Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

555 3725

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

327 1350

Vol 2: Một cuộc sống mới - Chương 43: Kết quả

Chương 43: Kết quả

Được giáo viên chủ nhiệm Ishiryu Daito "cấp phép", Sato Shinichi ngẩng cao đầu, hiên ngang bước về phía văn phòng giáo viên cứ như khâm sai đại thần mang theo thánh chỉ.

Thế nhưng, khi vừa rẽ qua góc hành lang, một bóng người không ngờ tới đã đập vào mắt cậu.

Đáng chết, sao ông ta lại ở đây? Chẳng lẽ bên Kazumi xảy ra chuyện rồi!

Bóng dáng cao lớn đứng sừng sững trước cửa khiến đồng tử Sato Shinichi co rụt lại. Là người được Hamano Tsukasa bồi dưỡng để trở thành anh hùng chuyên nghiệp trong tương lai, cậu đương nhiên không hề xa lạ với những cường giả đang hoạt động trên thế giới này.

Kitahara To, Tổng trưởng Phân khu 12 thuộc Sở Cảnh sát Công an, một người có năng lực hệ băng vô cùng mạnh mẽ. Dù vì tính chất bộ phận mà không ghi danh trong Hiệp hội Anh hùng, nhưng theo lời sư phụ, những vị Tổng trưởng cảnh sát này bèo nhất cũng dư sức chen chân vào top 100 trên bảng xếp hạng anh hùng.

Vậy nên, đừng thấy bảng xếp hạng của Hiệp hội Anh hùng được dân chúng tung hô và bàn tán rầm rộ mà lầm. Chỉ những kẻ thực sự đứng ở tuyến đầu mới thấu hiểu đạo lý "núi cao còn có núi cao hơn".

Ngay cả Hamano Tsukasa, người từng đứng trên đỉnh cao của Hiệp hội, cũng bởi vì biết rõ dù mình có lui xuống thì vẫn còn vài lão già dư sức gánh vác vị trí đó.

Nếu không, với tính cách của Hamano Tsukasa, làm sao ông có thể dễ dàng rũ bỏ trách nhiệm, giao lại gánh nặng cho cái đám hậu bối mà chính ông cũng chẳng mấy hài lòng khi chưa tìm được người kế vị xứng đáng.

Sato Shinichi chưa từng tiếp xúc với vị cảnh sát tên Kitahara To này, nhưng từ tư thế đứng hoàn hảo không chút sơ hở, cùng áp lực nhàn nhạt tỏa ra ngay cả khi ông ta chỉ đứng yên một chỗ, cậu đã cảm nhận được đây là một cường giả có năng lực cực kỳ đáng gờm.

"Hửm?"

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của Sato Shinichi, Kitahara To khẽ ngẩng đầu liếc sang. Khi nhận ra người đến chỉ là một cậu thiếu niên bình thường, ông lại thu ánh mắt về, tiếp tục đứng lặng yên tại chỗ. Cái khí tức "người lạ chớ lại gần" vẫn tỏa ra đều đặn, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Là vì bên phía Fukada Akihiko xảy ra biến cố sao?

Thấy Kitahara To chỉ nhìn mình một cái rồi quay đi, Sato Shinichi cũng hiểu được tâm tư của đối phương. Vốn dĩ cậu cũng chẳng định ra bắt quàng làm họ, liền lùi lại đứng tựa vào cửa sổ hành lang, cúi đầu trầm ngâm.

Tình hình hiện tại có vẻ đã vượt xa dự tính của Sato Shinichi. Những ảo tưởng của con người luôn tươi đẹp nhưng lại thiếu thực tế. Ai cũng khao khát một cái kết có hậu, nhưng hiện thực thường chẳng đẹp như một câu chuyện cổ tích.

Giống như trong viễn cảnh của Sato Shinichi, cậu luôn hy vọng Shimizu Kazumi hoàn toàn không dính líu gì đến tổ chức [Ám]. Biết đâu đây chỉ là một cuộc điều tra thường lệ, sau khi rũ bỏ được hiềm nghi, hai người lại có thể tiếp tục những ngày tháng thanh xuân vườn trường bình dị mà hạnh phúc.

Thế nhưng, mọi chuyện lại đi ngược với mong muốn của cậu. Dù Sato đã năm lần bảy lượt cam đoan với sư phụ rằng thân thế của Shimizu Kazumi hoàn toàn trong sạch, cô ấy chỉ là một nữ sinh bình thường vô tình bị cuốn vào rắc rối.

Nhưng kết cục lại chẳng hề đơn giản như cậu nghĩ. Việc huy động đến Tổng trưởng Cảnh sát Khu 12 chứng tỏ đây là cấp độ cao nhất của Sở Cảnh sát, chỉ xếp sau những vụ án cấp độ S hiếm khi xảy ra.

Nếu đã đến mức này, chẳng lẽ Kazumi đang ở bên trong?

Tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, Sato Shinichi phải cố gắng đè nén xúc động muốn biến thân xông thẳng vào trong cứu Kazumi ra. Hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh cô gái nhỏ bé, yếu đuối đang run rẩy dưới những lời quát mắng gay gắt của đám cảnh sát mặt mày hung tợn.

Sự hiện diện của Kitahara To chắc chắn là để bảo vệ đối tượng thẩm vấn khỏi việc bị thành viên tổ chức [Ám] cướp ngục. Việc thẩm vấn bên trong chắc chắn do những chuyên gia đảm nhiệm. Từng có cơ hội tiếp xúc gần với các cuộc thẩm vấn tội phạm của cảnh sát, Sato Shinichi thừa hiểu những chuyên viên này đáng sợ đến nhường nào.

Cánh tay gồng lên đến nổi cả gân xanh, cơ bắp khẽ run rẩy, nhưng Sato Shinichi chỉ biết cắn răng nhẫn nhịn để không làm ra những hành động bốc đồng.

Cậu là một anh hùng. Dù xét về mặt giấy tờ, cậu vẫn chưa đủ tư cách trở thành anh hùng chuyên nghiệp, nhưng với năng lực hiện tại, cậu cũng đang hoạt động trên chiến trường anh hùng với thân phận [Kiến Ngự Lôi].

Luôn hướng tới mục tiêu trở thành một anh hùng thực thụ, Sato Shinichi cũng tự rèn giũa bản thân theo những phẩm chất đạo đức của một anh hùng chân chính. Thế nhưng, những lời dạy bảo mà ngày thường cậu cho là càm ràm vô nghĩa của sư phụ, lúc này lại trở thành bài toán khó khiến cậu không biết phải chọn lựa thế nào.

Cô gái mà ngày thường cậu nâng niu, không nỡ để cô chịu dù chỉ một chút tổn thương, giờ đây đang bị thẩm vấn gay gắt chỉ cách cậu một bức tường. Còn cậu, cậu chỉ có thể đứng đực ra ngoài cửa như một thằng ngốc, chẳng thể làm được gì.

Nếu đến cả người quan trọng nhất của mình cũng không bảo vệ được, thì mình còn tư cách gì làm anh hùng cơ chứ!

Mỗi giây phút trôi qua đối với Sato Shinichi đều như ngồi trên đống lửa. Nhưng cậu càng phải đứng vững ở đây. Đúng như lời thầy Ishiryu nói, sau khi trải qua những chuyện này, người Kazumi cần nhất chính là một bờ vai để tựa vào, và với tư cách là bạn trai, cậu chính là người phù hợp nhất để làm điều đó.

Cạch—

Cánh cửa văn phòng từ từ mở ra. Ánh mắt Sato Shinichi lóe lên tia hy vọng, cậu ngẩng phắt đầu nhìn lại. Bước ra khỏi phòng là một nữ cảnh sát mặc sắc phục với gương mặt khá xinh đẹp.

Niino Suzumi nở nụ cười, đi ra khỏi văn phòng, hơi cúi người chào Kitahara To đang đứng cách đó không xa, rồi cùng ông đi về phía thầy Ishiryu Daito.

Là nữ cảnh sát!

Vốn tưởng người bước ra sẽ là Kazumi, Sato Shinichi vừa kịp vui mừng thì nụ cười đã vụt tắt khi thấy nụ cười kỳ lạ trên môi Niino Suzumi. Tâm trạng cậu lại chìm xuống đáy vực.

Đừng tưởng điều tra viên là nữ thì sẽ dễ đối phó. Ngược lại, những chuyên viên thẩm vấn là nữ giới còn hiểu rõ cách đánh sập phòng tuyến tâm lý của một người phụ nữ hơn cả nam giới.

Không thể chờ đợi thêm nữa, Sato Shinichi sải những bước dài vào trong văn phòng. Trong đầu cậu bắt đầu vẽ ra hàng ngàn câu từ để an ủi Kazumi - người chắc hẳn đang vô cùng hoảng sợ và bất lực lúc này.

"Kazumi, cậu không sao chứ?!"

Vươn tay đẩy mạnh cánh cửa văn phòng lạnh lẽo, trái tim Sato Shinichi như bị ai bóp nghẹt. Cậu ngước mắt nhìn về phía sâu nhất của căn phòng. Nhưng giây tiếp theo, vẻ mặt nghiêm trọng của cậu bỗng vỡ vụn. Cậu há hốc mồm, trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Lọt vào tầm mắt Sato Shinichi là hình ảnh Shimizu Kazumi... tay trái ôm một đống đồ ăn vặt, tay phải cầm miếng bánh quy, hai má phồng to nhai nhóp nhép hệt như một con hamster?

"Hửm? Zhao xhế?" (Sao thế)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!