Tôi, Gã Tồi Tệ, Định Thầm Lặng Giúp Đỡ Mỹ Nữ Số Một Khối Mà Mình Thầm Thương, Ai Ngờ Lại Được Cô Ấy Yêu Ngược Lại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel - Chương 18: Cặp Đôi Này, Nhan Sắc Là Vô Đối

Chương 18: Cặp Đôi Này, Nhan Sắc Là Vô Đối

“——Sự việc là như vậy nên vào ngày đó có lẽ sẽ làm phiền bác đôi chút, rất mong bác thông cảm và giúp đỡ ạ.”

“Không sao đâu mà~ cảm ơn cháu đã cất công qua tận đây nhé~ Xin lỗi vì bác chẳng có gì tử tế để tiếp đãi hai cháu cả~”

Đối diện với bà Mogami (người mà theo lời chính chủ là đã 73 tuổi) đang nở nụ cười hớn hở, tôi đáp lại bằng một nụ cười ngoại giao chuẩn không cần chỉnh.

“Dạ không đâu ạ, việc bác sẵn lòng lắng nghe tụi cháu như thế này đã là sự tiếp đãi tuyệt vời nhất rồi. Chứ thực tế thì cũng có những người... bác biết đấy ạ?”

“Ôi bác hiểu chứ, bác hiểu quá đi chứ~ Rõ ràng là sự kiện đáng quý của tụi nhỏ mà vẫn có những người lớn cứ mở miệng ra là càm ràm phàn nàn, thật tình~”

“Dạ đúng là nan giải thật bác nhỉ~” Tôi vừa cười vừa tiếp chuyện đưa đẩy thêm vài phút nữa cho đến khi bà ấy bảo “Lần sau lại ghé chơi nhé” thì mới được giải thoát.

Sau khi cách xa nhà bà ấy vài chục mét, tôi lập tức dập tắt nụ cười rạng rỡ quá mức kia rồi quay sang bắt chuyện với Kisaragi, người đã giữ im lặng tuyệt đối từ đầu đến cuối.

“Hình như Kisaragi có điều gì muốn nói thì phải?”

“Tớ có quá nhiều điều muốn nói đến mức đang phân vân không biết nên bắt đầu từ đâu đây, Suzuki.”

Kisaragi nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ xen lẫn cạn lời.

Có vẻ như lý do cô ấy im lặng nãy giờ không phải là để giữ kẽ, mà là vì tôi có quá nhiều chỗ để bắt lỗi khiến cô ấy không thốt nên lời. Xin lỗi nhé.

Mà gác chuyện đó sang bên, Kisaragi khi nói chuyện bằng kính ngữ... ừm, cũng được đấy. Cực kỳ được luôn.

“...Người đó thật sự là bà Mogami sao?”

“Cậu tưởng là ai khác đóng giả à?”

“...Không, chỉ là bà ấy khác xa một trời một vực so với hình tượng mà tớ được nghe kể...”

Kisaragi đảo mắt lảng tránh rồi nói ngập ngừng.

Vì không muốn nghe những từ ngữ thô thiển phát ra từ miệng cô ấy, tôi đành nói thay vậy.

“——Ý cậu là cái bà già đó, theo thông tin tình báo thì là một mụ già lẩm cẩm chuyên môn cằn nhằn, hạch sách và tuôn ra cả rổ những lời bất mãn đúng không?”

“Cậu không thể nói giảm nói tránh đi một chút được à? Tớ đã mất công dùng uyển ngữ rồi mà cậu nói toẹt ra thế thì còn ý nghĩa gì nữa.”

“Ngoài tớ với cậu ra có ai nghe thấy đâu mà sợ, an toàn hết.”

Thấy tôi cười hì hì, Kisaragi như sực nhớ ra điều gì đó, khẽ thở dài một tiếng rồi liếc nhìn mặt tôi một cái. Mời cậu chiêm ngưỡng gương mặt thương hiệu này.

“Lý do khác với thông tin ban đầu là vì...”

“Chắc chắn là vì tớ đẹp trai đến mức ai nhìn cũng phải xiêu lòng rồi.”

“Tớ hoàn toàn không thể phủ nhận được... nhưng mà cậu không cần phải làm cái bộ mặt tạo dáng đó đâu.”

“Lại thế rồi. Hay là chụp kiểu ảnh làm kỷ niệm không? Sau này mà có bị đứa con gái nào khoe mẽ chuyện yêu đương thì lôi ra dùng là đại thắng luôn đấy?”

“Không cần, mà tớ cũng chẳng có dịp nào phải dùng đến cái đó đâu.”

“Cũng phải.”

Tôi cảm thấy ở cái trường này chắc chẳng có đứa con gái nào đủ trình độ để khoe mẽ chuyện tình cảm trước mặt Kisaragi đâu.

Cô ấy chỉ là tự thân không muốn yêu đương thôi, chứ hạng con gái như cô ấy thì ứng cử viên xếp hàng dài cả cây số.

Đang lúc tôi gật gù đắc ý thì Kisaragi lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Có chuyện gì à?”

“...Suzuki này, trước đây cậu có từng đi làm thêm ở đâu không?”

“? Sao cậu lại hỏi thế?”

Trước câu hỏi ngược lại đầy bất ngờ, tôi ngẩn người ra.

“Vì lúc nói chuyện với bà Mogami, cách dùng từ của Suzuki lịch sự đến mức không giống một học sinh cấp ba chút nào. Nếu chỉ sinh hoạt bình thường thì chắc chắn sẽ không dùng đến những từ đó. Tớ thấy trường mình cũng không cấm làm thêm, nên tớ mới nghĩ vậy thôi.”

Kisaragi nói liến thoắng với vẻ hơi ngượng ngùng. Đáng yêu thật. Đúng là liều thuốc chữa lành tâm hồn.

“Không, tớ chưa từng đi làm thêm bao giờ cả. Lên đại học thì không biết thế nào, chứ hiện tại chẳng việc gì tớ phải làm cái chuyện mệt mỏi đó khi không thực sự cần thiết cả.”

“Vậy cậu học được những thứ đó ở đâu?”

Kisaragi nhìn tôi với ánh mắt đầy tò mò và hứng thú. Đối diện với cô ấy, tôi...

............Kh-Không thể nói được... Chẳng lẽ lại bảo là học được từ những cuộc trò chuyện với mấy chị gái từng bắt chuyện làm quen mình ngày xưa sao, chết cũng không nói đâu...

Đặc biệt là dạo gần đây, độ hảo cảm của cô ấy dành cho tôi đang tụt dốc không phanh vì đống giai thoại về sự tồi tệ của tôi.

Nếu còn tụt thêm nữa thì kế hoạch của tôi sẽ lâm vào thế bế tắc mất.

Vì vậy, phương án tốt nhất là nói dối.

“Thì tớ học trên mạng với YouTube thôi. Dù tớ có đẹp trai đến mấy mà cư xử lồi lõm thì cũng bị báo lên nhà trường như chơi. Với cả, tớ không muốn bị họ coi thường rồi biến mình thành cái bao cát để họ trút bầu tâm sự đâu.”

Tôi trả lời một cách thản nhiên, không hề nao núng hay ấp úng lấy một lời.

Thậm chí tôi còn không quên bẻ lái câu chuyện một cách khéo léo.

“A... ừ thì cũng đúng. Thực tế là cho đến năm ngoái, người ta còn dặn là phải xếp nhà bà ấy vào lượt cuối cùng vì mất rất nhiều thời gian để nghe bà ấy phàn nàn mà.”

Kisaragi đồng tình với biểu cảm khá phức tạp. Tuyệt vời, cô ấy đã sập bẫy tâm lý của tôi.

Cứ đà này mà lảng sang chuyện khác thôi.

“Mà Kisaragi cũng vậy thôi còn gì. Mấy ông cụ như ông Yamada hay ông Shimada mà tụi mình đi thăm trước đó, nghe bảo cũng khó tính lắm, vậy mà đối với Kisaragi thì hiền khô luôn đúng không? Cậu cũng dùng kính ngữ tự nhiên đấy thôi.”

“...Thì cũng đại loại vậy.”

Đúng thế, những người dân có định kiến tiêu cực với lễ hội văn hóa của trường tôi không chỉ có mỗi bà Mogami.

Thực tế là lễ hội trường tôi thu hút lượng người tham gia cực lớn, lại còn dùng loa đài ầm ĩ nên chắc chắn gây phiền hà cho cư dân xung quanh.

Bởi vậy ý kiến của họ là hoàn toàn có thể hiểu được, và các ủy viên khóa trước thường chỉ biết ngậm ngùi đứng nghe mắng vốn.

——Thế nhưng, chuyện lại diễn ra như thế này.

Chúng tôi đã đi được khoảng năm nhà rồi... nhưng tính đến hiện tại, chưa có nhà nào buông lời phàn nàn cả.

Tất cả những gì chúng tôi làm chỉ là nếu gặp đối tượng là nam thì Kisaragi ra mặt, còn là nữ thì tôi sẽ là người tiếp chuyện chính.

—— Đúng là ‘Vì hai đứa mình nhan sắc thuộc hàng vô đối’ mà.

“Quả nhiên thế giới này vẻ bề ngoài là tất cả. Sau đó là tiền.”

“Cậu không thấy nói vậy là quá thiếu mơ mộng sao?”

“Sự thật nó phũ phàng thế đấy. Nếu không thì làm sao sinh ra một gã tồi như tớ được.”

“............Một lời khẳng định đầy tính thuyết phục.”

“Nghe câu đó tớ cũng thấy tổn thương đấy nhé Kisaragi!?”

Thấy tôi làm bộ ôm ngực đau đớn, Kisaragi bảo “Tớ đùa thôi” rồi nở một nụ cười rạng rỡ.

Bị cuốn theo dáng vẻ đó, tôi cũng nở một nụ cười——

“——Ôi, chẳng phải Shiyumi đó sao.”

“——M-Mẹ...!?”

Nụ cười trên môi tôi bỗng chốc cứng đờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!