Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

555 3725

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

327 1350

Vol 1 - Chương 9: Năng lực

Chương 9: Năng lực

Cuốn sách "Sự Thức Tỉnh Năng Lực và Tính Cách" có viết rằng năng lực của mỗi người là một dạng biểu hiện cụ thể của tinh thần. Những người thức tỉnh năng lực ngọn lửa thường là những người có nhiệt huyết như lửa hoặc tính tình nóng nảy, còn một người có nội tâm tươi sáng thì chắc chắn không thể thức tỉnh được năng lực thuộc hệ bóng tối.

Đây cũng là lý do tại sao Shimizu Kazumi luôn che giấu năng lực của mình. Mặc dù những điều trong sách nói chỉ là một dạng suy luận, bởi mối quan hệ giữa thế giới tinh thần và tính cách con người là thiên biến vạn hóa, không thể tóm gọn chỉ trong vài câu nói. Thế nhưng cỗ quan tài trông có vẻ vô cùng bất tường cùng làn khói đen tỏa ra xung quanh này không nghi ngờ gì chính là đại diện cho nội tâm chân thực mà Shimizu Kazumi không muốn để người ngoài nhìn thấy.

Shimizu Kazumi, người chưa từng được cảm nhận tình yêu thương từ nhỏ, khi lần đầu tiếp xúc với khái niệm cái chết vào lúc còn thơ bé ngây ngô, lại nảy sinh một vài ý nghĩ cho rằng chuyện đó dường như cũng không có gì là không tốt. Hằng ngày bị nhốt ở trong nhà, niềm vui duy nhất của cô là dựa vào vốn từ ít ỏi để vừa đoán vừa đọc những cuốn sách trên kệ. Điều cô sợ nhất chính là màn đêm buông xuống, cái cảm giác bị bóng tối và sự cô độc bao vây giống hệt như bị cả thế giới ruồng bỏ vậy.

Cỗ quan tài đại diện cho cái chết cùng không gian chật hẹp bên trong chính là nguồn gốc năng lực Hắc Quan của Shimizu Kazumi. Với tư cách là một người thức tỉnh muộn, năng lực của Shimizu Kazumi có thể nói là vô cùng bình thường. Ngoại trừ việc dựa vào cỗ quan tài này để vận chuyển đồ đạc ra thì chẳng còn công dụng nào khác.

Thế nhưng vị cấp trên hiện tại của cô là Qi lại coi trọng chính loại năng lực này. Cỗ quan tài bằng gỗ quấn quanh luồng tử khí có thể tránh được phần lớn các phương thức trinh sát hiện nay. Cộng thêm khả năng độn thổ cùng khoảng cách điều khiển không quá xa, ngoại trừ việc dung tích thực sự quá nhỏ và không thể chứa người sống, thì đây là một năng lực hỗ trợ cực kỳ tốt. Tất nhiên là nói về phương diện trộm cắp vật phẩm hay một số tài liệu đặc biệt.

Nhưng điểm này cũng chẳng sao cả, mặc dù sau khi cha mẹ qua đời nhờ vào tiền trợ cấp từ tổ chức mà Shimizu Kazumi vẫn được đi học trung học như nguyện vọng, nhưng cho dù đã được giáo dục ở trường học thì do những trải nghiệm thời thơ ấu mà quan niệm về thiện ác của cô vẫn rất mờ nhạt. So với việc làm những chuyện mờ ám này, Shimizu Kazumi quan tâm đến cuộc sống của chính mình nhiều hơn.

"Guruguruguruguru", tiếng chuông quen thuộc phát ra từ chiếc điện thoại có móc treo hình đầu lâu ở cạnh bàn. Su Jun thoáng hiện lên vẻ hiểu ý, anh quay người bước tới, cầm điện thoại lên xem thì quả nhiên là một dãy ký tự và mã số lộn xộn, anh liền dùng ngón cái lướt lên và nhấn nút nghe. Cuộc gọi đã được kết nối nhưng phía bên kia hoàn toàn không có bất kỳ âm thanh nào, cứ như thể là một cuộc gọi nhầm vậy.

"Mã số 247... Lãnh chúa Rồng cuối cùng sẽ tiêu diệt Hiệp sĩ."

Hoàn toàn không bận tâm xem đối phương có nghe thấy hay không, Su Jun cứ dựa theo những lời trong ký ức mà tự nói một mình. Vẫn không có bất kỳ phản hồi nào, cảm giác hệt như ai đó vô tình để điện thoại trong túi rồi chạm nhầm nút vậy, nhưng Su Jun vẫn rất kiên nhẫn ngồi xuống và áp chặt điện thoại lên tai.

"2 giờ sáng nay, số 21 đường Higashiyama."

Một giọng nói trầm thấp và cực nhỏ vang lên từ đầu dây bên kia, nếu Su Jun không tập trung cao độ thì e rằng đã vô tình nghe sót mất rồi. Những tiếng tút tút kéo dài vang lên, Su Jun đặt điện thoại xuống rồi cúi đầu suy ngẫm. Theo ký ức của nguyên chủ, hôm nay chính là ngày đã hẹn để hành động, và việc Su Jun cần làm thực chất chỉ là giúp bọn họ vận chuyển đồ đạc ra ngoài bằng năng lực của mình sau khi nhiệm vụ hoàn thành.

Thế nhưng, lát nữa mình sẽ phải đối mặt với những thành viên của tổ chức tà ác với sự cảnh giác cực cao đấy!

Anh tạm thời phớt lờ thực tế rằng bản thân hiện tại cũng là một thành viên của tổ chức bóng tối này, điều Su Jun lo lắng nhất lúc này chính là lỡ như bị cấp trên là ngài Qi nhận ra anh khác trước kia. Đối với một kẻ thận trọng đến mức tối đa như gã thì anh chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn hơn cả việc bị nghi ngờ đơn thuần. Tuy nhiên không đi là điều bất khả thi, việc tùy tiện bịa ra một lý do nào đó sẽ càng dễ bị nghi ngờ hơn, một khi đã đồng ý gia nhập bọn họ thì không thể dễ dàng rời đi được nữa.

"Kệ đi, cứ ngụy trang như trước kia vậy, bản năng của cơ thể này vẫn khá hữu dụng, việc quan trọng nhất lúc này là phải nhanh chóng làm quen với cách sử dụng năng lực."

Anh thở hắt ra một hơi rồi đặt điện thoại lên chiếc bàn cạnh giường, Su Jun đứng dậy và một lần nữa bước tới trước cỗ quan tài cao lớn kia. Vẻ ngoài đen kịt của nó mang lại cảm giác rợn người, khi Su Jun tiến lại gần, làn sương đen vốn cùng nguồn gốc bắt đầu tụ hội về phía cơ thể anh. Bản thân cỗ quan tài tỏa ra một mùi mục rữa nhàn nhạt, vừa giống mùi xác chết thối rữa, vừa giống mùi gỗ để lâu ngày bị ẩm mốc, thế nhưng sức mạnh đồng nhất ấy lại khiến Su Jun cảm thấy một sự thân thuộc khó tả.

Anh khẽ nhấc tay phải, nắp quan tài đen thẫm nhẹ nhàng mở ra, để lộ ra một khoảng tối đen như mực cùng cấu trúc bằng gỗ trống rỗng bên trong.

"Cái này là!"

Đôi mắt nhỏ của Su Jun đột nhiên co rụt lại, khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng hiếm khi lộ ra vẻ chấn kinh tột độ, anh không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy một bảng điều khiển ảo đang trôi lơ lửng phía trước cỗ quan tài.

Tên lãnh địa: Hắc Quan

Kích thước: 1,5 mét vuông

Kiến trúc: Không

Sinh vật: Không

Công nghệ: Không

Đặc tính:

1. Khai phá cái chết: Có thể tiêu hao tử khí để không ngừng mở rộng không gian bên trong.

Sự xuất hiện đột ngột của bảng điều khiển vô cùng quen thuộc này khiến Su Jun chết trân tại chỗ. Nếu không phải là ảo giác thì thứ trông giống giao diện trò chơi trước mắt này chính là đầu sỏ khiến anh xuyên không, đó chẳng phải là giao diện lãnh địa cơ bản của Lãnh Chúa Vong Linh, tựa game anh đã cày cuốc thâu đêm suốt sáng đó sao?

Anh hơi không tin nổi mà xoay người lại, nhưng phát hiện bảng điều khiển này luôn bám sát theo cỗ quan tài đen, bất kể anh đổi góc độ nào thì nó vẫn luôn lơ lửng ở ngay phía trước.

"Chẳng lẽ đây là năng lực có được sau khi xuyên không?"

Anh nghiêm túc lục lại ký ức của nguyên chủ một lần nữa nhưng hoàn toàn không tìm thấy một chút thông tin nào về bảng điều khiển này. Kết hợp với những gì đã xảy ra trước khi xuyên không, là một người đọc khá nhiều tiểu thuyết thể loại này, Su Jun đã có thể xác định sơ bộ về lai lịch của nó.

"Nếu đã vậy thì liệu có thể làm thế này không?"

Anh đưa tay lướt trên bảng điều khiển đen thẫm vô cùng quen thuộc kia, nhớ lại toàn bộ cơ chế hoạt động của trò chơi, Su Jun xoa cằm và bắt đầu nảy sinh thêm vài ý tưởng mới mẻ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!