Tôi, Gã Tồi Tệ, Định Thầm Lặng Giúp Đỡ Mỹ Nữ Số Một Khối Mà Mình Thầm Thương, Ai Ngờ Lại Được Cô Ấy Yêu Ngược Lại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel - Chương 16: Kỹ Năng Bắt Buộc Của Một Gã Tồi

Chương 16: Kỹ Năng Bắt Buộc Của Một Gã Tồi

“——Em xin lỗi vì đã gây phiền phức cho mọi người ạ, từ giờ em sẽ cố gắng hết sức, mong anh chị giúp đỡ nhiều hơn.”

Mọi người tươi cười đón nhận khi thấy tôi cúi đầu lia lịa trước các thành viên khác trong nhóm Truyền thông.

Có vẻ cái đầu nhẹ hơn lông hồng của tôi ngày hôm nay vẫn đang hoạt động hết công suất.

Và may thay, vết sưng trên má đã lặn chỉ sau một ngày, trả lại nguyên vẹn gương mặt xinh trai cho tôi.

Vì đây là một trong số ít những vốn liếng của mình mà suýt thì bị hủy hoại, nên xin được giữ kín chuyện tôi đã đứng trước gương khóc vì sung sướng khi thấy nó lành lặn nhé.

“Đàn chị Sasaki, hôm qua nhóm mình đã tiến hành đến đâu rồi ạ?”

“……Ơ, chị á!?”

Sasaki, một đàn chị sành điệu với mái tóc trà, giật bắn người kinh ngạc.

Giữa lúc có quá nhiều người đã dần miễn nhiễm với gương mặt của tôi, thì cái phản ứng này thật khiến tôi thấy hoài niệm làm sao.

Mặc kệ lòng tự trọng của tôi đang bay cao vút, đàn chị Sasaki ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt.

“——Xin lỗi nhé, vẫn chưa tiến triển gì cả!”

““Hả?””

“A, ha ha,. thật ra thì, chuyện này cũng có chút lý do...”

Tôi và Kisaragi ngạc nhiên nhìn sang các học sinh khác... nhưng chẳng ai dám nhìn thẳng vào chúng tôi cả.

À, ừ thì, cả tôi và Kisaragi đều vắng mặt mà...

Bọn họ chọn cái nhóm này là vì nhắm vào tôi hoặc Kisaragi, nên khi hai nhân vật chính đều không có mặt thì tiến triển cái nỗi gì được.

Nhưng với tôi, việc này lại là điều đáng mừng vì tôi không muốn bị xếp nhóm một cách tùy tiện.

“Mà đúng là thiếu hai người thì khó mà quyết định được gì thật ạ.”

“Đ-Đúng đúng! Chị cũng nghĩ nếu tụi chị tự thảo luận rồi quyết định luôn thì cũng hơi quá đáng với hai đứa!”

Các thành viên khác gật đầu lia lịa hưởng ứng lời của chị ấy. Trong khi đó, Kisaragi lại nhìn họ bằng ánh mắt lạnh lùng.

“……Nghe có vẻ tiền đồ tối mịt nhỉ.”

“Học sinh cấp ba thì dẫu sao cũng chỉ đến thế thôi mà.”

“Suzuki cũng là học sinh cấp ba còn gì.”

“Đúng vậy, thế nên hiện tại tớ đang thấy cực kỳ sảng khoái đây. Được phần lớn con gái trong nhóm muốn chung đội thì ai chẳng sướng.”

“……Tớ thì không thấy vậy đâu.”

Thì đó là vì tôi là con trai còn Kisaragi là con gái.

Con trai khi được người khác phái dành tình cảm thì dù không thích lại vẫn thấy vui, nhưng con gái hình như sẽ thấy ghê tởm trước tình cảm của những người mà họ không thích.

Đúng là kỳ lạ thật nha, tôi vừa nghĩ vừa dời mắt sang tờ hướng dẫn.

Nào là thiết kế poster, tờ rơi, thông báo trên mạng xã hội, thu thập thông tin từ các lớp và câu lạc bộ, chào hỏi cư dân địa phương và vận động các tổ chức tình nguyện hỗ trợ.

Rồi còn cả trực lễ tân, hướng dẫn khách vào ngày hội... Lượng công việc được viết trên đó nhiều hơn cả tưởng tượng của tôi.

……Nhóm Truyền thông nhiều việc đến thế này á? Ph-Phiền phức quá đi……

Giữa lúc gương mặt tôi sắp méo xệch đi vì nản, đàn chị Sasaki, người nãy giờ cứ liếc nhìn tôi, bèn cất tiếng hỏi.

“S-Suzuki, chị định chia thành mấy nhóm nhỏ, em thấy được không?”

“Đương nhiên là được ạ, nhưng chị định chia thế nào?”

“Ừm thì... nhóm làm poster, nhóm làm tờ rơi, nhóm làm mạng xã hội và thu thập thông tin lớp/câu lạc bộ, nhóm đi chào hỏi cư dân địa phương và vận động hỗ trợ... chắc vậy? Còn công việc vào ngày lễ hội thì chị nghĩ cứ để sau đã...”

Đàn chị Sasaki nói với vẻ thiếu tự tin, nhưng thực ra chị ấy làm việc khá chỉn chu đến mức Kisaragi cũng phải gật gù. Thế nên tôi thực lòng muốn vị nhóm trưởng này hãy tự tin lên một chút.

“Này Suzuki——”

“——Tiện thể chị hỏi Suzuki định chọn nhóm nào được không!?”

“Ơ, em ạ?”

“Ừ-Ừm. Chị hơi tò mò thôi.”

Đàn chị Sasaki cắt ngang lời Kisaragi, gò má hơi ửng hồng hỏi tôi.

Nghe thấy vậy, các bạn nữ khác cũng dỏng tai lên nghe ngóng.

Ha ha ha, đúng là tôi mà, đào hoa quá đi. Lúc này ngay cả những ánh mắt ghen tị của đám con trai cũng khiến tôi thấy thật sảng khoái.

“Ừm, để xem nào... chắc em chọn cái ‘Chào hỏi cư dân địa phương và vận động hỗ trợ’ cho nó lành ạ.”

Thú thực là tôi chẳng có năng khiếu vẽ vời, còn làm mạng xã hội thì phải cập nhật thường xuyên nên lười lắm.

Và cái gương mặt đáng tự hào này chỉ có thể phát huy tối đa tác dụng ở nhóm này hoặc nhóm lễ tân thôi.

“V-Vậy thì chị cũng chọn nhóm đó nhé?”

“Được thế thì tốt quá ạ, nhưng em thấy đàn chị Sasaki hợp với vai trò điều phối tổng thể hơn là chỉ tham gia vào một nhóm nhỏ đấy.”

“Đ-Điều phối tổng thể?”

“Vâng. Vì em cảm nhận được chị đang nỗ lực hết mình với tư cách là nhóm trưởng nhóm Truyền thông mà.”

“Th-Thật sao...?”

Nhìn vẻ mặt có vẻ khá đắc ý của đàn chị Sasaki, tôi thầm cười đắc thắng rồi bồi thêm.

“Nếu có khó khăn gì, em và mọi người sẽ giúp chị một tay.”

“Nh-Nhưng mà...”

“Bởi vì là đàn chị Sasaki nên em mới muốn chị làm vị trí đó. Chị... ghét lắm sao?”

Như một đòn quyết định, tôi đặt tay mình lên tay chị ấy, hơi ghé sát mặt nhìn vào mắt chị ấy.

“——Đ-Đã nói đến mức đó rồi thì chị sẽ cố gắng thử xem!”

Gương mặt chị ấy đỏ bừng nhưng cuối cùng cũng đồng ý.

Tôi hài lòng gật đầu trước dáng vẻ đó, rồi quay sang bắt chuyện với Kisaragi, người nãy giờ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

“Có chuyện gì à?”

“……Không. Chỉ là thấy cậu làm việc này chuyên nghiệp quá nhỉ.”

“Thì tớ là gã tồi mà.”

Nói đúng hơn là nếu không làm được đến mức này thì mọi chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng cực kỳ rắc rối.

Đây có thể coi là kỹ năng bắt buộc của một gã tồi vậy.

“……Tại sao cậu lại phải làm đến mức đó——”

“——Thế nên là Kisaragi này, cậu làm chung nhóm với tớ nhé?”

Trước lời đề nghị kèm theo nụ cười tỏa nắng của tôi, biểu cảm của Kisaragi chuyển sang vẻ chán ngán.

“Cái gì mà ‘thế nên là’ chứ. Chẳng hiểu cậu nói gì luôn.”

“Thì chẳng phải nếu hai đứa mình bắt cặp với nhau, rắc rối sẽ bớt đi được một phần sao?”

“……Ra vậy, thì ra là ý đó.”

Dường như đã hiểu không chỉ ý đồ của tôi mà còn cả lý do tôi thuyết phục đàn chị Sasaki, Kisaragi nói.

“Cảm ơn cậu đã vất vả nhé, Suzuki.”

“Cậu cứ cố gắng làm việc vì sự an nhàn của tớ là được rồi.”

“Cái đó thì tớ không hứa trước được đâu.”

“Không được à, tớ cứ tưởng là ổn rồi chứ.”

Thấy tôi cố tình xụ mặt xuống vì thất vọng, cô ấy bỗng nở một nụ cười thật rạng rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!