Chương 19: Mẹ Nào Con Nấy (Từ Đoạn Giữa Là Góc Nhìn Của Shiyumi)
—— Trong quá khứ, tôi đã không ít lần bị người ta lôi ra để giới thiệu với phụ huynh.
Tất nhiên nguyên nhân chủ yếu là do cái thái độ lấp lửng của tôi, nhưng thôi, chuyện đó không quan trọng.
Đối mặt với những tình huống nguy cấp ấy, tôi luôn dùng mọi vốn liếng từ tài ăn nói, gương mặt, giọng hát, cho đến những món quà bất ngờ hay sự hào phóng về tiền bạc để hóa giải một cách êm đẹp.
Một kẻ như tôi.
Một kẻ mà nếu có ai hỏi “Điều nỗ lực nhất anh từng làm trong đời là gì?” thì sẽ không ngần ngại trả lời là “Trốn tránh việc chào hỏi phụ huynh”.
“——Nè nè Shiyumi, cậu bạn đẹp trai này là ai thế? Hai đứa đang làm gì ở đây vậy cà? Ôi~ không lẽ là bạn trai sao? Cuối cùng thì mùa xuân cũng đã đến với Shiyumi của mẹ rồi nhỉ~!!”
“M-Mẹ...!”
Ấy thế mà hôm nay, tôi cuối cùng cũng phải chạm trán.
Hơn nữa, điều kinh khủng nhất là đối phương lại chính là mẹ của mối tình đầu.
Mẹ của cô ấy trông như phiên bản Shiyumi sau mười năm nữa nhưng để tóc dài, nhìn qua là biết nhan sắc của Shiyumi được di truyền từ đâu.
Và điều làm tôi kinh ngạc nhất là đứng trước mẹ của Shiyumi, ngay cả mẹ tôi trông cũng có phần hơi dừ hơn một chút.
Nếu mẹ tôi là đỉnh cao của nhân loại, thì mẹ Shiyumi chính là một thực thể mỹ lệ vượt ngoài tầm hiểu biết của con người.
Quả không hổ danh là người đã sinh ra Shiyumi, báu vật của thế giới.
—— Thôi, nghĩ đến đây là đủ rồi. Ánh mắt từ phía Shiyumi bắt đầu trở nên sắc lẹm, đã đến lúc tôi phải ra tay ứng biến.
Không sao, riêng về khoản đối phó với phụ nữ, tôi có kinh nghiệm đầy mình.
Dù hiếm khi trò chuyện với người tầm tuổi mẹ Shiyumi, nhưng… gương mặt này chắc chắn sẽ giúp ích được gì đó.
Quyết tâm đã định, tôi bước lên chắn trước mặt Shiyumi, nở một nụ cười rạng rỡ hết mức có thể.
“Rất vui được gặp bác ạ, mẹ của Shiyumi. Cháu là Suzuki, bạn của cậu ấy. Rất cảm ơn bác vì Shiyumi đã luôn giúp đỡ cháu bấy lâu nay.”
“Ôi chao~ thật là lịch sự quá đi~ Bác là Sanae, mẹ của Shiyumi. Bác cũng phải cảm ơn cháu vì đã quan tâm đến Shiyumi nhà bác nhé.”
Nụ cười hiền hậu của mẹ Sanae mang đến một cảm giác thong dong, nhẹ nhàng.
Như thể tôi đang đối diện với hiện thân của tình mẫu tử vậy.
Đây chính là kiểu đối thủ mà tôi kỵ nhất.
“...Suzuki?”
Shiyumi nhìn tôi trân trân với vẻ thắc mắc.
“À không, tại tớ thấy hai người giống nhau quá nên hơi ngạc nhiên thôi. Tương lai của cậu đúng là được bảo đảm rồi đấy.”
“Ái chà~ Suzuki khéo miệng quá cơ~ Thế tên của cháu là gì vậy?”
“Tên cháu là——”
“Là Minato. Chữ Minato trong từ tụ hội... đúng không?”
“À, ừ.”
Shiyumi trả lời với vẻ hơi đắc ý. Vì cô ấy nói đúng nên tôi gật đầu thừa nhận, nhưng mà... ừm, tại sao cậu lại trả lời thay tớ vậy hả?
Chính vì vậy mà khóe miệng mẹ Sanae cứ thế nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý.
“Ái chà ái chà, Shiyumi của mẹ ghê thật nha!”
“M-Mẹ sao thế, sao mẹ lại cười như vậy...?”
“Ơ kìa~? Shiyumi định để mẹ phải nói toẹt ra luôn sao~?”
“Mẹ định nói cái gì chứ!?”
“Thì là chuyện đó đó... đúng không nào~?”
Vừa nói, mẹ Sanae vừa liếc nhìn tôi với ánh mắt đầy ý vị. Cái điệu bộ này làm tôi liên tưởng ngay đến bà mẹ ở nhà của mình.
...Tại sao phụ huynh nào cũng tò mò thái quá về chuyện yêu đương của con cái thế nhỉ?
Ở đây đang có một ông hoàng tuổi dậy thì được giới y học và khoa học công nhận đấy. Đừng có coi thường sự rắc rối của tuổi dậy thì chứ.
Đang mải suy nghĩ thì mẹ Sanae vẫn giữ nguyên nụ cười ấy, từ từ tiến lại gần.
“——Cháu nghĩ sao về con bé nhà bác?”
Bà ấy khẽ thì thầm vào tai tôi.
Nhưng trong tông giọng ngọt ngào ấy, tôi cảm nhận được sự dò xét, đánh giá như muốn nhìn thấu tâm can mình.
Chính vì thế, tôi đã trả lời.
“——Phận là ba ba, cháu không dám dùng miệng mình để bàn về trăng sáng ạ.”
Bỏ lại Sanae đang tròn mắt kinh ngạc, tôi quay sang nói với Shiyumi.
“Shiyumi, phần còn lại tớ sẽ đi chào hỏi nốt, hôm nay cậu cứ về trước đi.”
“Ơ, nhưng mà.”
“Lịch hẹn hôm nay chỉ còn hai chỗ thôi, với cái mặt và tài thuyết phục của tớ thì ai tớ cũng xử đẹp được hết. Báo cáo cho lớp trưởng tớ cũng sẽ lo liệu ngay khi xong việc, nên thi thoảng hai mẹ con cứ về cùng nhau cho vui đi?”
Nói vậy thôi chứ thực lòng tôi đang muốn chuồn ngay lập tức.
Một phần vì đây là tình huống gặp phụ huynh đầu tiên trong đời, phần khác là… vì đối phó với Sanae cực kỳ tốn sức.
Bà ấy rất thông minh. Đừng để vẻ ngoài dịu dàng kia đánh lừa.
Mẹ nào con nấy, quả không sai.
Nếu chỉ có một mình tôi thì không sao, nhưng có Shiyumi ở đây mà lại đi cùng Sanae thì kế hoạch của tôi có nguy cơ phá sản.
Với một kẻ đang che giấu nhiều thứ như tôi mà lại chưa biết rõ thực hư về Sanae, tốt nhất là nên dừng cuộc hội thoại tại đây.
“Vậy nhé Shiyumi, hẹn gặp lại ở trường vào ngày mai.”
“A, chờ đã——”
Dù biết là hơi đường đột, nhưng tôi vẫn rời khỏi đó như đang chạy trốn.
***
—— Tôi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng đang xa dần của cậu ấy, giống như một ngày nào đó trong quá khứ.
Khác với lần trước, lần này tôi đã định đuổi theo.
Nhưng đôi mắt của cậu ấy dường như đang khước từ điều đó... khiến chân tôi không thể nhấc nổi một bước.
“............”
Mẹ tôi cũng lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nhỏ dần của cậu ấy, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
............Chắc là Suzuki gặp mẹ nên mới sợ mà chạy mất rồi đây...
Tôi không trách Suzuki... hay đúng hơn, là con gái của kẻ cầm đầu thì tôi chẳng có tư cách gì để trách cậu ấy. Mà dù có tư cách tôi cũng chẳng định làm thế.
Vốn dĩ vừa mới quen biết mà đã gặp ngay bà mẹ của người ta rồi lại còn bị trêu chọc như thế, không chỉ cậu ấy mà ai cũng muốn chạy thôi.
Ít nhất là nếu là tôi, tôi sẽ tìm mọi cách để thoát khỏi đây nhanh nhất có thể.
Nhưng sự thật là tôi cũng thấy hơi hụt hẫng.
Đã cất công có được khoảng thời gian quý báu để trò chuyện khi không có ai làm phiền, vậy mà lại bị phá hỏng.
Chỉ là, người phá hỏng lại chính là mẹ tôi...
“............Mẹ ơi.”
Tôi nhìn mẹ bằng ánh mắt hình viên đạn.
Lần này tôi có lý do chính đáng và hoàn toàn có quyền nhìn mẹ như thế.
“M-Mẹ xin lỗi mà, Shiyumi. Tại thấy con gái đi cùng con trai nên mẹ không kìm lòng được...”
Thấy ánh mắt của tôi, mẹ chắp tay xin lỗi với vẻ hối lỗi, nhưng tôi tự hỏi không biết mẹ có thực sự thấy lỗi hay không.
Mà dù có thắc mắc thì cũng chẳng ích gì vì tôi không thể đọc được suy nghĩ của mẹ.
Đang lúc tôi còn nghi hoặc.
“...Shiyumi, con nghĩ sao về cậu bé đó?”
Mẹ hỏi tôi.
Không phải bằng giọng điệu nhí nhảnh thường ngày, mà là một giọng nói mang đầy vẻ nghiêm túc.
Bằng chứng là mẹ không gọi tôi là chan nữa.
Mẹ chỉ gọi thẳng tên tôi khi định nói chuyện gì đó thực sự nghiêm túc. Tôi đoán đó là một cái công tắc để mẹ chuyển đổi trạng thái tâm lý.
“Nghĩ sao á... con cũng không biết dùng từ nào cho đúng nữa.”
“Vậy thì dù không đúng cũng hãy cố mà diễn đạt ra đi.”
Thật là quá đáng mà, tôi thầm trách móc trong lòng.
Nếu không biết câu trả lời thì làm sao trả lời được chứ.
Giống như đi thi gặp câu hỏi hóc búa vậy.
Nhưng có lẽ mẹ không cầu một đáp án chính xác như trong bài kiểm tra.
Mẹ muốn tôi dù chưa rõ ràng cũng phải cố gắng suy nghĩ và nỗ lực truyền đạt dù đó chỉ là một chuỗi những từ ngữ rời rạc.
Nếu vậy, cuộc đối thoại này sẽ không kết thúc nếu tôi không trả lời bằng chính tiếng lòng mình.
“...Con nghĩ cậu ấy là một người tử tế. Nhưng hơn ai hết, chính cậu ấy lại đang phủ nhận sự tử tế của bản thân mình. Nhìn dáng vẻ đó con thấy rất sốt ruột, bực mình... và có chút buồn nữa.”
Có lẽ vì thế mà tôi không thể ngừng để mắt đến cậu ấy.
“...Ra vậy. Vậy là cậu bé đó cao tay hơn một bậc rồi. Hì hì, Shiyumi vẫn còn xanh và non lắm nhé~”
“Mẹ đã ép người ta phải nói ra rồi mà còn nói thế nữa...”
“Tại mẹ thấy tò mò mà~”
Mẹ thè lưỡi một cách tinh nghịch như thể chẳng có chút ác ý nào. Tôi nhớ mang máng lúc đầu mẹ có nói gì đó, nhưng chắc là mẹ sẽ không kể cho tôi nghe đâu.
Gạt chuyện đó sang một bên, nhìn cái bản mặt như đang trêu ngươi của mẹ, tôi phản xạ đáp trả.
“Một người sắp chạm ngưỡng bốn mươi mà còn nói ‘mà~’... nghe hơi bị cưa sừng làm nghé quá đấy ạ?”
“A~!! Shiyumi dám nói điều không được phép nói nhé! Chuẩn bị tinh thần đi Shiyumi! Đợi cha về mẹ sẽ mách cha cho mà xem!”
“Mẹ không thấy xấu hổ khi nói những lời trẻ con như thế sao?”
A, mẹ rơm rớm nước mắt rồi. Có vẻ bị nói trúng tim đen nên không nói nên lời luôn.
Lúc nào cũng vậy, cứ ở chế độ vô tư là mẹ lại trẻ con không ai bằng.
“...Nè mẹ.”
“...Gì thế hỡi cô nàng Shiyumi độc mồm độc miệng?”
“Độc mồm là dư thừa nhé, con chỉ nói sự thật thôi.”
A, mẹ lại sắp khóc nữa rồi.
Tôi nên dừng lại ở đây thôi.
“...Không phải chuyện đó, điều con muốn hỏi là con còn xanh và non ở chỗ nào kia?”
Tôi thở dài hỏi, ngay lập tức dáng vẻ trẻ con của mẹ biến mất tăm.
“——Cái đó thì con phải tự mình nhận ra thôi, nhỉ?”
Nói rồi, mẹ nở một nụ cười tinh quái, mang theo một vẻ quyến rũ đầy bí ẩn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
ví hành vi của người đã lớn tuổi mà cố làm cho ra vẻ còn non trẻ hoặc thơ dại lắm [hàm ý chê]