Tôi Là Kẻ Mạnh Nhất Trong Thế Giới Zombie, Nhưng Lại Không Đánh Nổi Cô Gái Này!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2786

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15191

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1323

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2563

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Vol 2 - Ngày 8

Ngày 8

Kamiji với anh thức ngoài sân canh zombie móng vuốt không đầu đến sáu giờ sáng hôm sau, nhưng chẳng thay đổi gì.

Khoảng mười bảy tiếng kể từ trận chiến, anh nghĩ chắc nó không sống lại. Để chắc chắn anh quấn dây quanh người nó nhiều vòng, đào hố chôn. Còn đặt tấm thép lên mộ giảm nguy cơ nó bò ra hết mức.

Cất dụng cụ chôn xong, anh vào nhà ăn ăn sáng. Không ngủ tí nào anh chóng mặt, nhưng giờ không ngã được…

Anh ngồi bàn ngẩn ngơ nhìn Haruka và mọi người chuẩn bị sáng.

Nhưng bất chợt anh thấy Kamiji lạ lạ.

“…Kamiji, chị ổn không?”

“Thật ra em rét run lâu rồi,” Kamiji cam chịu nói.

“Gì cơ?!”

“Chắc không phải cảm vì thức ngoài trời… Em sắp thành zombie à?”

Khoảnh khắc ấy cơn buồn ngủ anh bay biến. Anh lập tức đứng dậy sờ tay chị ấy. Nhiệt độ giảm dưới mức người thường.

“Sao chị không nói sớm?!”

“Em tưởng mình tưởng tượng…”

“Dĩ nhiên không. Nghe này, anh hôn chị nhé?”

“Ừ…”

Kamiji ngại gật đầu, anh áp môi vào chị ấy truyền nước bọt. Xong anh tiếp tục cầm tay chị ấy cảm nhận nhiệt độ dần tăng. Chị ấy tránh được thành zombie.

“Từ giờ chị thấy thay đổi cơ thể gì thì nói anh ngay. Không thì muộn đấy.”

“Ừ. Xin lỗi. Lần đầu suýt thành zombie nên em không biết chờ gì,” chị ấy lẩm bẩm quay đi. Chị ấy ngại hôn anh thật sao?

…Nghĩ lại thì hôn kiểu Pháp trước mặt mọi người khó chịu thật. Anh hôn Mai nhiều quá thành chai.

Nhưng một sai lầm là Kamiji thành zombie. Giờ không phải lúc ngại.

“Khoảng mười bảy tiếng kể từ lần hôn cuối chị. Dù anh biến chị thành zombie bằng nước bọt, nhưng hình như cần bổ sung định kỳ.”

Anh tưởng hôn cứu được người bị thương nặng, nhưng không hẳn tốt đẹp.

Lúc ấy Ichinose ngồi bàn bên lại gần.

“Đây chỉ là giả thuyết, nhưng em tự hỏi anh có hai loại virus không: virus zombie và antivirus zombie. Hai virus tiếp tục nhân lên trong cơ thể anh, hôn Kamiji anh truyền cả hai. Thế chị ấy bất tử, lành mọi vết thương, mà giữ được ý thức bình thường. Nhưng chỉ virus zombie tiếp tục nhân trong chị ấy. Kousaka, nếu antivirus chỉ nhân trong cơ thể anh… thì khi virus zombie trong chị ấy vượt antivirus, Kamiji bắt đầu zombify.”

“Nghĩa là nếu em không hôn Kousaka đều đặn lấy antivirus vào người thì em thành zombie như thường à?” Kamiji hỏi.

“Ừ. Em đoán logic tương tự lý do Tsukishiro cần bổ sung sáu tiếng một lần, dù tốc độ nhân virus zombie khác nhau tùy người.”

Nghe giả thuyết Ichinose, Kamiji im lặng nhìn anh.

Tóm lại anh phải hôn chị ấy đều đặn nữa.

Thế Haruka càng lúc càng bực…

“Ư… Không diệt được virus zombie trong người Tsukishiro với Kamiji sao…?” Haruka nghiến răng hỏi Ichinose.

“…Cũng chỉ giả thuyết, nhưng nếu lấy riêng antivirus từ cơ thể Kousaka, nuôi cấy rồi tiêm cho Tsukishiro với Kamiji thì có khi diệt được virus zombie.”

“Làm thế nào?!”

“Ít nhất cần cơ sở nghiên cứu virus với người biết làm thế. Nhưng em không biết thế giới này còn cái ấy không…”

“Nhưng Ichinose, chị bảo trước có thể thí nghiệm con người quy mô lớn tạo zombie. Nếu thế thì tổ chức phát tán virus chắc có phòng thí nghiệm với nhà nghiên cứu đúng không?”

“Dĩ nhiên có khả năng. Nhưng nếu nhà nghiên cứu ấy tồn tại thì họ chẳng nghĩ ngợi gì khi hy sinh bao người đạt mục tiêu. Em nghĩ khó mà thân thiện, chẳng tưởng tượng họ nghe lời mình…”

“Ừ đúng…,” Haruka chán nản nói.

Nhưng Kamiji nghe im lặng nghiêng đầu thắc mắc.

“Thí nghiệm con người quy mô lớn là sao?”

Ichinose trải bản đồ bàn bắt đầu kể từ đầu.

“Amano với Kamiji, hai chị kể em nghe giờ và chỗ đầu tiên gặp zombie được không?”

“Ừm, khoảng mười giờ sáng. Em đang học ở đại học,” Kamiji nói, chỉ vị trí trường trên bản đồ.

Ichinose đặt thước đo khoảng cách.

Tính xong chị ấy hào hứng nói: “Đại học chị cách khá xa cả trường cấp ba bọn em với trường Kousaka. Vậy mà zombie xuất hiện cùng lúc. Lạ lắm. Lần trước em kể em bỏ qua, nhưng nếu bùng phát đông zombie chỗ giữa hai trường cấp ba thì tấn công cùng lúc hợp lý. Nhưng giờ nhìn ba trường trên bản đồ, chỉ kết luận được zombie tấn công đồng thời, tăng khả năng tổ chức xấu cố ý gây zombie panic.”

Kể nhanh những gì chị ấy tin xảy ra, Ichinose tiếp lý thuyết: thí nghiệm con người quy mô lớn biến mọi người Nhật thành zombie tìm cá thể phản ứng khác – tức anh.

“…Ừ nhỉ. Giả thuyết chị thuyết phục lắm,” Kamiji gật lia lịa. “Thế mục tiêu cuối cùng là tìm bọn khốn ấy đánh cho một trận à?”

“– Hả?”

Kết luận Kamiji ngoài mong đợi.

“Ừm, giờ chưa nghĩ thế…”

“Sao không? Nếu chúng thật sự lật ngược thế giới thế này anh chị không ghét à?”

“Ghét chứ, nhưng ưu tiên lấy đồ với an toàn căn cứ…”

“Nhưng nếu tổ chức phát tán virus zombie thì chúng chuẩn bị căn cứ an toàn trước đúng không? Chúng có đống đồ ăn nhiên liệu. Mình đến cướp hết thì khỏi sống kham khổ như giờ.”

“…Ừ đúng.”

Anh chưa nghĩ đến đến khi Kamiji chỉ ra.

“Nhưng đánh chúng hay tự xây căn cứ an toàn cái nào dễ hơn…? Căn cứ địch chắc phòng thủ, không biết chiếm nổi không…”

“Không biết đến thử mới biết. Với lại chúng có thể nhắm anh Kousaka. Dù mình xây căn cứ chúng phá thì phí, nên phải tấn công trước.”

…Chị ấy nói đúng.

Tấn công là phòng thủ tốt nhất.

“Không biết tìm căn cứ địch ở đâu hay chúng có tồn tại thật không… Chừng nào chúng không liên lạc trước thì mình tìm sao nổi…?”

“Về cái đó em nghĩ lúc nghe Kamiji,” Ichinose tiếp.

“Điện thoại zombie chắc không phải cách duy nhất lấy hình thủ phạm. Nếu thu thập phân tích footage dashcam với camera an ninh cửa hàng thì có khi biết zombie từ đâu ra.”

“Ừ đúng…!!”

Nếu tìm ra địch, tìm căn cứ, chiếm cơ sở nghiên cứu thì mọi chuyện có khi giải quyết. Cuối cùng thấy tia hy vọng giữa hỗn loạn.

Thế là mục tiêu tiếp theo quyết định.

Ăn sáng xong Haruka với anh đến nhà em. Đêm qua không ngủ anh buồn ngủ kinh, nhưng trước tiên muốn biết máu anh làm được gì.

Đậu xe trước nhà cẩn thận mở cửa chính. Anh lắng nghe, nhưng chẳng tiếng động trong nhà. Anh rón rén vào phòng ngủ tầng một.

Bố Haruka nằm giường mắt nhắm. Ga giường y như lần cuối anh thấy, chắc ông ấy không nhúc nhích.

Đã sáu ngày kể từ khi bố Haruka uống máu anh. Ông ấy ngủ thế này mãi sao…?

“Có vẻ tiêm máu anh làm zombie thường bất động ít nhất vài ngày…,” Haruka nói.

Em ngồi thẳng bên giường bố, mặt lộ cảm xúc lẫn lộn. Chắc em lo bố không tỉnh lại nữa.

“…Chắc bố ổn. Nếu mình chiếm cơ sở nghiên cứu bọn xấu, lấy antivirus từ cơ thể anh tiêm bố thì bố tỉnh thôi.”

“Cảm ơn anh… nói thế…,” Haruka lẩm bẩm đứng dậy.

“Haruka em ổn không…?” Anh hỏi.

“Dĩ nhiên. Em tin anh. Chắc anh sửa được hết…

Chỉ là…”

“Chỉ là sao?”

“Không, thôi… À mà Yuuma, em muốn lấy đồ trong phòng em. Anh lên tầng với em nhé?”

“Ừ.”

Nhà khóa nhưng không có nghĩa không zombie trong. Anh đi trước đảm bảo an toàn.

“Cảm ơn. Anh nhắm mắt chút để em thay đồ nhé?”

“Anh chờ ngoài hành lang.”

“Không sao. Em tin anh.”

Vừa nói Haruka bắt đầu cởi nút áo.

Anh nhanh chóng quay lưng nhắm mắt. Nghe tiếng sột soạt quần áo một lúc rồi im bặt. Haruka vòng ra trước mặt anh, nhưng em chưa bảo mở mắt.

Anh đang tự hỏi em làm gì thì em đột ngột ôm anh. Giây sau—

Thứ mềm mại ép vào môi anh.

Anh bản năng mở mắt thì thấy Haruka ngay trước mặt, mắt em nhắm nghiền.

Mất giây anh mới nhận ra em hôn anh.

“– E-em làm gì thế?!”

Ngẩn người, anh lùi lại thì thấy Haruka chỉ mặc đồ lót – bra hồng dễ thương với quần lót đồng bộ.

“Xin lỗi, nhưng em không kìm được,” em ngại nói, lấy tay che người.

“Em không kìm được…?! Nước bọt anh vào cơ thể em là em thành zombie đấy…!!”

“Nhưng nếu anh hôn em đều đặn như Tsukishiro với Kamiji thì em ổn mà.”

“Mình không biết có khác nhau mỗi người không. Lỡ em thành zombie hoàn toàn thì sao?”

“Ừ đúng… Nhưng muộn rồi. Mình hôn nhau rồi,” em tinh nghịch cười nói.

“…Haruka, sao em liều thế? Chỉ cần sai một bước là em chết đấy.”

“…Nhưng anh bất tử đúng không Yuuma?” em trách móc nói. “Anh cũng chết như zombie khác nếu đầu bị nghiền đúng không?”

“Ừ-ừ, nhưng liên quan gì đến hôn em?”

“Hôm qua em xem anh suýt chết đánh con zombie móng vuốt, em nghĩ chẳng ai biết chuyện gì xảy ra bất cứ lúc nào. Không đảm bảo ngày mai còn sống. Nên em sẽ tiếc nếu cứ kìm nén không hôn anh.”

“…Haruka…”

“Hơn nữa mình sắp tìm căn cứ tổ chức phát tán virus zombie đúng không? Ý nghĩ không chỉ zombie mà còn phải đối phó con người… đáng sợ lắm.”

“Haruka, em phản đối chiếm căn cứ địch à?”

“Không phải… Em nghĩ cần tìm sự thật thế giới này… Nhưng nghĩ lỡ thất bại thì sao làm em sợ.”

“Dù tìm được cũng không tấn công bừa. Trước tiên xem sức chiến đấu chúng, rồi lập kế hoạch.”

“Nhưng lỡ địch ra tay trước thì sao? Chúng có thể có thiết bị mới nhất, mình chẳng đánh nổi.”

“Có khả năng ấy…”

“Mỗi lần anh rời ký túc xá em luôn nghĩ có khi là lần cuối thấy anh. Em lo lắng sợ hãi suốt… em không muốn tiếc nuối gì…”

Haruka tháo bra lộ ngực.

Rồi em tiếp tục nói khi ôm anh.

“Hay mình làm em bé đi?”

…Nói gì kinh thế.

“Em yêu anh điên cuồng Yuuma. Em muốn là người duy nhất của anh…”

Thấy Haruka bám chặt anh, anh cảm nhận tình cảm em chẳng lý do cụ thể. Em chỉ yêu anh thôi.

2e5f4e7a-b08a-4a0a-991a-83e6f942bb9f.jpg

Em biết có thể thành zombie nếu nuốt nước bọt anh, nhưng vẫn muốn thân mật với anh.

Anh cũng thế với em.

Anh không đẩy em ra được, bí lời thì em đẩy anh nằm giường.

Phần trên trần trụi, em trèo lên người anh.

“…Anh muốn làm gì em cũng được. Nếu anh muốn thì cởi nốt mảnh cuối em đang mặc…”

Em quay đi mặt đỏ bừng, quyến rũ anh.

Không được. Làm thế nguy hiểm có thể lây virus zombie cho em—

Nhưng anh vòng tay ôm cơ thể em.

Có lẽ vì thức trắng đêm đầu óc mơ hồ, nhưng anh nghĩ nhận lời em.

Thành thật thì anh cũng không muốn chết trai tân…

Cuốn theo không khí, anh ngừng nghĩ ôm chặt thân hình mảnh mai Haruka.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!