ tịch. Tiếng hét ai oán vang vọng thay nhạc nền và hiệu ứng âm thanh, nêm thêm chút gia vị bi thương hơn cần thiết cho lời kể của bả.

Sau khi nghe được đầu đuôi mọi chuyện, mái tóc twintail của Chủ tịch khẽ rung rinh, chị gật đầu cảm thán.

“Nói cách khác, Twoearle-san là anh hùng thế hệ trước, và đã giao phó lại tâm nguyện cho thế hệ sau?! Sự kiện chuyển giao không lẫn vào đâu được!”

Cách diễn đạt nghe hơi lệch trọng tâm một tí, nhưng quả tình chúng tôi đã kế thừa ý chí của Twoearle, và nếu chị ấy đã chấp nhận cái hồi kết là cô nàng đã không thể bảo vệ thế giới thì thôi, không cần sửa lại nhiều làm gì cho rách việc. Biết đâu là chị ấy đã hiểu hết mọi chuyện, và chỉ đang giữ ý với Twoearle thôi thì sao.

“… Erina-san… nếu như cô đã kế thừa linh hồn của tôi, thì làm ơn, hãy chiến đấu thay phần tôi bất lực này với… chiến đấu với cái thứ đồng bằng phẳng tắp chưa từng thấu hiểu cho nỗi đau trong lồng ngực này, với cái thứ tứ chi phát triển này giúp tôi…”

Phần tường thuật về hồi kết của thế giới Twoearle kết thúc, chúng tôi lại trở về với Acena.

“Trong Tail Gear của Souji-sama có tích hợp Thuộc Tính Twintail của em, và hẳn Acena đã dò theo phản ứng từ năng lượng ấy để đến thế giới này… cùng với đám Ultima Guil. Phỏng chừng vì lẽ này mà cô bé mới nhận nhầm Tail Red là em.”

“… nói vậy là, cô ta đã bợ đít Ultima Guil?”

Aika khoanh tay hỏi lại. Nét mặt bả sắc lẹm, như muốn nói rằng vị trí hiện tại của cô ta còn quan trọng hơn chuyện quá khứ xưa cũ.

“Tôi chỉ có thể khẳng định là cô bé không bị tẩy não hay lừa lọc để bị lợi dụng gì hết, mà đã tự mình lựa chọn gia nhập Ultima Guil… chỉ vậy mà thôi.”

…… tự mình, lựa chọn…

Chúng tôi đồng thời rơi vào trầm tư, nghiền ngẫm xem liệu điều này có ý nghĩa gì.

“Thế sao kẻ địch lại có Tail Gear?”

“Tôi đoán là Acena đã sử dụng năng lực bí ẩn nào đó từ cặp kính để phân tích Tail Gear, rồi quyết định không <<phục chế>> (copy) nguyên xi… Tail Gear là sản phẩm nguyên bản do tôi chế tạo, nhưng công nghệ chuyển hóa <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) vốn dĩ lại thuộc về Ultima Guil nên muốn điều chỉnh cũng không khó khăn gì. Câu hỏi ở đây là…”

“Bạn muốn nói đến việc bọn chúng chấp nhận con người làm đồng đội phải không?”

Tiếp lời Chủ tịch, tôi nói.

“Phải rồi. Lúc giao chiến tôi có nghe, rằng tuy bọn chúng tôn trọng con người, nhưng hai bên tuyệt đối không thể cùng nhau tồn tại. Vậy thì tại sao bọn chúng lại giữ một người sở hữu <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) hùng mạnh đến thế cạnh bên?”

Có là được bổ nhiệm nhờ năng lực chiến đấu cao cường đi chăng nữa, bọn chúng mà lại đi tin tưởng một kẻ chưa từng bị tẩy não hay lừa gạt ư?

“Thực tế, cô ta đã bỏ đi mà không tước đoạt Thuộc Tính Twintail từ tôi, hay thậm chí là Aika đang bất tỉnh đằng sau. Khó mà nghĩ cô ta đang tích cực hành động nhằm đem lại lợi ích cho Ultima Guil.”

Biết là cô ấy mải mê với Twoearle, nhưng rút lui không mang theo chút “quà cáp” gì mà lại được thăng lên vị trí trực tiếp dưới quyền Thủ lĩnh ấy hả? Hoang đường thấy rõ.

“Chung là, cô này là ghệ cũ của Twoearle chứ gì? Hay là cô đi ‘mỹ nhân kế’ dụ cô ta về đây xem sao?”

“Bậy nào! Tôi đây là hàng mới toanh đến tem còn chưa bóc, cô nói thế nhỡ Souji-sama hiểu lầm mất thì sao?! Giữa tôi với Acena thật sự không có gì xảy ra hết!!”

Nhìn Twoearle với Aika vẫn hăng hái đấu khẩu như mọi khi mà lòng tôi nặng trĩu.

Từ nay trở đi… có thể chúng tôi sẽ phải chiến đấu một mất một còn, với con người.

Nói thế không phải tôi đang viện cớ “Vì chúng là quái vật” để thản nhiên tiêu diệt kẻ địch.

Song, việc chiến đấu với đồng loại con người, nghĩ tới thôi đã thấy khó khăn vô cùng tận.

Lẽ nào… đây là chuyện chẳng đặng đừng, bởi chúng tôi cũng là con người?

Aika, hẳn là cũng cảm thấy giống tôi vậy——

Bất thần, Chủ tịch đứng phắt dậy, hai tay chắp vào nhau như một thiếu nữ mộng mơ.

“Cháy bỏng quá đi!”

“Hả?”

“Chỉ huy phía địch sở hữu cùng một loại sức mạnh lộ diện! Trên hết còn là một người đem lòng mến mộ Twoearle-san… đều là những tiền đề hoàn hảo để mở ra trận chiến định mệnh không thể tránh khỏi! Ôi còn tình huống nào cháy bỏng hơn thế này nữa chứ!!”

Đôi mắt chị sáng lên rực rỡ, cứ như đứa trẻ con tìm được bọ sừng Y trong rừng, chẳng thấy miếng âu lo nào hết rọi.

“C… Chủ tịch à! Vấn đề không đơn giản như chị nghĩ đâu, ta sắp phải chiến đấu với con người đấy!!”

“? Đến giai đoạn giữa phim thì có anh hùng nào không phải giáp mặt với con người đâu!!”

Chị ta tưởng đây là kiểu diễn biến rập khuôn trong phim tokusatsu dành cho con nít, hai phe chỉ ẩu đả qua lại vài lần rồi về sau thành đồng đội luôn chắc…

Tôi bèn trông sang Aika cầu xin bả nói đỡ, thì chào đón tôi lại là cái vẻ điềm nhiên như thường lệ, tuyệt chẳng lạc lối chút nào.

“Ừ thì, cô ta chỉ khác bọn Elemerian ở chỗ đánh bại xong không phát nổ thôi chứ gì? Thế thì cứ oánh thẳng tay hơn Twoearle một tí là đâu vào đấy ngay.”

Uuuui đáng tin cậy ghê ta ơơơơơi.

Aika không phải loại người dùng tới bạo lực không cần thiết, lại hết mực quan tâm đến gia đình và bạn bè. Chỉ duy lúc chiến đấu, chỉ duy lúc đối đầu với quân địch thì nanh vuốt của bả mới được thể cấu xé lộn tùng phèo cả lên, ai nhìn vô cũng bạt vía kinh hồn cả. Bả đã bảo oánh là kiểu gì cũng oánh, không do dự là đằng khác.

………… Ê, sao nghe tập tính của Aika nó giống loài dã thú thế nhỉ?

“Cảm ơn hai người nhiều lắm, Aika-san, Erina-san… Tôi tin chắc, rằng thẳm sâu trong tim Acena luôn mong muốn được mọi người đánh bại. Xin đừng nương tay, cũng đừng để cô bé mở miệng thừa thãi, cứ dồn toàn lực, thượng cẳng chân hạ cẳng tay, oánh cô bé tơi bời giúp tôi. À phải rồi, Aika-san, cô bé có bảo là sẽ dâng cả bộ ngực đấy, cô cứ lấy đó làm chiến lợi phẩm cũng được.”

“Xin kiếu. Đây không nhận của bố thí của kẻ địch.”

“Thế mà tay vẫn xé vụn vếu tôi như thật ấy!! Lòng kiêu hãnh gì đâu mà phẳng tì tì, còn phẳng hơn cả cái bàn là nhà cô nữa!!”

Diễn giải theo hướng tích cực một chút, việc bả dám vặt của Twoearle rồi khước từ của kẻ địch hẳn là xuất phát từ niềm tin sâu nặng hai người dành cho nhau. Mặc dù khổ chủ bị xé ra chắc phải bực mình lắm.

“Với cả, mấy cái hôm nay nhặt được đây. <<Large Bust>> (Thuộc Tính Ngực Lớn) của Levia Guildy với <<Small Bust>> (Thuộc Tính Ngực Nhỏ) của Krake Guildy. Vứt hết đi, nhìn phát tởm.”

Trước phát ngôn của tay cuồng chiến binh vừa thụi hóa thân của ngực bự đến mấp mé cửa tử, Chủ tịch vội lên tiếng phản đối.

“Ơ?! <<Elemera Orb>> (Quả Cầu Thuộc Tính) của cấp chỉ huy ắt phải mạnh lắm đấy!! Bạn đừng vứt đi, phí phạm lắm!!”

“Tôi đồng tình. Khắp Địa Cầu này chắc chỉ có Aika-san là phát huy được tối đa sức mạnh của <<Small Bust>> (Thuộc Tính Ngực Nhỏ) thôi chứ ai!!”

“THÈM VÀO MÀ DÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙNG!!!”

Nói thế thôi chứ, giờ cường địch đã xuất hiện rồi, sẽ có lúc không còn kén cá chọn canh được nữa đâu…

Đang bảo sao nãy giờ mẹ im hơi lặng tiếng thế, nhìn ra mới biết, bà đang đưa tay lên miệng mà run lên bần bật.

“Nữ chỉ huy phe địch ra mặt ư… chẳng lẽ, chẳng lẽ là…”

“Mẹ sao thế?”

Đôi mắt vằn đầy tơ máu, mẹ dồn lực siết chặt lấy vai tôi.

“Gắng lên Sou-chan ơi! Hãy biến ước mơ bất thành của bố và mẹ thành hiện thực đi con!”

“Hả?!”

“Cô bé đó, lúc này đang điên đảo vì Twoearle-chan nên chắc sẽ còn nhiều gian nan lắm, nhưng đấy cũng là lúc kỹ năng của Sou-chan vào cuộc đấy con ạ!!”

B-Bà mẹ này đang nói cái khỉ gì thế…?!

Định phủi phui cho qua chuyện như mọi lần, mà ánh mắt mẹ nhìn tôi sao lại đậm chất mẹ hiền quá trời đất!

Rốt cuộc tôi vừa bị giao phó cái trách nhiệm quái quỷ gì thế hả trời…?!

Tiếp bước Đội trưởng Drag Guildy, Đội trưởng quân tiếp viện là Levia Guildy và Krake Guildy cũng đã chiến bại trước Twintails.

Vài ngày sau sự kiện ấy—— giữa biết bao chiến binh bị đè nghiến trong cảm giác bất lực, lại có một Elemerian hăng hái chạy qua chạy lại khắp hội trường diễn ra buổi họp.

Chiến binh nắm giữ <<Book>> (Thuộc Tính Văn Học), Owl Guildy. Y đã sao lại quyển vở nhặt được ngoài hành lang rồi đóng thành quyển, sau đó vồn vã đem đi phân phát cho các đồng bào.

“Thôi mà, cứ coi như là bị lừa rồi đọc thử mà xem! Hãy mở rộng Eden trong tâm hồn ngươi đi chứ!!”

“Xin thứ lỗi, Owl Guildy-dono, Eden của tôi nằm cả ở dái tai mất rồi.”

Kẻ vừa từ chối nhận sách ấy là một Elemerian cường tráng nổi bật với ngoại hình na ná cá sấu khổng lồ—— Alliga Guildy. Y đảm nhận vai trò điều hành chương trình thưởng lãm Tail Red trá hình họp bàn chiến lược thường nhật trong hàng ngũ Ultima Guil. Dái tai, một thuộc tính quá sức cặn kẽ chẳng tương xứng gì với tướng mạo của y, ngược lại càng làm tôn thêm phần đáng sợ.

“Khốn kiếp…! Đã bảo chỉ cần đọc <<Poem>> (Thần Thi) này là sẽ dậy lên được sĩ khí để đánh bại Twintails rồi mà…!!”

Kẻ duy nhất vực dậy được sĩ khí mà những kẻ khác đã mất đi, Owl Guildy lại chỉ biết chạy loăng quăng vô định.

“Thôi, ta cùng xem đoạn phim về Tail Red cho có khí thế nào, Owl Guildy-dono.”

Alliga Guildy nói, ngón tay thô ráp của y chỉ về phía màn hình. Trên đó hiện lên hình ảnh Tail Red cùng mái tóc twintail phất phơ trong gió, được phóng lớn đến cực đại.

Toàn bộ ánh mắt trong khán phòng đồng loạt hướng lên màn hình, và rồi tiếng hoan hô trầm đục cứ lần lượt vang lên.

“Nhìn thế nào cũng thấy mỹ lệ…”

“Miêu tả twintail của cô bé mà lại đi dùng từ ‘mỹ lệ’, thật quá tẻ nhạt!”

“Còn đâu <<Guardian>> (Thủ Hộ Giả) nữa… thành <<Goddess>> (Nữ Thần) luôn rồi ấy chứ…”

Từ dáng bộ cô bé đánh tan tác các chiến binh cường tráng không chút nương tình, cho tới cảnh tượng em bị nhóm khán giả nữ ồ ạt xông tới ôm lấy ôm để, ôm ghì đến nước mắt lưng tròng.

Đoạn phim trình chiếu cũng được chuẩn bị rất đỗi công phu. Đây mà là buổi đấu giá twintail, đảm bảo khán giả ngồi dưới hội trường sẽ giơ tay hết người này đến người khác.

Cứ như thế, bọn chúng mê mệt thưởng lãm dáng bộ Tail Red suốt hai tiếng đồng hồ, chẳng màng thảo luận kế hoạch tác chiến lấy một câu một chữ.

“Tiếp theo là Tail Blue…”

Nói đến đây, Alliga Guildy nhìn lại, xem xét ý kiến của toàn thể đơn vị.

“Tua qua đê, ai rảnh mà xem.”

“Một phiếu đồng tình.”

Đoạn phim về Tail Blue, cỗ máy sát nhân máu lạnh được mệnh danh là “Elemerian Hunter”, đối tượng mà lẽ ra chúng cần phải cảnh giác cao độ nhất, lại bị các chiến binh ủng hộ tua nhanh gấp 10 lần.

Giữa thời khắc đánh giá công minh mang tên “tĩnh mịch”, chỉ vang lên đúng một lời bình duy nhất: “Twintail đẹp thế mà lại…”

“Sau cùng là chiến binh mới toanh, vừa mới giành chiến thắng trong trận chiến chống lại Krake Guildy-sama, Tail Yellow. Kẻ này cũng tai quái chẳng thua gì Tail Blue.”

Hình ảnh Tail Yellow giải phóng mưa bom bão đạn cũng được chụp lại rõ nét, đặc biệt là khoảnh khắc cô gái <<lột>> (purge) vũ khí khỏi cơ thể.

“Quái gì kia, khi không lại đi lột đồ?!”

“Ta cũng không hiểu. Đã thánh thần ban phước cho một twintail trác tuyệt nhường ấy, mà chiến binh này lại cam tâm tống hết thảy xuống vũng bùn lầy. Khó hiểu nhất là ả ta chẳng bợn chút ngại ngần nào khi thực hiện những hành vi khả ố như trên…”

Những kẻ này không hề dao động trước cái sắc dục thiếu vắng cảm xúc. Ngược lại, chính việc không thể lý giải nổi hành vi của đương sự mới khiến chúng phải rùng mình.

“Có khi nào, cô ta cố tình hạ nhục chính mình để kêu gọi năng lực tiềm tàng ẩn chứa bên trong? Quyết tâm thật kiên định, không thể xem nhẹ vị chiến binh mới này được đâu.”

“Ý ngươi là ả đã tự mình kinh qua khổ ải tương đương với Ngũ Đại Thử Thách của Ultima Guil ngay giữa trận chiến ư?!”

Những chiến binh cứng nhắc tề tựu lại nơi đây, dẫu có dành cả cuộc đời cũng chẳng thể chạm được tới sự thật ảo ma rằng thiếu nữ khẩm dô này lột đồ giữa chiến trường chỉ vì thích thế, không hơn không kém.

“Nghiên cứu về Blue và Yellow đến đây là hết. Quả nhiên ta nên dành nhiều thời gian để nghiên cứu Twintails mạnh nhất, tức Tail Red thì hơn.”

Thế là buổi thưởng lãm Tail Red lại tiếp diễn. Hội nghị tác chiến của một quân đoàn từng hủy diệt hằng hà sa số các thế giới khác nhau lại bị biến tướng nên nông nỗi này, bi thương thật chẳng gì đong đếm được.

Sau vài tiếng đồng hồ ngửa mặt nhìn màn hình, đã đến lúc phát quà cho các thành viên tham gia hội nghị.

“Nào, bây giờ chúng tôi sẽ phát figure Tail Red cho từng người! Mỗi người một cái, sửa soạn tác chiến cho thật tốt đấy nhé!”

Y chang phân phát đồ chơi giới hạn cho khách đi xem phim điện ảnh hướng tới đối tượng thiếu nhi không lệch đi đâu được.

Nếu có ai hỏi cái figure tỷ lệ 1/20 này sẽ được sử dụng để sửa soạn tác chiến thế nào, thì xin thưa là chỉ có mình bọn chúng biết. Thôi thì ít ra trông tên nào cũng phấn khởi ra mặt.

Đáng tiếc thay, luận về chất lượng thì nghe chừng lại hơi bị thượng vàng hạ cám.

“Chờ đã! Nhìn figure của ta đi! Phần đuôi twintail còn chưa được tô xong này!!”

“Nhịn đi! Của ta mắt còn bị lác nữa cơ!”

“Chỗ này nữa! Viền giáp không được tô đàng hoàng, chẳng thấy ba chiều gì hết, làm ăn chán mớ đời!!”

“Giời ạ đưa cái bút đây! Để ta tự tô lại cho rồi!!”

Các chiến binh cường tráng quay sang cãi cọ inh ỏi chỉ vì mớ figure nhỏ bằng bàn tay.

Ngoài Owl Guildy ra, trong khán phòng này còn một người nữa không tham gia vào vụ ẩu đả trên, mà lại u sầu ngồi yên tại chỗ. Tham mưu Sparrow Guildy. Vốn đã cạn kiệt tinh thần chiến đấu, đơn vị còn lâm vào cảnh khốn cùng, báo hại y chẳng thể làm gì hơn ngoài thu mình vào một góc phòng.

Trước đây, dẫu cho cũng điên dại trước hình ảnh bé gái, nhưng ánh sáng trong hàng vạn đôi mắt kia khác lắm. Tên nào tên nấy cũng đều ấp ủ quyết tâm sắt đá: Nhất định phải đoạt được… cô nhóc đó, cùng với twintail kia nữa.

Còn bây giờ? Khi đã cầm chắc phần thua, chúng chỉ biết tổ chức “hội nghị tác chiến” như vừa rồi nhằm vớt vát chút thể diện ít ỏi còn sót lại.

Tân binh trẻ với tương lai xán lạn, Swan Guildy… thì lại không có mặt trong hội trường.

(…… vậy là, chỉ đến được đây thôi sao…)

Ngay vào lúc đôi mắt Sparrow Guildy dần nhắm lại vì bất lực…

“Toàn quân, nghiêm!”

Bỗng có âm giọng nữ giới lanh lảnh vang lên, thổi bay đi cả bầu không khí mờ mịt trong căn phòng.

“Hừ, là kẻ nào?!”

Các Elemerian nhất loạt quay đầu lại, tập trung ánh nhìn về vị chiến binh lạ mặt đứng hiên ngang nơi cuối hội trường.

Từ trên cao nhìn xuống, vẻ khác biệt lại càng thêm nổi bật.

Những kẻ địch mà nhóm Souji từng giao chiến từ trước đến nay đều là các Elemerian, những thực thể—— những <<Silhouette>> (Thể Hoạt Tính) được cụ thể hóa thành hình dạng thú vật hoặc thần thú do <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) cố định.

Tuy nhiên, vị chiến binh này lại khác.

Y có cho mình hai cặp cánh, tổng cộng bốn chiếc cánh chia đều ra hai bên trái phải, kèm theo hoa văn tinh xảo khắp thân người. Đôi mắt kép to tròn chiếm nguyên một nửa khuôn mặt, cùng với đó là cái miệng nom từa tựa cây kim sắc bén.

Bướm—— Y, là một Elemerian mang hình dạng côn trùng.

“L-Lẽ nào ngài ấy là…”

Giữa một rừng chiến binh xôn xao, chỉ duy Sparrow Guildy là run lên bần bật, chắc hẳn đã đoán được phần nào tình hình.

Alliga Guildy nhận thấy vẻ hoảng loạn của y, bèn nem nép hỏi chuyện.

“N-Ngài biết người này sao, thưa Sparrow Guildy-dono?!”

“——một trong Tứ Đỉnh Quân Ultima Guil, <<Beau Tiful Heart>> (Tứ Tâm Ưu Mỹ)…! Cũng là đơn vị trực thuộc vị đó!”

“Vị đó ư?!”

Phía sau Elemerian bươm bướm lại có thêm một chiến binh trang bị gai nhọn và đao kiếm khắp người như bọ ngựa, bên cạnh là một chiến binh bọc mình trong lớp vỏ kiên cố không khác chi loài kiến.

Những chiến binh này lại cung kính quỳ gối, đón chào một nhân vật khác—— một nhân vật mang diện mạo khác biệt đến cùng cực, khiến cho vẻ ngoài dị thường của các chiến binh kia hóa ra lại là quá đỗi nhỏ nhặt. Phải, sự khác biệt ấy đã chẳng còn gói gọn trong phạm vi <<motif>> (hình dạng) nữa.

——bởi lẽ, nhân vật ấy là một con người.

Chiếc áo choàng tung bay phấp phới, Dark Grasper hiên ngang bước sâu vào hội trường.

“T-Twintails?! Lại còn là chiến binh mới?! Các ngươi xâm nhập vào căn cứ bọn ta hồi nào!!”

Với những kẻ không biết, nhầm lẫn như vậy cũng khó tránh khỏi. Suy cho cùng, ngoài thứ màu đen kịt sặc mùi điềm gở kia ra, Glass Gear nhìn đâu cũng thấy giống Tail Gear hết.

“Sai. Ta là Dark Grasper, tới đây để truyền ý chỉ của Thủ lĩnh tối cao.”

“Cái gì cơ?!”

Tiếng xì xào lại mỗi lúc một ồn ã thêm.

“Từ nay trở đi, ta sẽ chỉ huy đơn vị này trên cương vị Phụ tá Thủ lĩnh! Đây là ý chỉ của Thủ lĩnh tối cao-ja! Không chấp nhận ý kiến phản đối!”

Cố nhiên, đời nào có chuyện cô lại được chào đón bằng tiếng tung hô nồng nhiệt.

“D-Dark Grasper-sama ư… Hàm hồ! Ai mà tin nổi, con nhóc này, lại là chiến binh mạnh nhất Ultima Guil mà người người khiếp sợ cơ chứ!!”

“Chính xác! Đồng ý là twintail kia vô cùng tuyệt hảo! Thế nhưng, dù gì bọn ta cũng đã kinh qua bao lần bất bại, chưa sa đọa đến mức để yên cho con người đè đầu cưỡi cổ đâu!!”

Dark Grasper sớm phát hiện ra Sparrow Guildy, bèn cất lời gọi, bâng quơ như gọi bạn cũ.

“Tên chim én đằng kia. Ta từng gặp nhau rồi nhỉ-ja. Nhà ngươi hiện đang cầm đầu đơn vị này sao?”

“Thật vinh hạnh cho tôi khi được gặp lại đại nhân. Thân là tham mưu từng phục vụ dưới trướng Drag Guildy-sama nên tôi mới mạo muội… chỉ là, thật không ngờ lại có ngày ngài hạ cố tới cầm quân đơn vị chúng tôi…”

“Nguyên do, chẳng cần nói ngươi cũng tự biết. Một toán Tốt thí mà đòi chiếu Vua, bảo hoang tưởng thì lại tự ái.”

Câu từ đậm tính khiêu khích phát ra từ miệng cô gái làm cả hội trường trong chớp mắt liền đanh lại.

“…… nói cấm có sai. Hay thế này đi. Kẻ nào cũng được, ngay lúc này, ngay tại đây, hãy thử cướp <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) của ta xem.”

Dark Grasper lại tiếp bước, tuyệt nhiên không phòng bị, từng chút một lại gần chiếc màn hình chưa tắt đi hình ảnh Tail Red. Toán Elemerian dạng côn trùng tưởng chừng là hộ vệ của cô lại chỉ đứng yên tại cửa ra vào, chẳng có vẻ gì là định động thủ.

“Ư, ưưư…”

“Hừ…”

Tấm lưng thoạt nhìn thì đầy rẫy sơ hở, song lại chẳng có kẻ nào dám tấn công.

Khoảng cách thực lực thật quá áp đảo, chẳng bằng đặt một tay lão làng dạn dày kinh nghiệm với một đám tay mơ đến gửi xe còn không làm nổi lên bàn cân.

Mặt khác, cảm thức được khoảng cách thực lực áp đảo lại cũng là minh chứng cho thấy những kẻ này vẫn còn triển vọng.

“Hừm, quân thì nhiều mà chẳng dùng được nhiêu-ja. Đến bọn Tốt thí còn biết tiến lên phía trước, ai như các ngươi bao giờ.”

Dark Grasper ngoái lại, ngước nhìn hình ảnh Tail Red được phóng lớn trên màn hình.

Dẫu vậy, những kẻ này vẫn còn cứng đầu cứng cổ. Chúng vận hết sức mạnh tinh thần, nỗ lực chống trả áp lực đè nghiến lên mình.

“Có là Tốt thì vẫn có lòng tự trọng! Chỉ cần lấp đầy bàn cờ thì bao nhiêu con Vua cũng ăn được tuốt!”

“Chuẩn đấy! Vả lại, đang yên đang lành Kẻ Hành Quyết chẳng ai biết gì ngoài cái tên lại đứng lên nắm quyền, có khác gì để quân Hậu trong cờ vua nhảy sang cầm trịch đám Tốt trong shogi đâu!!”

Các chiến binh lấy danh nghĩa Nữ Thần để vùng lên phản bác, trong tay cầm figure bé gái nọ cơ hồ <<thập tự giá>> (rosario).

“Ái chà.” – Lần đầu tiên, nụ cười của Dark Grasper không hàm chứa vẻ khinh miệt – “Cứ ngỡ chỉ là một đám bại quân đầu đường xó chợ, mà xem bộ bá khí vẫn căng tràn quá chứ-ja. Các ngươi mà có đủ khí phách để thăng thành Kim, thì ta không ngại giữ lấy một toán Tốt đâu.”

Dark Grasper đánh mắt nhìn quanh một lượt, đôi môi nhoẻn thành nụ cười, đoạn rút ra chiếc điện thoại từ bên trong áo choàng.

“Ta thích rồi đấy. Để tưởng thưởng, ta sẽ ban cho các ngươi địa chỉ email của mình. Toàn quân, lấy điện thoại di động ra đi nào-noja!!”

Các chiến binh nghe thế thì nín bặt, cơn phẫn nộ vừa xong biến mất không một dấu vết.

“Sao vậy? Không một chiến binh quả cảm nào muốn nhận địa chỉ email của ta hay sao?!”

Lặng thinh. Không một ai thốt lên được lời nào.

“Hay có thể nào, điện thoại của các ngươi đã quá cổ lỗ sĩ, còn chẳng có nổi chức năng truyền dữ liệu bằng tổng hồng ngoại?! Mà không, các ngươi còn chẳng có điện thoại di động luôn ư?!”

Bất chấp bị xỉ vả không ngớt do pha hiểu lầm đơn phương tai hại, không một kẻ nào có gan rút điện thoại ra.

“Một lũ nệ cổ… Trời ạ, máy tính cá nhân thì chắc tên nào cũng có đúng không?! Cái lũ các ngươi mà không chơi eroge có mà trời sập!! Đến nước này rồi, ta cho địa chỉ email máy tính cũng được chứ hả?!”

Vẫn cứ là lặng thinh.

Nhìn qua đã thấy tâm trạng Dark Grasper đang xuống dốc tệ hại, khiến ngay cả những chiến binh vững lòng vững dạ trước bao lời xỉ vả tới tấp cũng phải lấm tấm mồ hôi hột.

Bọn chúng đã dần dà vỡ vạc ra, rằng mối nguy hại rịn ra từ cô gái này chẳng liên quan gì đến sức mạnh của khổ chủ cả.

“…… tên cá sấu đằng kia. Ngươi có mang điện thoại đúng không? Rút ra nhanh-ja.”

“Cá sấu?!”

Kẻ vừa bị chỉ mặt điểm tên bằng thái độ như đi tống tiền ấy, chẳng phải ai khác ngoài Alliga Guildy.

“T-Tiểu nhân một lòng một dạ hướng đến chốn sa trường, những thứ như điện thoại di động, tiểu nhân không có…”

Oái oăm thay, xui rủi chồng chất xui rủi. Như chỉ chờ tới lúc Alliga Guildy bị chỉ đích danh, âm báo tin nhắn mới chợt vang lên từ túi quần y, không một thoáng nương tình.

“Onii-chan, có mail nè anh! Onii-chan, có mail nè anh!”

“Hừ, nghịch ngợm thế em ơi!!”

Trong cơn bấn hoạn, y cuống cuồng rút điện thoại ra, chuyền qua chuyền lại giữa hai tay rồi vội vã tắt nguồn, bản mặt vẫn căng lại ra điều thanh niên nghiêm túc.

Xong xuôi, y lau sạch mồ hôi trên trán, hít thở thật sâu.

Để rồi, đôi mắt y chạm phải mắt Dark Grasper.

“……”

“…………”

Lĩnh phải một quyền từ Dark Grasper, Alliga Guildy bay vụt ra đằng sau, cắm lún đầu vào tường.

“Hừ, rặt một lũ thỏ đế!! Thôi đủ rồi, chung quy lại ta sẽ chỉ huy đơn vị này-ja! Ý kiến ý cò gì thì cứ lấy được cái đầu ta đi rồi hẵng nói! Khi ấy ta sẽ cho các ngươi địa chỉ email sau!!”

Cùng câu thoại từ biệt nghe chẳng xuôi tai được miếng nào, Dark Grasper rời khỏi hội trường, dẫn theo toán Elemerian dạng côn trùng túc trực ngoài cửa.

Các Elemerian còn lại thì nắm chặt lấy figure Tail Red như bùa phòng thân, được giải phóng khỏi áp lực nặng nề, từng tên một quỳ rạp xuống mặt sàn.

Ôm một cục tức trong bụng, Dark Grasper rảo bước tới khu vực sâu nhất bên trong căn cứ, một tay đẩy gọng kính lên.

Trong tích tắc, Glass Gear cô vận lên người tan biến thành các hạt ánh sáng, để lộ ra một thiếu nữ đeo kính bình dị khoác bộ đồng phục thể dục dày cộp.

Đó là Acena—— chân thân của thiếu nữ ấy khi được giải phóng khỏi giáp phục hắc ám.

Đưa tay chạm nhẹ bức tường phía cuối hành lang, một cánh cổng ánh sáng hiện ra, dẫn cô vào căn phòng riêng tách bạch khỏi không gian bên ngoài.

Thánh địa bóng tối nơi tứ phương tám hướng lấp kín cơ man nào là eroge, cũng là nơi một kẻ trót mang tâm địa mưu phản vô chủ đích – tức Fenrir Guildy – bị cơn sóng khố sumo cuồn cuộn nuốt chửng, một đi không trở lại.

“H-Hết tên này sang tên khác… một giuộc biến thái mà cứ bày đặt ra vẻ ta đây… bực hết cả người…”

Dáng vẻ gan liền tướng quân, chẳng mảy may dao động khi phải đối mặt với một toán quái vật cường tráng đã biến đi mất tăm, thay vào đó là những lời bỉ bai lâm dâm khàn đặc. Cô còn cắn móng tay, lưng khom lại, lang thang vô định mà chẳng có một đích đến cụ thể. Chỉ trong thoáng chốc, mức độ đáng ngờ đã nâng vụt lên tầm cỡ chuyên gia, đỉnh trần kịch nóc.

Có ngồi lên ngai vàng đen nhánh uy nghi bề thế thì vẻ uy nghiêm cũng chẳng còn, nếu không muốn nói là còn lạc quẻ hơn cả bộ dạng khi nãy.

Đúng vào lúc này—— trong phòng bỗng vang lên âm thanh chát chúa, như có thanh sắt vừa va phải đá tảng. Âm thanh tiếp tục vang lên, vọng đi khắp căn phòng như tiếng âm thoa.

Lừng lững tiếp cận sau lưng Acena là một bóng người, gây nên tiếng động quái đản quá sức dị thường để gọi là tiếng bước chân. Dáng hình nó nổi hẳn lên khỏi màn đêm hư ảo, càng làm rõ hơn những điểm khác lạ bên cạnh tiếng bước chân.

Không phải Elemerian, càng chẳng phải nhân loại. Chỉ hiềm, dáng dấp ấy trông “con người” đến nỗi cả hai trường hợp ấy đều có vẻ khả thi.

Thân thể cường tráng góc cạnh, vươn ra đôi tay lều khều mập mạp. Khác với cấu trúc cơ thể của một sinh vật sống, đôi chân của nó mập ở phần bắp chân hơn là phần đùi. Trên phần đầu vẽ thành hình chữ V là đôi mắt hình tam giác nhọn, ghép lại với nhau thành hình kính mắt và lóe lên ánh sáng thật ghê rợn. Một chiếc cánh nho nhỏ dang ra từ phần lưng trông cơ hồ vị thiên sứ bị trục xuất khỏi chốn Địa Đàng, thay vào đó là một đôi twintail đường bệ ngự trị trên thân xác khổng lồ, tựa như niềm kiêu hãnh của kẻ tung bay uốn lượn trên bầu trời.

Hình thù phi nhân loại đến nhường ấy, nhưng yếu tố tiên quyết để cam đoan thứ này không phải Elemerian, ấy là gần như toàn thân nó được bọc kín trong thứ kim loại bàng bạc.

Đây tuyệt không phải giáp trụ, bởi từ đầu đến chân, bộ phận nào của nó cũng toát ra thứ ánh sáng vô hồn đặc trưng của kim loại.

a2adb578-9f03-493a-99b1-74b41d253bf2.jpg

Robot—— Muốn miêu tả thứ này thì quả tình chẳng còn từ ngữ nào thích hợp hơn.

“Thiệt tình, Acena-chan hổng biết kết bạn gì hết trơn…”

Trái hẳn với dự tưởng, phát ra từ tấm thân đồ sộ có thể dễ dàng nhầm lẫn với một Elemerian kia lại là chất giọng the thé như thể có cô diễn viên lồng tiếng kiêm idol nào đó lỡ tay bổ sung cá tính quá đà vào giọng lồng cho nhân vật. Lại thêm ngữ điệu Kansai lơ lớ, nghe như phải ra sức bắt chước dân bản địa để xây dựng hình tượng nhân vật kia càng khiến âm giọng này nổi da gà hơn bao giờ hết.

“T-Tại bọn chúng ấy chứ… T-Tớ đã có lòng cho địa chỉ email rồi, mà cứ ngồi đấy cầm figure trẻ con…”

“Mới bữa hổm Acena-chan cũng còn nhỏ xíu à nghen… mà tui còn phải chôn chân trong phòng tới chừng nào nữa hửm? Sao hổng chịu giới thiệu tui như hội bươm bướm kia?”

Cứ hễ cô robot di chuyển, tiếng bước chân lạch xạch lạch xạch khe khẽ lại vang lên.

“Đ-Đợi khi nào bọn chúng công nhận tớ là thượng cấp, tớ sẽ giới thiệu cậu sau… Ráng chịu đi.”

“Tui đánh bạn cái một hà, lo chi?”

Acena hướng ánh mắt mịt mờ lên, nhìn cô robot đầy oán thán.

“T-Tớ không thích thế… Bọn này, không hứng thú với, con gái bằng xương thịt. Nên là… cậu không phải con người, sẽ dễ gần gũi hơn. Thấy mà ghét…”

Robot tươi vui rạng rỡ, con người ủ ê u sầu. Hình ảnh quá chừng tương phản, thật là đáng thương thay.

“Vậy tui càng không được xa Acena-chan chớ sao. Muốn làm thân với người ta thì phải ráng dấn vô mới nên cơm nên cháo chớ. Nghe chửa?”

“Tớ có, dấn lên mà… tại bọn chúng cứ…”

Luẩn quà luẩn quẩn.

“Thiệt tình à, Acena-chan cứ rời tui cái biết liền.”

Nói rồi, cô nàng robot vỗ nhẹ hông phải, từ phần bụng cô ra mở ra một cái hộp dạng như ngăn kéo đựng đồ. Cô dùng những ngón tay hình lăng trụ lục lọi bên trong, rồi rút ra một cái gì đó.

“Bửu bối bí mật NepuNepu số 54! Mã QR đây!!”

Tận dụng tối đa chất giọng lanh lảnh, cô giơ ra cái thứ vừa lấy được lên cao và dõng dạc giới thiệu.

“……………… cái gì vậy?”

“Là miếng dán có in mã QR dẫn đến địa chỉ email của Acena-chan đó. Có đưa độc địa chỉ email, thì hội Elemerian nhát gái có ăn gan hùm cũng chả dám lưu vô máy. Chi bằng bỏ xíu công sức rồi đưa ra thứ này, biết đâu họ lại hết cảnh giác, còn lưu vô cái rẹt thì sao?”

Hết phần giải thích, cô robot đưa cho Acena một loạt miếng dán đủ các kích cỡ lớn nhỏ.

Nói thêm, nguyên do bọn chúng cứ chối đây đẩy nào có liên quan gì đến bản tính nhát gái, phải tội trong căn phòng này chẳng có ai chỉ ra được điều ấy cả.

“M-Mega-Ne có khác, đáng tin cậy ghê đó… kiểu gì cũng nổi tiếng cho coi.”

“Bảo hoài rồi, thôi cái kiểu rút gọn ấy đi… Tui có tên chính thức rõ kêu, là Mega Neptune Mk.II cơ mà.”

“… nó dài…”

“Acena-chan đặt chứ ai?! Tui còn chưa hỏi chuyện sao mang tiếng là máy đầu mà cậu lại nhét chữ Mk.II vô đâu nha!!”

Cô nàng robot tên Mega Neptune bỗng nhiên kích động, âm thanh chói tai lại càng vang hơn khắp căn phòng.

“Chung là, cái này mà còn tặng kèm với đồ người ta khoái nữa á, tui đố ai không quấn cậu được.”

“Đồ… người ta khoái…”

Acena liếc ra sau lưng, về phía bức tường trong phòng. Tuy phủ kín trong màn đêm đen kịt, nhưng kỳ thực lại chất đầy đủ các thể loại hộp eroge.

“T-Tớ biết rồi…”

Một khi đã có được câu trả lời, cô liền nở nụ cười vô âu vô lo… là điều nghe thôi đã thấy lố bịch. Thực tế, hiện hữu trên gương mặt cô lại là nụ cười bỉ ổi đặc trưng của kiểu người không giỏi giao tiếp.

“Mà lo tập cười lẹ đi, đâu phải chờ biến thân mới chịu cười cho ra hồn. Nao lại phải lên sân khấu làm idol ở thế giới này rồi đó, nhớ hông?”

“B-Biết rồi mà… Một ngày nào đó, tớ sẽ nở nụ cười đích thực, trước mặt người ấy…”

“…………”

Mega Neptune đúng ra không hề có biểu cảm. Vậy mà lạ thay, ánh sáng phát ra từ cặp kính kia trông như bị yếu đi đôi phần.

“C-Cùng nhau nỗ lực nhé, Mega-Ne… Tớ là, <<Grasper>> (Kẻ Thống Trị)… Tớ sẽ thống trị, tất tật, trái tim của cư dân thế giới này… bằng, kính mắt…”

“……… phải hen.”

Lúc này đây, cặp kính của cô gái ấy đã sẵn sàng làm rung động cả thế giới.

“Vếu Twoearle.”

“GYAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!”

Âm giọng rợn tóc gáy phát ra từ vị trí cạnh gối như muốn xuyên thủng tôi từ chân lên họng làm tôi choàng tỉnh giấc, tỉnh như sáo mà không ngái ngủ phát nào.

……… À mà đấy giọng tôi chứ ai.

Đúng hơn phải là giọng tôi do Twoearle chụp trộm…… ừ thì “ghi âm trộm”, xong ma xui quỷ khiến thế nào nó đã bị đặt thành âm báo điện thoại của tôi mất tiêu.

Tự nghe giọng mình đã ớn lắm rồi, đằng này lại còn là cái giọng thì thào uể oải bị cắt phéng ra khỏi câu gốc, tôi nghe mà hú hồn hú vía, hiệu quả đánh thức còn hơn gấp trăm lần tạt gáo nước lạnh.

Bật màn hình TwoearlePhone lên xem, mới có năm giờ sáng.

Số máy gọi đến còn là số lạ nữa chứ.

“Ai lại đi gọi giờ này…?!”

Tưởng tôi đã chuyển hết dữ liệu từ điện thoại cũ sang TwoearlePhone, bao gồm cả số điện thoại với địa chỉ email này nọ rồi chứ nhỉ. Có chỉnh sửa gì đâu.

“Vếu Twoearle! Vếu Twoearle! Thèm nắn!”

“Rồi nghe đây nghe đây!!!”

Số lạ gọi tới còn chưa đủ sôi máu hay sao mà lại còn gọi ngay lúc sáng sớm. Cơ mà cứ để mặc xong ngồi nghe cái chuông báo thức này mãi không khéo ống ốc tai nó dựng thẳng băng lên mất. Cực chẳng đã, tôi đành bấm vào biểu tượng nhận cuộc gọi.

…… là do tôi ngái ngủ, hay cái âm báo vừa xong có quả xuyên tạc khó ngửi dữ thế nhỉ?

“C-Chào buổi sáng, Mitsuka-kun… mình là Erina đây.”

Giọng nói vừa ngập ngừng lại vừa thanh thoát từ đầu dây bên kia làm tôi vuốt ngực thở phào.

“Chào buổi sáng… Chủ tịch.”

“Vừa sáng sớm thế này đã gọi bạn làm mình áy náy quá… Bạn vẫn đang ngủ sao?”

“Đâu có. Chị không cần bận tâm đâu.”

Nhờ ơn cái hiệu quả chết người của âm báo mà giờ mắt tôi không sao nhắm lại được, chả biết là phúc hay họa nữa.

Nghĩ lại thì Chủ tịch 9 giờ tối đã ngủ rồi thì phải. Thế thì có dậy giờ này cũng chẳng lạ.

“Ơ mà sao Chủ tịch biết số em?”

“Mikoto bảo chị ấy biết số Mitsuka-kun… nên đã cho mình hay.”

“Chị nói gì cơ?”

Chẳng lẽ Sakuragawa-sensei đã thừa lúc tôi mê mẩn twintail của cổ để moi móc thông tin? Lúc nào? Là lúc nào?

……… nhiều quá chả biết là lúc nào hết ráo…

“T-Thôi tạm gác chuyện này sang một bên… Chị gọi em có chuyện gì thế? Có gấp không?”

Đến lúc nói xong tôi mới ngộ ra mình vừa lỡ lời.

Hỏi dồn như tôi, với tính cách của Chủ tịch thì thể nào chẳng giữ ý. Cho dù có là chuyện gấp thật, còn lâu chị mới nói ra.

Biết vậy nên tôi liền vắt óc ra tìm cách lấp liếm, thì chợt…

“M-Mình có chuyện… muốn nói riêng với bạn.”

“Hả?”

“Dù thế nào mình cũng… muốn thảo luận với bạn… khi Tsube-san và Twoearle-san không có mặt…”

Giọng chị ấy nhỏ dần, nhỏ dần, rồi tắt hẳn.

Lặng thinh.

Nhận thấy đầu dây bên kia có vẻ sốt ruột lạ thường, kiểu rất khác với ngượng nghịu, tôi bèn đưa ra một chủ đề.

“L-Là về, twintail hả?”

“Hơ?!”

“À thì, sao nhỉ, thấy twintail của chị cứ bất an thế nào ấy.”

“Q-Qua điện thoại mà bạn vẫn biết được twintail của mình thế nào sao…?”

“Kiểu kiểu thế. Có cách nhau bao xa, em vẫn đại khái đoán được cảm xúc ẩn trong twintail ấy mà.”

Cũng có thể là chính vì không thấy nên mới biết được.

Chính vì không nhìn thấy nên tôi mới cảm nhận được hơi thở của twintail. Hay nên gọi là “hô hấp” đây nhỉ.

Trong môi trường không thể dựa dẫm vào thị giác và khứu giác, chỉ duy thính giác của tôi là được cường hóa gấp bội. Hẳn là nhờ thế nên tôi mới cảm nhận được twintail của Chủ tịch.

Phải thế mới biết tôi bị twintail của Chủ tịch hớp hồn đến độ nào.

“Nên em mới nghĩ, Chủ tịch mà hỏi ý kiến của em thì chắc chỉ xoay quanh twintail thôi.”

“Nghe thì hợp lý, nhưng bạn đoán trật rồi… Quan trọng hơn! C-Chủ tịch…! Bạn lại gọi mình, là Chủ tịch kìa! Mèo lại hoàn mèo mất rồi!”

“À ừ nhỉ…”

“… cả Tsube-san và Twoearle-san bạn đều gọi bằng tên, có mình mình bị gọi là Chủ tịch… nghe khách sáo lắm ấy.”

Đúng thật. Điều Chủ tịch mưu cầu là những người đồng đội đối xử với mình bằng vai phải lứa. Chị ấy có thể đối mặt với bản thân và phát huy toàn bộ tiềm năng vốn có của mái tóc twintail trên đầu, âu cũng là từ nguyện vọng này mà ra.

Tầm này tôi mà còn giữ ý giữ tứ, há chẳng có lỗi với twintail của Chủ tịch lắm hay sao?

“V-Vậy thì——”

Tôi hạ quyết tâm, bỏ hẳn đi cách gọi “Chủ tịch”.

“E-Erina…”

“…… mình đây, Mitsuka-kun.”

Hít một hơi thật sâu và nghiền ngẫm lời tôi vừa nói, Erina mới đáp lời cùng vẻ cảm kích sâu sắc.

Mỗi tội, có mình tôi gọi chị vậy, thấy không công bằng cho lắm.

“Đã vậy thì chị gọi tôi là Souji luôn đi.”

“Vậy, mình sẽ gọi bạn là chủ nhâ…… hơ?”

“Hở?”

Sao nghe như ông nói gà bà nói thiên nga……

“A, à à, phải phải! Đúng rồi đúng rồi, đúng là Souji chứ nhỉ!!”

Chẳng hiểu kiểu gì chị lại tụng tên tôi theo nhịp tăng dần như tụng rap, nhưng thôi, đại để là Erina cũng đã gọi tôi bằng tên rồi đấy.

“M-Mình hạnh phúc quá đi. Sao vậy nhỉ, lồng ngực mình ấm áp hẳn lên——”

Erina nói thế làm tôi cũng thấy ấm lòng theo.

“Quay lại chủ đề chính… về điều mình cần thảo luận với bạn, là hôm qua, mẫu thân mình bảo…”

“ZUORYAAAAAAAAAAAAA!!!”

Một đôi nữ tài nữ sắc phá nát bên tường, người này đè lên người kia lăn lông lốc vào phòng tôi như chốn không người.

Bụi bặm bay đi tứ tung trong không khí bám kín cả đầu, cơn ấm áp trong tâm hồn chưa chi đã bị thay thế bằng cảm giác xót xa khi thấy căn phòng có sửa bao nhiêu lần là lại tanh bành bấy nhiêu.

Nếu đằng nào cũng thế, chẳng thà tôi cứ ra ngoài đồng sống luôn cho rồi. Đỡ phải trải qua cảm giác trống rỗng này thêm lần nào nữa.

“Thả tôi ra đi Aika-san! Trong phòng này có mùi đứa con gái khác! Tình thế nguy ngập lắm rồi, ai rảnh đi đôi co với cô!!”

“Mùi đứa con gái khác chứ gì! Không phải nhắc, nồng nặc ngay trước mũi đây rồi!!”

Tôi hoảng hốt giấu TwoearlePhone ra sau lưng.

Vẫn biết đây là thiết bị đầu cuối cao cấp được trang bị đủ các thể loại siêu công nghệ khác nhau, có cái nếu thứ này dẫn cả mùi hương của người ở đầu dây bên kia qua đường sóng âm được thật thì tiện lợi cái khỉ khô, sợ đái ra quần luôn thì có.

Nhớ lại phát ngôn của tôi chừng một phút trước thì nhận định này hơi bị gậy ông đập lưng ông, nhưng đấy, đại khái là ớn gần chết.

“Soi gương đi là biết đứa nào nguy hiểm liền! Ăn với chả mặc, chỗ kín chỗ hở! Thú vui gì mà kệch cỡm hết biết!!”

Bộ nội y Twoearle đang mặc phải nói là cực kỳ thiếu vải, chỗ có vải lại tơ hơ như kiểu xuyên thấu được luôn. Tôi biết mình chẳng có quyền gì mà phê phán trang phục cô nàng mặc đi ngủ, nhưng đã đến phòng tôi thì chí ít cũng phải khoác thêm cái gì đó chứ.

“Không biết thì dựa cột mà nghe, đến cả phòng quý ông cũng có quy định về trang phục đấy nhé! Thân là quý cô dự tiệc giữa lúc quý ông đang say giấc nồng, quy tắc tối thiểu là phải mặc nội y thật trưởng thành, vừa khiêu gợi vừa dễ lột ra! Lẽ hiển nhiên thế mà cô còn không hiểu chắc?!”

“Quy định trang phục dị giới đừng có mà áp dụng vào phòng Souji!!!”

“Hàm hồ, quy định này áp dụng cho mọi thế giới! Miễn là con người còn sinh sôi nảy nở trên quả đất này!!”

Hội Aika với Twoearle càng lúc càng nảy lửa. Trong tư thế nằm đè lên nhau, hai người hết nảy lên rồi lại quay tròn, hết nảy lên rồi lại quay tròn khắp phòng y chang con robot lau dọn.

“Hừ hừ hừ, có ổn không thế Aika-san?! Cứ giằng co thêm, rồi sẽ đến lúc quần nhỏ của cô tơ hơ ra trước mặt Souji-sama đấy! Thế có khác gì kế hoạch tôi đây vạch ra nào!!”

“Vậy chỉ cần hạ cô trong một đòn là được chứ gì!!”

Nói đoạn, Aika buông Twoearle ra rồi nhảy bật lên, đưa nắm đấm xuống ngang hông. Đích thị là tư thế một quyền tất sát của bả.

…… xin được nhắc lại, lúc này đang là năm giờ sáng.

“Chờ mãi mới chịu nới khoảng cách… chiến thắng thuộc về tôi đây!!”

Twoearle thoăn thoắt lấy ra một chiếc bình xịt nhỏ từ trong khe ngực, nhanh chóng xịt vào mặt Aika.

“Hừ, bình xịt hơi cay hả? Quá ngây thơ!!”

Aika tức tốc bắt chéo hai tay để chặn đường xịt.

Tưởng tượng cảnh đang xịt bình hơi cay vào mặt thằng lưu manh để phòng thân mà hắn lại đi quát lên “Quá ngây thơ!” mà xem, ra đi chân lạnh toát. Mà nói chứ, cỡ như Aika đời nào lại đi lúng túng trước pha phản công cấp độ này.

Ngặt nỗi, bữa nay nghe chừng Twoearle lại là người đứng cửa trên.

Đôi tay Aika bắt chéo nhằm chặn đường xịt, trong nháy mắt đã bị thứ chất lỏng nhầy nhụa nào đó keo chặt lại. Thành phần của thứ chất lỏng này coi bộ đã bành trướng thể tích khi tiếp xúc với không khí.

“Hự…! Cái, cái gì thế này?!”

Nắm đấm của mình khi không lại bị thứ giống kẹo mạch nha dính chặt, Aika đứng hình. Twoearle liền chớp ngay thời cơ ấy để tung đòn kết liễu, xịt thêm một mớ xuống chân Aika. Số chất lỏng xịt dưới chân cũng phát tướng lên, khiến Aika chao đảo, phải nhảy lò cò cho khỏi ngã. Xét trên độ đàn hồi kia, tôi đoán thứ này chỉ mềm mại ngang với bọt biển là cùng. 

“Anti-Aika System Số III! Hoacung Aika! Cả tay cả chân đều bị khóa chặt, Aika-san tuổi gì đòi thắng được tôi!!”

Tứ chi Aika đồng loạt hóa thành một cục tròn vo, không khỏi làm tôi liên tưởng tới một linh vật trong bộ phim nào đó.

Đúng thật, tay thôi thì không nói, đến chân còn bị một vật bự cỡ trái bóng chuyền ôm trọn, muốn dồn lực xuống hông còn khó chứ nói gì đến tung quyền cước.

Tuy nhiên, Aika lại quyết không gục ngã trước nghịch cảnh.

“Đã vậy thì… bà chơi kiểu này!!”

Tận dụng lực đàn hồi dưới chân, bả nhảy bổ một cái rồi túm chặt lấy Twoearle. “Túm” ở đây tức là quàng cả hai tay hai chân quanh người cô nàng như gấu túi rồi dồn lực vào bóp nghẹt. Đang trầm trồ bảo sao tư thế ấy mà dồn lực được kinh thế thì tôi mới sực nhớ ra, mẹ trẻ này là giống loài thích đu cây.

“XƯƠNG TÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔI!!!”

Khúc song tấu đồng điệu giữa tiếng hét thất thanh vọng lên từ tận thanh đới và tiếng xương gãy răng rắc cứ thế văng vẳng khắp căn phòng.

Cớ sao vừa sáng sớm ngày ra, vào thời điểm đáng ra ông Mặt Trời phải báo hiệu một buổi sáng tốt lành tôi đã phải ngồi nghe tiếng xương người gãy vụn từng khúc một thế này?

“Quá đáng! Đã phải chịu dày vò thể xác lại còn bị Aika-san ôm ôm ấp ấp, ngày thường chỉ chết đau thôi nay còn phải chết nhục nữa hả trời ơi!!”

“Ôm ấ……?!”

Aika lập tức thả Twoearle ra.

“…… ấp cái gì mà ôm ấp, nhăng cuội riết quen thân…”

“H-Hà cớ gì cô lại phải đỏ mặt?! Làm tôi cũng ngại lây rồi đây này!!”

“Không phải ôm ấp gì đâu biết chưa, tôi chỉ muốn bóp nát từng khúc xương một trong người cô thôi ấy mà (thật đấy)”, cái kiểu tsundere này của Aika có cho tôi cũng chả thèm, chỉ không ngờ là có ngày tôi lại được chiêm ngưỡng hai người này ngượng nghịu với nhau, quả là hiếm có khó tìm.

“…… Ha?!”

Cảnh tượng quá đỗi thường nhật, nhìn hoài hóa quen làm tôi quên béng mất. Đang nói chuyện điện thoại với Erina cơ mà!!

Tôi vội trùm chăn quá đầu để hai người kia không nghe được, rồi rối rít xin lỗi chị ấy.

“X-Xin lỗi chị, đằng này nhốn nháo quá…”

“Thưa… mình biết Twoearle-san đang định cư tại căn cứ dưới lòng đất rồi… nhưng mà, tại sao Tsube-san cũng ở trong phòng Souji vậy?”

Ơn giời là chị ấy đáp lại ngay tắp lự, phải cái là giọng nghe lạnh lẽo hơn hẳn vừa rồi.

Thì cũng phải thôi. Treo máy suốt nãy giờ, chị ấy chưa ngắt phụp đi đã là may lắm rồi.

“Aika là bạn thuở nhỏ của tôi, nhà còn ngay sát vách, nên là buổi sáng bả hay sang phòng tôi lắm.”

“Bạn thuở nhỏ… nhà, sát vách…”

Kìa, giọng chị thấy cứ mỗi lúc một lạnh dần…

“Ơ, ờm, thế còn chuyện chị cần thảo luận…”

“Vừa sáng sớm đã làm phiền bạn, mình xin chân thành tạ lỗi. Hẹn gặp lại bạn trên trường nhé, Mitsuka-kun.”

Tôi còn chưa kịp dứt câu, Erina đã vội ngắt máy.

Đến cả cách xưng hô cũng về lại với kiểu khách sáo khi trước.

Biết ngay mà, treo máy lâu quá nên chị ấy giận mất rồi…

“Lát phải xin lỗi đàng hoàng mới được…”

Tôi thở dài đánh thượt, đoạn dựng người dậy khỏi giường. Hai người kia thì vẫn người nhìn đằng đông người ngó đằng tây, ngọ ngòa ngọ nguậy không ai ngồi yên được nổi. Cảnh tượng sao mà thật hiếm gặp, còn hiếm hơn cả động vật sách đỏ nữa ấy chứ.

Erina đã mất công gọi điện xin tư vấn, ấy thế mà tôi nỡ làm điều không phải với chị.

Bị mặc cảm tội lỗi đè nghiến lên vai, tôi đâm bứt rứt, muốn ngủ lại lắm mà chẳng chợp mắt được tí nào.

Quay đi quay lại đã thấy sắp tới giờ lên trường, tôi đành lê bước chân nặng nề xuống phòng khách tầng một.

“Gì kia, hai người đã chuẩn bị xong rồi cơ à.”

Thấy phòng khách yên ả quá nên tôi không nghĩ cả Aika lẫn Twoearle đều đang có mặt.

“Sou-chan Sou-chan nhìn kìa con ơi, có cái này hay lắm.”

Mẹ tôi ngồi cạnh hai người họ, vẫy tay giục tôi lại xem chung.

“Hửm~…?”

Chắc thời sự lại trêu ngươi Tail Red chứ gì, đương nhủ thầm như thế, thì đập vào mắt tôi lại là dòng phụ đề tổ bố ghi đè lên một chương trình tổng hợp nào đó.

Chuyển thể Twintails thành phim điện ảnh Hollywood

“G-GÌ CƠ?!”

Hư cấu vãi cả đái, làm tôi phải nhìn lại lần thứ hai mới dám tin.

Tôi bổ nhào vào cái ti vi, thiếu điều tóm chặt lấy cái màn hình dày cộp dí sát vào mặt.

“Mẹ hạnh phúc quá đi thôi~ Ai mà ngờ Sou-chan lại được ra mắt trên màn ảnh sớm đến vậy cơ chứ!!”

Ai bảo là con! Đã thấy ai đến chiêu mộ đâu!!

“M-Mà từ phát, vai Tail Red là ai?! Vai diễn quyết định hết chưa thế?!”

Thời đại ngày nay, cứ xài CG thì gi gỉ gì gi cái gì cũng giải quyết được hết. Song, trừ phi bộ phim này CG 100%, bằng không thì cảnh hành động nhất quyết phải có người thật vào đóng.

Điểm mấu chốt ở đây là tướng mạo của Tail Red, nhìn ngang ngó dọc ra sao cũng chỉ dừng lại ở những năm đầu tiểu học. Biết tìm đâu ra một diễn viên nhí vừa xêm xêm tuổi này lại vừa thực hiện chuẩn chỉ mọi pha hành động mạo hiểm chúng tôi thường làm đây?

Hay chỉ mình Tail Red là bị dựng bằng CG… chắc không có đâu nhỉ.

Tôi dán mắt vào màn hình ti vi, vừa đúng lúc người ta bắt đầu công bố dàn diễn viên tham gia vào bộ phim.

Tắm mình trong một mưa đèn chớp và bước lên trên sân khấu, là một nữ diễn viên nổi danh toàn thế giới từng góp mặt trong vô vàn bộ phim giành được Giải thưởng Viện Hàn lâm.

Và trên dòng phụ đề có viết, Vai Tail Red.

“…… một nữ diễn viên đứng tuổi từng đoạt giải Oscar, lại đi để tóc twintail…”

Aika cũng nhìn chằm chặp cô nữ diễn viên nọ, vẻ mặt phức tạp khó nói thành lời.

“Tôi biết bản thân mình cao hơn, lại nhiều tuổi hơn Tail Red, và cũng biết rằng độ chênh lệch này rất dễ nhận về phản ứng trái chiều. Dẫu vậy, công việc của tôi là bù đắp cho sai biệt về ngoại hình ấy. Giây phút đứng trước máy quay, tôi sẽ là Tail Red.”

Nữ diễn viên kia mau mắn giải đáp cho câu hỏi mà ai cũng canh cánh trong lòng, thông qua phần lồng tiếng.

“Không biết dịch có nhét chữ vào miệng người ta không nữa… nhìn trả lời phỏng vấn mà mặt méo xẹo luôn kìa…”

Đoán chắc Twoearle đã thông thạo ba cái thứ ngôn ngữ nước ngoài dễ như trở bàn tay, tôi bèn đánh mắt sang xem thử, thì thấy cả hai mắt lẫn khuôn miệng cô nàng đều đã hóa một đường thẳng băng, không giấu đi được vẻ chán chường. Biết ngay là dịch láo mà…

“Tưởng ông không phân biệt twintail theo tuổi tác?”

Chắc tại thấy tôi không hứng khởi cho lắm trước twintail hay sao mà Aika chợt dùng cùi chỏ chọt nhẹ vào hông tôi.

“Thì cái cô diễn viên kia có muốn để tóc twintail đâu. Nhìn là biết cổ để chỉ vì công việc. Ngắm mãi cũng chỉ thấy nôn nao trong lòng chứ vui vẻ gì được cho nổi.”

Không như Erina, cô này tỏ thái độ căm ghét twintail rõ mồn một. Có là tôi đi chăng nữa thì thấy twintail được khai sinh bất đắc dĩ như kia, muốn mừng cũng chẳng nổi ấy chứ.

“Nhưng mà ấy, vừa mới ấn định sản xuất đã sớm công bố ra toàn thế giới thế này, chứng tỏ người ta cũng kỳ vọng cao lắm đấy con ạ!”

Vẫn biết mẹ tôi chưa hết phấn khởi khi biết thằng con được ra mắt màn bạc, nhưng cứ nghĩ thử mà xem: bản thân tôi không được giám sát là một chuyện đi, nguồn thông tin duy nhất mà “người ta” biết đến chỉ có độc ảnh ọt rồi video chụp trộm mà đã xớn xác đi làm phim, bảo tôi không lo là không lo thế bất nào được.

“Tất nhiên là sẽ có kỳ vọng rồi, nhưng biết đâu cũng là nhằm mục đích ràng buộc nữa thì sao? Đã làm phim thì bị trùng đề tài nào có phải chuyện hiếm gặp, nên bên nào công bố trước là bên đấy thắng thôi ạ.”

Không phải tôi không hiểu dự đoán của Twoearle.

Có điều, nếu đã làm phim điện ảnh về Twintails thì Yellow tạm không tính, chứ còn nhân vật xuất hiện gần như cùng lúc với Red là Blue kiểu gì chẳng phải góp mặt… chắc vẫn là một nữ diễn viên dạn dày kinh nghiệm diễn xuất đầy mình nào đó thôi nhỉ.

Đang nghĩ như thế thì chợt, phía phỏng vấn chuyển mic lại cho một tay diễn viên cuồn cuộn bắp thịt để đầu húi cua đứng cạnh nữ diễn viên nọ. Người này thì đến tôi còn biết, là diễn viên hành động lão làng nổi danh khắp thế giới.

Thế rồi, khung phụ đề hình chữ nhật hiện lên, giới thiệu vai diễn của anh này.

“………………………………… vai……… Tail Blue…”

Trong một thoáng tôi cứ ngỡ khung phụ đề bị lỗi hiển thị, nhưng ngay sau đó, phần bình luận qua lồng tiếng lại phang thẳng vào chúng tôi một sự thật phũ phàng.

“Sở dĩ tôi nhận vai này, trước là vì đạo diễn chiêu mộ hết lời, sau là vì bản thân tôi muốn vào vai. Quả thật tôi có hơi lực lưỡng một chút so với Tail Blue, nhưng ngoài ra thì giữa chúng tôi không có khác biệt gì đáng kể.”

Nói xong, tay diễn viên cười rộng, phô ra hàm răng trắng xóa cùng bắp tay lực lưỡng trước giới truyền hình.

Úi bỏ mẹ, đằng này nghe ra lại hào hứng quá đà.

Khung cảnh trở lại với trường quay, cô dẫn chương trình đưa ra kết luận cùng nụ cười tươi tắn: “Tail Blue một mực quả quyết rằng anh ấy không cần tóc giả, mà sẽ nuôi tóc dài để vào vai!”

Thật luôn? Từ quả đầu húi cua ngắn cũn cỡn kia mà dài ra xuống tận hông ấy hả? Tinh thần diễn viên chuyên nghiệp nghe được quá nhờ. Muốn xem thử phát cho biết quá…

Đây rồi sẽ trở thành một câu chuyện nảy lửa, được bổ sung vào danh sách giai thoại về những diễn viên hy sinh quên mình vì vai diễn và được truyền tai nhau ra toàn thế giới cũng nên.

Thời khắc đổi đồng phục từ đông sang hè đã gần kề, ấy thế mà không khí vẫn buốt giá tới độ làm da gà da vịt tôi dựng ngược hết cả lên. Nhìn lại mới thấy, Aika đang mỉm cười, một nụ cười tựa Tuyết Nữ, mắt vẫn không rời màn hình ti vi.

“…………………………… Souji này, nay hay mai người ta sẽ đưa tin là bộ phim này sẽ bị ngừng sản xuất ấy, ông đừng bận tâm quá biết chưa.”

Trong thâm tâm tôi nguyện cầu, cho dòng chữ “HOLYWOOD” bự chảng ngự giữa tảng núi cao chót vót không bị chiếc oanh tạc cơ màu xanh bí ẩn nào đó thổi bay mất dạng.

May mắn thay, Twintail Mặt Nạ… hay Twoearle thì chưa từng lộ mặt trước công chúng bao giờ, dễ dàng tránh được mối lo bị người ta thủ vai nhầm.

Hẳn cũng vì thế nên Twoearle mới hứng chí vỗ bành bạch vào lưng Aika, làm như chuyện người dưng không bằng.

“Sao mà phải rách việc thế, cứ chờ cho đóng máy xong xuôi rồi hẵng làm gì thì làm chứ! Một khi được thấy Tail Blue quậy chanh bành trên màn ảnh rộng, thể nào người ta cũng phá lên cười đến vỡ cả bụng, rồi thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn gấp bội lần cho mà xem!!”

“Thèm thế thì việc gì phải chờ tới lúc đóng máy đâu nhỉ.”

“Hii, khoan đã, lục phủ ngũ tạng tôi nóGYAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!”

Đương dõi theo cảnh tượng chiếc bụng bị vặn xoắn như trôn ốc chỉ bằng sức người, tôi nhón lấy chiếc bánh mỳ vừa nướng xong rồi cắn một miếng.

Đến lúc này, tôi đã một lòng vững tin.

Rằng bất luận kinh phí sản xuất có lên tới hàng tỷ đô la, rằng bất luận diễn viên có thâm niên hay nhiệt huyết với vai diễn đến nhường nào, muốn tái hiện Aika, tuyệt nhiên là điều bất khả.

“Tiếp theo đây, chúng tôi xin được giới thiệu một idol mới! Một tân binh vừa ra mắt không lâu nhưng rất có tiềm năng trở thành hiện tượng!!”

Bên cạnh thông báo sản xuất đầy chấn động, vẫn còn chuyên mục mỗi tuần giới thiệu một idol mới nữa. Chuyên mục này vừa hay lại trùng với giờ lên trường, thành ra tuần nào tôi cũng xem đến hết.

“ỒỒỒ!!”

Idol bữa nay lại để tóc twintail trông đến là bắt mắt.

Cô ấy đeo một cặp kính gọng đen sang chảnh, không hề tạo cảm giác quê mùa. Trên người vận trang phục diềm xếp với độ hở vừa đủ để không bị gọi là khiếm nhã, rồi là mái tóc twintail được tết kiểu đuôi sam rủ xuống ngực kia rất hợp với hình tượng cô nàng.

“Twintail kia được phết, chăm chút lắm đấy. Chẳng mấy là nổi như cồn ngay thôi.”

“Lại nói nhăng nói cuội cái gì thế không biết.”

Thấy tôi cứ chúi mũi vào màn hình, Aika liền bực dọc xỏ xiên tôi, tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

Chỉ hiềm, không chỉ có niềm vui. Tôi còn cảm nhận được nỗi bất an như thể con tim đang gióng lên hồi chuông cảnh báo.

“Cặp kính kia trông có duyên thật đấy~ Nhưng chị nghĩ em đeo kính áp tròng sẽ còn đáng yêu hơn cơ. Chị cũng đeo kính áp tròng nè~”

“Hơ?! Chị đeo kính áp tròng ạ? Còn không mau tắt thở đi cho đỡ chật đất ♪”

Đáp lại lời bình nhẹ tênh của chị MC là một pha miệng lưỡi chua ngoa, làm dậy sóng cả hội trường.

Tôi không biết có bao nhiêu phần là nằm trong kịch bản, chỉ có thể cam đoan một điều: mái tóc twintail kia là thứ thiệt, không chỉ để tạo cá tính. Cảm xúc đặt và mái tóc, và cả bản thân mái tóc twintail kia nữa, đều là twintail 100%.

Nhìn cái là thấy. Trong cái thời đại mà ngày càng có nhiều idol ép mình để tóc twintail, không phải để bắt chước Tail Red thì cũng là để khuấy động dư luận, thì hiếm hoi thay, mái tóc twintail của cô gái kia lại thuộc về phe chính thống, là một twintail rất riêng của cô ấy.

“Mọi người ơi, ta cùng hát nhé! Tên ca khúc là Tinh cầu kính mắt!!”

“Kính mắt là kính mắt ơi, Mặt Trời cũng là kính mắt~ ♪ Sao Hải Vương cũng là kính mắt~ Quanh ta gi gỉ gì gi cái gì cũng là kính mắt hết trơn~ ♫”

Ấy vậy mà…… tại sao?

Tôi lại cảm thấy sợ hãi, khi không thể rời mắt khỏi twintail của cô ấy?

Và hà cớ gì, tôi lại cảm thấy cắn rứt lương tâm đến vậy…?

8f8f1cdf-62f9-46e1-b367-435788d977c4.jpg

Trong nguyên tác thì đoạn "Đúng rồi... chứ nhỉ" đọc như sau: "Soudesuwa soudesuwa, soudesuwa soujidesuwa!"