Vol 2: Một cuộc sống mới - Chương 37: Đối thoại

Chương 37: Đối thoại

Bước lên sân thượng quen thuộc, Sato Shinichi thấy Kazumi đã thành thạo trải sẵn tấm thảm nhỏ trên mặt đất và đang bày hộp cơm Bento ra. Dù trên mặt vẫn còn vương chút giận dỗi, nhưng bên cạnh cô vẫn chừa ra một khoảng trống nhỏ cho cậu.

Trái tim Sato bỗng chốc ấm áp, bao nhiêu lo lắng trước đó nháy mắt tan biến. Khóe miệng vẽ nên một nụ cười rạng rỡ, cậu bước tới chỗ thiếu nữ đang ngồi.

"Bạn học Shimizu vẫn còn giận chuyện lúc nãy sao?"

Sato ngồi xuống ngay ngắn bên cạnh Kazumi, lấy hộp cơm Bento của mình ra. Hộp cơm cỡ lớn cao cấp này chứa phần thức ăn cậu đặc biệt mang từ phòng tập đến.

"Không có."

Kazumi cầm đũa gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng. Mùi gia vị nồng nặc dùng để che lấp kỹ năng nấu nướng tệ hại lập tức xộc thẳng vào vị giác. Dù không đến mức khó nuốt, nhưng hương vị đậm chất công nghiệp thì không lẫn vào đâu được.

"Thế bạn học Shimizu..."

"Gọi tớ là Kazumi."

Cô lạnh lùng ngắt lời Sato, tiện tay gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát cậu rồi nói tiếp.

"Ăn thử xem vị thế nào."

"Ờ..."

Sato ngây người nhìn miếng thịt gà trong bát, rồi lại quay sang nhìn cô bạn gái bên cạnh, không biết có nên nghe lời hay không.

Người ta vẫn bảo con gái là sinh vật sáng nắng chiều mưa. Có lúc trong lòng tức điên lên rồi mà ngoài mặt vẫn cười tươi như hoa nói chuyện với bạn. Nhưng nếu lúc đó bạn ngốc nghếch tin là thật mà không chủ động dỗ dành thì xin chúc mừng, bạn tàn đời rồi.

Dù bạn gái nhà mình có khác biệt rất lớn so với những cô gái bình thường, nhưng qua một thời gian dài tiếp xúc, cậu cũng lờ mờ đoán được cô đang nghĩ gì.

Chẳng hạn như khi khóe miệng nhếch lên 3 độ, đuôi mắt mở rộng khoảng 2 mm, nghĩa là tâm trạng cô đang rất tốt. Còn nếu mắt hơi mở to, môi mím lại hai cái thì đó là biểu hiện của sự kinh ngạc.

Nhưng còn tức giận...

Thì cậu chưa từng thấy bao giờ.

"Ngon lắm! Tớ thấy còn ngon hơn cả gà quay quán Tomo nữa!"

Sato có chút dè chừng gắp miếng gà bỏ vào miệng. Vị gia vị nồng nặc lan tỏa trong khoang miệng, nhưng cậu vẫn trưng ra bộ mặt vô cùng tận hưởng để khen ngợi. Đổi lại chỉ là một cái đảo mắt khó nhận ra của Kazumi.

Nhìn màn khen ngợi đầy mùi diễn xuất của Sato, Kazumi chỉ biết bất lực. Trình độ nấu nướng của mình đến đâu cô tự biết rõ. Nếu cái thứ hương vị được đắp nặn toàn bằng gia vị công nghiệp này mà ngon hơn cả quán gà quay nổi tiếng cạnh trường, thì cô đã chẳng phải đau đầu vắt óc nghĩ cách kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình.

Đón lấy miếng thịt heo cốt lết chiên xù Sato gắp cho, lớp vỏ giòn rụm quyện cùng nước sốt bùng nổ nơi đầu lưỡi. Sự khoan khoái mà ẩm thực ngon mang lại dường như đã đánh bay mọi phiền muộn trước đó, khiến tên ngốc Sato bên cạnh trông cũng có vẻ thuận mắt hơn một chút.

Đúng là không có so sánh thì không có đau thương. Sau khi nếm thử thứ hương vị bình dân của con gà đã "hiến thân vì sự nghiệp" do mình nấu, những nguyên liệu cao cấp Sato mang đến quả thực chẳng khác nào sơn hào hải vị, khiến tâm trạng người ta không khỏi vui vẻ hẳn lên.

Kazumi ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Những tia nắng nhàn nhạt xuyên qua tầng mây chiếu lên người mang lại cảm giác ấm áp. Một cơn gió nhẹ thổi qua xua tan đi sự oi bức của không khí chớm hè, mang đến chút mát mẻ vừa đủ để xoa dịu trái tim vẫn luôn căng thẳng từ lúc xuyên không đến nay của cô.

Thật tuyệt, được cùng người mình thích ăn trưa ở đây...

????

Cả người khẽ run lên, Kazumi vội vàng đè nén cái ý nghĩ kỳ quái vừa nảy sinh trong lòng. Cái ý thức nguyên chủ chết tiệt này lại ngoi lên phá đám rồi, cút ngay, cút ngay!

........

Hai người lặng lẽ ăn bữa trưa. Kazumi mải mê suy nghĩ về những chuyện sắp tới nên chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cậu bạn trai hờ bên cạnh.

Còn Sato Shinichi vì vẫn chưa nắm chắc bạn gái có đang giận hay không, nên đành vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vô cảm của cô, vừa ân cần gắp thức ăn đút cho cô.

Cũng may là Kazumi không hề từ chối đồ ăn cậu gắp, chỉ là vừa nhai vừa nhíu mày như đang mải suy nghĩ chuyện gì đó.

Chẳng biết dạ dày của Sato làm bằng gì mà cái hộp cơm to oạch cậu mang theo, Kazumi chỉ ăn được một phần nhỏ, phần còn lại cùng với món gà kho cô nấu mang đến cho đủ quân số đều bị một mình cậu xơi tái sạch sẽ.

Ăn xong, Kazumi vươn tay định dọn dẹp đống hộp rỗng ngổn ngang thì Sato đã nhanh tay giành lấy, còn không quên tặng cô một nụ cười rạng rỡ đặc trưng của kẻ ngốc.

Nhìn hành động ân cần khó hiểu của Sato, Kazumi cũng chẳng buồn ngăn cản, mặc kệ cậu ta tranh làm phần việc vốn dĩ là của mình. Ngược lại, cô còn có chút bùi ngùi khi nhìn cậu thiếu niên đang tỏa ra cái mùi chua loét của kẻ si tình này.

Đúng là nực cười. Kiếp trước đường tình duyên của cô lận đận chẳng đâu vào đâu, thế mà giờ lại trở thành bạn gái của người ta một cách hết sức tự nhiên.

Sự chân thành ngốc nghếch toát ra từ tận đáy lòng cậu khiến Kazumi như nhìn thấy hình bóng của chính mình ngày trước - một kẻ từng vì một cô gái mà ngốc nghếch dâng hiến cả thanh xuân.

Nghĩ đến đây, Kazumi chẳng buồn để ý đến Sato Shinichi bên cạnh nữa. Cô thả lỏng người tựa vào tấm lưới bảo vệ trên sân thượng, thẫn thờ ngắm nhìn bầu trời xanh điểm xuyết những đám mây trắng lững lờ trôi.

Đã bao lâu rồi nhỉ, có lẽ đã rất lâu rồi cô chưa từng thực sự ngắm nhìn bầu trời này.

Cuộc sống của một người trưởng thành luôn có những áp lực khiến người ta nghẹt thở. Sinh hoạt, công việc, sức khỏe, các mối quan hệ xã giao... mọi thứ cứ nối đuôi nhau ập đến, dường như bắt buộc bạn phải thích nghi với nhịp sống hối hả của xã hội này với tốc độ nhanh nhất.

Dù ngay trên đỉnh đầu là bầu trời xanh thẳm, nhưng việc dừng bước ngẩng đầu lên ngắm nhìn cũng trở thành một điều xa xỉ.

Thứ ngự trị trên đỉnh đầu của những kẻ lăn lộn ngoài xã hội, có lẽ vĩnh viễn chỉ là ánh đèn mờ ảo trong những căn phòng làm việc chật hẹp...

Thiếu nữ tóc ngắn dựa nghiêng vào tấm lưới sắt màu xanh, ngửa đầu nhìn trời. Đáy mắt cô ánh lên nỗi buồn không thể che giấu. Gió nhẹ thổi qua làm tung bay tóc mái, tỏa ra một thứ hương vị mang tên thanh xuân.

Bầu trời hôm nay rất trong trẻo. Ánh nắng chói chang được giấu sâu sau những tầng mây khiến cả khoảng không trở nên dịu dàng, như đang dùng dáng vẻ ôn nhu nhất để đối đãi với những người đang ngước nhìn nó.

Thiếu nữ đang ngắm cảnh, còn thiếu niên lại đang ngắm người trong cảnh.

Sự đau thương và ly biệt đọng lại giữa hai hàng lông mày của Kazumi khiến tim Sato như bị xé toạc, đau nhói một cách trống rỗng. Cậu muốn vươn tay ôm trọn lấy cô gái mỏng manh này vào lòng một lần nữa, nhưng lại không biết phải làm sao.

Lấy hết can đảm, Sato nhẹ nhàng đặt hộp cơm trong tay xuống, hít sâu một hơi rồi tiến lại gần thiếu nữ.

Nhưng Kazumi đang ngắm nhìn bầu trời bỗng thu lại ánh mắt, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô quay đầu lại, nhìn Sato Shinichi trước mặt, khẽ hé môi hỏi.

"Này Sato, cậu... muốn trở thành một anh hùng đúng không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!