Không thể tin được… đã đến tận đây rồi, đã chiến đấu kịch liệt đến vậy rồi, mà cô ta vẫn còn chi viện.
Một chiến binh xứng đáng để được Dark Grasper gọi là cộng sự. Máy móc hay không, riêng năng lực chiến đấu là dứt khoát không thể coi thường.
Tôi nắm lấy vai Blue, kéo bà ấy lùi lại.
“… Red?”
“Đưa Yellow chạy đi. Bà vẫn còn sức dùng <<Ribbon>> (Thuộc Tính Nơ Buộc Tóc) chứ?”
“Điên à! Có mình ông thì chọi sao nổi!!”
Tôi biết kiểu gì bả cũng phản đối… nhưng chỉ duy chuyện này là tôi quyết không nhượng bộ.
Tuy vậy, con robot tên Neptune kia lại——
“Hân hạnh được gặp các bạn~ Cảm ơn các bạn đã chiếu cố cho Acena-chan nha~”
Làm gì không làm, lại đi cúi đầu trước chúng tôi.
“Tui thiệt tình xin lỗi nghen~ Cô bé này hổng có bạn, cứ có ai chơi cùng là bám riết hổng chịu buông, đến hồi lại hỏi sao mất bạn hoài à~”
“Bớt nói chuyện thừa thãi-noja! Làm như má ta không bằng!!”
Vốn đang tâm thế cảm tử chiến đấu, nên cả tôi, Blue lẫn Yellow đều chết trân trước nhân cách ngoài dự đoán của Neptune.
“……”
“……”
“……”
Chào hỏi thiện ý thái quá là một chuyện đi… đáng chú ý hơn cả là chất giọng cao vút, không khác gì một tay lồng tiếng kiêm idol hiến trọn giọng nói để diễn cho tròn kiểu nhân vật trẻ thơ, trái ngược một trời một vực với ngoại hình cứng cáp góc cạnh chẳng đào đâu ra vẻ nữ tính ngoài đôi twintail sau đầu.
Neptune khép ngón tay lại thành hình dao, cốc đầu Acena một cái.
“Vô liêm sỉ! Con gái con lứa tuổi này rồi mà ăn bận vầy đó hở?!”
“Ngu muội! Tổn thương danh dự ta đấy-ja!!”
“Xời đến chịu, tui cũng hổng mang đồ cho mà thay… Có hình dán mã QR đây! Dán vô ngực với háng cho tui!!”
“Địa chỉ của ta đây mà!!”
Hự… đồng đội đáng tin cậy có khác, diễn kịch manzai thật quá nhuần nhuyễn, chẳng dư thời gian mà hít với thở!
Mấy người này bị làm sao vậy? Bọn tôi chưa đủ tàn tạ hay sao mà còn đi dụ cho lơ là cảnh giác hơn thêm làm gì?!
“Hỡi Tail Red,” – Trên người toàn hình dán, Dark Grasper cất bước lại gần tôi – “ta công nhận cô là đối thủ xứng tầm. Ta sẽ không làu bàu gì chuyện Twoearle nữa. Thuộc Tính Twintail chị ta giao lại cho cô, hãy tận dụng đến cùng cực cho ta.”
“Chẳng đến lượt cô phải nhắc.”
“Cô có… công nhận ta là đối thủ xứng tầm hay chăng?”
“Chừng nào cô còn yêu quý twintail… chừng ấy hai ta sẽ không tránh khỏi xung đột.”
Trông cách cô ta dán hình dán cỡ quyển sách lên hai bên ngực với hạ bộ nó cứ siêu thực thế nào ấy, may sao tôi vẫn tránh không nhìn, không bị chửi là vô duyên thì dở lắm.
“Hừ, khi nãy ta đã bảo rồi, ta yêu kính mắt còn hơn cả twintail kia mà-ja.”
Dark Grasper đánh mắt xuống dán chặt lấy tôi, còn tôi lại phải gồng mình ngăn cho mắt không đưa xuống dưới cổ cô ta.
Tầm này thì còn “dò xét” cái nỗi gì nữa, liếm láp khắp người để thử vị tôi thì có. Suy nghĩ này làm lông gà lông vịt tôi dựng ngược hết cả lên.
“!!… Không được! Đôi mắt đó…. không phải là của Dark Grasper đâu! Là đôi mắt của đứa tội phạm vô liêm sỉ coi bám đuôi người khác như một cách tỏ bày tình yêu, là của Acena đấy! Nguy hiểm lắm, Souji-sama mau chạy đi!! <<Khuôn mặt>> (Face) eroge này là thứ bị cấm tiệt, tuyệt đối không được phép bổ sung vào loại hình game tình cảm ấm áp!! Nói cho dễ hiểu thì là vẻ mặt của giống cái lúc hứng tình ấy anh ơi!!”
Ấy không, chẳng cần cô nhắc tôi vẫn thừa sức nhìn ra kiểu mặt này mà. Ngày thường nhìn mãi cũng quen rồi… đơn cử như là từ Twoearle chẳng hạn…
“Nhìn kỹ lại, ngươi tuy là bé gái mà lại rất đỗi oai phong-noja. Ẩn dưới dung nhan yêu kiều này là vẻ nam tính cuộn trào… K-Không hiểu sao, ta nhìn không rời mắt được.”
Dark Grasper thở gấp, một tay bóc hình dán dưới háng ra rồi đưa cho tôi.
“LÀM TRÒ GÌ ĐẤY ĐỒ BIẾN THÁI KIA!!”
Mặc kệ tiếng quát tháo từ Blue, cô ta đặt tấm hình dán vẫn còn vương hơi người lên tay tôi, rồi gập ngón tay tôi lại.
“Đã là đối thủ xứng tầm, hiển nhiên là phải trao đổi địa chỉ liên lạc. Đăng ký địa chỉ này rồi, nhớ phải nhắn tin cho ta ngay lập tức. Một ngày có 24 giờ, cô nhắn lúc nào ta cũng cam đoan sẽ nhắn lại trong vòng 2 phút.”
Nặng nề. Nặng nề quá trời đất ơi. Tôi mà ném cái hình dán này đi, khéo cô ta tưởng lầm tôi sợ bửn xong tổn thương tinh thần thì chết dở. Với cả, tốc độ trả lời đã nâng cấp hơn hẳn lần trước rồi kìa. Nặng nề chết mất thôi.
“Tiện đang trao đổi địa chỉ rồi, ta trao đổi bờ môi luôn nhé.”
Thông qua cặp mắt kính, cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đê mê.
“…… lại nữa?”
“Vẫn còn thèm tiêu bản môi nữa hả? Mấy cái tên này đúng thật là…”
Nhớ lại cái tên Papillon Guildy mừng quýnh lên khi lấy được tiêu bản môi mà tôi chán mớ đời. Vì lẽ ấy mà dù cho Acena có áp sát, chúng tôi vẫn không cảm nhận được chút nguy cơ nào.
Phải khi được cô ta chạm tay lên má, tôi mới rung động trước cái lạnh lẽo của lòng bàn tay kia… để rồi,
thật điềm nhiên tựa hồ bắt tay hữu nghị—— Acena, kề môi lên môi tôi.
“““AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”””
Tiếng hét của ba người kia… nghe sao thật xa xăm quá đỗi.
Như thể tôi bị tra tấn bởi cảm giác ù tai thường gặp khi đi thang máy hay tàu siêu tốc.
B-Bị cướp mất rồi…
Nụ hôn đầu của tôi, bị một đứa con gái lõa thể chỉ có độc hình dán trên ngực với háng cướp đi mất rồi…
À không, bộ dạng ra sao tạm không bàn tới… n-nhưng mà sao tự nhiên…?!
“… chị vẫn đang xem phải chứ? Cho ta xin lỗi, Twoearle… chị có gọi ta là đứa lẳng lơ cũng được! Trái tim ta, đã bị Tail Red cướp đi mất rồi… Xin chị, hãy từ bỏ ta đi!!”
“Hả? Sao mình lại thành bên bị từ chối thế này?!”
Trái tim bị cướp mất…?! Cô ta vừa nói cái gì cơ?!
——Gắng lên Sou-chan ơi! Hãy biến ước mơ bất thành của bố và mẹ thành hiện thực đi con!——
Và thế bất nào, lời mẹ từng nói lại ùa về trong tâm trí tôi…
Chịu không thấu, tôi ngã phịch xuống đất.
“GAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”
Chẳng rõ là giấu mớ năng lượng kinh hồn này ở đâu tới tận giờ, mà Blue không dưng gầm lên váng trời tựa thú đói, rút ra cây Wave Lance và phi thẳng vào Dark Grasper.
“Nguy hiểm!”
Neptune dùng tay bắt lấy đầu cây thương bằng chuyển động mượt mà khó mà tin được ở một robot.
“V… Vừa, VỪA LÀM TRÒ GÌ ĐẤY CON NHỎ KIAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA?!!!”
Chết cha, đôi mắt ấy… trạng thái cuồng loạn từng dần Levia Guildy dở sống dở chết!!
“Nào Mega-Ne, đến lúc lui quân rồi. Hỡi Twintails! Hỡi Tail Red! Hẹn lần sau gặp lại!”
“…… Ừm, câu chào điển hình của tụi ác nhân luôn nhở, Acena-chan…”
Hai mắt Neptune sáng lên, tiếng động cơ lại gầm lên khi tiến hành chuyển dạng.
Chỉ khác là không phải tua lại quá trình vừa xong.
Từ phần hạ bộ cô ta nhô ra một cái bánh xe kèm thanh trục, và từ đôi chân gập lại đằng sau cũng lộ ra một chiếc bánh xe tương tự.
Neptune đã biến hình thành xe dẫn động hai bánh… với tên thường gọi là mô tô.
Sau khi nhìn tôi lần cuối đầy thâm ý, Dark Grasper vung một chân mảnh mai trắng muốt lên, rồi trèo lên người Neptune.
“GYAAAAAAAAAAAA!! Phủ gì đấy lên trước rồi hẵng trèo chớ!!”
“Không cần thiết! Tấm thân lõa lồ này là cách ta đền tội cho thất bại vừa rồi! Trách nhiệm của kẻ thua cuộc là phải phơi bày bờ mông trần trụi cho tới khi khuất hẳn khỏi tầm nhìn của Tail Red-ja!!”
“Cái trận này tui có quan hệ chi đâu mà phảÓAAAAAAAAAAAAAAAAA CỌ HẲN LÊN YÊN RỒI KÌAAAAAAAAAAA!!!”
Thân xe rung lắc trong số N, còn Dark Grasper cưỡi trên đó chẳng hiểu kiểu gì lại đỏ bừng mặt mũi.
“… Hừ, gì đây, rung động này………… s-sao nhỉ, ta thấy lạ lắm…”
“MÁ ÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔI TÉ LẸ KHÔNG LẠI LÒI RA SỞ THÍCH QUÁI ĐẢN MẤT!!!”
Ngay trước khi Blue kịp nhào tới, Neptune chở theo Dark Grasper đã vội lăn bánh với tốc độ cao, xới tung mặt đường lên rồi chạy biến.
“LŨ KHỐN KIẾP ĐỨNG LẠI NGAY CHO BÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀ!!!”
Tiếng chửi đổng của Blue phai dần vào chốn hư không.
“Ư, ưưưư, M-Mitsuka-kun… rơi vào tay kẻ địch mất rồi… ưưư, đau quá đi thôi…”
“Â-Ấy không, anh ấy đang biến thân mà, vẫn suýt soát ở mức chấp nhận được mà ha?! Ha?!”
Giọng nói của Yellow và Twoearle vang lên, tương trợ lẫn nhau.
Tôi, chẳng còn biết, chuyện gì đang xảy ra nữa.
Chỉ muốn dang rộng tay chân, nằm ườn ra đây mà ngủ thôi.
Không sao chịu được cơn kiệt quệ khắp toàn thân, tôi dồn lực vào tay phải để giải trừ biến thân.
“…… ơ, kìa…?”
Động tác như mọi lần, mà trạng thái biến thân vẫn còn đó.
Thoáng chút sốt ruột, tôi cẩn thận dồn tâm niệm vào mong muốn giải trừ biến thân. Phải thế chiếc vòng tay mới chịu hoạt động, đưa tôi trở về với hình dạng con trai.
Chắc tại mệt mỏi hơn mọi lần đây mà. Đến phút cuối còn đổ mồ hôi lạnh nữa chứ.
Trước hết là hít thở thật sâu, rồi ngước nhìn bầu trời.
Tuy có chút méo mó, cô ta cũng lựa chọn chiến đấu vì điều cần bảo vệ.
Và sức mạnh của tín niệm này, chúng tôi đã được tự mình kiểm chứng.
Tôi siết chặt tờ mã QR vốn đã bị vò nát, hẳn là không còn đọc nổi nữa.
Tôi cần trui rèn twintail của mình hơn nữa. Để bảo vệ các twintail hiện hữu trên thế gian này——
