Chương 38: An ủi
"Hả..."
Câu hỏi của Kazumi khiến Sato Shinichi thoáng sững người. Phản xạ đầu tiên của cậu là nghi ngờ liệu mình đã bị lộ thân phận hay chưa, nhưng rồi cậu nhanh chóng nhận ra thiếu nữ chỉ đang hỏi về ước mơ của mình.
Cậu nở một nụ cười ngốc nghếch, sau đó nhìn Kazumi đáp lời một cách vô cùng nghiêm túc.
"Đúng vậy, tớ vẫn luôn nỗ lực vì mục tiêu trở thành một anh hùng xuất sắc!"
Thiếu niên ưỡn thẳng lưng, dõng dạc nói về ước mơ của đời mình. Dáng vẻ phấn đấu hết mình vì lý tưởng đó khiến sống mũi Kazumi có chút cay cay.
Nhưng hiện thực tàn khốc ở chỗ, nếu không được năng lực ưu ái, thì dù có nỗ lực đến đâu, cậu cũng chẳng bao giờ vươn tới được độ cao mà mình mong muốn.
Ngay cả vài trường hợp thường dân tự vươn lên thành anh hùng nhờ nỗ lực bản thân mà Hiệp hội Anh hùng hay lôi ra làm bình phong, thực chất phía sau họ đều có bóng dáng của những thế lực chống lưng.
Đứng sau [Ám Sát Giả] là một gia tộc sát thủ khổng lồ, nắm giữ những bí truyền sát thủ cổ xưa từ bao đời nay. Dù không có siêu năng lực, thì đối với người bình thường, thực lực của anh ta cũng đã vô cùng đáng sợ.
Còn cha của [Sĩ Quan Trưởng] chính là anh hùng hệ cường hóa thể chất thế hệ trước - [Hào Kiệt], người từng đứng thứ 50 trên bảng xếp hạng anh hùng. Do đó, dù không có năng lực, nhưng nhờ vào phương pháp rèn luyện đặc biệt của gia đình cùng nguồn tài lực hùng hậu hậu thuẫn để chế tạo ra đủ loại trang bị tối tân, anh ta vẫn có thể trở thành một anh hùng sở hữu sức mạnh vô song.
Tất nhiên, Kazumi không phủ nhận ý chí nỗ lực của bọn họ. Suy cho cùng, việc rèn luyện thân thể phàm nhân đến mức có thể mang theo 70 kg trang bị để chiến đấu với kẻ thù không phải chuyện đùa. Nếu [Sĩ Quan Trưởng] không được Hiệp hội chứng nhận là người vô năng lực, phần lớn mọi người đều lầm tưởng anh ta là anh hùng hệ cường hóa thể chất.
Chỉ có thể nói rằng, ngay cả khi đến một thế giới có siêu năng lực, cách thức vận hành của xã hội vẫn chẳng có gì thay đổi. Những kẻ ở tầng lớp trên rất dễ dàng đạt được những thứ mà người bình thường dù có nỗ lực cả đời cũng không thể chạm tới.
Tuy nhiên, với điều kiện của anh bạn trai hờ nhà cô, có lẽ cậu ta cũng có thể đạt đến cảnh giới đó...
Vốn tưởng gia đình Sato Shinichi chỉ là một gia đình khá giả bình thường. Nhưng không ngờ, cậu ta lại có mối quan hệ thân thiết với cựu anh hùng từ thế hệ trước. Đã vậy thì gia đình cậu chắc chắn phải có móc nối với không ít các anh hùng khác.
"Nếu là Sato thì nhất định sẽ làm được thôi!"
Nhìn thiếu niên tràn trề nhựa sống trước mặt, Kazumi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Cô khích lệ cậu bằng tông giọng đều đều rồi lại cúi gằm mặt xuống.
"Vậy Kazumi, sau này cậu muốn làm gì?"
Sato hơi nghiêng đầu. Dù ngốc đến mấy cậu cũng cảm nhận được sự chùng xuống trong tâm trạng của thiếu nữ lúc này, vội vàng bịa ra một chủ đề để hỏi ngược lại.
"Tớ..."
"Cố gắng tốt nghiệp, sau đó xin vào làm việc tại một văn phòng anh hùng mà tớ thích... có lẽ, tớ cũng chỉ làm được đến thế..."
Kazumi cúi gầm mặt, giọng điệu vẫn phẳng lặng không chút gợn sóng như mọi ngày, nhưng Sato Shinichi vẫn nghe ra sự bất an giấu giếm trong giọng nói có phần run rẩy của cô.
Dù không rõ tại sao sau một lúc suy nghĩ Kazumi lại đột nhiên ủ rũ như vậy, nhưng quả thật, những chuyện xảy ra mấy ngày qua đối với một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi mà nói, quả thực quá sức chịu đựng nếu chỉ có một mình.
Người chú mà cô kính trọng nhất lại là thành viên cốt cán của tổ chức tà ác lớn nhất Nhật Bản. Ngay cả bố mẹ qua đời trong vụ tai nạn năm xưa cũng bị cho là có liên quan đến tổ chức đó.
Có thể tưởng tượng được tất cả những thứ này đã giáng một đòn mạnh đến mức nào vào tâm lý Kazumi. Dù hôm qua cậu đã tận tình an ủi cô, nhưng dáng vẻ ủ rũ lúc này chắc chắn vẫn là do dư âm của những chuyện đó.
"Như vậy cũng tuyệt lắm mà? Dựa vào sự nỗ lực của bản thân để làm những việc mình muốn làm."
Sato vươn tay, cổ vũ Kazumi bằng phương pháp ngốc nghếch của riêng mình để giúp cô xốc lại tinh thần.
"Nhưng mà... tớ cảm thấy... bản thân ngày càng xa cách Sato..."
Kazumi ngẩng đầu lên, cười mỉm với cậu thiếu niên đang nhìn mình chăm chú bằng ánh mắt nghiêm túc, rồi lại buông thõng vai đầy bất lực. Cơ thể nhỏ bé khẽ run lên, một giọng nói tuyệt vọng tĩnh lặng như mặt hồ chết truyền tới tai Sato.
"Sato ưu tú như vậy, thành tích xuất sắc, lại là người rất được yêu mến trong lớp. Gia đình lại có ông nội là cựu anh hùng chuyên nghiệp, bản thân cậu cũng đang nỗ lực để trở thành một anh hùng thực thụ."
"Còn tớ, tớ chẳng là gì cả. Không giỏi giao tiếp, chỉ riêng việc học bình thường cũng đã vắt kiệt sức lực rồi. Không đánh thức được năng lực, cũng chẳng có tài lẻ gì. Kết cục tốt nhất cũng chỉ là làm một nhân viên quèn ở văn phòng anh hùng."
"Bố mẹ tớ, và cả... chú Fukada, đều là những người có dính líu đến tổ chức đó."
"Một kẻ như tớ... thực sự có tư cách đứng cạnh Sato sao?"
Đây có lẽ là lần đầu tiên Sato Shinichi nghe Kazumi nói nhiều đến vậy. Shimizu Kazumi xưa nay vốn là người kiệm lời. Giống hệt như vẻ ngoài lạnh lùng của cô, ngay cả khi hai người đã chính thức bên nhau, Kazumi cũng chẳng mấy khi hé răng.
Những cuộc trò chuyện giữa hai người phần lớn đều do Sato dẫn dắt, còn cô chỉ đáp lại bằng vài tiếng "ừ", "à" nhạt nhẽo.
Nhưng càng như vậy, Sato lại càng muốn che chở cho cô gái mỏng manh mà bướng bỉnh này. Đặc biệt là sau khi biết Kazumi mồ côi từ nhỏ, lòng thương cảm đó lại tăng lên gấp bội. Cậu chỉ muốn dùng sự ấm áp nhiệt thành của mình để nung chảy lớp băng giá bao bọc quanh cô.
Đặc biệt là dạo gần đây, dù không rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng dường như bạn gái cậu đã chịu mở lời nhiều hơn trước. Ngay cả biểu cảm trên gương mặt cũng dần trở nên phong phú hơn. Đây vốn dĩ là chuyện khiến Sato cực kỳ vui mừng. Nếu cô vì cậu mà bước ra khỏi thế giới khép kín kia, thì bao nỗ lực thời gian qua của cậu đều hoàn toàn xứng đáng.
Thế nhưng, mọi chuyện tốt đẹp chẳng kéo dài được mấy ngày thì biến cố lại ập đến. Người chú mà Kazumi tin tưởng nhất lại là thành viên cốt cán của tổ chức [Ám], thậm chí cả bố mẹ cô cũng có liên quan.
Giọng điệu đều đều của thiếu nữ bắt đầu run rẩy, cơ thể nhỏ bé không ngừng run lên. Cô cúi đầu, hệt như một chú mèo con sắp bị chủ vứt bỏ, rơm rớm nước mắt phát ra tiếng kêu yếu ớt nhưng đầy quật cường.
Nhìn Kazumi như vậy, trái tim Sato Shinichi như bị ai bóp nghẹt. Ngay cả khi đối mặt với những tổ chức tội phạm khét tiếng, cậu cũng chưa từng trải qua cảm giác này. Nhưng giờ đây, từng cơn đau nhói từ tận đáy lòng cứ không ngừng dội lên.
Sato Shinichi không khéo ăn nói. Cậu biết cái miệng vụng về của mình chẳng thể nói ra được những lời đường mật lọt tai, vì vậy cậu đã chọn cách trực tiếp nhất và cũng là cách tốt nhất để bày tỏ tình cảm của mình.
Cậu dang rộng vòng tay, nhẹ nhàng ôm thiếu nữ trước mặt vào lòng.
Cảm nhận được thân hình nhỏ bé, bơ vơ trong vòng tay, Sato vuốt ve tấm lưng gầy guộc của cô với vẻ đầy áy náy, khẽ nói.
"Chính vì sau này muốn bảo vệ Kazumi thật tốt, nên tớ mới phải nỗ lực như vậy mà!"
Ở phía ngược lại, khoảnh khắc cảm nhận được mình bị kéo vào một vòng ôm vững chãi bằng đôi tay vạm vỡ, Kazumi vốn đang cúi đầu liền biến đổi sắc mặt. Ngay sau đó, cô phải ép cơ thể mình trấn tĩnh lại.
Thành công rồi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
