Tôi, Gã Tồi Tệ, Định Thầm Lặng Giúp Đỡ Mỹ Nữ Số Một Khối Mà Mình Thầm Thương, Ai Ngờ Lại Được Cô Ấy Yêu Ngược Lại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel - Chương 12: Gã Tồi Không Có Lấy Một Ngày Bình Yên

Chương 12: Gã Tồi Không Có Lấy Một Ngày Bình Yên

“——Mà này, rốt cuộc hai người bắt đầu nói chuyện với nhau từ bao giờ thế??”

Maeno vừa hỏi vừa nhai khoai tây chiên (size L).

Trên khay của cô nàng, ngoài khoai tây ra còn có một cái burger, gà viên nugget và một cốc shake nhìn thôi đã thấy ngọt lịm.

Tôi nhìn cái đống đồ ăn đó rồi lại nhìn Maeno, thầm nghĩ ăn chừng đó mà không béo à.

“Gì thế hả?? Nhìn tớ chằm chằm như vậy——à, h-hôm nay là ngày ăn thả ga của tớ!”

“Tớ đã nói gì đâu?”

“Hả!? Chẳng lẽ tớ lại lỡ mồm tự khai thông tin dư thừa rồi!?”

Đúng thế đấy, so với thông tin đó thì tớ thà nghe chuyện Kisaragi sáng nay ăn gì còn có giá trị gấp trăm lần.

“Không sao đâu Yuuka, cậu có ăn bao nhiêu cũng chẳng vào bụng mấy mà.”

“Th-Thì đúng là vậy nhưng nụ cười của Shiyuyu đáng sợ quá!?”

“Chỉ là sự đố kỵ của kẻ không có được thôi.”

Kisaragi hừ một tiếng rồi hậm hực tống một miếng khoai tây (size M) vào miệng.

Trên khay của cô ấy là khoai tây, burger và một cốc Coca Ze◯o, dấu vết của một sự phản kháng yếu ớt trước lượng calo.

Có vẻ như Kisaragi thuộc tuýp người dễ tăng cân.

Vừa tưởng tượng đến cảnh cô ấy đang cau mày đứng trên bàn cân... ôi, đáng yêu quá thể, tôi có thể ngắm cảnh đó cả đời mất.

Mặc kệ một kẻ đang mê muội vì tình là tôi, Maeno có vẻ không chịu nổi ánh mắt sắc lạnh của Kisaragi nên đành lên tiếng phá vỡ bầu không khí.

“Th-Thôi nào, tớ thực sự muốn biết hai người nói chuyện với nhau từ lúc nào mà!?”

Tiếng kêu gần như tiếng thét đó chứa đầy sự khẩn thiết, thấy cô nàng cũng đáng thương nên tôi quyết định trả lời thật lòng.

“Lần đầu tớ nói chuyện với Kisaragi là vào hôm hội thao. Hai đứa cùng là kẻ cô độc trốn lên sân thượng nên mới gặp nhau.”

“Phải rồi, tớ nói chuyện với Suzuki lần đầu là lúc đó. Không ngờ ngoài tớ ra còn có người khác lên sân thượng nữa.”

“Tớ cũng vậy. Lúc đó cứ tưởng là giáo viên nên tớ hú hồn luôn.”

“Gì chứ, cậu định phàn nàn à? Tớ cũng bị cậu làm cho giật mình mà, huề nhau thôi đúng không?”

“Tớ không phàn nàn, làm sao mà phàn nàn được.”

Trước những lời có chút gai góc của Kisaragi, tôi khẽ lắc đầu.

Không phải để giữ kẽ cho bầu không khí khỏi chùng xuống, mà đó là những lời hoàn toàn từ tận đáy lòng.

Chính nhờ cả hai đều có chung suy nghĩ rằng sân thượng là nơi không ai tới, mà tớ mới có thể gặp được cậu, và lỡ nhịp trái tim mình.

Tôi chỉ có thể cảm kích, chứ tuyệt nhiên không thể thốt ra lấy một lời oán trách.

“Ngược lại tớ còn thấy vui vì gặp được Kisaragi nữa kìa.”

“V-Vậy à? Th-Thì tớ cũng thấy vui khi gặp được người cùng cảnh ngộ, nhưng mà...”

Trước lời bộc bạch chân thành của tôi, Kisaragi ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt.

“Hừm... sao tớ cứ thấy có cảm giác thế giới này chỉ có hai ta thế nhỉ~...”

“? Yuuka cũng đang ở đây mà. Với lại xung quanh cũng có bao nhiêu người...”

Kisaragi ơi, tớ nghĩ ý của cô ấy không phải vậy đâu.

Kisaragi đưa ra một câu trả lời hoàn toàn lạc quẻ với gương mặt cực kỳ nghiêm túc.

Cả tôi lẫn Maeno đều kinh ngạc đến mức nhìn chằm chằm vào cô ấy, khiến cô ấy bối rối khi bị dồn mọi sự chú ý.

“C-Cái gì vậy? Tớ nói gì sai à?”

“Không phải sai, mà là không phải ý đó đâuuu.”

“! Chẳng lẽ một kẻ đứng nhất môn Ngữ văn như tớ mà lại đọc hiểu sai ý tứ sao...!?”

“Cậu sốc đến mức đó luôn hả!? Với tớ thì việc cậu không hiểu mới là điều đáng ngạc nhiên đấy!?”

“Thật vậy luôn á!?”

“Thật chứ lị!?”

Kisaragi thảng thốt nhìn tôi với ánh mắt như muốn cầu cứu.

Nhưng đáng tiếc, lần này tôi đứng về phía Maeno nên không thể giúp gì cho cô ấy được. Xin lỗi nhé.

Khi tôi đáp lại bằng một nụ cười khổ, cô ấy càng thêm suy sụp mà gục đầu xuống bàn.

Nhân tiện, cái kẻ thấy “dáng vẻ đó của cô ấy cũng thật đáng yêu!” như tôi đúng là hết thuốc chữa rồi. Căn bệnh tương tư này xem chừng chẳng bao giờ khỏi được, mà thực ra tôi cũng chẳng muốn khỏi làm gì.

Sau khi đã khắc ghi dáng vẻ thất vọng của Kisaragi vào tâm trí, tôi đứng dậy.

“——Vậy tớ xin phép về trước nhé.”

Tôi cầm lấy cái khay đã nhẹ tênh của mình và rời khỏi chỗ ngồi.

“Ơ, cậu về sớm thế?”

“Phải đó~, không phải hơi sớm quá sao??”

Kisaragi ngước nhìn tôi với ánh mắt thoáng chút cô đơn, còn Maeno thì cười đầy ẩn ý trêu chọc.

Bị nhìn như vậy khiến một gã như tôi cũng dâng lên chút cảm giác tội lỗi. Mà với Maeno thì chắc cô ta chỉ đang quan sát tôi thôi nên chẳng có chút tội lỗi nào đâu.

Tuy nhiên, tôi cũng khá biết ơn Maeno.

Dù là một sự việc nằm ngoài dự tính, nhưng nhờ có cô ấy mà tôi đã có một khoảng thời gian vui vẻ đến mức quá xa xỉ đối với mình. Tôi đã tận hưởng nó đủ rồi.

Và quan trọng nhất là... ở lại lâu hơn nữa sẽ không tốt chút nào.

“Xin lỗi nhé. Tớ cũng muốn ngồi lại tán gẫu thêm với hai người lắm... nhưng như đã nói lúc đầu, tớ có chút việc bận. Tớ đã bao cả hội rồi, bỏ qua cho tớ nhé?”

“Bỏ qua cái gì chứ... có việc bận thì đành chịu thôi. Cậu không cần phải bận tâm về tụi tớ đâu.”

Cô gái này là thiên thần sao? Thế này thì bảo sao tôi không thể ngừng yêu Kisaragi được.

“Ê này, đừng có nói thế, ở lại thêm chút nữa đi~”

“Này Yuuka.”

“Có sao đâu. Chắc cũng chẳng phải việc gì to tát đâu mà~”

Cái con nhỏ này.

“Đ-Đó là việc không thể bỏ được đâu.”

“Lại nữa rồi~ Cái lời nói dối đó——”

Maeno bỗng im bặt khi đưa mắt nhìn theo hướng ngón tay tôi khẽ chỉ, một vị trí mà Kisaragi không thấy được.

Nhưng đúng là Maeno, cô nàng bắt nhịp rất nhanh.

“...Th-Thôi thì lần này là do tớ ép cậu đi theo nên cũng đành vậy. Cho phép Suzuki về đấy!”

“Vâng vâng, cảm ơn cậu nhiều nhé.”

“Nghe qua loa thật sự~”

“Cảm ơn hai người nhé, hai cậu cứ ở lại tám chuyện con gái với nhau đi.”

“Không cần cậu bảo tụi này cũng làm!”

Sau khi gửi lời cảm ơn thầm lặng một lần nữa tới Maeno, người đang quay sang bắt chuyện với Kisaragi, tôi đút một tay vào túi quần và bước ra phía cửa cửa hàng.

Liếc nhìn lại phía sau... tôi thấy Kisaragi đang bị tấn công dồn dập bởi những câu hỏi của Maeno.

Cứ giao cho Maeno thì bên đó chắc sẽ ổn thôi.

Sau khi xác nhận điều đó, tôi khẽ thở hắt ra và đẩy cửa bước ra ngoài.

Cơn gió đêm mang theo hơi ẩm và hơi nóng khó chịu của mùa mưa mơn man trên gò má.

Bởi vậy nên tôi mới ghét cái mùa này. Mau sang thu giùm cái đi.

Vừa nghĩ vẩn vơ, tôi vừa đưa mắt nhìn về một phía.

Ở đó có một nhóm ba người đang nhìn tôi trân trân với đôi mắt u ám và đục ngầu.

Tôi nhìn về phía kẻ cầm đầu trong số họ và cất lời.

“Chúng ta sang bên kia nói chuyện nhé, đàn anh Inohara.”

Chắc hẳn lúc này, ánh mắt của tôi cũng đang u ám và vẩn đục chẳng kém gì anh ta.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!