Chương 5: Điện thoại
Su Jun nhìn Sato Shinichi đang ở trước mặt, nhất thời có chút không nói nên lời. Mặc dù trên danh nghĩa thì hai người đang là bạn trai bạn gái, vả lại đây cũng là ý muốn của Sato Shinichi, nhưng cái việc ăn sạch sành sanh hộp cơm của người ta rồi để cậu ấy chịu đói thì Su Jun thực sự không làm nổi.
So với sức ăn của con trai, Su Jun nhận ra sức ăn của mình cũng đã nhỏ đi không ít. Vừa rồi mới chỉ ăn hết khoảng một phần ba lượng thức ăn là anh đã bắt đầu thấy hơi no bụng. Tuy chưa đến mức no căng nhưng anh ước tính lượng này cũng đủ để cầm cự qua các tiết học chiều cho đến khi về nhà dùng bữa.
"Bạn học Shimizu, cậu thực sự đã no chưa?"
"Ừm."
Nhìn Su Jun đang nhìn mình chăm chú, Sato Shinichi gãi gãi đầu, sau khi nhận được sự xác nhận của anh thì mới đưa tay đón lấy hộp cơm.
"Vậy thì mình không khách sáo nữa đâu nhé!!"
Nhưng đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên. Chiếc vòng tay màu xám trên cánh tay cậu thiếu niên bỗng lóe lên ánh sáng xanh thẳm, ngay sau đó, một màn hình huỳnh quang đầy cảm giác công nghệ hiện ra trước mặt hai người. Và trên màn hình ấy là một ông lão râu trắng?
"A a a a a!!! Sao vòng tay của mình lại hỏng đúng lúc này chứ?!!"
Tốc độ của Sato nhanh đến mức Su Jun chỉ kịp nhìn thấy một tàn ảnh. Trong chớp mắt, cậu ta đã nhấn nút tắt trên vòng tay, khiến màn hình bán trong suốt giữa không trung biến mất ngay lập tức, cứ như thể tất cả những gì vừa thấy chỉ là ảo giác.
"Cái gì thế?"
Su Jun hỏi theo bản năng. Nói đi cũng phải nói lại, rõ ràng đó chỉ là một ông lão râu trắng, nhưng sao phản ứng của cậu ta trông giống hệt như bị con gái bắt quả tang khi đang xem phim nhạy cảm vậy hả! Cái phản ứng này cũng quá đỗi kỳ lạ rồi đấy!
"À... à... thì là cái đó, ừm... vòng tay thông minh thôi. Nó có nhiều chức năng tiện lợi lắm, nhưng có vẻ như vừa nãy nó đột ngột bị hỏng rồi, ha ha ha ha!!"
Sato Shinichi đưa tay ra sau gáy, vừa nói vừa xoa xoa cổ mình. Thế nhưng tần suất xoa tay lên xuống ấy dường như nhanh đến mức đáng sợ.
"Người ở bên trong là ai vậy?"
Phản ứng thiếu tự nhiên này của Sato Shinichi càng làm Su Jun tò mò hơn. Mà này, cậu ta cứ xoa gáy như thế thì liệu nó có bốc hỏa lên không nhỉ?
"Là... là Hamano Tsukasa!! Đó là ảnh của Hamano Tsukasa, cũng là thần tượng bấy lâu nay của mình!!"
Đầu óc xoay chuyển vài vòng, dường như cuối cùng cũng nghĩ ra được câu trả lời, Sato Shinichi nhanh chóng thốt ra lý do.
"Ồ."
Su Jun gật đầu. Kho kiến thức từ tố chất ngay lập tức liệt kê ra những dữ liệu về Hamano Tsukasa trong não bộ.
Hamano Tsukasa, tên anh hùng là Lôi Minh, người sở hữu năng lực sấm sét và là con một trong đời thứ ba của một gia tộc anh hùng. Cha mẹ ông đều là những anh hùng đương chức của thế kỷ trước. Ông từng là nhân vật lãnh đạo của thế hệ anh hùng trước đây, được ca tụng là Anh hùng số 1 thời bấy giờ, bất kể là năng lực hay chiến tích đều vượt xa các anh hùng cùng thời khác.
Một mình ông đã trấn áp các hoạt động tà ác trong hơn nửa thế kỷ, khiến tỉ lệ tội phạm trên toàn Nhật Bản giảm xuống 3 điểm phần trăm. Tuy nhiên hiện tại vì tuổi cao cộng thêm những vết thương cũ trên người, ông đã nghỉ hưu từ vài năm trước, nghe nói hiện đang làm các công việc như giảng dạy cho hậu bối.
Hóa ra là vì lỡ để lộ thần tượng nên mới xấu hổ sao, ha ha ha.
Không ngờ cái cậu chàng vô tư lự này lại có một mặt thẹn thùng như vậy. Nhưng mà với tư cách là anh hùng quốc dân của thế hệ này, việc lấy ảnh của Hamano Tsukasa ra sưu tầm là chuyện mà đứa trẻ nào cũng làm thôi, ngay cả trong nhà của nhiều người còn có mô hình này nọ nữa, có cần thiết phải căng thẳng đến mức này không?
Đúng cái con khỉ khô!!!
Quả nhiên là có vấn đề mà! Người bình thường chẳng phải đều nên sưu tầm ảnh của Hamano Tsukasa thời trẻ cực kỳ đẹp trai sao? Ai lại đi sưu tầm ảnh khi ông ấy đã già cơ chứ! Cái sở thích quái dị này cảm giác rất nguy hiểm nha!
Cơ mà khoan đã, nếu như thế thì ngược lại mình lại trở nên an toàn hơn rồi?
"À, cái đó, bạn học Shimizu, mình có chút việc cần nghe điện thoại, xin phép vắng mặt một lát nhé."
Thấy Su Jun gật đầu, Sato Shinichi mới thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng chiếc nhẫn trên tay phải của cậu ta lại bắt đầu không yên phận mà lóe lên ánh đỏ. Cậu ta đành đứng dậy, hơi áy náy thông báo với Su Jun một tiếng rồi bước về phía góc khuất.
Nhìn bóng lưng Sato Shinichi rời đi, rồi nhìn xuống hộp cơm trước mặt, Su Jun rơi vào trầm tư.
Trước đây anh vẫn chưa nhận ra, nhưng giờ nghĩ lại, anh chàng bạn trai hờ này của mình dường như là một đại gia ngầm thì phải! Nguyên liệu nấu ăn cao cấp không ngày nào trùng lặp, lại thêm cái vòng tay cao nghệ đầy kỹ thuật vừa rồi, và dường như cậu ta còn sống ở khu nhà giàu Yokoo nữa. Mặc dù bình thường không hề phô trương nhưng quả thực mọi thứ đều toát ra vẻ giàu có.
Nghĩ lại căn nhà rách nát của mình ở khu dân nghèo với căn phòng trống huếch trống hoác, rồi lại nhớ đến hương vị tuyệt hảo nồng nặc mùi tiền vừa nãy, dù tổng thể có hơi kỳ quặc nhưng Su Jun vẫn không khỏi nảy sinh vài ý nghĩ nguy hiểm.
Hay là, cứ bám lấy cậu ta làm "phiếu cơm" tạm thời một thời gian nhỉ?
"Không được!!"
Anh vội vàng gạt bỏ cái suy nghĩ nguy hiểm đó ra khỏi đầu. Có lẽ vì ý chí của cơ thể gốc nên khi nghĩ đến điểm này, thâm tâm anh cảm thấy đặc biệt đồng tình.
Hiện tại bản thân anh mới đến thế giới này được khoảng bốn năm tiếng đồng hồ, ngoài việc "vớ" được một tên bạn trai hờ ra thì điều cấp bách nhất là phải làm rõ tình trạng của bản thân cũng như môi trường xã hội, phải nhanh chóng hòa nhập vào thế giới này để còn tồn tại.
Trong một thế giới đầy rẫy siêu năng lực như thế này, nơi nào có anh hùng thì nơi đó sẽ có tội phạm. Thậm chí vì sự tràn lan của năng lực, những người bình thường bỗng chốc nắm giữ sức mạnh siêu nhiên rất dễ vì mất cân bằng tâm lý mà dấn thân vào con đường tội lỗi.
Biết đâu một ngày nào đó đang đi trên đường lại có một tội phạm siêu năng lực nhảy ra giết mình không chừng. Thay vì hy vọng vào việc anh hùng sẽ đến cứu, chi bằng hãy dựa vào sức mạnh của chính mình để bảo vệ bản thân.
Bởi vì cùng với sự phục hồi dần dần của ký ức, Su Jun cũng phát hiện ra rằng thân thế của nguyên chủ Shimizu Kazumi vốn dĩ không hề đơn giản như vẻ ngoài của cô ấy!
...
Sato Shinichi đi tới phía sau sân thượng, cảnh giác quay đầu lại nhìn vài lần. Thấy Su Jun vẫn đang ngồi yên tại chỗ, cậu mới quay lưng đi và mở chiếc vòng tay đang nhấp nháy ánh đỏ của mình ra.
Màn hình khi nãy lại một lần nữa hiện lên, chỉ có điều lần này ông lão râu trắng trong màn hình đang trợn mắt giận dữ, ngọn lửa trong đôi mắt ấy dường như muốn thiêu cháy cả màn hình.
"Thầy Hamano! Con..."
Sato Shinichi còn chưa kịp nói hết câu thì cái đầu người trong màn hình đã áp sát vào mặt cậu, gầm lên dữ dội.
"Thằng nhóc ranh! Mau đi đến thành phố An Bình ngay lập tức để hỗ trợ trận chiến của Musen Kage! Nếu cậu còn dám vì bận yêu đương với bạn gái mà ngắt điện thoại của thầy thì hôm nay lão phu sẽ tới thổi bay cái trường của các cậu luôn đấy!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
