Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

555 3725

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

327 1350

Vol 2: Một cuộc sống mới - Chương 40: Giáo viên chủ nhiệm

Chương 40: Giáo viên chủ nhiệm

Hai người một trước một sau đi về lớp. Sau bữa trưa ngọt ngào, giờ nghỉ trưa cũng đã trôi qua được một nửa.

Trong lớp rải rác vài học sinh đang gục xuống bàn ngủ trưa, hoặc đang cặm cụi đọc sách chuẩn bị bài. Sự xuất hiện của hai người khiến mấy nam sinh bàn dưới bỏ hẳn cuốn truyện tranh đang xem dở xuống, nháy mắt ra hiệu trêu chọc Sato Shinichi.

Những hành động mờ ám của đám nam sinh tất nhiên không lọt qua khỏi mắt Kazumi. Nhưng mấy cái trò trẻ con này chỉ khiến cô bật cười bất lực. Từ khi nào cô lại đến lượt bị người khác mang ra bàn tán thế này...

Suy cho cùng, được trở thành đề tài buôn chuyện của cả lớp, ắt hẳn cũng phải thuộc dạng nhân vật tầm cỡ. Ít nhất cái việc có bạn trai cũng không phải chuyện mà một kẻ mờ nhạt như Kazumi trước kia có thể làm được.

Phớt lờ đám nam sinh bàn cuối, Kazumi đi thẳng về chỗ ngồi của mình. Còn Sato Shinichi thì chỉ biết vò đầu bứt tai, đặt hộp cơm lên bàn rồi đăm đắm nhìn theo bóng lưng nhỏ bé đang khuất dần của cô. Sau đó, cậu bắt đầu nhỏ giọng "giao lưu" với đám bạn vừa nãy.

Kazumi từng tò mò không hiểu tại sao một người có chiều cao khiêm tốn như Sato lại bị xếp ngồi tuốt dưới cùng. Nhưng khi lục lọi lại trong ký ức, cô tìm được một đáp án dở khóc dở cười.

Hóa ra là vì cái tên Sato này cứ hễ nghe giảng đến đoạn nào cao trào là lại kích động đứng phắt dậy trả lời câu hỏi của giáo viên, làm ảnh hưởng đến học sinh ngồi sau.

Sau nhiều lần nhắc nhở không thành, giáo viên chủ nhiệm Ishiryu Daito đành bất lực tống cổ cậu ta xuống bàn cuối.

Nếu đã thích đứng thì cho đứng thỏa thích.

Chứ với thành tích học tập và... chiều cao của Sato, làm gì có chuyện cậu ta bị đày xuống tận cuối lớp.

Cơ mà mấy chuyện này với Sato cũng chẳng hề hấn gì. Ngồi bàn cuối vừa được thoải mái đứng lên nghe giảng như rèn luyện sức khỏe, lại vừa dễ dàng giao lưu với đám bạn bàn dưới.

Vì là bạn trai nên mới vậy sao? Một Shimizu Kazumi vốn chẳng đoái hoài gì đến vạn vật xung quanh, lại sở hữu những ký ức vô cùng chi tiết về Sato Shinichi.

Lắc đầu xua đi những hồi ức về Sato trong đầu, Kazumi cố ép đôi gò má đang ửng đỏ của mình nguội lạnh lại.

Đến lúc này, Kazumi phần nào thấu hiểu được tình cảm mà nguyên chủ dành cho Sato Shinichi...

Đối với một thiếu nữ cô độc, bị cha mẹ bỏ rơi, luôn nhốt mình trong thế giới riêng, sự xuất hiện của thiếu niên ấy chẳng khác nào tia sáng rọi vào thế giới tăm tối, kéo cô khỏi vực sâu thăm thẳm, cho cô cảm nhận được vẻ đẹp muôn màu của thế giới này.

Kazumi không giỏi bộc lộ cảm xúc, nhưng cô lại khắc ghi tất cả mọi thứ về thiếu niên ấy vào tận đáy lòng.

Thậm chí, Kazumi còn cảm nhận được từng chút thay đổi nhỏ nhặt nhất trong sâu thẳm trái tim nguyên chủ. Vì thiếu niên chói lọi như ánh mặt trời ấy, cô sẵn sàng từng bước bước ra khỏi bóng tối, để ngắm nhìn thế giới mà cậu đang sống.

Đừng có lúc này lại biến tôi thành kẻ phản diện chứ!! Tôi đâu có chủ động muốn cướp đoạt thân xác người khác!! Tôi mới là người bị hại mà!

Nhân vật tí hon trong lòng Kazumi vò đầu bứt tai đến phát điên. Ở một khía cạnh nào đó, cô đúng là rất tàn nhẫn. Ngay lúc nguyên chủ tràn trề hy vọng đón chào một cuộc sống tươi đẹp mới, sự xuất hiện của cô đã tàn nhẫn cướp đi tất cả.

Dù đây là chuyện cô không thể kiểm soát, nhưng cái cảm giác tự tay đập nát những điều tốt đẹp của người khác quả thực rất khó chịu.

Thế nhưng, dù có khó chịu đến mấy, Kazumi cũng không đời nào làm mấy cái trò như "kế thừa di nguyện của nguyên chủ"!

Cô là một người đàn ông. Dù bây giờ có mang hình hài phụ nữ, nhưng tận sâu trong tâm hồn cô vẫn là một đấng nam nhi. Mặc kệ cơ thể này có phản ứng ra sao, Su Jun cô vĩnh viễn không bao giờ đi thích một người đàn ông cùng giới! Ngay cả khi đó là bạn trai của nguyên chủ đi chăng nữa!!

Xem ra phải về tìm cách khắc chế đống hormone chết tiệt của cơ thể này mới được.

Kazumi lôi vở ra giả vờ ghi chép, nhưng trong lòng lại rối như tơ vò.

Sự ảnh hưởng của cơ thể này đối với bản thân cô quả thực quá rõ rệt. Cảm xúc con người bị chi phối rất lớn bởi các hormone tiết ra. Dù trong thâm tâm Kazumi vô cùng bài xích, nhưng những phản ứng do cơ thể nguyên chủ mang lại luôn khiến cô nảy sinh những suy nghĩ mà chính cô cũng không dám tin, cứ như thể người bị cướp xác là chính cô vậy.

Trước mặt người khác thì không sao, nhưng chỉ cần cái tên Sato Shinichi xuất hiện, trái tim cô lại đập rộn lên không kiểm soát. Chưa kể dạo gần đây còn hay có những hành động tiếp xúc thân mật ở khoảng cách gần. Rõ ràng cô đã cực kỳ cố gắng kìm nén, nhưng cơ thể lại chẳng chịu làm theo sự điều khiển của cô.

Dù là để bản thân không trở nên kỳ quặc, hay để đảm bảo kế hoạch được thực hiện suôn sẻ, việc cấp bách nhất bây giờ là phải khắc phục những ảnh hưởng mà cơ thể này mang lại.

Dùng thuốc ức chế hormone giới tính? Nhưng xét về tính khả thi cũng như những kế hoạch cần nhờ vả sau này, mình bắt buộc phải giữ quan hệ tốt với cậu ta...

Vừa hí hoáy vẽ vời trên vở, Kazumi vừa suy nghĩ cách giải quyết. Những thứ cô vẽ đều là sơ đồ tư duy chỉ mình cô hiểu, nên chẳng sợ ai nhìn thấy.

Nhưng xoay vòng một hồi, Kazumi nhận ra mình đang rơi vào ngõ cụt.

Hiện tại cô vẫn chưa thoát khỏi cái bóng của vụ Fukada Akihiko bị lộ thân phận, huống hồ gì là vì bản thân mà đá văng cái "đùi to" Sato Shinichi này. Bỏ qua chuyện giữ mạng, cơ hội để cô trở nên mạnh mẽ, ngoài Fukada Akihiko ra, có lẽ chỉ còn trông cậy vào Sato Shinichi.

Trong một xã hội được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hệ thống anh hùng chuyên nghiệp, người dân được sống trong an bình. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc, trong bối cảnh này, muốn lấy được những vật phẩm phi pháp là chuyện khó như lên trời.

Nếu chỉ dựa vào năng lực của bản thân để dùng bạo lực đoạt lấy, e rằng chưa kịp tiêu hóa chiến lợi phẩm thì đã bị các anh hùng gõ cửa hỏi thăm rồi.

Dùng sức mạnh của tư bản là một phương pháp hữu hiệu ở bất kỳ thế giới nào. Dù là người xuyên không, nhưng cô lại chẳng có chút năng khiếu kinh doanh nào! Nếu có thì kiếp trước cô đã chẳng thất bại thảm hại đến vậy. Còn cái trò "chép văn" cũng chẳng hề đơn giản như trong tưởng tượng. Một người bình thường không sức mạnh, không tài năng thì chẳng có may mắn nào trước mặt giới tư bản đâu.

Bất lực gập cuốn vở lại, Kazumi khẽ thở dài. Xem ra tạm thời vẫn chưa thể giải quyết triệt để vấn đề này, cứ học xong rồi về nhà tính tiếp vậy.

Kim đồng hồ trên tường điểm đúng hai giờ chiều. Những học sinh đang nghỉ ngơi bên ngoài hay trong lớp đều lần lượt về chỗ ngồi, vừa trò chuyện rôm rả vừa chuẩn bị cho tiết học buổi chiều.

Cửa lớp mở ra, nhưng người bước vào không phải giáo viên Goto của tiết tiếp theo, mà là giáo viên chủ nhiệm Ishiryu Daito với khuôn mặt vô cùng nghiêm nghị.

Sự xuất hiện của thầy chủ nhiệm khiến áp suất trong lớp lập tức giảm xuống. Tất cả mọi người đều ngừng nói chuyện, đưa mắt nhìn người đàn ông lạnh lùng, nghiêm khắc trên bục giảng.

Không nói một lời dư thừa, Ishiryu Daito đứng trên bục giảng, quay đầu nhìn về phía góc trái cuối lớp, cất giọng.

"Shimizu Kazumi, phiền em lên văn phòng gặp tôi một lát."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!