Chương 13: Gã Tồi Và Gã Tồi
Tôi đã sớm biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này ngay từ cái khoảnh khắc tôi lật bài ngửa về kịch bản của mình.
Đối phương là hạng tồi. Mà thật ra, chẳng cần phải là hạng tồi, bất cứ ai nếu phát hiện mình bị kẻ khác xoay như dế trên lòng bàn tay rồi bị hủy hoại cả tương lai, chắc chắn cũng sẽ nghĩ đến việc trả thù.
Mà dù có nghĩ thế nào đi nữa thì cũng là do Inohara tự làm tự chịu, đi trả thù tôi đúng là nhầm đối tượng rồi.
Đúng là hạng cặn bã. Không làm tôi thất vọng chút nào, tôi vừa thầm cười nhạo Inohara trong lòng vừa dừng bước.
“Quanh đây hiếm khi có người qua lại, chẳng phải là nơi rất thích hợp để chúng ta nói chuyện bí mật sao?”
Nơi tôi chọn là một con hẻm nhỏ cách cửa hàng Mac◯onald vài phút đi bộ.
Ở đây không có camera an ninh, đèn đường thì thưa thớt nên ngay cả ban ngày cũng âm u. Vào ban đêm như bây giờ, ngoại trừ những chỗ có ánh đèn thì có thể nói là tối đen như mực.
Vừa có lợi cho đối phương, lại vừa có lợi cho tôi.
Một địa điểm chọn tùy hứng thế này xem ra cũng không tệ.
“...Mày lại đang âm mưu cái gì nữa đây?”
“Ai mà biết được chứ.”
Trước ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ của Inohara, tôi nhún vai với thái độ lấp lửng.
Tôi đâu có tốt bụng đến mức cho anh ta một câu trả lời chắc chắn vào lúc này.
Cứ để đám Inohara phải thấp thỏm lo âu cho đến tận phút cuối cùng đi.
Tôi đưa mắt nhìn hai nam sinh đang đứng cạnh Inohara.
Nhìn vẻ ngoài thì họ không phải người lớn, nên khả năng Inohara thuê người ngoài là rất thấp. Có lẽ đây chính là hai học sinh năm ba vừa nhận án kỷ luật.
“Các anh có việc gì tìm tôi à? Trông hai gương mặt kia có vẻ lạ lẫm nhỉ.”
“Đ-Đừng có giỡn mặt! Tụi tao bị đình chỉ học là do mày đấy!!”
“Đúng thế! Tại mày mà suất xét tuyển thẳng của tao cũng mất tiêu luôn rồi! Ba năm cố gắng của tao đều đổ sông đổ biển hết rồi!!”
Hai vị tiền bối thậm chí tôi còn chẳng biết tên đang lồng lộn lên nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu.
Dường như họ không nhận ra tôi đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh nhạt, mà cứ thế gào thét trong cơn kích động.
“Tại mày xen vào chuyện không đâu... tại mày mà đời tụi tao rơi xuống vực thẳm! Tụi tao đã cố gắng học tập, cố gắng tham gia câu lạc bộ, vậy mà mày lại nỡ đối xử với tụi tao như thế sao!!”
“Cả ánh mắt khinh bỉ của đám giáo viên nữa... mày có hiểu được cảm giác khi bị họ nhìn như hạng rác rưởi không!? Mày có hiểu được cảm giác khi bị bố mẹ chì chiết, mắng nhiếc rồi đánh đập không!?”
Hiểu được cảm giác đó sao...
“——Ai mà thèm quan tâm chứ.”
Tôi thở dài một hơi thật dài.
Như thể đang thất vọng, như thể đang khinh bỉ những kẻ cùng giống loài với mình.
“Cảm giác của các anh, hoàn cảnh, quá trình hay tương lai của các anh, tôi chẳng có chút hứng thú nào hết. Thậm chí tôi chưa từng mảy may suy nghĩ về nó lấy một giây. Bởi vì tôi là một gã tồi mà, rác thải sau khi dùng xong thì số phận ra sao tôi đâu có cần biết.”
Các anh chắc chắn cũng vậy thôi mà.
Chắc các anh chưa bao giờ dành dù chỉ một chút suy nghĩ cho những người mà các anh đã bắt nạt đâu nhỉ.
Đối với các anh, những người bị bắt nạt suy cho cùng cũng chỉ là món đồ chơi.
Chỉ là những bao cát để các anh giải tỏa ham muốn và căng thẳng của bản thân.
Chán thì vứt, rồi lại tìm món mới để tiêu khiển.
Ở đó làm gì có chỗ cho tình cảm hay sự quan tâm dành cho kẻ bị vứt bỏ.
Thấy chưa, chẳng có gì khác biệt cả.
Không có lấy một điểm khác biệt.
Tôi chỉ đang làm đúng những gì các anh đã từng làm mà thôi.
Tự làm tự chịu, nhân quả báo ứng cả đấy.
Vả lại, những kẻ vốn dĩ chưa bao giờ muốn thấu hiểu người khác, nay lại mặt dày mong cầu sự thấu hiểu từ người đời, nghe nực cười đến mức tôi muốn nôn mửa tại chỗ luôn đây này.
“Mà này, tại sao tôi lại phải đi thấu cảm với hạng cặn bã ngay cả cái tên tôi còn chẳng biết chứ? Phiền phức chết đi được. Thấu cảm với các anh thì tôi được cái lợi lộc gì? À mà không cần hỏi cũng biết là chẳng được gì rồi. Chỉ phí thời gian thôi. Tôi thấy đi ngắm đàn kiến hành quân còn có ích hơn.”
Tôi cười nhạo họ với vẻ khinh miệt tận cùng.
“Nhưng mà, để tôi nghĩ thử cho nhé. Vì tôi vốn là người tốt bụng mà. Để xem nào... các anh nói gì nhỉ? ‘Mày có hiểu được cảm giác của tụi tao không’, đúng không?”
“Đ-Đúng——”
“——Không được rồi, tệ quá đi mất. Hay các anh về học lại tiếng Nhật từ đầu đi? Bắt đầu từ lớp một chắc là cũng tiếp thu được đấy nhỉ? À, sẵn tiện thì học luôn môn đạo đức đi nhé.”
Tuy nhiên, vì con người không thể quay ngược thời gian... nên thôi, để tôi trả lời thay cho các anh vậy.
“Điều các anh thực sự muốn nói là ‘Mày hãy chịu tội thay cho tất cả bọn tao đi’, có đúng không? Ngay từ đầu các anh đã không cần tôi thấu hiểu. Các anh chỉ muốn tôi trở thành một ‘kẻ ác’ tiện lợi trong mắt các anh thôi. Như vậy các anh sẽ trở thành nạn nhân, có thể lớn tiếng kêu gào ý kiến của mình. Đương nhiên rồi, thế giới này lúc nào cũng ưu ái nạn nhân mà.”
Để làm được điều đó, các anh phải tự huyễn hoặc rằng cuộc đời mình tan nát là do lỗi của thằng này.
Các anh buộc phải là những nạn nhân tuyệt đối.
Vì thế, các anh bịt tai trước những điều bất lợi và chẳng bao giờ thèm lắng nghe sự thật.
Nếu không thì tại sao dù đang nhận án kỷ luật của nhà trường mà các anh vẫn còn làm ra cái trò ngu xuẩn này?
Làm ra cái trò ngu xuẩn này... chứng tỏ các anh có một đôi tai cực kỳ tiện lợi, chỉ nghe được những lời có lợi cho bản thân mình thôi.
“Đến tận bây giờ các anh vẫn muốn có ai đó nói với mình rằng ‘Ừ ừ, chắc là cậu đau lòng lắm, thật đáng thương quá. Cậu không có lỗi gì cả’, đúng không? Các anh muốn không chỉ mình mình, mà cả người khác cũng phải nghĩ giống như vậy, để các anh cảm thấy an lòng, có phải không?”
“““!?”””
Tôi định nói với hai người kia, nhưng dường như đòn này cũng gây sát thương nặng nề cho cả Inohara. Những cảm xúc tiêu cực của cả ba người hướng về tôi bùng lên dữ dội.
Đúng là cùng một giuộc thì mìn cũng giống nhau cả. Đỡ mất công tôi phải nói nhiều.
“Tóm lại, sâu thẳm trong lòng các anh vẫn biết mình có lỗi. Đó là lý do các anh không dám đối diện với lẽ phải mà lại lao vào những hành động ngu ngốc này. Bởi nếu các anh chịu lắng nghe, nếu các anh không hành động, thì chẳng khác nào các anh thừa nhận cái sai của mình. Nói dài dòng nãy giờ, chốt lại một câu thế này——”
Tôi nhìn xuống họ bằng sự khinh bỉ tột cùng từ tận đáy lòng, cười mũi đầy nhạo báng.
“Những gì các anh đang làm chỉ là trốn chạy thực tại mà thôi. Các anh là lũ hèn nhát chỉ biết lảng tránh, ngoảnh mặt, nhắm mắt rồi bỏ chạy trước hiện thực, lũ chó săn thất bại thảm hạ——!?”
Câu nói của tôi không thể kết thúc.
Bởi vì tôi đã bị đấm bay đi.
“Hự...!?”
Đáng tiếc, tôi không có được thể chất phi phàm hay kỹ năng đánh đấm như nhân vật chính trong truyện, nên chẳng kịp phản ứng hay tiếp đất an toàn mà cứ thế ngã vật ra mặt đất.
Vị máu tanh nồng lan tỏa trong miệng, kéo theo đó là cảm giác khó chịu và cơn đau ập đến.
“Đau đấy thằng khốn... Nếu cái gương mặt đẹp trai tuyệt trần của tao mà bị để lại sẹo thì mày tính sao đây... Đó là tổn thất lớn của nhân loại đấy biết không.”
Tôi đưa tay ôm lấy bên má bị đấm, ngước lên nhìn Inohara đang đứng sừng sững bên trên.
Trong đôi mắt anh ta lúc này đã không còn lấy một chút lý trí nào nữa.
“Câm miệng. Ngậm cái mồm thối tha của mày lại ngay...!!”
“Hự...!?”
Anh ta đá thẳng vào mặt tôi, khiến tôi rên rỉ vì đau đớn và chấn động.
Cú đá mạnh vào đầu làm tầm nhìn của tôi nhòe đi, cảm giác thăng bằng hoàn toàn biến mất.
Tệ rồi, không đứng dậy nổi. Mặt đất cứ như đang tan chảy vậy. Đau quá, muốn khóc quá. Vẫn chưa đến à? Tôi đã câu giờ đủ lâu rồi mà...!?
Nhận thấy tình hình đang trở nên nguy ngập, tôi cố gắng cử động thì một chấn động khác giáng thẳng vào bụng.
“——Ặc!?”
Toàn bộ không khí trong phổi bị tống khứ sạch sành sanh. Tôi không thể thở nổi.
Đau đớn, nghẹt thở, khó chịu đến cùng cực...!!
“Nếu mày xin lỗi thì tao đã tha rồi... nhưng giờ thì đừng hòng. Có oán thì oán chính cái thói thích gài bẫy người khác của mày ấy, đồ gã tồi cặn bã...!!”
Inohara nghiến răng thốt ra những lời đó rồi lại định đá tôi một lần nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, chiếc điện thoại trong túi quần tôi rung lên lần thứ ba.
...Ha ha, đúng là thời điểm vàng.
Nắm chắc phần thắng trong tay, tôi ngước nhìn Inohara và giơ ngón tay thối lên.
“——Đ-Đừng có để bị sập bẫy tới hai lần chứ, đồ não phẳng...”
Cùng với câu nói đó, tôi buông xuôi chút ý thức cuối cùng còn sót lại.
Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là bóng dáng Inohara bị một viên cảnh sát bất ngờ lao ra từ bên cạnh khống chế, đè nghiến xuống mặt đất——
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
