Chương 06: Lời đề nghị không thể chối từ(2)
“Tại sao? Không, tại sao?! Tại sao Thánh Nữ lại tham gia đoàn hành hương? Cô ấy đáng lẽ nên ở trong nhà thờ để cầu nguyện chứ!”
— Cán bộ Trung Tâm, bình tĩnh. Câu nói vừa rồi của cậu có thể bị coi là báng bổ đấy.
“Nhưng nó chẳng có nghĩa lý gì cả! Tại sao biểu tượng của Thánh Hội lại đột nhiên quyết định kéo theo một nhóm người lớn như vậy để đi hết con đường dài lên phía bắc?”
— Lý do chính thức là cô ấy sẽ đến thăm chi nhánh phía bắc của Thánh Hội để khích lệ tinh thần của họ.
“Vậy thì họ nên cử một Tổng Giám mục! Hoặc ít nhất là một Hồng y chứ! Tại sao lại là chính Thánh Nữ... aaaargh!”
Hãy cứ suy nghĩ đơn giản thôi.
Thánh Nữ hiện đang ở phần phía nam của lục địa.
Cái đấy thì hợp lý. Do cơ quan chính của Thánh Hội có nằm ở phía nam.
Nhưng giờ đây thì cô ấy lại đang lên kế hoạch đi đến phần phía bắc của lục địa với một đoàn hành hương khoảng 1.000 người.
Vậy thì sẽ có một nơi mà họ buộc phải đi qua. Vậy nơi đó là đâu?
Còn nơi nào khác ngoài Vương quốc Crossroads của chúng ta nữa chứ?
Và khi tiến vào Vương quốc Crossroads, thì họ phải gặp ai đầu tiên?
Chúng là chúng tôi chứ ai.
Vậy điều này có nghĩa là gì?
Thì có nghĩa là chúng tôi sẽ phải kiểm tra chính biểu tượng của Thánh Hội.
Và một nhân vật quan trọng như vậy có đến đây một mình không? Đương nhiên là không rồi.
“Sẽ có các Thánh Kỵ sĩ để bảo vệ, các linh mục và tu sĩ đi kèm, những người bình thường đi theo để chứng kiến phép màu của Thánh Nữ, và các thương nhân đánh hơi thấy lợi nhuận sẽ bám theo họ...”
Tôi đang vắt óc suy nghĩ hơn bao giờ hết.
“Với đoàn xe để xử lý lượng lương thực cần thiết cho một nhóm lớn như vậy, cộng thêm nhân sự cho vũ khí và nhân viên y tế thì...”
Chỉ cần tính sơ sơ thôi thì số lượng chắc chắn không dừng ở 1.000 người.
Ít nhất là phải 1.500. Không, 2.000 người.
Tóm lại, thằng cha Bộ trưởng đó đang bảo chúng tôi xử lý một cuộc kiểm tra gồm 2.000 người cộng thêm một khách VIP là Thánh Nữ tại văn phòng xuất nhập cảnh vốn yên bình và tĩnh lặng của chúng tôi.
Hiện tại, chỉ có năm cán bộ xuất nhập cảnh ở biên giới phía nam, là tôi và các cán bộ giác quan.
Năm người là quá ít để xử lý số lượng người đó.
“Bộ Ngoại giao và Cục Tình báo đang làm gì vậy? Đây không phải là trách nhiệm của họ sao? Ít ra thì họ cũng nên yêu cầu chúng ta hợp tá—”
— Cục Tình báo hiện đang tham gia vào một hoạt động bí mật ở phía bắc, và Bộ Ngoại giao đã triển khai toàn bộ nhân sự để đàm phán với người du mục phía đông. Văn phòng Xuất nhập cảnh là lực lượng duy nhất còn sót lại.
“À.”
Tại sao những tên khốn này luôn bận rộn mỗi khi có sự việc lớn xảy ra vậy?
Ngài Bộ trưởng, do nhìn thấy vẻ mặt của tôi, đã nói với giọng an ủi.
— Hãy nghĩ tích cực đi. Trong cả đời cậu thì sẽ còn có được thêm cơ hội nào để kiểm tra một Thánh Nữ nữa không?
“Tôi đã đủ khó chịu với việc cấp trên đến thăm nơi làm việc của tôi rồi, vậy ngài nghĩ tôi sẽ cảm thấy thế nào khi người đến thăm lại chính là Thánh Nữ? Ngài Bộ trưởng, liệu ngài có chào đón Đức Vua đến văn phòng của ngài với vòng tay rộng mở không?”
— Ta thà từ chức luôn cho xong.
Ôngr bày ra vẻ mặt giống hệt tôi.
“Họ thực sự phải đi qua đất nước chúng ta sao? Thật đấy à?”
— Ta không thể yêu cầu họ vượt qua dãy núi được. Cậu biết lí do tại sao đất nước chúng ta được gọi là Vương quốc Crossroads mà. Tuyến đường an toàn và nhanh nhất duy nhất là đi qua đây.
Ông ta nói đúng. Ngay từ đầu thì tại sao chúng tôi lại được gọi là Vương quốc Crossroads?
Chúng tôi là một quốc gia nằm ở lối đi an toàn nhất xuyên qua dãy núi nguy hiểm nhất trên lục địa.
Gần như không thể đến được phía bên kia lục địa mà không đi qua chúng tôi.
Nói cách khác, việc Thánh Nữ đi qua Vương quốc Crossroads là một số phận không thể tránh khỏi.
— Đây là một công việc chỉ có chúng ta có thể làm, Cán bộ Trung Tâm.
Bộ trưởng nhìn tôi im lặng với vẻ mặt rõ ràng cho thấy sự kiệt sức của ông.
Ông cũng đã kiệt sức khi cố gắng giải quyết tình huống này.
— Ta đã đủ đau đầu với vấn đề du mục phía đông rồi, vậy mà chuyện này lại kéo chân ta nữa.
Nhìn đống cốc trà và tài liệu chất đống bên cạnh ông khiến tôi cảm thấy ngạt thở.
‘Chết tiệt. Mình không thể từ chối khi cấp trên của mình đang trong tình trạng này.’
Tôi có thể bày tỏ sự không hài lòng, nhưng tôi không thể từ chối.
Hơn nữa, Thánh Nữ và đoàn hành hương của cô ấy đang tiến về phía này. Dù tôi có không thích đến mấy, thì chúng tôi vẫn sẽ gặp họ.
Trước sau thì chuyện này vẫn sẽ xảy ra, và đây lại là một công việc mà chỉ có chúng tôi mới có thể làm.
Hơn nữa, nếu cả Cục Tình báo và Bộ Ngoại giao đều đã được triển khai đi hết, thì tôi cũng không thể lùi bước.
Sau khi thở dài thườn thượt, tôi nói với giọng chùng xuống.
“Vậy tôi đoán là mình sau cùng vẫn phải làm thôi.”
— Đúng vậy. Ta tin tưởng vào cậu.
“Hãy đảm bảo khoản bồi thường mà ngài đã đề cập.”
— Điều đó là đương nhiên. Một khi chuyện này được kết thúc thành công, ta chắc chắn sẽ giữ lại kỷ lục không sự cố và tiền thưởng hiệu suất cho cậu.
Ông ta gật đầu như thể điều đó là hiển nhiên và nói thêm:
— Và ta sẽ thêm 100 ngày nữa vào đó.
Khoan đã, gì cơ?
“...Xin lỗi? 100 ngày?”
— Phải. Tổng cộng là 197 ngày. Nếu Thánh Nữ đi qua biên giới và về phía bắc mà không có bất kỳ vấn đề gì, ta sẽ thêm 100 ngày nữa, nâng tổng số lên 297 ngày.
“Điều đó có nghĩa là...”
Bộ trưởng giơ ba ngón tay lên.
— Điều đó có nghĩa là chỉ sau 3 ngày nữa, cậu sẽ có kỷ lục không gặp sự cố suốt 300 ngày.
Wow, quả là một người hào phóng.
— Nào, cậu đã cảm thấy có động lực hơn chưa?
Tôi ngay lập tức chỉnh lại tư thế và nghiêm chào.
“Tôi sẽ túm cổ Thánh Nữ và tống cô ấy lên phía bắc chỉ trong một ngày, thưa Bộ trưởng!”
— Nó thật báng bổ. Ta nghĩ cậu nhiệt tình hơi quá rồi.
Ai mà thèm đi quan tâm chứ? Tôi không tin vào các vị thần. Tôi tin vào kỷ lục không sự cố của mình. Không phải 97 ngày, mà là 197 ngày hoặc 297 ngày—đó mới là vị thần của tôi.
“Tôi sẽ hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ nào. Xin ngài hãy ra lệnh.”
— Cậu chỉ có một việc phải làm. Đảm bảo không có chuyện gì xảy ra ở biên giới phía nam. Tốt hay xấu, và dù bằng cách nào. Ta sẽ coi là cậu đã thành công một khi Thánh Nữ đi qua phía nam.
“Thật sao? Chỉ cần qua phía nam thôi sao?”
— Hãy để lại các vấn đề phía bắc cho các cán bộ xuất nhập cảnh ở đó. Họ chỉ quản lý việc xuất cảnh, nên gánh nặng của họ sẽ nhẹ hơn.
Một tiêu chí thành công cực kỳ hào phóng. Cộng thêm phần thưởng gấp ba lần bình thường.
Trên đời này tìm đâu ra một cấp trên như vậy? Tìm đâu ra một thỏa thuận có lợi như vậy?
Tuyệt đối không có lý do gì để từ chối. Mà dù sao thì tôi cũng chẳng thề từ chối.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức. Ngài có thể đặt niềm tin ở tôi.”
— Mang lại kết quả tốt nhất cho ta. Cậu biết rõ hình phạt nào sẽ theo sau sai lầm của một cán bộ xuất nhập cảnh, phải không?
“Tôi có nên bắt đầu soạn thảo ngân sách tiền thưởng hiệu suất và tiền thưởng thêm trước không?”
Thay vì trả lời, Bộ trưởng nhìn tôi như thể tôi bị điên.
Ối, tôi vô tình để lộ suy nghĩ thật của mình rồi.
— Đừng quá kiêu ngạo. Nếu cậu phạm sai lầm thì ngay cả ta cũng không thể gánh tội thay cho cậu đâu.
“Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”
— Vậy thì ta sẽ chờ báo cáo của cậu khi đoàn hành hương đến, Cán bộ Xuất nhập cảnh Nathan Kell. Chỉ vậy thôi.“Ngài hãy bảo trọng, thưa Bộ trưởng.”
Với lời chào tạm biệt ngắn gọn đó, quả cầu pha lê tắt ngúm đi.
“Kỷ lục không sự cố suốt 300 ngày...”
Sau khoảng bốn giây im lặng, tôi chạy ra khỏi văn phòng và hét lên bằng tất cả sức lực:
“Tất cả các cán bộ giác quan tập hợp! Có nhiệm vụ đặc biệt!”
Và cứ thế, việc về nhà lại một lần nữa bị gạt bỏ.
…
…
…
—Lách tách.
Khi ánh sáng phát ra từ quả cầu pha lê mờ dần, Katon Greyson nhắm mắt lại một lúc và dựa lưng vào ghế.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ ông trong khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi sau hàng giờ làm việc.
“Phù, đống việc này hoàn toàn không có dấu hiệu giảm bớt.”
“Bộ trưởng, ngài muốn uống thêm một tách trà nữa không?”
Ông không trả lời câu hỏi của cô thư ký. Cô ấy đã đặt cốc trà thứ 25 trước mặt Katon.
Ông ra hiệu cảm ơn và nhấp một ngụm trà nhẹ. Khi đặt chiếc cốc rỗng xuống, ông vô thức lẩm bẩm:
“Nathan Kell...”
Ngay khi thốt ra cái tên đó, ông ta nhớ lại những gì Nathan vừa nói với mình.
—Tôi sẽ túm cổ Thánh Nữ và tống cô ấy lên phía bắc chỉ trong một ngày!
“Hehehe, thằng nhóc điên rồ đó.”
Tiếng cười bùng lên trong văn phòng ông lần đầu tiên sau một thời gian dài.
Sao lại có tên điên dám nói ra điều đó trước mặt ông ta chứ? Đã thế còn nói về việc “túm cổ Thánh Nữ” trong khi đang trải qua một cuộc báo cáo thường lệ?
Ông đã kinh ngạc đến mức không thể ngăn cản Nathan được.
‘Mình không nghĩ cậu ta lại táo tợn đến mức này, ngay cả khi chỉ là lời nói suông.’
Không, thành thật mà nói, ông đã đổ mồ hôi lạnh trong giây lát, sợ rằng Nathan thực sự sẽ làm vậy.
Đôi mắt lóe lên sự điên rồ đó không hề có một chút dấu hiệu dối trá nào.
Nếu ông chỉ gật đầu, thì có lẽ một tuần sau sẽ báo cáo rằng: “Các Thánh Kỵ sĩ đã treo thưởng cho đầu của tôi.”
Lo lắng trước tiếng cười của Bộ trưởng, cô thư ký tiến lại gần.
“Ừm... Thưa ngài Bộ trưởng? Tôi có nên gọi bác sĩ không?”
“À, ta ổn. Ta cảm thấy ổn hơn một chút rồi. Chỉ cần một tách trà nữa thôi.”
Sau khi cuối cùng đã kìm nén được tiếng cười khúc khích, Katon nhấp ngụm trà thứ 26 và chìm vào suy tư.
‘Nathan Kell. Ta cho rằng ta có thể tin tưởng cậu ta với việc này.’
Nathan Kell.
Phó Giám đốc Văn phòng Xuất nhập cảnh và là giám sát viên biên giới phía nam.
Ông ta vẫn còn nhớ.
Hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi trong bộ đồng phục trắng đứng nghiêm một cách vụng về.
—C-Chào ngài! Tôi là, không, Vị viên chức này là Nathan Kell!
Bốn năm trước, cậu ta thực sự không có gì đáng kể, chỉ là một chàng trai vừa mới trưởng thành.
Thể chất trung bình. Ngoại hình trung bình. Con trai của một thương nhân bình thường. Một sinh viên xuất sắc tại Học viện Thương gia.
Không có gì khác đáng chú ý.
Thậm chí không đáng để chú ý, chỉ là một cá nhân giúp gia tăng thống kế dân số của vương quốc.
Ông ta thậm chí còn không biết về sự tồn tại của cậu cho đến khi Cục Tình báo điều tra.
Nhưng một phép màu bất ngờ đã xảy ra với cậu ta.
— Bộ trưởng, tin nóng! Một trường hợp thức tỉnh Phước lành đã xuất hiện!
Thức tỉnh Phước lành, điều tưởng chừng là không thể xảy ra.
Và Phước lành đó là “Thông thạo ngôn ngữ”—khả năng nói được tất cả các ngôn ngữ trên thế giới.
Có bao nhiêu chủng tộc trên thế giới? Và có bao nhiêu ngôn ngữ?
‘Có thể hiểu và nói tất cả mọi ngôn ngữ ẩn chứ một tiềm năng to lớn.’
Nếu cậu ta gia nhập Cục Tình báo, thì giải mã mật mã sẽ là chuyện vặt vãnh, và nếu cậu ta gia nhập Bộ Ngoại giao, cậu ta có thể trở thành một nhà ngoại giao hoàn hảo, kết nối tất cả các chủng tộc.
Khi nghe tin này, cả hai cơ quan đều tuyệt vọng muốn tuyển dụng cậu ta.
‘Mức lương cao gấp ba lần sơ với lương cơ bản của cán bộ tại Văn phòng Xuất nhập cảnh, lại còn được làm việc tại hoàng cung—những điều kiện mà một thường dân không bao giờ dám mơ tới.’
Bộ Ngoại giao đã nghiêm túc đến mức cử một phái đoàn đến nhà Nathan.
Cục Tình báo thậm chí còn đề nghị sắp xếp một cuộc hôn nhân với một gia đình nam tước, hoặc thậm chí là một gia đình Hầu tước nếu cậu ta muốn.
Những điều kiện mà trước đây chưa từng có và bất thường.
Những điều khoản không phù hợp với địa vị xã hội của cậu ta, có lẽ là lời đề nghị cao cấp đầu tiên của vương quốc dành cho một thường dân.
Nhưng câu trả lời của cậu ta là điều không ai ngờ tới.
— Tôi muốn đến Văn phòng Xuất nhập cảnh.
— ...Cái gì?
Ngay cả Katon cũng không thể hiểu được.
‘Lúc đầu, mình muốn từ chối. Một người sở hữu Phước lành lại muốn làm việc ở Văn phòng Xuất nhập cảnh? Nó không khác gì bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu vậy.’
Vai trò của Văn phòng Xuất nhập cảnh không kém phần quan trọng so với Bộ Ngoại giao hay Cục Tình báo.
Nhưng nó hoàn toàn không phù hợp với tài năng của cậu ta.
Khả năng Ngôn ngữ Toàn diện có ích gì trong một công việc liên quan đến kiểm tra hàng hóa và kiểm tra người theo quy định?
Với sự tồn tại của ngôn ngữ chung, thông dịch viên và cả hướng dẫn bằng hình ảnh, thì tại sao cậu ta lại chọn nơi này?
Bản thân Katon đã đích thân gọi Nathan riêng và đề nghị cậu ta chuyển công tác nhiều lần.
— Ta sẽ cho cậu một vị trí phù hợp với khả năng của cậu.
Ông cố gắng thuyết phục cậu ta hàng chục lần, đưa ra những phần thưởng lớn hơn và hợp lý hơn cho một vị trí mà cậu ta có thể phục vụ đất nước tốt hơn.
Nhưng mỗi lần, câu trả lời của Nathan vẫn như cũ.
— Tôi xin lỗi, Bộ trưởng. Tôi đã đưa ra quyết định của mình.
Mặc dù là con trai của một thương nhân, nhưng cậu ta lại không muốn tiền bạc hay danh hiệu. Cậu ta chỉ muốn phục vụ đất nước với tư cách là một cán bộ xuất nhập cảnh.
Đó là một quyết định khó hiểu.
Tại sao? Tại sao lại đến chọn vị trí xa xôi như vậy để chịu khổ?
Trong tâm trí ông ta, Nathan không có bất kỳ lý do gì để đưa ra lựa chọn như vậy.
Ngoại trừ một yếu tố bất ngờ.
“Hailin Metaharasin...”
Giám đốc Văn phòng Xuất nhập cảnh hiện tại.
Một người phụ nữ được đồn đại là người kỳ lạ nhất trong số tất cả các cán bộ xuất nhập cảnh trong lịch sử.
Katon vẫn còn nhớ những chuyện đã xảy ra.
Khi Bộ Ngoại giao và Cục Tình báo đang cố gắng thuyết phục Nathan bằng mọi loại đề nghị và phần thưởng, cô ấy chỉ thốt ra một câu.
— Tôi tò mò về ước mơ của cậu bé đó. Tôi sẽ có một cuộc trò chuyện riêng ngắn với cậu ta.
Chỉ vậy thôi.
Nathan đã đưa ra quyết định sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó.
“Giám đốc Văn phòng Xuất nhập cảnh... cô đã thuyết phục cậu ta bằng cách nào vậy?”
Cô ta đã truyền đạt tình cảm, quyến rũ cậu ta hay là tìm ra điểm yếu của cậu ta?
Dù lý do có là gì, cậu thanh niên táo bạo này cuối cùng đã tự quyết định vị trí của mình.
Và hai năm sau, ở tuổi 21,
Người thanh niên này đã đạt được kỳ tích chưa từng có là trở thành người trẻ nhất từng giữ vị trí giám sát biên giới phía nam, một vị trí đã bị bỏ trống do một sự cố đáng hổ thẹn.
Và cậu ta được các cán bộ xuất nhập cảnh dưới quyền đề cử nhất trí.
Trong năm tiếp theo, cậu ta đã bắt giữ hơn 1.500 người nhập cư bất hợp pháp và hàng hóa buôn lậu, đồng thời tìm cách xóa sổ một nửa các tổ chức tội phạm trong nước vốn lấy đây làm nơi hoạt động.
Cậu ta cũng vạch trần các quan chức cấp cao trong Văn phòng Xuất nhập cảnh đã bí mật nhận hối lộ và bao che cho các tổ chức tội phạm, giúp có thể trừng phạt họ bằng cách tước bỏ quyền miễn trừ.
Đồng thời, cậu ta thậm chí còn tạo ra các thủ tục chính thức cho việc quản lý xuất nhập cảnh của tinh linh và Tiên Tộc, vốn trước đây được xử lý không chính thức, bằng cách đích thân đứng ra làm thông dịch viên.
Tất cả điều này xảy ra sau khi một người thanh niên gia nhập Văn phòng.
Những thành tựu khó tin là do một tân binh ở độ tuổi đầu hai mươi hoàn thành.
‘Thông thạo ngôn ngữ không phải là tài năng duy nhất của cậu ta.’
Có phải vì cha cậu ta là người lãnh đạo một công ty thương mại đi khắp lục địa, hay đó là một tài năng khác mà cậu ta đã tự mình khám phá?
Ông không thể chắc chắn.
Nhưng nhờ điều này, biên giới phía nam vốn hỗn loạn đang trải qua thời kỳ hoàng kim thứ hai của mình.
Có lẽ đó là lý do tại sao Katon cảm thấy ít khẩn cấp hơn trước, bất chấp sự kiện lớn là chuyến thăm của Thánh Nữ.
Bây giờ, bất cứ điều gì xảy ra sẽ được đích thân Nathan xử lý.
Dù sao đi nữa, để đi qua lục địa, người ta phải đi qua Vương quốc Crossroads.
Và những người đầu tiên họ gặp sẽ là các cán bộ xuất nhập cảnh.
Katon tin tưởng rằng chừng nào người đàn ông đó còn ở biên giới, thì tình hình sẽ không dẫn đến kết quả tồi tệ nhất.
Ngoại trừ một mối lo ngại.
Katon nhìn vào bản đồ lục địa treo trên tường.
Nó hiển thị hàng chục mũi tên chỉ về phía bắc từ các khu vực sản xuất vũ khí trên khắp lục địa.
Chưa đầy mười ngày kể từ khi ông nghe tin vật tư chiến tranh đang được tập kết ở phía bắc lục địa. Và bây giờ Thánh Nữ lại đi hành hương về phía bắc.
“Nó quá đúng lúc để mà coi đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.”
Ông chuyển sự chú ý đến một bức thư khẩn cấp vừa đến từ Cục Tình báo ngay trước khi ông ta nhận được báo cáo thường lệ.
[Dấu hiệu hồi sinh Tà Thần Giáo. Cần điều tra thêm.]
Một tin nhắn ngắn được viết bằng chữ viết tay khẩn cấp.
Ngay khi nhìn thấy câu đó, lông mày Katon lại cau lại một lần nữa.
“Mình có một linh cảm tồi tệ về chuyện này.”
Chuyến hành hương của Thánh Nữ, sự chuẩn bị chiến tranh của phía bắc và dấu hiệu hồi sinh của Tà Thần Giáo.
Nghĩ về những lời đáng ngại này, ông cầm cây bút lông của mình lên một lần nữa và bắt đầu viết một lá thư ra lệnh cho Cục Tình báo tiến hành điều tra bổ sung.
Hy vọng rằng, chỉ lần này thôi, thông tin của Cục Tình báo chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Nhưng dựa trên gần 20 năm kinh nghiệm trong các vấn đề nhà nước, không có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào trong thế giới này.
Tuyệt đối không có.
…
…
…
“Cho em về nhà đi! Về nhà về nhà về nhà!”
“Đả đảo tên sếp ác ôn ép buộc cấp dưới làm thêm giờ!”
“Từ chức đi, từ chức đi!”
“Awoooooo! Awoooooooo!!”
Trong khi đó, phản ứng của các cán bộ giác quan đối với nhiệm vụ đặc biệt là tràn đầy nhiệt huyết.
“Tôi đã nói với các người bao nhiêu lần là tôi cũng không được về nhà rồi cơ mà!!!”
Giữa sự hỗn loạn của việc mọi người la hét lẫn nhau, chỉ có người giúp việc của tôi là lặng lẽ viết một lá thư cho vợ anh ta với nước mắt chảy dài, trên đấy viết rằng “Chúng ta tạm thời hoãn kế hoạch có đứa thứ hai lại đã, em yêu.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
