Chương 4: Sân thượng
"Vậy là chỗ cũ là... nơi này sao?"
Trái ngược với đám đông học sinh đang đổ xô về phía nhà ăn hay bãi cỏ dưới lầu sau giờ học, Su Jun đi ngược dòng người để lên đến tầng bốn của tòa nhà giáo vụ.
Nhìn cầu thang dẫn lên sân thượng ở phía cuối hành lang, đôi lông mày của Su Jun khẽ nhếch lên vài cái. Chẳng biết Sato Shinichi lấy đâu ra chìa khóa sân thượng trường học, và theo những ký ức từ chủ nhân cũ để lại, việc hai người cùng nhau ăn trưa tại đây đã diễn ra được vài ngày rồi.
Ăn trưa riêng với con trai ở nơi vắng vẻ thế này... Đúng là bộ não của con gái khi yêu có vấn đề thật mà.
Su Jun cúi đầu suy nghĩ, nhưng bất chợt một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ đầy vẻ ngốc nghếch hiện ra trong tâm trí. Anh vội vàng xua tay như muốn đánh tan những bong bóng suy nghĩ kỳ lạ đang hiện ra trước mắt. Dù bên ngoài tỏ vẻ lạnh lùng nhưng dường như cô nàng Shimizu Kazumi này lại dành cho cậu bạn trai Sato Shinichi một mức độ thiện cảm rất cao.
Thôi kệ, lên đó vậy.
Su Jun bất lực nhún vai. Như để thuyết phục chính mình, những mẩu chuyện về Sato Shinichi liên tục hiện lên trong đầu giúp trái tim đang lo lắng của Su Jun dần bình tĩnh lại. Dù sao thì qua cách hai người đối xử với nhau hay việc cậu ta giao tiếp với bạn học, anh chàng bạn trai hờ này luôn là một tên ngốc thẳng tính và tràn đầy năng lượng. Cái dáng vẻ khờ khạo cố chấp đó, nghĩ sao cũng thấy không thể làm ra mấy chuyện bậy bạ được... cái con khỉ khô ấy!
Có lẽ do bị ảnh hưởng bởi tư duy của cơ thể cũ nên Su Jun mới có những suy nghĩ ngây thơ như vậy, quả nhiên là thiếu nữ mười mấy tuổi đang tuổi mộng mơ. Chỉ có kẻ thực sự từng là đàn ông như Su Jun mới hiểu rõ, trên đời này chẳng có thằng nào là không háo sắc cả, hoặc là trình độ cao siêu có khả năng nhẫn nhịn siêu đẳng để thả dây dài câu cá lớn, hoặc chỉ đơn giản là chưa đến mùa thu hoạch mà thôi.
Su Jun cúi xuống nhìn vòng một phẳng lì của mình rồi tự nhủ chắc Sato Shinichi thuộc trường hợp sau rồi.
Anh lắc đầu xua tan những ý nghĩ quái gở khỏi tâm trí và ngẩng đầu lên. Dù sao thì anh cũng chỉ vì không chuẩn bị cơm trưa, lúc ra khỏi nhà lại quá vội vàng nên chẳng mang theo ví tiền, vì vậy mới quyết định xem có thể nhờ vả anh chàng bạn trai hờ này cứu tế một chút không.
Sâu xa hơn, Su Jun thấy mình cần phải diễn vai Shimizu Kazumi một cách nghiêm túc trong quãng thời gian tới, bởi đây là một thế giới kỳ ảo đầy rẫy những người có năng lực. Lỡ như thay đổi quá đột ngột khiến giáo viên chủ nhiệm nghi ngờ rồi bị tống vào viện nghiên cứu nào đó để kiểm tra xem có phải chủ cũ không thì khốn, lúc đó kẻ xuyên không như anh chắc chắn sẽ trở thành chuột bạch bị mổ xẻ mất thôi. Ngay cả kế hoạch chấm dứt mối quan hệ với Sato Shinichi anh cũng định sẽ dùng biện pháp chiến tranh lạnh từ từ, vì một sự thay đổi quá lớn mà không có điềm báo trước thì thực sự quá gây chú ý.
Cạch một tiếng, cánh cửa sắt ở lối đi lên khẽ mở ra. Một luồng không khí trong lành mang theo hương vị của mùa xuân ùa vào mặt khiến Su Jun không kìm được mà khẽ nheo mắt lại.
"Bạn học Shimizu!"
Giọng nói thiếu niên có chút non nớt truyền đến từ phía xa. Cậu thiếu niên mặc bộ đồng phục học sinh màu xám trắng vừa nhìn thấy Su Jun đã tỏ vẻ hưng phấn bước tới, sự kích động trong lời nói dù đứng ở khoảng cách xa cũng có thể nghe ra được.
"Ừm."
Su Jun nhàn nhạt gật đầu. Nhìn cậu thiếu niên tóc vàng đã đi tới trước mặt, anh giữ vẻ mặt không cảm xúc rồi dời tầm mắt sang hướng khác.
Cậu ta có mái tóc vàng bù xù bồng bềnh với hai lọn tóc mai dài rủ xuống hai bên, nhưng không hề mang lại cảm giác nữ tính mà trái lại có một nét cuốn sức hút độc đáo. Đôi mắt màu xanh thẳm trong trẻo như đá quý, ánh nhìn hướng về phía anh dường như luôn ẩn chứa hào quang. Cộng thêm khuôn mặt dường như luôn mỉm cười, cái nhìn đầu tiên khiến người ta liên tưởng đến mặt trời đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, dễ dàng gây được thiện cảm. Ngoại trừ việc chiều cao có chút đáng tiếc khi chẳng hơn anh là bao, nhìn tổng thể thì đây là một người không thể ghét bỏ được.
"Hôm nay sao bạn học Shimizu lại đến muộn vậy, bạn bị ốm à?"
Sato Shinichi dẫn Su Jun đến ngồi cạnh lưới bảo vệ trên sân thượng. Dường như đã quá quen với tính cách lạnh nhạt của bạn gái, cậu ta tự giác cầm lấy hộp cơm đã chuẩn bị sẵn, trải tấm vải bọc ra trước mặt Su Jun rồi cười hì hì hỏi.
"Có chút không khỏe, nhưng giờ không sao rồi."
Dựa theo ký ức của cơ thể, Su Jun ngồi quỳ xuống theo kiểu truyền thống. Giọng nói thanh mảnh lạnh lùng phát ra từ khuôn miệng nhỏ, nhàn nhạt đáp lại đối phương. Mặc dù trước đó đã tưởng tượng ra vô số cảnh tượng khi gặp mặt, nhưng lúc thực sự ở cạnh nhau, có lẽ do phản ứng của cơ thể nên anh cảm thấy toàn thân rất thoải mái.
Dù sao thì một kẻ đã xác lập quan hệ yêu đương mà vẫn cứ khờ khạo gọi mình là bạn học Shimizu, khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười như thế này, anh cũng không nỡ ghét bỏ cho được.
"Ừm ừm, nếu thấy không khỏe nhất định phải nhớ đến phòng y tế kiểm tra nhé! Hôm nay bạn học Shimizu không mang theo cơm hộp sao?"
Sato Shinichi gật đầu nhưng vẫn không quên dặn dò một câu đầy quan tâm, sau đó nhìn thấy đôi bàn tay trống không của Su Jun liền hỏi lại.
"Sáng nay... quên mất rồi..."
Su Jun khựng lại một chút rồi mới nói. Anh cứ ngỡ khi nói ra điều này sẽ thấy hơi khó xử, nhưng giờ đây lại thốt ra một cách vô cùng tự nhiên.
"Vậy thì, bạn học Shimizu! Hôm nay nhất định phải ăn phần cơm của mình. Chính vì ngày hôm nay mà ngày nào mình cũng mang theo phần cơm gấp đôi đấy!"
Đôi mắt Sato Shinichi chợt lóe lên một tia sáng xanh, động tác trên tay bỗng nhiên nhanh thoăn thoắt. Cậu ta bày phần cơm ba tầng ra trước mặt Su Jun, phía sau lưng dường như đang bùng lên một ngọn lửa kỳ lạ, cả người phấn khích như đang bốc cháy mà nói với anh.
"Ồ..."
Đừng có vì cái lý do kỳ quặc đó mà ngày nào cũng chuẩn bị nhiều đồ ăn như vậy chứ hả!
Trong lòng thầm than vãn về cái cách hành xử nhiệt huyết khó hiểu này nhưng ngoài mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng đáp lại một chữ ồ, sau đó dời tầm mắt xuống phần cơm trước mặt.
"Đây là món Tempura bạn thích nhất này! Đây là bạch tuộc viên của ngày thứ Ba! Còn đây là thịt bò đặc biệt, lần trước thấy trong hộp cơm của bạn có món này nên mình đã cố công tìm đúng loại thịt bò cùng nhãn hiệu đấy!"
Dường như cảm nhận được Su Jun đang chú ý đến phần cơm, Sato Shinichi liền hào hứng giới thiệu, kể tên các món ăn như đếm bảo bối trong nhà. Tất cả các món ăn bên trong hóa ra đều là những món mà Shimizu Kazumi thích hoặc từng chuẩn bị trong hộp cơm trước đây.
"Vậy còn những món bạn học Sato thích thì sao?"
Nhấc đôi đũa lên khẽ gắp một miếng Tempura đưa vào miệng, vị thịt cao cấp mềm mượt hòa quyện cùng lớp vỏ bột chiên xù giòn tan bùng nổ trong khoang miệng. Cảm giác từ nguyên liệu thượng hạng mang lại khiến biểu cảm của Su Jun thoáng có chút thay đổi. Sau đó anh hơi nâng đũa lên, chỉ về phía Sato Shinichi mà hỏi.
"Mình... chỉ cần bạn học Shimizu thích ăn là đủ rồi!"
Có lẽ đây là lần đầu tiên được đối phương hỏi như vậy, gương mặt Sato Shinichi lộ ra vẻ lúng túng rồi đỏ bừng lên mà đáp.
Nhìn cậu thiếu niên ngốc nghếch đang như muốn bày tỏ lòng mình trước mặt, ánh mắt Su Jun thoáng hiện lên nét hoài niệm. Dáng vẻ hy sinh tất cả vì người mình thích này thực sự khiến anh không nén được mà nhớ về bản thân trong quá khứ.
"Nhưng những thứ bạn thích cũng rất quan trọng mà..."
Đôi đũa màu đen vạch một đường vòng cung trong không trung rồi lại chỉ về phía cậu thiếu niên tóc vàng. Mặc dù những lời nói đậm chất lụy tình vừa rồi khiến anh có chút cảm động, nhưng với tư cách là một tiền bối lụy tình lâu năm chẳng có gì trong tay, Su Jun thấy mình có trách nhiệm phải giáo huấn hậu bối một chút, rằng trong chuyện tình cảm, cứ hy sinh tất cả một cách ngốc nghếch sẽ không nhận lại được gì đâu.
"Bạn học Shimizu!"
Sato Shinichi đờ người ra tại chỗ. Cậu không ngờ Shimizu Kazumi lại có thể nói ra những lời như vậy. Nơi mềm yếu nhất trong tim như bị thứ gì đó chạm vào khiến cả người cậu cảm thấy lâng lâng, đây chính là cảm giác được người khác quan tâm sao?
Cảm động đến mức không thốt nên lời, Sato Shinichi vô thức đưa tay về phía trước định chạm vào cô gái đang quan tâm mình. Nhưng đối phương đã khéo léo nghiêng đầu né tránh bàn tay phải của cậu, khiến cậu đứng đờ ra đó trong sự ngượng ngùng.
"........"
"Mình xin lỗi! Mình xin lỗi! Mình xin lỗi!"
Sau khi hoàn hồn, Sato Shinichi cuống quýt cúi đầu xin lỗi. Phải biết rằng dù đã xác lập quan hệ nam nữ nhưng trong nhận thức của một thiếu niên mới ở bên nhau vài ngày như cậu, hành động đó thực sự là một cử chỉ rất khiếm nhã.
"Không sao, nhưng... còn bạn thì tính sao với bữa trưa?"
Tay cầm đũa của Su Jun khẽ xua đi. Đối với anh chàng bạn trai hờ ngốc nghếch này, anh thậm chí chẳng nảy sinh nổi ý định lừa gạt, cậu ta thực sự quá đỗi thuần khiết.
"Để bạn gái được ăn no chính là trách nhiệm của một người đàn ông!"
Cứ như vừa chạm vào công tắc nào đó, Sato Shinichi bỗng nhiên lại hừng hực khí thế, cậu giơ ngón tay cái lên một cách đầy khí chất và nói.
"......."
Su Jun cũng không phân biệt được đây là hội chứng tuổi dậy thì hay là lòng nhiệt huyết nữa, nhưng trong lòng anh lại không hề phản cảm với hành động này, trái lại còn thấy có chút ngây thơ đáng yêu của trẻ con. Anh chỉ lặng lẽ ăn thêm vài miếng thịt bò rồi đặt đôi đũa lên trên hộp cơm.
Có lẽ Su Jun là người như vậy, nếu có ai đó sẵn lòng đối tốt với mình thì anh cũng rất sẵn lòng dành cho họ sự thiện chí lớn nhất. Mặc dù việc bảo Su Jun chấp nhận một người đàn ông làm bạn trai là điều không thể, nhưng với một Sato Shinichi chẳng có nét gì là người xấu, anh vẫn thấy xứng đáng để trao đi sự tử tế của mình.
"Ăn xong rồi."
Hai bàn tay nhỏ nhắn khẽ đẩy hộp cơm về phía Sato Shinichi, Su Jun nói khẽ.
"Bạn học Shimizu!"
"?"
"Theo những gì mình quan sát và ghi chép trước đây, bạn phải ăn thêm một phần nữa mới no được, hiện tại chắc mới chỉ no được năm phần thôi!"
"......."
Đồ biến thái! Cậu theo dõi tôi đấy à!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
