Tôi, Gã Tồi Tệ, Định Thầm Lặng Giúp Đỡ Mỹ Nữ Số Một Khối Mà Mình Thầm Thương, Ai Ngờ Lại Được Cô Ấy Yêu Ngược Lại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel - Chương 11: Gã Tồi Và Hai Mỹ Nữ

Chương 11: Gã Tồi Và Hai Mỹ Nữ

—— Cuối cùng thì thời khắc này cũng đã đến.

Tôi thầm cảm thán trong lòng khi thu vào tầm mắt bóng lưng của hai mỹ nữ tuyệt sắc, chính là Kisaragi và Maeno, đang đi phía trước mình một đoạn ngắn.

Thú thật, đầu óc tôi nãy giờ chỉ toàn quẩn quanh chuyện sau khi họp xong, nên nội dung buổi họp Ban phong trào chẳng vào đầu được chữ nào.

Trong suốt khoảng thời gian đó, trái tim tôi thì mòn mỏi mong chờ buổi hẹn hò sau giờ học với Kisaragi, còn cơ thể thì lại bị giày vò bởi cảm giác bất an, cứ như thể đang bị lôi lên bục nhân chứng trong tòa án vậy.

À mà, thật ra thì tôi cũng chưa từng đứng trên bục nhân chứng bao giờ.

Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục sống thế này, chắc thế nào tôi cũng phải đứng ở đó một lần cho xem.

...Ha, đúng là nơi chốn phù hợp dành cho một gã tồi mà.

Tôi tự giễu bản thân rồi thở hắt ra một hơi dài cho nhẹ phổi. Ngay cả sự tự giễu đó tôi cũng thấy thật lố bịch.

Rõ ràng là con đường mình đã chọn... sao giờ này lại còn định hối hận cơ chứ.

“Cậu sao thế, Suzuki??”

Maeno giảm tốc độ, đi song song bên cạnh rồi hỏi tôi.

Nhìn cái bộ mặt cười toe toét phát ghét của cô ta, chắc cô ta đang hiểu lầm là tôi đang để bụng chuyện bị cô ta gài ngược lại đây mà.

Thế nhưng, tôi có bị gài đi chăng nữa cũng tuyệt đối không bao giờ để bụng.

Bởi tôi tự thức tỉnh được rằng bản thân mình cũng đã làm những chuyện tương tự. Chẳng có gì nực cười hơn việc đi giận dỗi một kẻ cùng hội cùng thuyền với mình, tôi vẫn chưa đến mức sa đọa đến độ đó.

“Không, tớ chỉ đang lo không biết có đủ tiền không thôi.”

“Hửm?? Mà cũng phải, tận ba người ăn cơ mà~”

Con nhỏ này đang lảm nhảm cái gì thế nhỉ.

“Đừng có hiểu lầm? Tớ đang nói đến phần của tớ và Kisaragi thôi đấy nhé?”

“Cậu tự ý gạch tên tớ ra luôn à!? Mà khoan, chẳng lẽ ngay cả phần của hai người mà cậu cũng không đủ tiền sao!?”

“Nói năng cho cẩn thận. Có khi còn chẳng đủ cho một người ấy chứ!”

“Chuyện đó tuyệt đối không phải là thứ để tự hào đâu nhé!?”

Thì tại bình thường toàn được các bạn nữ bao mà...

Thường thì trước khi thanh toán, tôi sẽ giả vờ tỏ vẻ hối lỗi rồi hỏi “Để tớ trả một phần nhé?”, chẳng hiểu sao đối phương lại thấy vui vẻ mà bao trọn gói luôn.

Chắc họ lại nghĩ kiểu “Cậu ấy đang lo lắng cho mình kìa...!” chăng. Tôi cũng chịu.

Thành ra, ví của tôi thường chỉ có đủ tiền cho vài lượt đi lại bằng phương tiện công cộng thôi.

Mà thôi, nếu bí quá thì dùng ví điện tử cũng được. Tôi cũng có kha khá tiền nhờ việc bán mấy món đồ mà các bạn nữ đã tuyệt giao tặng cho.

Đang mải đắm chìm trong những suy nghĩ đặc sệt chất gã tồi thì.

“...Hai người có vẻ vui vẻ quá nhỉ.”

Kisaragi, người đang đi trước một mình, quay lại nhìn hai đứa tôi... đặc biệt là Maeno, với đôi mắt hình viên đạn.

“Yuuka có vẻ nhiệt tình với Suzuki quá nhỉ?”

“K-Không phải đâu!? Tớ chỉ là——”

“Thôi đi Kisaragi, không có chuyện đó đâu.”

“Nghe cậu khẳng định dứt khoát thế tớ lại thấy hơi cáu đấy! Tất nhiên là tớ cũng thấy Suzuki là không thể nào rồi!”

Thì đúng rồi còn gì.

Cả Kisaragi lẫn Maeno, rồi sau này họ đều sẽ tìm được những người tốt hơn tôi gấp vạn lần.

Để họ phải bận tâm vì một kẻ như tôi thì đúng là quá lãng phí.

“Thế à? Vậy thì cho tớ tham gia với nhé.”

“Tất nhiên rồi.”

“Tại sao Suzuki lại là người trả lời hả!?”

Lạ thật nha, chẳng phải vì nghe tiếng Maeno gào thét rất là vui tai sao.

“Kisaragi này, Maeno giống như cái đồ chơi cứ đập vào là kêu ấy, thú vị thật đấy.”

“Cậu cũng nhận ra sức hút của Yuuka rồi à? Đúng đấy, cậu ấy thú vị lắm.”

“Hai người coi tớ là cái trống hay cái gì đấy à!?”

“Nếu phải chọn thì chắc là trống lắc tay nhỉ.”

“Hoặc là mộc cầm.”

“Ví von kiểu gì cũng được hết, thôi đi!!”

Mà thực sự là trống thì âm trầm quá, giọng Maeno cao vút thế này thì đúng là chỉ có thể là trống lắc tay hay mộc cầm thôi.

Nghĩ đến đó, tôi chợt nhận ra Maeno đang nhìn mình với đôi mắt rưng rưng.

Có vẻ như tôi đã quá đà mà đập hơi mạnh tay rồi. Đúng là ở điểm này thì cô ta giống cái trống thật.

“Xin lỗi nhé, tớ hơi quá trớn rồi.”

“Xin lỗi Yuuka. Tại mình thấy vui quá khi có người nhận ra sức hút của cậu, nên lỡ phấn khích quá đà.”

“...Cũng không đến mức phải xin lỗi đâu nhưng mà...”

Với lại, không ngờ Suzuki lại biết nhận lỗi một cách thành thật thế đấy, Maeno nói.

Tôi thực sự tò mò muốn biết trong mắt cô ta, tôi rốt cuộc là hạng người gì.

“Thì phải xin lỗi chứ. Nếu tớ sai mà cứ khăng khăng bảo thủ thì chẳng có lợi lộc gì cả.”

“Thì đúng là vậy, nhưng mà...”

“Vả lại, trên đời này làm gì có ai mặt dày như tớ chứ? Cậu có biết tớ đã bao nhiêu lần phải xin lỗi vì không đến kịp giờ hẹn với các bạn nữ không?”

“Lý do nghe tồi tệ quá vậy??”

Đúng là thế thật. Nhưng cho tôi giải thích chút đi.

Tính ra số lần tôi đi muộn cũng chỉ chiếm khoảng 20% thôi mà. Tại tôi đi chơi nhiều quá nên dù có 20% thì con số đó cũng không hề nhỏ đâu.

Mà thôi, tôi muốn kết thúc chủ đề này càng sớm càng tốt.

Bởi vì Kisaragi đang nhìn tôi với ánh mắt cực kỳ kỳ thị.

Tôi đã kể mấy cái chiến tích tệ hại đó ra để điều chỉnh độ hảo cảm của Kisaragi... nhưng cái nhìn của cô ấy lạnh lẽo hơn tôi tưởng, khiến tôi muốn khóc quá. Vì đây là tình đầu nên tôi chẳng có chút khả năng miễn dịch nào, tâm hồn mong manh dễ vỡ lắm đấy nhé.

Thế nên, trước khi tâm trí tôi vỡ vụn, tôi đành phải đổi chủ đề thôi.

“Kisaragi, tụi mình đang đi đâu thế?”

“............”

“...Lần sau tớ sẽ chú ý hơn, vâng...”

“Ừm, thế là tốt.”

Kisaragi đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lạt bỗng gật đầu hài lòng khi nghe câu trả lời của tôi. Xem ra cô ấy còn có tố chất làm chị gái hơn cả Maeno đấy chứ.

Dường như đọc được suy nghĩ đó của tôi, Maeno, người chuẩn bị bị giáng cấp từ chị gái xuống thành em gái của Kisaragi, lên tiếng.

“Tụi mình đang đến Mac◯onald đấy!”

“Ồ, được đấy. Tớ cũng đang thèm ăn burger.”

“Đó là sự lựa chọn của tớ đấy.”

“Đúng là gu của Kisaragi có khác, đỉnh thật.”

“Tớ biết mà.”

Kisaragi nói như thể đó là điều hiển nhiên, nhưng khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên một chút.

Và nhìn thấy cô ấy như vậy, Maeno cũng nở một nụ cười hiền hậu và ấm áp.

...Ra vậy, bảo cô ta là chị gái có lẽ cũng không hoàn toàn sai.

Vừa thầm nghĩ hướng đi lôi kéo Maeno về phe mình là chính xác, tôi vừa liếc nhìn nhanh về phía một nơi nào đó...

“............Phiền phức thật đấy...”

“? Có chuyện gì à?”

“À không, chỉ là thấy hai cô nàng xinh đẹp đi cạnh nhau trông rực rỡ quá thôi.”

““!?””

Tôi chợt cảm thấy một chút hối hận vì sự non nớt của chính mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!