Tôi được tái sinh thành chiến binh vô danh trong eroge fantasy gây trầm cảm kiểu Nhật Bản, nhưng phụ nữ xung quanh tôi toàn là những kẻ không ổn và tôi có linh cảm không lành về chuyện đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Chương 3 - Sự ngưỡng mộ của trẻ con, suy cho cùng cũng chỉ là thứ thoáng qua như bệnh sởi mà thôi - Chap 25

Chap 25

Thiếu nữ bán yêu Bạch Hồ... Shiro bồn chồn lo lắng, lén nhìn phong cảnh bên ngoài qua tấm rèm trúc của xe bò.

Vẫn chưa cảm thấy hơi người từ lối vào cống ngầm tối tăm, điều này cũng không ngoại lệ với nàng, một bán yêu thú có ngũ quan nhạy bén hơn hẳn nhân loại. Thiếu nữ lộ vẻ âu lo, đôi tai cùng chiếc đuôi rũ xuống ủ rũ.

「Ara? Bánh kẹo ta đã cất công chuẩn bị mà ngươi cũng không ăn, bộ lo lắng đến thế sao?」

Nghe thấy tiếng nói, Shiro ngoảnh mặt lại. Bởi đã bị hóa thành 「Mayoiga」 nên bên trong xe bò rộng rãi dị thường so với vẻ ngoài, ngay tại trung tâm, Shiro thu vào tầm mắt hình ảnh một thiếu nữ đang an tọa trên đệm gấm, tay tựa lên kỷ trà, ung dung nhón lấy một miếng bánh Karintou tẩm mật đen từ chiếc bát đặt bên cạnh.

Onizuki Aoi... đó là tên gọi của chủ nhân Bạch Hồ, khoác lên mình y phục xa hoa, vừa mang nét ngây thơ lại vừa toát lên vẻ yêu mị và quý phái.

...Và, nàng ta cũng chính là chủ nhân của nam thanh niên mà Shiro đang hết mực lo lắng lúc này.

「Nhưng, nhưng mà...!! Người đi cùng anh ấy là... ưm!?」

Đáp lại cái vẫy tay, Bạch Hồ vội chạy tới định đáp lời chủ nhân, song lời chưa thoát khỏi miệng đã bị chặn lại bởi miếng bánh Karintou đen bị nhét thẳng vào. Vị ngọt thanh tao của mật đen lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác bất mãn thoáng qua nhanh chóng bị lấn át bởi sự xúc động vì vị ngọt tuyệt hảo, Shiro nhai rôm rốp rồi nuốt xuống, sau đó mới tiếp tục cất lời.

「Nhưng, nhưng mà! Người đi cùng đó dạo trước đã đối với Tomobe-san...!!」

Shiro đã nhận ra. Vào thời điểm đó, trong trận đấu tập ấy, ở những giây phút cuối cùng, thiếu nữ tóc màu hoa tử đằng kia rõ ràng đã vung kiếm với sát ý rành rành. Và, nếu lúc đó chủ nhân đang ở trước mặt đây không kịp thời ngăn lưỡi kiếm ấy lại thì...

「Fufufu, phải ha. Quả thực hành động đó có hơi quá trớn nhỉ? Mà, chuyện đó một phần cũng do ta đã kích động hơi quá. Tha lỗi cho ta nhé?」

Vết thương vốn dĩ nông, cộng thêm cơ thể cường tráng của một Trừ yêu sư và vô số bí dược đắt tiền, đôi bàn tay trắng muốt đã lành lặn nay đưa lên che miệng, Aoi cất giọng đầy vẻ trẻ con.

「U... uu...」

Và, khi được xin lỗi theo cách như vậy, cộng thêm sự chênh lệch tuyệt đối về địa vị, Shiro chẳng thể nào truy cứu thêm được nữa.

Nàng cũng mơ hồ nhận ra. Cuộc trò chuyện sau khi Tomobe rời đi... nội dung là một lẽ, nhưng hơn cả là âm sắc giọng nói mang sự sai lệch kỳ lạ, và nàng cảm nhận được bằng thứ giác quan thứ sáu của bán yêu rằng sát ý dị thường trong trận đấu tập kia nảy sinh chính từ đó.

Tuy nhiên, bằng chứng thì lại chẳng có đâu...

「Cái đó... Tiểu thư... người không lo lắng cho Tomobe-san sao?」

Shiro rụt rè hỏi. Kể từ khi hầu hạ vị chủ nhân này cũng đã được vài tháng, những gì nàng chứng kiến trong suốt thời gian qua là vô số trò trêu chọc lớn nhỏ mà vị chủ nhân trước mắt dành cho nam thanh niên kia. Mặt khác, nàng cũng hiểu rằng người có những lúc ngọt ngào đến lạ, và tuyệt nhiên không hề mang ác ý rõ ràng. Không, hoặc có lẽ là...

Chính vì thế nên Shiro mới thấy bối rối. Nếu đã vậy, tại sao người lại phải trêu chọc anh ấy đến mức đó chứ.

「...Tên đó xấu tính lắm.」

「Hả...?」

Shiro ngơ ngác trước lời của Onizuki Aoi. Bởi nàng không hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Ít nhất trong ký ức của nàng, nam thanh niên mà nàng coi như anh trai ấy chẳng hề có khía cạnh nào đáng bị gọi là xấu tính cả.

「Ngươi không thấy tính cách hắn rất tệ sao? Hắn thuộc kiểu người không bao giờ cho cá đã cắn câu ăn mồi đấy. Hơn nữa, hắn cứ thản nhiên len lỏi vào tâm can ta, nhưng lại ngoan cố khép chặt lòng mình, chẳng chịu hé lộ cho ta thấy dù chỉ một chút, ngươi thấy có được không?」

Nghe những lời ấy, Shiro chỉ biết lộ vẻ mặt mơ hồ. Tuy vốn là yêu hồ sống hàng trăm năm, nhưng suy cho cùng nàng vẫn sống với tư cách là yêu quái, sự hiểu biết về tâm tư tình cảm nam nữ loài người chưa bao giờ sâu sắc.

Không, nếu là phương pháp hóa thành mỹ nữ để mê hoặc lũ đàn ông ngu ngốc thì nàng đã được người chị kết nghĩa, cũng là vị chủ nhân hung yêu trước đây dạy dỗ từ thuở xa xưa, nhưng chiều ngược lại thì nàng nào có biết. Huống hồ, khoan nói đến ký ức, cả thể xác lẫn tinh thần đều đã thoái hóa về thời thơ ấu như hiện tại, để Shiro hiểu được lời của Aoi quả thật không dễ dàng.

「Tuy có hơi ích kỷ, nhưng là do hắn không chịu cho ta thấy con người thật của mình. Thế thì đành chịu thôi. Ta đành phải như một đứa trẻ ngây thơ tin vào những lời khi đó, và để hắn phải nỗ lực thôi. Dĩ nhiên, ta sẽ đảm bảo an toàn cho hắn đàng hoàng, được chứ?」

Kusu kusu kusu, Aoi lại dùng tay áo che miệng cười khẽ. Dáng vẻ ấy trông như một đứa trẻ ham thích những trò đùa nghịch ngợm, nhưng đồng thời cũng giống một người phụ nữ trưởng thành đầy yêu mị và dâm đãng, và lại cũng chẳng khác nào một kẻ điên loạn bị cầm tù bởi vọng chấp. Bầu không khí ấy khiến Shiro bất giác nín thở, toàn thân run rẩy.

「Fufufu, không cần phải sợ hãi thế đâu. Ta sẽ không bắt ngươi ăn thịt đâu mà. Chỉ là...」

Chỉ là, ngươi sẽ phải làm đạo cụ để dát vàng lên danh tiếng của chàng, điều này nàng không nói ra miệng. Dù sao thì, nàng hiểu rằng dẫu không nói ra, mọi chuyện cũng sẽ diễn ra như vậy.

Phải. Bởi vì khi đó, chứng kiến biểu cảm của thiếu nữ Bạch Hồ lúc được hắn bảo vệ khỏi con yêu hồ độc ác tàn nhẫn kia, Aoi đã tin chắc điều đó. Tuy vẫn còn non nớt và có lẽ bản thân chưa ý thức được, nhưng đó chắc chắn là...

「...Thật sự, đúng là một gã đàn ông tồi tệ mà.」

Miệng buông lời mắng nhiếc là thế, nhưng khóe môi thiếu nữ lại méo xệch trong nụ cười của sự hoan hỉ và đê mê.

...Quả thật, đó chính là nụ cười của một người phụ nữ điên loạn vì tình.

-

Nguyên tác game『Yamiyo no Hotaru』được chuẩn bị rất nhiều loại Bad End phong phú và đa dạng, nhưng thành thật mà nói, nếu chỉ có nhân vật chính và những người xung quanh gặp chuyện bi thảm thì đó đã là sự nương tay khá lớn rồi.

Trong gần một nửa số lượng Bad End tràn ngập tuyệt vọng được cho là lên đến con số hàng trăm, không chỉ nhân vật chính bỏ mạng, mà ngay cả Phù Tang Quốc cũng sụp đổ theo.

Trong một vài trường hợp đó, một lượng lớn Yêu quái đồng loạt trào ra từ hệ thống cống ngầm đóng vai trò là một phần nguyên nhân gây ra sự sụp đổ. Nếu không có bất kỳ biện pháp đối phó nào, vào giai đoạn cuối game, hàng vạn con Yêu quái tràn ra từ cống ngầm sẽ nổi dậy khắp nơi trong kinh đô. Mặc dù Nội Lý và Nội Kinh được trang bị phòng thủ bởi Cận Vệ binh, các đoàn võ sĩ đang lên kinh và các Trừ yêu sư nên cuối cùng cũng tiêu diệt được lũ Yêu quái dù chịu thiệt hại, nhưng…… đại đa số những người sống ở kinh đô, tức là tầng lớp dân chúng từ trung lưu trở xuống, sẽ bị ăn thịt tàn bạo trong cuộc nổi dậy này.

……Mà nói đúng hơn, tôi nghĩ không cần thiết phải làm hẳn một đoạn phim cắt cảnh dài ngoằng chiếu cảnh dân chúng đang cố gắng chạy trốn lần lượt bị ăn thịt một cách tàn khốc như vậy. Đừng nói là Ero-guro, cái này là bạo lực đẫm máu hạng nặng luôn rồi còn gì? Tại sao chỉ riêng đoạn đó lại được sản xuất với chất lượng ngang ngửa phim chiếu rạp thế hả?

Và kẻ đã tập hợp lượng lớn Yêu quái trong cuộc tập kích này, kẻ đứng đầu đám quân đoàn phi nhân loại từng được thống lĩnh bởi Không Vong ẩn náu nhiều năm dưới cống ngầm kinh đô, là một thực thể có khả năng sinh sản, nuôi dưỡng và sai khiến Yêu quái, trong tác phẩm luôn được gọi nhất quán là『Yêu Mẫu』.

Ngay cả trong ngoại truyện hay các phương tiện truyền thông khác, dù có hình ảnh minh họa nhưng danh tính thực sự của con quái vật chỉ được ghi là『Yêu Mẫu』này đã là chủ đề tranh luận của fan trong nhiều năm. Đọc qua những mô tả ít ỏi, có vẻ như ả vốn dĩ trôi dạt đến Phù Tang Quốc sau khi bại trận từ Đế Quốc Tây Phương xa xôi ở vùng Nam Man, vốn là một thực thể rơi xuống từ vị thế thần thánh cao cấp, và dường như cũng là một trong những tồn tại xuất hiện sớm nhất trong giới Yêu quái. Từ đó, người ta suy đoán rằng hình mẫu của ả, bao gồm cả năng lực và tính cách, có lẽ là Gaia trong thần thoại Hy Lạp.

………Bỏ qua thân phận thực sự thì sức mạnh của ả vô cùng hung hãn, và nhân cách của ả cũng quá méo mó, tự hào tranh giành vị trí hàng đầu về độ điên rồ trong tác phẩm. Và, ả cũng là một nhân vật phản diện thuần túy không hề có flag nữ chính.

Không, cảnh fanservice thì có nhiều đấy. Vốn dĩ nửa thân trên của ả trần trụi nên lúc nào cũng như đang có cảnh fanservice vậy. Tuy nhiên, nói một cách nghịch lý thì cảnh fanservice cũng chỉ có thế mà thôi.

Khi nhân vật chính trong nguyên tác dính dáng đến con quái vật gớm ghiếc này, gần như chắc chắn sẽ dẫn đến cảnh guro, cậu ta bị thôi miên, vừa làm nũng với Yêu Mẫu vừa bị ả nhai ngấu nghiến từ đầu xuống. Lùi một trăm bước thì trong trường hợp khá khẩm hơn, nhân vật chính sau khi bị Yêu Mẫu chơi đùa bằng xúc tu sẽ bị đám con của ả tổ chức tiệc cưỡng bức tập thể với đủ loại thú, côn trùng, và dù là đàn ông nhưng lại bị biến đổi sa ngã thành giống cái. Ồ, cái này ai mà nuốt trôi cho được.

Và điều điên rồ nhất chính là tính cách. Tình mẫu tử của ả là hàng thật nhưng…… hình thức của tình yêu đó quá méo mó, dị thường và ghê tởm. Những giá trị quan mà thoạt nhìn tưởng như có thể nói chuyện được nhưng thực ra lại hoàn toàn không thể thấu hiểu ấy khiến cho Bích Quỷ hay Bạch Hồ trông còn có vẻ bình thường chán. Nhờ ơn đó mà ngay cả trong giới doujinshi, toàn là những tác phẩm có sở thích quá sức bệnh hoạn được tạo ra…… Dừng lại đi, đừng có làm méo mó tính dục của người ta.

……Được rồi, vấn đề là chuyện sắp tới đây. Trong khi đang suy nghĩ miên man thì tôi, Akou Murasaki, và người dẫn đường, tổng cộng ba người…… à không, nhóm tổng cộng năm người chúng tôi đang tiến sâu hơn vào cống ngầm. Đương nhiên, việc cố gắng giải quyết Yêu Mẫu với tình trạng này là một lựa chọn quá phi thực tế. Chuyện đó thì……

「Haa……!!」

Ngay trước mắt tôi, Akou Murasaki dùng một nhát chém băm vằm con quái vật giun đất khổng lồ vừa trồi lên từ dưới dòng nước thải. Thứ đó gần đạt đến cấp độ Trung Yêu, vốn dĩ cần ít nhất mười binh sĩ để đối đầu, lại hoàn toàn bất lực trước một thiếu nữ mười ba tuổi. Tuy nhiên, dù vậy……

(Phải, ngay cả khi có một Trừ yêu sư hàng thật giá thật như Akou Murasaki ở đây đi chăng nữa, thì là)

Vừa chiêm ngưỡng sức mạnh của cô ấy, tôi vừa cay đắng khẳng định.

Quả thực Akou Murasaki rất mạnh. Dù còn kém xa gia đình, dù thiếu kinh nghiệm thực chiến, nhưng thực lực của cô ấy chắc chắn không phải thứ mà đám Trừ yêu sư lậu hay mấy gia tộc Trừ yêu sư mới nổi vài đời có thể chống lại được. Không thể, nhưng mà……… dù vậy, để đối đầu với quân đoàn Yêu quái điên cuồng kia thì thể lực và linh lực của cô ấy hoàn toàn không đủ.

Thực tế, nếu nhân vật chính cùng Murasaki thực hiện cuộc thám hiểm cống ngầm này, họ sẽ bị áp đảo bởi số lượng Yêu quái spawn ra gần như vô hạn. Có một thời gian, các video kiểm chứng việc nhận nhiệm vụ này với cấp độ tối đa, trang bị cường hóa tối đa và đầy đủ vật phẩm để cố gắng hoàn thành quest này đã được đăng tải liên tục lên các trang web video, nhưng kết cục đều là vô ích.

Đánh bại rồi lại đánh bại, đại quân Yêu quái vẫn cứ xuất hiện, hơn nữa đám về sau lại càng mạnh hơn. Đến giai đoạn cuối của video kiểm chứng, kẻ địch có chỉ số gần như ngang ngửa với phe nhân vật chính xuất hiện hàng loạt. Hoặc cũng có những cao thủ tìm ra mẹo vặt, phát hiện con đường bí mật để đi thẳng đến trước mặt『Yêu Mẫu』, nhưng điều đó cũng nằm trong dự tính ác ý của đội ngũ sản xuất. Ừ, chưa kịp chiến đấu gì đã bắt đầu chiếu phim Bad End thì ai mà hiểu nổi (đã thế chất lượng còn cao và gợi dục một cách vô nghĩa nữa chứ).

「Ngươi còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Đi nhanh lên nào?」

Giọng nói của Akou Murasaki đang đi trước kéo ý thức tôi trở về thực tại. Trước mắt tôi là thiếu nữ Trừ yêu sư đang nhìn về phía này với vẻ mặt không vui……

「……Xin lỗi. Tôi đang suy nghĩ một chút」 

「Suy nghĩ? Gan to nhỉ. Đang thi đấu với ta, hơn nữa từ nãy đến giờ chưa hạ được con Yêu quái nào mà vẫn có dư giả để nghĩ chuyện khác, ta thật bất ngờ đấy. Ngươi cũng coi thường ta quá nhỉ……!!」

Murasaki xụ mặt tỏ vẻ khó chịu trước lời nói của tôi. Không, tại vì lần nào cô cũng dùng chiêu tất sát one-hit one-kill ngay khi thấy địch mà. Tôi đâu có mạnh đến mức đấm một phát chết Yêu quái như cô?

「Xin đừng nói lời cay nghiệt. Nếu người cứ quét sạch chúng trong nháy mắt với tốc độ mà tôi còn chưa kịp cử động thì tôi làm sao mà ra tay được. Vốn dĩ, tôi nhận thức rằng thắng bại đã được định đoạt từ lúc đó rồi kia mà?」

Điều tôi nhắc đến là vụ việc tại dinh thự nhà Aimi hôm trước. Trận chiến đó thực sự quá bất lợi cho cô ấy.

Dù có ưu thế về trang bị như Yêu Đao, nhưng cô ấy đã chịu quá nhiều ràng buộc trong trận đấu đó. Tôi có thể tung hết sức, nhưng cô ấy nếu tung hết sức thì có thể giết chết tôi, và cũng gây thiệt hại lớn cho xung quanh. Nếu đạn lạc trúng vào người không liên quan trong dinh thự thì không còn mặt mũi nào. Nếu cô ấy tung toàn lực, thiệt hại chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở khu vườn của dinh thự.

Thêm vào đó, tôi đã có kiến thức trước về các bài quyền, thói quen, điểm yếu của cô ấy ở một mức độ nào đó, tuy không phải trực tiếp nhưng cũng là biết trước, và trong khi cô ấy chỉ dùng kiếm thì tôi lại liên tục dùng mánh khóe. Sự chênh lệch về kinh nghiệm thực chiến thì khỏi phải bàn.

Điều đáng sợ là dù vậy, xét về thực lực cơ bản, tôi vẫn thua rõ ràng trước một thiếu nữ mười ba tuổi. Dù có bao nhiêu yếu tố thuận lợi như thế, cuối cùng đầu tôi cũng suýt bị chẻ đôi. Thật sự, lũ Trừ yêu sư này không phải là con người mà.

「Không, một khi chị họ đã ra lệnh dừng lại trước khi thắng bại được phân định, thì trận đấu đó chưa có kết quả…… Hay là, ngươi định phản đối phán quyết của chủ quân?」

Akou Murasaki nhìn tôi với ánh mắt như muốn khiển trách. Này, tôi đang tâng bốc cô đấy, cứ ngoan ngoãn nhận lấy đi.

「Không, nhưng mà…… tôi không có ý phỉ báng danh dự của chủ quân, nhưng việc nhận những lời đó theo nghĩa đen thì có hơi……」 

「Điều đó là do ta quyết định. Một tên hạ nhân vô học vô giáo dục như ngươi không có quyền phán xét. Có đúng không?」 

「……Đúng là vậy ạ.」

Quả thật, vốn dĩ các Trừ yêu sư không mong đợi gì ở hạ nhân ngoài việc làm tạp vụ kiêm săn quái tép riu, hay nói xa hơn là làm giấy quỳ tím thử nghiệm trước những con quái vật sử dụng năng lực chưa biết, đó là sự thật nhưng mà……… Một kẻ đang khá hăng máu ăn thua với đối thủ như thế thì không nên nói những lời đó chứ.

(Hồi đối đầu với nhân vật chính trong nguyên tác cũng y như vậy………)

Cũng không hẳn là không biết gốc gác từ đâu…… nhưng dù sao cũng chỉ là con trai của một trưởng thôn ở địa phương, đối với một nhân vật chính không có lịch sử gia tộc Trừ yêu sư, Akou Murasaki ngoài mặt thì tỏ vẻ khinh thường nhưng thực chất bên trong lại coi trọng như đối thủ và cạnh tranh quyết liệt.

Rốt cuộc, cô ấy là một người tâm hồn không lúc nào ngơi nghỉ. Mặc dù thực lực vượt xa đám Trừ yêu sư vô danh tiểu tốt, nhưng vì xung quanh toàn là những quái vật đặc cấp nên chỉ toàn tích tụ cảm giác tự ti. Và chính vì thế, cô ấy nỗ lực hết mình, đồng thời cũng có khía cạnh trở nên kiêu ngạo trước kẻ yếu hơn. Nhưng lý do là bởi sợ hãi và nôn nóng. Cô ấy sợ đến mức không chịu nổi việc những kẻ lẽ ra phải ở dưới mình lại đe dọa đến thực lực của bản thân. Nói ngược lại, điều đó cũng có nghĩa là cô ấy không tự tin vào chính mình.

(Và điều đó là chí mạng trong route này…… haa, làm sao đây nhỉ?)

Đang suy nghĩ những chuyện đó, tôi nhận ra thiếu nữ đang nhìn chằm chằm về phía này với vẻ mặt bất mãn.

「……Có chuyện gì sao ạ?」 

「Không, ta chỉ nghĩ ngươi là một gã đàn ông chẳng có gì đáng để cạnh tranh thôi.」

Haa, Akou Murasaki thở dài.

「Thành thật mà nói, ta đã nghĩ ngươi sẽ tự phụ hơn, có khí phách hơn cơ. Nhưng thế này thì……」 

「……Tôi đã làm gì trái với kỳ vọng sao?」 

「Cũng không đến mức gọi là kỳ vọng đâu. Chỉ là khác với những gì ta tưởng tượng thôi. Là hạ nhân được chị họ giữ bên mình, ta đã nghĩ ngươi phải có gì đó đặc biệt hơn. Đúng là nhìn vào trận đấu trước thì có vẻ giỏi dùng mánh khóe, nhưng chỉ có thế. Hơn nữa tính cách cũng chẳng thấy có điểm nào khiến chị họ ưng ý cả. Phàm tục, chỉ có thể nói vậy thôi」

Vừa bước đi trong cống ngầm, Murasaki vừa nói ra cảm nhận của mình về tôi. Điều đó hoàn toàn trùng khớp với sự tự đánh giá của tôi. Tôi cũng nghĩ vậy đấy. Thà rằng không hiểu tại sao con gorilla đó lại cố tình chơi đùa với tôi. Tôi còn muốn đổi chỗ với cô đây này.

「Vốn dĩ tôi là hạ nhân, tôi hiểu rõ vị trí của mình. Tôi không hề tưởng tượng đến việc cạnh tranh với tiểu thư Murasaki. Hơn nữa sau trận đấu hôm trước mà còn giữ thái độ kiêu ngạo…… thú thật tôi sợ đến mức không dám nghĩ tới.」 

「……Ta rút lại lời nói trước. Ngươi có vẻ giỏi nịnh nọt đấy nhỉ?」

Nịnh nọt cái gì chứ. Là sự thật đấy.

「Dù người nghĩ thế nào thì tôi cũng không thể phủ nhận. Tôi chỉ đơn thuần nêu lên ý kiến của mình trong phạm vi cho phép đối với những gì được hỏi thôi. Chuyện đó thì……」

Nói đến đó, tôi quyết định quay lại phía sau một lần để xác nhận an toàn. Dù sao phía sau cũng có một người dẫn đường, hành động này là để cho chắc chắn. Cũng mang ý nghĩa lảng tránh cuộc nói chuyện với Akou Murasaki không hiểu sao cứ gây sự với tôi.

(Mà, trong mấy cái dungeon kiểu này thì việc người đi sau cùng bị xóa sổ là motip kinh điển rồi)

Vừa nghĩ đùa một nửa, tôi vừa quay lại cất tiếng gọi người dẫn đường phía sau.

……Khoảnh khắc tiếp theo, thứ tôi nhìn thấy chỉ là chiếc đèn lồng rơi xuống sàn ở sâu trong cống ngầm và đang bốc cháy.

「……!? Cảnh giới!!」

Ngay khi tôi thủ cây đoản thương, Murasaki và những người dẫn đường còn lại cũng nhận ra sự bất thường, họ rút vũ khí và cảnh giới xung quanh theo đội hình tựa lưng vào nhau để không tạo ra điểm mù.

(Ở đâu………? Chúng ẩn nấp ở đâu……!?)

Thậm chí quên cả thở, tôi huy động toàn bộ ngũ quan để quan sát trong bóng tối. Đến lúc này tôi mới nhận ra những âm thanh lúc nhúc nhỏ bé đang vang vọng khắp cả cống ngầm.

(Chết tiệt, sơ suất quá. Mải nói chuyện vô bổ nên mất cảnh giác sao!?)

Thị giác hầu như không có tác dụng. Tôi lắng tai nghe để tìm xem nguồn âm thanh phát ra từ đâu. Ở đâu……? Ở đâu…….

『Ở bên trên』 

「Hự……!」

Giọng nói trợ giúp vang lên bên tai và việc tôi phát hiện ra nguồn âm và ngước lên gần như diễn ra cùng lúc. Trong sát na, vung cây đoản thương được cường hóa bằng linh lực, tôi chém đứt vài thứ đỏ đen vừa lao xuống từ ngay trên đầu.

「Chậc……!? Khốn kiếp!!」

Thứ đó có dạng dây dài, to bằng cánh tay người lớn, dù bị chém làm đôi nhưng cả hai nửa bị cắt vẫn uốn éo cái thân thể bao phủ đầy niêm mạc và tiếp tục tấn công. Tôi lập tức đập mạnh đoản thương hất chúng văng vào dòng nước thải. Chết tiệt, con này là……!!

「Là Trùng chỉ-senpai sao……!!!」

Tôi nhìn lên trần nhà và vách tường, nơi những thứ trông như những khối thịt gớm ghiếc đang bám đầy, và chửi thề. Chúng là loài quái vật xấu xí hội tụ cả sự kính trọng lẫn ghê tởm từ các fan của nguyên tác game.

Loài Yêu quái mô phỏng trùng chỉ này là một trong những quyến thuộc của Yêu Mẫu, thường chạm trán ở những nơi như cống ngầm này, giỏi lắm cũng chỉ là Tiểu Yêu, ngay cả cá thể to lớn lắm cũng chỉ đạt đến giới hạn là Trung Yêu, nhưng điều thực sự đáng sợ chính là số lượng và khả năng sinh sản của chúng. Vừa hữu tính vừa vô tính, mang tiếng là đẻ trứng nhưng lại có thể phân chia, ký sinh, bất kể là đồng loại hay khác loài đều có thể thực hiện hành vi sinh sản bằng mọi cách, chỉ cần sót lại một con là sẽ nhân bản lên nhanh chóng.

Trong nguyên tác game, chúng xuất hiện xuyên suốt toàn bộ thời gian chơi với tư cách là Yêu quái tép riu được Cứu Yêu Chúng sai khiến, thậm chí bị nhân vật chính với chỉ số ban đầu đấm một phát chết luôn, nhưng bù lại số lượng thì nhiều vô kể. Và điểm đáng chú ý hơn cả là việc đây là loài Yêu quái đã làm méo mó tính dục của rất nhiều người chơi.

……Ừ, không chỉ thỏa mãn với việc phun ra chất dịch nhầy màu trắng đục làm tan chảy quần áo bí ẩn, mà chúng còn chui vào mọi cái lỗ, thực hiện combo từ kích thích dây thần kinh khoái lạc, chơi đùa bằng xúc tu cho đến đẻ trứng ahegao, đúng là cạn lời…… Hahaha, với tỷ lệ chạm trán cao trong giới doujinshi『Yamiyo no Hotaru』, việc chúng được coi là tiền bối cũng là điều hợp lý thôi.

「Mà, cười không nổi đâu!!」

Tôi vừa hét lên vừa chém đứt những xúc tu đỏ đen đang lần lượt bong ra từ trần nhà và lao xuống tấn công. Nếu là phụ nữ, vì con này muốn thực hiện hành vi đẻ trứng nên dù chết về mặt nhân phẩm nhưng tỷ lệ tử vong về mặt sinh học lại thấp. Nhưng nếu đối phương là nam giới thì nguy hiểm không phải chuyện đùa. Vì chúng sẽ đục thủng da để ký sinh và đẻ trứng vào bên trong. Kẻ bị ký sinh toàn thân sẽ vô cùng bi thảm. Thê thảm đến mức nào thì cứ tưởng tượng là có thể chơi trò Tà Thần luôn. Tóm lại là………

「Tiểu thư Murasaki!! Chúng ta tạm thời rút lui thôi……!!」 

「Ngươi đang nói cái gì vậy hả!! Chỉ với lũ tép riu cỡ này……!!」

Cùng với tiếng quát giận dữ, Akou Murasaki vung thanh kiếm rực lửa. Dòng thác lửa bùng lên ngay lập tức nhắm chuẩn xác vào lũ Yêu quái và thiêu rụi chúng. Chưa đầy vài giây, hàng trăm con quái vật giun đất đã bị than hóa và chết sạch, nhưng mà………

「Hii…… Đằng kia cũng có nữa……!!」

Một người dẫn đường hét lên đầy sợ hãi. Nhìn về hướng đó, từ một trong những ngã rẽ chằng chịt của cống ngầm, một lượng lớn giun quái vật đang lao ra. Những con nhỏ thì cỡ sợi dây thừng, con lớn thì to bằng cổ trâu, hàng trăm, hàng ngàn con tụ lại như một sinh vật sống, lúc nhúc và lao về phía này.

「Cái……!?」 

「Đừng có ngẩn ra đó! Mau chạy thôi!!」

Có lẽ vì từng nhìn thấy chúng trong cống ngầm chật hẹp và tối tăm này nên bị áp đảo bởi vẻ ngoài gớm ghiếc đó, tôi nắm lấy tay Murasaki và kéo chạy khỏi đại quân giun đất.

「Khốn kiếp! Khốn kiếp……!! D, dừng lại đi!? Đừng có lại đây!! Oaaaaa……!?」

Một trong hai người dẫn đường đang cùng chạy trốn bị con giun lao ra từ rãnh nước tóm lấy chân và ngã xuống. Người dẫn đường tuyệt vọng vung dao găm đâm vào con giun đang nắm chân mình nhưng…… chỉ vài giây sau, khối giun nhầy nhụa đã nuốt chửng gã ta. Bóng dáng người dẫn đường nhanh chóng biến mất, và tiếng hét cũng tắt lịm ngay sau đó.

「Chậc……!!」

Thoáng quay lại nhìn cảnh tượng đó, tôi nghiến răng và tiếp tục chạy trốn. Tôi không định bỏ mặc, nhưng…… đối đầu với lượng quái vật đó thì không còn cách nào khác, và quan trọng hơn là không có cả thời gian để cứu. Lao vào đó chẳng khác nào tự sát.

「Hộc… hộc…… híc……!? C, cứ đà này thì sẽ bị đuổi kịp mất………!!?」

Murasaki vừa bị kéo tay vừa thở hổn hển hét lên với giọng điệu bức bách. Phía sau, lượng giun đất khổng lồ lấp đầy cả lối đi vốn chẳng rộng rãi gì đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Không cần nói cũng biết độ tởm lợm gây ám ảnh tâm lý cỡ nào rồi.

「Ta biết rồi!! Hộc…… hộc…… Tất cả, bịt tai và mắt lại mau!!」

Tôi cảnh báo Murasaki và người dẫn đường còn lại, rồi lôi thứ đó ra từ trong ngực áo.

「Đã thử nghiệm trước rồi nhưng……!! Phải có tác dụng đấy nhé!?」

Tôi quay người lại và dùng sức lực được cường hóa bởi linh lực ném mạnh khối to bằng nắm tay đó đi.

Không phải tự mãn chứ nó được ném đi với tốc độ sánh ngang cú ném của cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp, đập nát đầu con giun đi đầu, và rồi…… khoảnh khắc nó bị đại quân giun nuốt chửng, khói trắng và ánh chớp lan tỏa khắp cống ngầm.

『………!!!!????』

Lũ giun quằn quại đau đớn, một số lượng không nhỏ co giật cơ thể rồi ngã lăn ra sàn hoặc rơi xuống rãnh nước.

「Ư…… V, vừa rồi là…… bom sao!!?」

Murasaki hét lên. Thực tế thì hơi khác một chút. Dùng bom trong cái cống ngầm nguyên thủy này thì tệ nhất là sập hầm và bị chôn sống luôn ấy chứ.

Không phải đạn phốt pho trắng mà là Ngọc Bạch Lân, một trong những đạo cụ tự chế để đề phòng nguy hiểm trong cống ngầm này.

Phốt pho trắng dễ tự bốc cháy do nhiệt hoặc va chạm, là một chất cực độc và khó xử lý. Ngoài ra khói sinh ra khi cháy có tính hút nước rất mạnh. Tất nhiên, phốt pho trắng nhanh chóng trở nên vô hại trong không khí nên đạn khói phốt pho trắng mà quân đội hay cảnh sát ở kiếp trước sử dụng, dù có trường hợp gây bỏng phụ đới, nhưng nhờ thiết kế khéo léo nên khả năng sát thương là cực thấp.

Tôi thiết kế thứ này chính là để đối phó với lũ giun đất này. Nếu chỉ là yêu quái thông thường thì cũng giống như bom khói hay bom choáng, sẽ không có hiệu quả gì hơn ngoài việc làm lóa mắt. Nhưng giun đất rất yếu trước sự khô hạn, là loài da trơn hầu như không có lông nên không chịu được nhiệt do phốt pho trắng gây ra hay độc tính bám trực tiếp. Vì toàn thân chúng có tế bào thị giác cảm nhận ánh sáng nên cũng sẽ hoảng loạn bởi ánh sáng sinh ra khi cháy. Vì là không gian kín nên hiệu quả càng tăng gấp bội.

Mà, phốt pho hiếm khi lưu thông ở các chợ địa phương, nên sau khi đến kinh đô, tôi đã phải thử sai nhiều lần mới kịp hoàn thành món đồ này……

「Đến rồi……!」

Vì là không gian kín nên khói dần dần lan về phía chúng tôi. Dù sao cũng đã cách xa điểm nổ nên hy vọng nó đã bị oxy hóa và trở nên vô hại, nhưng mà……!!

「Bịt miệng lại! Đừng hít phải khói này!!」

Tôi bịt miệng Murasaki lại, đồng thời khói cũng ập đến chỗ chúng tôi. Bị khói nuốt chửng, tôi vừa nhìn quanh vừa hét lớn.

「Người dẫn đường! Đâu rồi!? Lại đây mau! Tách ra là nguy hiểm lắm đấy!!」

『Vô ích thôi. Tên đó, hình như đã bỏ chạy một mình rồi』

Giọng nói của ông già thì thầm bên tai. Vị Trừ yêu sư già cất tiếng thông qua thức thần đang ẩn thân.

『Ngậm miệng lại đi. Khói này có vẻ không tốt cho cơ thể đâu nhỉ? Dù sao thì hãy cố gắng rời khỏi chỗ này. Ta sẽ dẫn đường cho』 

「…………」

Nghe vậy, tôi suy nghĩ một chút, nhưng rồi dùng ánh mắt chấp thuận đề nghị đó.

「Tiểu thư Murasaki, tôi sẽ dẫn đường. Đi thôi……!!」

Nói rồi, trong khi ngay trước mắt chẳng nhìn thấy gì, cũng không có ánh đèn, tôi bắt đầu chạy chỉ dựa vào sự dẫn đường từ thức thần………

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Karintou: (花林糖 (ateji)) là một món ăn vặt truyền thống của Nhật Bản. Nó có vị ngọt và được chiên ngập dầu, chủ yếu được làm từ bột mì, men và đường nâu. Món ăn này có màu nâu đậm và bề mặt lồi lõm, có hình dạng như chiếc gối nhỏ vừa miếng hoặc hình trụ ngắn giống xúc xích. Mặc dù karinto truyền thống được phủ đường nâu, ngày nay trên thị trường còn xuất hiện các biến thể khác như đường trắng, hạt mè, miso hoặc đậu phộng.